Đẳng Cấp Quý Cô


Tử Tề kiếm một miếng giẻ ướt lau vết cà phê dính vào tấm ga, rồi tìm máy

sấy khô. Đèn trong gian trưng bày bỗng nhấp nháy liên hồi, lúc sáng lúc

tối. Anh ngẩng đầu nhìn mấy cái bóng, mệt mỏi than: “Cho tao xin, đừng

chơi tao nữa…”


Anh bỏ máy sấy tóc và miếng giẻ ướt đấy, đứng lên giường, giơ tay

điều chỉnh bóng đèn. Dây điện chợt phát ra tia lửa, Tử Tề bị điện giật,

toàn thân mềm nhũn. Anh ngã uỵch xuống chiếc giường êm ái, vắt ngang

người Hiểu Khiết đang say ngủ.


Toàn bộ dãy đèn trong gian trưng bày tắt ngấm.


Nhân viên bảo vệ trực đêm cầm đèn pin đi tuần, nhìn thấy cửa ẩn vào

gian trưng bày vẫn mở nhưng bên trong tối om, mới càu nhàu trách móc:

“Về hết rồi mà không thèm đóng cửa.”


Người bảo vệ tiện tay đóng cửa, khóa lại rồi rời đi.


Trời sáng dần, con phố yên tĩnh cũng dần trở nên tấp nập.


“Nhìn này nhìn này, giờ cả showcase cũng chui được vào qua đêm!”


“Anh kia trông quen lắm, có phải là ngôi sao nào không nhỉ?”


“Hình như là con trai ông chủ nào ấy… Ơ thế cô gái là ai?”


Vài người qua đường hiếu kỳ, chỉ trỏ về mặt tiền trưng bày, có người còn cười khúc khích.


Tử Tề bị điện giật hôn mê và Hiểu Khiết vẫn ngủ say sưa, không biết

gì cả. Cô gối đầu lên cánh tay anh một cách rất tự nhiên, anh vòng tay

ôm cô,tư thế quá đỗi thân mật, không khác gì một đôi tình nhân yêu nhau

nồng thắm. Như vậy rất phù hợp với khung cảnh được thiết kế bên trong từ trước, người đẹp ngủ trong rừng và hoàng tử.


“Có phải sắp xếp không? Biểu diễn bằng người thực?”


“Chà, trung tâm thương mại Hải Duyệt sáng tạo thật!”


Người qua đường to nhỏ bàn tán, họ lấy làm hứng thú, thi nhau lôi điện thoại ra chụp.


Còn Hiểu Khiết, trong lúc mơ mơ màng màng khẽ he hé mắt, những tia

sáng lấp lánh trước mặt như trong giấc mơ, rồi những khung cảnh trang

hoàng mỹ lệ… Cô đang nằm trên một chiếc giường công chúa xinh đẹp. Khẽ

động đậy, trước mặt là bộ ngực của một người đàn ông.


Cô tự lẩm bẩm: “Đây là mơ sao? Thơm quá. ấm áp quá…” Hiểu Khiết rúc đầu vào lồng ngực Tử Tề, cọ nhẹ nũng nịu.


Ánh sáng cứ chớp nháy liên tiếp lại liên tiếp, ánh mặt trời sao mà tẻ nhạt thế, cứ nhấp nha nhấp nháy mãi? Cô bỗng bừng tỉnh, bây giờ mới

nhận ra cái ánh sáng làm mình nhức mắt ban nãy không phải là ánh mặt

trời mà là ánh đèn flash của máy ảnh.


Hiểu Khiết mở to mắt, liếc ra ngoài gian trưng bày, đám đông tập

trung rất đông, trong đó còn có cả phóng viên giải trí, họ chăm chăm

nhìn cô như thể đang nhìn động vật trong vườn bách thú.


Cô vô cùng ngạc nhiên, muốn nhổm dậy, không ngờ đang có một cánh tay

vòng qua eo mình. Cúi đầu ngó, đó không phải tay mình… Đầu óc bỗng trở

nên trống rỗng.


Tử Tề bị Hiểu Khiết đánh thức, anh lơ mơ mở mắt ra, vẫn giữ nguyên tư thế đang ôm cô.


Bốn mắt nhìn nhau.


Hiểu Khiết lấy sức vùng đứng lên, hét thất thanh: “A”


Tử Tề bối rối, bị cô đẩy, ngã xuống giường.


Đầu óc anh rối tinh, ngồi trên sàn, tức giận quát: “Cô làm cái gì vậy hả?!”


“Anh anh anh… Anh cởi áo làm gì!”


Tử Tề mới kịp định thần, anh cúi xuống nhìn bản thân, ánh đèn flash

bên ngoài nháy liên tục, khiến anh cảm thấy rất lóa mắt. Quay ra thấy

đám đông mới hiểu được rằng mình đang rơi vào hoàn cảnh nào. Anh hốt

hoảng nhảy lên giường.


Hiểu Khiết cuống quít vớ chiếc túi nilon dưới đất lên che mặt, Tử Tề

vội rút chiếc ga trải giường của công chúa, trùm lên đầu cả hai.


Anh cho tay vào túi quần tìm kiếm, nhỏ giọng: “Có tôi ở đây, đừng lo lắng quá. Điện thoại đâu?”


Chợt bên ngoài có người reo lên: “Tôi nhớ ra rồi! Đó là Cao Tử Tề, con trai chủ tịch tập đoàn Hải Duyệt!”


Lời này lọt vào tai Hiểu Khiết, cô thảng thốt nhìn anh, “Anh là…Cao Tử Tề?”


Tử Tề lúng túng: “Vấn đề này đợi đến khi chúng ta ra khỏi đây thì thảo luận tiếp đi!”


Hiểu Khiết nhằm tới cánh cửa ngầm, đẩy mãi mới phát hiện bị khóa. Cô phát điên, đập mạnh cánh cửa, “Mở ra! Có ai ở đó không?”


Tử Tề ngăn Hiểu Khiết lại, “Đừng hoảng, cô càng hoảng đám săn ảnh

càng thấy thú vị! Bình tĩnh lại đã, bây giờ có rất nhiều người đang tụ

tập ngoài kia, bảo vệ sẽ phát hiện ra ngay thôi.”


Hiểu Khiết hoảng sợ vô cùng: “Trong tình huống này anh bảo tôi bình tĩnh kiểu gì?”


Tử Tề đảo mắt khắp bốn phía, mím môi cương quyết: “Đằng nào cũng bị

nhốt rồi, vậy thì chỉ còn một cách…” Anh bế ngang người Hiểu Khiết, nhấc bổng cô lên.


Cô kêu một tiếng, kinh ngạc nhìn anh.


Tử Tề hết sức trấn định: “Cứ xem như chúng ta đang diễn hoàng tử và công chúa ngủ trong rừng đi.”


Hiểu Khiết quan sát người đàn ông này, ánh đèn flash vẫn nhấp nháy

không ngừng bên ngoài, đột nhiên cảm thấy không có gì đáng phải lo ngại. Cô vòng hai tay ôm lấy cổ anh, mỉm cười ngọt ngào.


Tử Tề quay lại đối diện với đám đông, trên mình vẫn khoác tấm ga

giường sang trọng, hai tay bế Hiểu Khiết như một hoàng tử vừa trải qua

khó khăn gian khổ để cứu công chúa.


Khán giả đi đường chợt chìm trong không gian cổ tích, họ bị rúng động bởi khung cảnh lãng mạn này.


Tử Tề dịu dàng nhìn Hiểu Khiết, nhập vai thành thục, y hệt một cặp

diễn viên trong gian trưng bày. Anh đặt Hiểu Khiết lên giường, nằm xuống bên cạnh cô, hơi miễn cưỡng dịu giọng: “Em ngủ thêm chút nữa đi!”


Hiểu Khiết khép mắt lại trong vòng tay Tử Tề, tim cứ đập thình thịch. Cô thoáng ngước lên, thấy anh vẫn rất thản nhiên, bỗng không còn quá sợ hãi nữa.


Trong phòng họp, tivi đang phát chương trình bản tin, hiện đang đưa

Trong phòng họp, tivi đang phát chương trình bản tin, hiện đang đưa

hình ảnh Tử Tề cởi trần ôm Hiểu Khiết nằm ngủ trong cửa sổ trưng bày.


“Con trai chủ tịch tập đoàn Hải Duyệt-Cao Tử Tề đã qua đêm với một

nàng công chúa ngủ trong rừng! Với cảnh tượng hai người ôm nhau say ngủ

quên hết nhân tình thế thái như vậy, chúng ta có thể đoán được đêm qua

trong cửa sổ trưng bày này đã diễn ra một trận ‘đại chiến’ ác liệt…”

Giọng phóng viên đầy phấn khích.


Tất cả mọi người đều mang vẻ mặt căng thẳng. Chỉ có Cao Quốc Thành

cảm thấy ngạc nhiên, mỉm cười nghĩ bụng việc xảy ra khá thú vị.


Thiên Thiên thấy Tử Tề im lặng, biết cuộc họp sẽ diễn ra chẳng mấy dễ chịu.


Tử Hào cười nhạt, phá vỡ không gian yên tĩnh, “Con trai ông chủ tập

đoàn Hải Duyệt, Cao Tử Tề đúng là nhân vật quan trọng, vừa trở về đã lên truyền hình rồi! Cái cô công chúa ngủ trong rừng đó rốt cuộc là người

của bộ phận nào vậy?”


Chiếc bấm móng tay của Joe trọc đầu bị chệch, cắt nhầm một miếng móng nhỏ, ông ta khẽ e hèm, mặt mũi nhăn nhó: “Là người của chúng tôi, tôi

sẽ…”


Tử Tề cắt ngang lời ông. “Lỗi của tôi. Hôm qua cô ấy bài trí đến tận đêm khuya, là do tôi cứ đòi giúp đỡ.”


“Chà chà, hoàng tử đi tán gái, còn biết hạ cố chạy tới giúp sắp xếp

trưng bày cơ đấy?” Tử Hào khích bác. Anh ta liếc nhìn Tử Tề, lộ rõ vẻ

đắc ý, được thể nghiêm khắc đả kích, “Là tổng giám đốc, vì danh tiếng

của tập đoàn Hải Duyệt, chúng ta cần nhanh chóng có hình phạt thích

đáng. Kính mong ngài chủ tịch ra quyết định.”


Mọi con mắt đều dồn về Cao Quốc Thành, vậy mà trước sau ông vẫn không tỏ thái độ, chẳng ai hiểu ông đang nghĩ gì. Vị chủ tịch cứ nhìn chăm

chú vào mấy tập tài liệu báo cáo, bỗng nhiên mở lời: “Người ta bàn tán

thế nào về mặt tiền trưng bày của dịp Valentine năm nay?”


Trợ lý trả lời: “Tính tới thời điểm hiện tại, số lượng người truy cập và sao chép các bức ảnh chụp mặt tiền trưng bày này trên facebook và

blog đã vượt quá 5 triệu người, 95% là bình luận tích cực. Quan trọng

nhất, lượng khách hàng đến trung tâm thương mại Hải Duyệt hôm nay đã

tăng gấp đôi.”


Nghe xong báo cáo từ trợ lý, nét mặt Tử Hào cứng đờ, Cao Quốc Thành

lại khẽ gật đầu tỏ ý hải lòng. Thiên Thiên thở phào nhẹ nhõm. Tử Tề mặc

dù không có thái độ gì, nhưng rất dễ nhận ra anh đang cố nén nụ cười nơi khóe miệng.


Trợ lýtiếp tục: “Thậm chí còn có khách hàng phản ánh, hy vọng chúng

ta mở cửa phía công chúa, để họ vào trong chụp hình lưu niệm. Các sản

phẩm được trưng bày trong đó cũng được rất nhiều khách hàng hỏi thăm,

đặc biệt là chiếc ga trải giường bằng sợi tơ tằm.”


Cao Quốc Thành khen: “Rất tốt.”


Tử Hào vội xen vào: “Chủ tịch, chúng ta không nên dung túng cho hành vi hủy hoại danh tiếng của Hải Duyệt…”


Cao Quốc Thành ngắt lời anh ta, “Vậy anh đưa biện pháp giải quyết vấn đề đi!” Ông quay sang Tử Tề, “Đây là lỗi do anh gây ra, anh định sẽ xử

lý như thế nào?”


Tử Tề đã có chuẩn bị, từ tốn đáp: “Bây giờ mà giải thích thì không

khác nào đổ thêm dầu vào lửa, chi bằng chúng ta hãy cứ để giới truyền

thông đồn thổi. Đêm trước ngày Valentine, công tử nhà giàu yêu một nhân

viên văn phòng, đây có thể coi là câu chuyện hoàng tử và Lọ Lem phiên

bản hiện đại. Dòng tít lớn này có thể giúp trung tâm thương mại Hải

Duyệt tiết kiệm không ít chi phí quảng cáo.”


Thiên Thiên đưa mắt sang Tử Tề tỏ ý tán đồng.


Cao Quốc Thành chau mày, vẫn đang suy nghĩ về giải pháp của Tử Tề. Tử Hào lại mỉa mai: “Vậy hóa ra công ty còn phải cảm ơn chú đã giúp công

ty tiết kiệm chi phí quảng cáo? Hừ, cứ coi như chú muốn trốn tránh trách nhiệm đi, cần gì phải làm thế?”


Tử Tề đáp: “Tổng giám đốc, Lâm Hiểu Khiết-một cái tên rất đỗi bình

thường nhưng chỉ chưa đầy ba tiếng ngắn ngủi đã lên trang nhất Yahoo.

Chúng ta cứ để kệ truyền thông chính là biện pháp tốt nhất biến nguy cơ

thành cơ hội!”


Tử Tề và Tử Hào đối đầu giằng co.


Cao Quốc Thành nói với Tử Hào: “Thôi được rồi! Mặc dù Tử Tề không

đúng, nhưng anh là tổng giám đốc, trước tiên nên nghĩ cách để giải quyết vấn đề, đừng bốc đồng làm việc theo cảm hứng.”


Tử Hào bị Cao Quốc Thành khiển trách, cảm thấy bất bình nhưng cũng không dám hé răng.


Cao Quốc Thành đưa ra quyết định, “Giám đốc Joe, sau này toàn bộ tin

tức truyền thông giao cho Lâm Hiểu Khiết với tư cách là người phát ngôn

của công ty trả lời!”


“Vâng.” Joe cúi đầu đáp.


Tử Tề bất ngờ, còn Tử Hào thì chẳng vui vẻ gì. Tất cả mọi người đều

im lặng, Tử Hào rất muốn phản bác nhưng anh ta chẳng nghĩ ra được biện

pháp cụ thể hơn.


Cao Quốc Thanh đưa mắt sang Tử Hào và Tử Tề, thấy con trai cả vẫn

chưa hết tức giận, ông bèn quay sang giáo huấn con trai thứ, “Tử Tề, sau này làm việc gì đều phải chú ý đến hành vi của mình, không được gây tổn hại đến danh tiếng công ty.”


“Con thật sự xin lỗi, ngài chủ tịch.”


Cao Quốc Thành nói: “Anh tự tìm cách giải quyết dòng tít chim sẻ biến thành phượng hoàng đi. Việc khaitrương lại siêu thị Bách Duyệt sẽ giao

cho anh và Tử Hào đảm nhiệm.”


Tử Tề đáp “Vâng.”


Không còn việc gì nữa, Cao Quốc Thành đứng dậy ra khỏi phòng họp.


Thiên Thiên thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy cửa ải khó khăn đã vượt qua rồi.


Trong đầu Tử Hào chợt nảy ra một ý tưởng, khóe miệng để lộ nụ cười

nham hiểm, anh ta giả nhân giả nghĩa lên tiếng: “Hãy tổ chức lễ khai

trương siêu thị Bách Duyệt vào ngày Valentine đi, như thế cũng phù hợp

với kế hoạch maketing vào dịp này của Hải Duyệt, phát huy hiệu quả

1+1>2, thấy thế nào?”


Tử Tề nghe vậy, lúc đầu hơi ngạc nhiên, sau đó lập tức hiểu ra. Anh khẽ nhếch mép, nhưng không phát biểu thêm.


Thiên Thiên mạnh miệng tranh luận: “Khai trương siêu thị vào ngày Valentine vừa không có mặt bằng vừa không có khách hàng”


Tử Hào nói: “Vậy à?Tôi chỉ có ý tốt thôi mà.” Anh ta quay sang Joe

trọc đầu, “Giám đốc Joe, kế hoạch khai trương lại siêu thị Bách Duyệt

giao cho cô Lọ Lem ấy phụ trách đi!”

giao cho cô Lọ Lem ấy phụ trách đi!”


Joe trọc đầu đáp, “Vâng.”


Tử Hào cố tình cạnh khóe: “Tôi rất hy vọng các người có thể biến cái

nguy cơ này thành cơ hội thành công!” Dứt lời, anh ta đắc ý rời khỏi

phòng họp.


Sau khi tất cả lần lượt đi hết, Tử Tề như sắp kiệt sức, anh ngồi trên ghế, day day hai bên huyệt thái dương.


Thiên Thiên sốt ruột: “Boss, anh không có ý kiến gì ư?”


Tử Tề hỏi lại: “Ý kiến thế nào?”


Thiên Thiên không biết phải trả lời ra sao.


Lúc này, điện thoại đổ chuông báo tin nhắn mới, Tử Tề cầm lên đọc, là từ Quý Tinh, “Anh bất cẩn vậy, bị bắt quả tang là qua đêm với phụ nữ ở

nơi công cộng? Anh yên tâm, em không tin những lời của giới truyền thông đâu. Có điều, họ theo anh cả một ngày, đã hiểu làm một ngôi sao không

dễ dàng gì rồi chứ? Thông cảm cho công việc của em chưa?” Tử Tề nhìn tin nhắn, cười khổ sở.


Hiểu Khiết đi vào phòng làm việc, đồng nghiệp tỏ vẻ như chưa có

chuyện gì xảy ra nhưng cứ thi thoảng lại liếc nhìn, đến mức cô cảm thấy

bối rối. Cô cũng chỉ có thể giả vờ như không biết, về chỗ ngồi của mình

và bắt đầu làm việc.


Trên màn hình máy tính của mọi người,cửa sổ group chat trên MSN lóe sáng liên tục.


Daniel: “Không biết cô ta làm cách nào mà mồi chài được Cao Tử Tề, cao tay thật, tôi phải đi học cô ta vài chiêu mới được.”


Anna: “Ghen tỵ quá, được trải qua đêm xuân với Cao Tử Tề! Sớm biết thế này tôi đã nhận công việc thiết kế cửa sổ trưng bày rồi.”


Paul: “Cao Tử Tề nhất định không thật lòng đâu, khỏi phải ghen tỵ.”


Joe trọc đầu bước vào văn phòng, ai nấy lập tức dừng group chat, cắm cúi làm việc.


Joe đưa mắt sang Lâm Hiểu Khiết, “Lâm Hiểu Khiết, vào đây.”


Cô dè dặt thưa: “Vâng.”


Mọi người lại liếc trộm Hiểu Khiết, lộ rõ vẻ thích thú, họ sắp được xem một màn kịch hay ho đây.


Joe trọc đầu ngồi trong đó, bôi cao bạc hà lên trán, rồi lại ngửi

tinh dầu cho tinh thần tỉnh táo, lông mày ông ta chau lại, tay day liên

tục huyệt hai bên thái dương.


Hiểu Khiết lo lắng đứng quan sát ông ta.


Joe trọc đầu bỗng thở dài, Hiểu Khiết sẵn sàng chịu trận rồi.


Ông ta mở miệng: “Cô em vết chân, lúc nãy tại cuộc họp, ngài chủ tịch đã tuyên bố, sau này cô sẽ đảm nhiệm vai trò là người phát

ngôn của trung tâm thương mại Hải Duyệt.”


“Dạ?” Kết quả bất ngờ này khiến Hiểu Khiết ngây cả người, cô không

dám tin hỏi lại, “Người phát ngôn? Nhưng giám đốc Joe, tôi làm gì có

kinh nghiệm.”


Joetrọc đầu nói: “Tôi chỉ hỏi cô một câu, cô có muốn làm phát ngôn viên không?”


Hiểu Khiết thoáng do dự, cảm thấy có lẽ mình không làm được, bối rối đáp: “Làm phát ngôn viên…tôi…”


Joe trọc đầu ngắt lời: “Trước khi quyết định hãy suy nghĩ cho kỹ. Cơ

hội ngàn năm mới có chứ không phải cứ muốn là được, nếu để tuột

mất chắc chắn cô sẽ phải nuối tiếc.”


Hiểu Khiết suy nghĩ một lát, hạ quyết tâm, “Tôi muốn làm.”


Joe hắng giọng, không để Hiểu Khiết nói thêm, ông bắt chước phóng

viên đặt câu hỏi: “Xin hỏi ý tưởng thiết kế cho mặt tiền trưng bày dịp

Valentine lần này của trung tâm thương mại Hải Duyệt là gì?”


Hiểu Khiết hoàn toàn không có sự chuẩn bị trước, hoang mang ấp úng

trả lời: “À…là…chính là công chúa đợi hoàng tử, sau đó một người…sau

đó…”


Joe trọc đầu trợn mắt, “Nhiều từ thừa quá. Xin hỏi ý tưởng để anh Cao Tử Tề và cô Lâm Hiểu Khiết nằm trong gian trưng bày của công chúa ngủ

trong rừng do đâu mà có?”


“Chuyện này…” Hiểu Khiết không biết phải đáp thế nào.


Joe trọc đầu điên tiết quát, “Cô nghĩ thế nào thì cứ nói thế. Không được do dự.”


Hiểu Khiết ấp úng: “Tôi… Chuyện này rất phức tạp… Giám đốc, tôi xin lỗi, đột ngột quá, tôi cần thời gian để chuẩn bị.”


Joe trọc đầu nhìn điệu bộ của Hiểu Khiết, chỉ biết thở dài. Sau khi

bình tĩnh hơn mới góp ý: “Hãy nhớ rằng tất cả các vấn đề phức tạp đều

phải được đơn giản hóa, lúc trả lời không được ấp a ấp úng, phải tự tin

lên! Đối diện với giới truyền thông, mỗi câu cô phát ngôn đều đại diện

cho trung tâm thương mại Hải Duyệt! Lần này tôi sẽ bảo Ngải Lâm chuẩn bị sẵn văn bản, trước hết cô cứ dựa vào đó mà nói, chắc cô cũng biết đọc

theo chứ hả?”


Hiểu Khiết gật đầu, “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”


Joe trọc đầu sửa: “Không phải cố gắng hết sức, mà là nhất định làm

được! Còn nữa, mấy hôm tới ăn ít thôi, lên ống kính phải đẹp, cô phải

giảm ba cân nữa. Được rồi, ra ngoài đi!”


Cái gì? Phải giảm cân? Chẳng qua chỉ làm phát ngôn viên chứ có phải làm ngôi sao đâu.


Hiểu Khiết thở dài nặng nề, lui ra ngoài.


Nước Anh, trên đường cao tốc, Thang Tuấn đang ngồi trên một chiếc

taxi hiệu Volkswagen màu đen chỉ có ở London. Anh tựa vào cửa sổ, nhìn

dòng xe cộ tấp nập đi lại như mắc cửi bên ngoài. Thời điểm buồn chán

không biết làm gì, anh cầm điện thoại vào blog của Hiều Khiết.


Bài viết mới nhất của cô đã đăng, tiêu đề là “Đợi hoàng tử trong lễ Valentine”.


Công chúa Bạch Tuyết, nàng Lọ Lem, cô bé quàng khăn đó… từng bức ảnh

chụp mặt tiền trưng bày lần lượt hiện ra trước mắt Thang Tuấn.


Anh vừa xem vừa gật gù tán thưởng, “Bravo…”


Đang cười tít mắt, kéo trang web xuống dưới, nụ cười trên mặt chợt cứng đờ.


Bức ảnh cuối cùng là hình chụp gian trưng bày Tử Tề ôm Hiểu Khiết.

Bên dưới dòng chữ: “Tôi không phải công chúa, nhưng bất ngờ gặp được một chàng hoàng tử, như đang nằm trong một giấc mơ cổ tích. Không biết

Bên dưới dòng chữ: “Tôi không phải công chúa, nhưng bất ngờ gặp được một chàng hoàng tử, như đang nằm trong một giấc mơ cổ tích. Không biết

hoàng tử thực sự của tôi bao giờ mới xuất hiện đây?”


Anh hơi chau mày lại.


Biển chỉ dẫn trên đường cao tốc viết “Airport”, taxi ra khỏi đoạn đường giao nhau, sân bay đã ở gần ngay trước mặt.


Hiểu Khiết và Giai Nghi đang ngồi ăn cơm tại nhà ăn nhân viên, trên

tivi đang phát chương trình trả lời phỏng vấn mà Hiểu Khiết là phát ngôn viên của công ty.


Giai Nghi khen: “Thể hiện cũng khá đấy!”


Hiểu Khiết nói: “Đấy là nhờ ống kính không quay cả người thôi, chân tớ lúc đó lẩy bẩy không tả được.”


Hai cô đang vui vẻ chuyện trò về buổi phỏng vấn, điện thoại của Hiểu

Khiết bỗng đổ chuông. Cô nhấc máy, cất giọng ngọt ngào, “A lô?”


Đầu dây bên kia có vẻ mất kiên nhẫn, “Tôi là Cao Tử Tề, cô đang ở đâu?”


HiểuKhiết bất ngờ, sao anh ta lại biết số di động của cô?


Cô khẽ đáp: “Nhà ăn nhân viên.”


Tử Tề ra lệnh: “Mười phút, đến ngay chỗ đu quay.”


“Vì s…” Hiểu Khiết còn chưa hỏi hết, Tử Tề đã cúp máy.


Giai Nghi tò mò: “Ai vậy?”


Hiểu Khiết nhìn điện thoại, thật kỳ quặc: “Cao Tử Tề.”


Giai Nghi ngạc nhiên: “Anh ta tìm cậu làm gì? Thế nào anh ta lại có

số của cậu À! Hai người không phải thực sự…” Giai Nghi ám muội nhìn cô

bạn.


Hiểu Khiết trừng mắt: “Cậu hoang tưởng đấy à, chắc là công việc của

siêu thị Bách Duyệt thôi!” Cô vội ăn nốt chỗ sa lát rồi nhanh chân rời

đi.


Chiếc đu quay phải chứa được mấy chục người nổi bật giữa quảng

trường. Tử Tề ngồi trên một con ngựa gỗ, nét mặt căng thẳng. Anh thấy

Hiểu Khiết đang chạy đến.


“Có chuyện gì vậy?” Hiểu Khiết hổn hển hỏi.


Tử Tề nghiêm giọng nói: “Tin tức mới nhất, lễ Valentine của trung tâm thương mại Hải Duyệt sẽ tổ chức tại đây. Hôm đó còn mở một phố ẩm thực ở tầng hầm nữa.”


Hiểu Khiết lập tức kêu lên: “Thế thì chẳng phải mọi người sẽ qua phố ẩm thực hết sao?’


Tử Tề gật đầu, “Đúng vậy, Tử Hảo cố tình, nhằm gây khó dễ cho buổi khai trương của siêu thị Bách Duyệt.”


Hiểu Khiết mím môi, “Xảo quyệt!”


Tử Tề ngồi trên con ngựa gỗ, ra hiệu bảo Hiểu Khiết ngồi cạnh, nói

tiếp: “Tôi hy vọng cô có thể nghĩ ra một đối sách tốt. Những ý tưởng

thiết kế cửa sổ trưng bày dịp Valentine và chú hề cho lễ hội đón năm mới của cô đều rất hay. Thử nói xem, cô nghĩ thế nào về lễ khai trương siêu thị Bách Duyệt vào ngày Valentine?”


Hiểu Khiết lúng túng đáp: “Từ khi đến công ty làm việc, mỗi năm vào

dịp Valentine, tôi toàn ở lại công ty tăng ca với Giai Nghi. Dịp

này…kinh nghiệm của mấy người có tiền như anh hẳn phải phong phú hơn tôi chứ!”


“Tôi?” Tử Tề cười khổ, “Bạn gái ư, cô ấy chưa bao giờ đón Valentine với tôi.”


Hiểu Khiết thoáng bất ngờ, thì ra Tử Tề đã có bạn gái rồi. Nhưng một

người đàn ông vừa đẹp trai vừa giàu có như anh, có bạn gái rồi cũng là

điều bình thường.


Tử Tề nhìn đu quay khổng lồ đang được bảo dưỡng phía xa, nỗi khổ tâm

khó nói dâng lên. Valentine năm nào cũng vậy, chưa bao giờ anh được cùng cô ấy thưởng thức một bữa tối dưới ánh nến lung linh, chưa bao giờ được cùng cô ấy trải qua một đêm tình yêu lãng mạn.


Trời đã về đêm, máy bay hạ cánh.


Thang Tuấn kéo hành lý, bước ra từ cửa chính sân bay, vẻ tuấn tú khôi ngô của anh khiến biết bao cô gái không thể không quay sang liếc trộm.


Một chiếc ô tô cao cấp đã đợi sẵn, lái xe nhìn thấy Thang Tuấn, lập

tức mở cửa. Anh mỉm cười gật đầu với lái xe, ngồi vào trong gọi điện cho mẹ, “Mẹ, con đến Đài Bắc rồi. Vâng, con đã xem tài liệu của các trung

tâm thương mại mẹ gửi. Mẹ yên tâm đi, con sẽ đánh giá cẩn thận,tại hội

nghị cấp cao của các trung tâm thương mại chắc chắn sẽ tìm cho mẹ một

mối làm ăn tốt. Ok, bye bye.”


Thang Tuấn cúp điện thoại, nhìn chiếc móc chìa khóa thỏ Peter ngoắc

trên túi xách, anh khẽ mỉm cười, rồi nói với lái xe: “Khoan đến khách

sạn đã, tôi muốn đến một nơi trước.”


Một lát sau, xe dừng lại trước tòa trung tâm thương mại Hải Duyệt.

Thang Tuấn xuống xe, biết trung tâm thương mại đã đóng cửa, có đôi chút

thất vọng.


Đúng lúc này, Hiểu Khiết và Giai Nghi bước ra từ cửa bên, họ vừa hết giờ làm việc.


Thang Tuấn bắt gặp Hiểu Khiết, vui mừng định qua chào hỏi, nhưng thấy cô đi với bạn nên ngại ngần đứng sang một bên chờ đợi.


Tiểu Mã của Giai Nghi đến đón, cô vẫy tay tạm biệt Hiểu Khiết rồi đi theo bạn anh.


Còn lại cô đơn một mình, Hiểu Khiết vừa đi trên phố vừa nhắn tin, không biết từ lúc nào trờibắt đầu mưa lất phất.


Thang Tuấn giơ ô lên, chậm chậm theo sau cô, rất muốn tiến thêm vài

bước. Chợt có tiếng chuông báo tin nhắn MSN, anh vội lôi điện thoại ra,

là tin nhắn từ Hiểu Khiết: “Tom, thật ngưỡng mộ, bạn bè tôi đều tìm thấy hạnh phúc của mình, tôi sắp quên cảm giác yêu đương rồi.”


Thang Tuấn mỉm cười, quyết định chưa lại gần cô vội, nhắn tin trả lời cô: “Tôi nghĩ, khi gặp được người mình thích, trái tim sẽ đập rất

nhanh, thậm chí đầu óc cũng chẳng thể nghĩ được gì nữa, chỉ muốn gặp

người ấy thì nhất định sẽ gặp được thôi.”


Lập tức Hiểu Khiết đáp, “Nếu có một người như vậy, khiến tôi luôn phải dõi theo, chắc tôi sẽ không cô đơn như thế này.”


ThangTuấn để ý thấy một cửa hàng bán kem trên đường, lại gửi một tin

nhắn, “Hay là ăn một cây kem cho đầu óc tỉnh táo hơn? Mặc dù sẽ không

ngon như kem ở Anh, nhưng cũng làm cô khá hơn đấy.”


Hiểu Khiết ngẩng lên, mỉm cười bước về phía quán kem bên đường, mua

cho mình một chiếc. Thang Tuấn đứng ngay phía sau cô, nhìn cô ăn mà thấy vui vẻ.


Hiểu Khiết gửi tin tới, “Hình như có dễ chịu hơn rồi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận