Đẳng Cấp Quý Cô


“Tin tốt đây!” Hiểu Khiết phấn khởi bước vào phòng.


Tiết Thiếu tò mò: “Ngoài tin SSP đã đạt thành công vang dội

thì còn việc gì tốt hơn nữa?”


Tô Lợi gật đầu phụ họa.


Hiểu Khiết nói: “Đương nhiên vẫn còn. Sau khi Ferragamo vào

Hoàng Hải, vài thương hiệu cùng đẳng cấp khác cũng ngỏ ý muốn hợp tác, ngay cả

những thương hiệu mỹ phẩm như tập đoàn L’Oreal và American Elgar cũng vậy. Quả

nhiên, từ một thương hiệu cao cấp sẽ dẫn theo một loạt các thương hiệu khác.”


Mọi người đều bật dậy, hào hứng vỗ tay.


SSP Week đã thành công ngoài mong đợi, điều này khiến Thang

Mẫn, Đổng sự Tăng và bốn thành viên còn lại trong hội đồng quản trị vô cùng hài

lòng, xếp thành hàng đi khắp trung tâm thương mại để kiểm tra.


Thang Tuấn ăn mặc phong trần cá tính, lái chiếc xe đua cao

cấp dừng lại trước cổng Hoàng Hải. Khách hàng nữ bước ra nhìn thấy Thang Tuấn

đều trầm trồ khen ngợi.


Anh mỉm cười chào họ, các cô gái như trúng phải bùa mê, sung

sướng vô cùng.


Thang Tuấn nhìn vào trong, khẽ nhếch mép cười rồi nhấn ga,

xoay vô lăng lái xe xuống hầm để xe.


Từ bãi đỗ đi lên, qua các gian hàng cao cấp, anh vô tình bắt

gặp Thang Mẫn. Sở Sở vui mừng ra mặt, nhưng có Thang Mẫn nên không dám tỏ thái

độ quá lộ liễu.


Thang Mẫn cười lạnh nhìn Thang Tuấn: “Chị nói rồi, Hoàng Hải

không phải là nơi em muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Nếu đã rời khỏi phòng kế

hoạch thì không cần sáng sớm đi làm.”


Thang Tuấn mỉm cười đáp lại một cách tự nhiên, “SSP Week khai

mạc rồi, đương nhiên em phải tới giúp.”


Thang Mẫn cố tình nhìn biển người xung quanh, “Chắc em có thể

nhận ra, ở đây không có chỗ cho em giúp.”


Thang Tuấn ngạo nghễ rút thẻ vàng ra, “Em không giúp được gì

cho kế hoạch SSP Week, nhưng em có thể góp chút công sức nâng mức doanh thu tại

hoạt động này. Lẽ nào một khách hàng SSP cao cấp muốn đến Hoàng Hải mua hàng,

giám đốc Thang cũng không chào đón sao?”


Thang Mẫn thay đổi ngay thái độ, mỉm cười lịch sự, khinh

khỉnh đáp: “Nếu vậy, chúng tôi đương nhiên chào mừng quý khách.”


Thang Mẫn hơi tránh sang một bên, Thang Tuấn lướt qua cô và

Sở Sở bước nhanh về phía quầy hàng. Hai cô chỉ thấy bóng lưng Thang Tuấn, thắc

mắc không biết Thang Tuấn đang nghĩ gì, muốn làm gì.


Anh bước thẳng vào cửa hàng Ferragamo.


Nhân viên cúi người, “Xin chào quý khách.”


Thang Tuấn mỉm cười: “Chọn giúp tôi hai đôi giày nữ, một đôi

cho người ngoài hai mươi, càng thời trang càng tốt. Còn đôi kia cho một bà mẹ

hơn ba mươi tuổi, đi thoải mái chút. Đây là cỡ giày của họ.”


Nhân viên bán hàng cầm lấy: “Vâng ạ, xin anh đợi ở đây chốc

lát, chúng tôi sẽ tư vấn chọn giúp anh đôi giày phù hợp.”


“Cảm ơn.” Nhân viên rời đi, Thang Tuấn ngồi xuống giở tạp chí

ra xem.


Nhanh chóng, nhân viên đã cầm hai đôi giày đến, “Thưa anh,

đây là hai đôi chúng tôi chọn, mời anh xem qua.”


“Không cần đâu, tôi tin dịch vụ của các cô.”


“Cảm ơn quý khách đã ủng hộ. Ngoài ra, để tiện đem tặng,

chúng tôi đã đánh dấu cho anh dễ phân biệt, dán mác màu hồng là đôi cho vị

khách ba mươi tuổi, màu xanh là đôi cho vị khách hai mươi.”


Thang Tuấn hài lòng gật đầu.


Nhân viên phục vụ lại hỏi: “Thưa anh, anh có cần Ferragamo

giao hàng đến tận nơi không?”


Thang Tuấn đáp: “Không cần đâu, để tôi tự lo. Đây là thẻ của

tôi.”


“Cảm ơn anh, xin anh ngồi đợi một lát.”


Vài phút sau, Thang Tuấn xách hai túi hàng ra khỏi Ferragamo,

tiến về phía cửa trung tâm thương mại Hoàng Hải. Trên đường anh nhìn thấy Hiểu

Khiết đang từ tầng hai xuống, kiểm tra xung quanh.


Anh đứng ở tầng một, cố che giấu những nỗi bận tâm về cô.


Hiểu Khiết chăm chú kiểm tra, ghi chép, không phát hiện ra

Thang Tuấn.


Anh cầm một cuốn catalogue của SSP Week lên, khen ngợi: “Bất

ngờ thật, ngay cả hành trình du lịch bụi của du khách đến Thượng Hải cũng được

Hiểu Khiết cho vào kế hoạch của lễ kỷ niệm, cả dịch vụ đón tiếp sân bay, khách

sạn nữa chứ.”


Thang Tuấn quay người, tiếp tục đi về phía cửa.


Lúc này, Hiểu Khiết mới quay đầu lại, chỉ kịp thấy anh từ

đằng sau, vội vã gọi: “Thang Tuấn, Thang…”


Tiếng của cô đã bị ngăn cách bởi cánh cửa xoay, cô định đuổi

theo nhưng anh đã biến mất rồi.


Thang Tuấn tay cầm túi to túi nhỏ, vui vẻ ra khỏi quảng

trường. Thang Mẫn đứng trên cao theo dõi anh, lạnh lùng cười, “Quả nhiên, mình

không nhìn nhầm người!”


Trong nhà vệ sinh, Hiểu Khiết mệt mỏi, cúi xuống bồn rửa tay

hứng nước hất lên mặt. Rửa mặt xong, đang định rút giấy lau tay thì phát hiện

giấy hết. Một bàn tay chìa giấy về phía cô.


Hiểu Khiết ngại ngùng nhận lấy, “Cảm ơn.”


Cô ngẩng lên sửng sốt, là Tố Tố trong trang phục nhân viên vệ

sinh.


“Giám đốc Lâm giỏi quá, sáng nay tôi đã phải bổ sung giấy lau

tay năm sáu lần rồi, SSP Week thực sự vô cùng thành công.” Tố Tố khen.


“Nghe chị nói thế tôi yên tâm rồi.” Hiểu Khiết mỉm cười,

thoáng bối rối khi thấy Tố Tố mặc bộ đồ này, cô nhìn chị từ đầu đến chân, “Sao

chị lại ở đây, còn mặc như thế này?”


Tố Tố hiểu ý Hiểu Khiết, cười xòa, “Chẳng còn cách nào cả,

con trai tôi không khỏe, thường xuyên phải đi viện, làm nhân viên vệ sinh ít ra

còn kiếm được chút tiền trả viện phí, hơn nữa giờ muốn tìm việc ngay cũng không

dễ, đúng lúc SSP Week cần tuyển nhân viên vệ sinh, nên tôi đến.”


Hiểu Khiết áy náy, “Xin lỗi chị, chuyện đó... Tôi có thể giúp

gì cho chị không?”


Tố Tố vội xua tay, dọn lại bồn rửa tay: “Không sao đâu, chủ

nhiệm Thang đã nhờ Sở Sở tìm giúp công việc cho nhóm chúng tôi. Những người

khác đều bắt đầu đi làm lại rồi, chỉ có tôi và Trịnh Phàm là vẫn đang đợi thông

báo thôi. Giám đốc đừng lo, người làm mẹ đều rất kiên cường, tuyệt đối không

bao giờ gục ngã trước con mình. Cô cũng đừng nghĩ nhiều, chuyện đi đi ở ở nơi

công sở cũng là bình thường, chỉ cần kiếm được tiền, ở đâu tôi cũng làm.”


Hiểu Khiết vẫn rất buồn, lấy trong túi ra vài phiếu quà tặng

của trung tâm thương mại, thành tâm đưa cho Tố Tố, “Mấy phiếu này chị cầm đi,

nhân dịp SSP Week mà mua cho con trai ít đồ, coi như quà mà cô Hiểu Khiết tặng

cho cậu bạn nhỏ.”


Tố Tố thoáng do dự, không dám nhận. Hiểu Khiết bèn dúi vào

tay cô: “Có phải cho chị đâu, cho con chị mà, đừng khách sáo, cầm giúp tôi đi.”


Tố Tố cảm động, cuối cùng cũng nhận.


Một hôm, sau khi tan tầm, tầng văn phòng trong trung tâm

thương mại Spirit Hoàng Hải tối đen như mực, chỉ có phòng họp vẫn sáng đèn,

trên bàn bày đầy đồ ăn nhanh còn thừa.


Hiểu Khiết, Thang Mẫn, Sở Sở, Tô Lợi và Tiết Thiếu vẫn ngồi

lại họp. Sở Sở phát các bản báo cáo tài chính, mỉm cười: “Đây là của SSP Week

mấy ngày vừa qua, mọi người tham khảo.”


Tất cả nhìn bản báo cáo mà vô cùng cao hứng.


Thang Mẫn lên tiếng: “SSP Week quả nhiên đã thu hút được rất

nhiều người, so với số liệu năm ngoái, các sản phẩm chủ đạo đều tăng 20%.”


Khác với những người khác, Hiểu Khiết lại lo lắng, phát hiện

số liệu có gì đó bất thường, “Con số tiêu thụ của mặt hàng mỹ phẩm cứ là lạ.

Mấy gian mỹ phẩm vốn dĩ rất hot, doanh thu mấy ngày qua đột nhiên đình trệ?”


Sắc mặt Thang Mẫn khẽ biến, xác nhận lại lần nữa, cũng phát

hiện thấy con số có vấn đề, nghiêm nghị hỏi: “Tại sao lại xảy ra việc này? Gọi

người của phòng kinh doanh đến đây cho tôi!”


Lát sau, có tiếng gõ cửa, nhân viên A Bàng đi vào.


Hiểu Khiết mỉm cười khách khí: “Đọc bản báo cáo phát hiện ra

hai ngày trước việc tiêu thụ mặt hàng mỹ phẩm nhập khẩu đang rất trôi chảy đột

nhiên dừng lại, giám đốc Thang muốn tìm hiểu tình hình.”


Thang Mẫn nghiêm mặt nhìn A Bàng.


A Bàng lo lắng lắp ba lắp bắp, “Thực ra mỹ phẩm tầng một mấy

hôm nay đang trong tình trạng thiếu hàng.”


Thang Mẫn và Hiểu Khiết sửng sốt.


“Anh nói cái gì? Lễ kỷ niệm vừa bắt đầu mà chúng ta đã thiếu

hàng? Phòng kinh doanh đang làm trò gì vậy?” Thang Mẫn tức giận, vứt thẳng bản

báo cáo xuống đất, “SSP Week lần này quan trọng như thế nào đối với công ty?

Tại sao không ai đi xử lý việc này? Tại sao tôi lại nhìn thấy những vấn đề này

trên bản báo cáo? Tại sao tôi không thấy bất kỳ người nào giải quyết vấn đề

hả?”


Thang Mẫn quá tức giận, mắt mờ đi, choáng váng đứng không

vững.


“Giám đốc!”


Sở Sở lập tức đỡ Thang Mẫn ngồi xuống.


Đầu Thang Mẫn đau buốt vì kích động.


Hiểu Khiết lập tức tiếp tục điều hành: “Kiểm tra ngay tất cả

số hàng còn lại, đặc biệt là mỹ phẩm và sản phẩm bán chạy ở tất cả các tầng,

thống kê xem rốt cuộc những sản phẩm nào đang thiếu và sắp thiếu, liệt kê ra

hết. Toàn bộ nhân viên phòng kế hoạch hỗ trợ liên hệ với nhà sản xuất rồi báo

cáo tình hình với tôi.”


Sở Sở đề nghị: “Có cần nhờ bố tôi giúp không, ông có nhiều

mối quan hệ, chỉ cần ông mở lời, tôi nghĩ có thể điều được hàng.”


Hiểu Khiết chưa trả lời, Thang Mẫn đã đáp: “Không sao, uncle

còn bận nhiều việc, ông đã lớn tuổi rồi, đừng làm ông lo lắng. Chúng ta tự mình

giải quyết đi.”


Sở Sở gật đầu.


Hiểu Khiết dặn dò: “Gọi lái xe đưa giám đốc vào viện.”


Thang Mẫn xua tay, “Tôi không sao!”


Hiểu Khiết khuyên: “Giám đốc, lễ kỷ niệm mới bắt đầu, tương

lai có thể còn nhiều tình huống khác cần phải xử lý, nếu giám đốc có làm sao

thì bắt buộc phải làm phiền hội đồng quản trị.”


“Tôi đến bệnh viện vậy.” Thang Mẫn nhận ra ám hiệu của Hiểu

Khiết, đành nhượng bộ.


Sở Sở định đưa cô đi nhưng Thang Mẫn nhẹ nhàng từ chối, “Cô

quen biết rộng, ở lại phụ trách liên lạc với các trung tâm thương mại khác.

Giám đốc Lâm sẽ đi với tôi.”


“Vâng.” Sở Sở loáng thoáng cảm thấy sự không tín nhiệm của

giám đốc Thang đối với mình, đành đồng ý.


Hiểu Khiết và Thang Mẫn đi rồi, những người ở lại vô cùng lo

lắng, chỉ A Bàng là cười trộm.


Trong thời gian diễn ra SSP Week, doanh số của Hoàng Hải càng

lúc càng tăng.


Tố Tố trong bộ đồng phục của nhân viên vệ sinh ngồi nói chuyện

với Thang Tuấn và Trịnh Phàm ở quán cà phê ngoài trời, trên bàn có ba cốc cà

phê và một ít bánh ngọt.


Thang Tuấn nâng tách, quan tâm hỏi Trịnh Phàm và Tố Tố, “Dạo

này hai người thế nào? Trông có vẻ gầy đi đấy.”


Trịnh Phàm cười: “Anh đừng lo, dù vẫn đang đợi thông báo của

công ty mà Sở Sở giới thiệu, nhưng tôi vẫn làm tài xế cho đại lý Spice, tiền

hoa hồng cũng khá lắm.”


Thang Tuấn và Tố Tố mỉm cười, ngạc nhiên vì sự cởi mở của

Trịnh Phàm.


Cô nói tiếp: “Nghe bảo công việc mà Sở Sở giới thiệu cho Bái

Kỳ, A Thiếp và Uyển Đình cũng rất tốt, họ rất thuận lợi.”


“Vậy thì tốt.” Thang Tuấn quay sang Tố Tố, “Chị thì sao? Sau

khi SSP Week kết thúc, lại đợi thông báo giống Trịnh Phàm? Hay để tôi giới

thiệu cho chị công ty khác?”


Tố Tố vội vàng từ chối: “Không cần đâu, sắp có một nhân viên

vệ sinh nghỉ rồi, tôi đã nói với quản lý là để tôi thay. Tôi muốn quay về Hoàng

Hải làm việc.”


Thang Tuấn và Trịnh Phàm xót xa nhìn chị.


Thang Tuấn ái ngại: “Làm nhân viên vệ sinh thiệt thòi cho chị

quá phải không?”


Tố Tố vui vẻ cười: “Làm gì có chuyện đó, được ở lại Hoàng Hải

tôi thấy rất tuyệt. Tôi đã ở Hoàng Hải gần nửa đời người, cũng có tình cảm,

quen rồi không muốn đi.”

quen rồi không muốn đi.”


Trịnh Phàm cũng gật đầu, “Thực ra tôi cũng rất nhớ các đồng

nghiệp cũ, ngay cả thằng cha Tiết Thiếu đáng ghét nữa. Hy vọng SSP Week ổn

thỏa. Năm nay tôi không thể quẹt thẻ giúp tăng mức doanh thu rồi.”


Thang Tuấn cười: “Vậy hay để tôi giúp nhé!”


Cả hai lấy làm ngạc nhiên nhìn anh.


Thang Tuấn mỉm cười, lấy hai túi quà bên cạnh, một túi đưa

cho Tố Tố, một túi đưa cho Trịnh Phàm. Hai người đều bất ngờ và vui sướng nhìn

món quà trước mắt. Thang Tuấn động viên: “SSP Week dù gì cũng là ý tưởng của

chúng ta, món quà này coi như phần thưởng, được không? Cảm ơn hai người đã vất

vả tăng ca, mau mở quà đi.”


Trịnh Phàm và Tố Tố đưa mắt nhìn nhau xúc động. Trịnh Phàm

thốt lên khi thấy món quà, ôm chầm lấy Thang Tuấn, “Trời ơi! Đây là kiểu mới

nhất đây mà, số lượng sản xuất rất có hạn. Chủ nhiệm, tôi yêu anh quá! Tôi lại

có sức sống rồi!”


Trịnh Phàm vô cùng hài lòng, mang thử luôn, “Trời ạ, rất hợp

với tôi, đúng là làm riêng cho tôi.”


Tố Tố cũng hồi hộp mở món quà ra, bên trong là một đôi giày

đế bệt, “Oa, tôi chưa từng nghĩ mình có thể sở hữu một đôi giày Ferragamo. Giày

của hãng này vừa sang trọng vừa tinh tế, đi vào chân lại thoải mái, phù hợp với

những người tuổi tôi.”


Thang Tuấn nói: “Nghe Hiểu Khiết nói, người phụ nữ nào cũng

muốn sở hữu một đôi giày Ferragamo, cho nên tôi nghĩ hai người không phải ngoại

lệ.”


Trịnh Phàm cau có: “Chủ nhiệm, đừng có nhắc đến Hiểu Khiết

nữa. Nếu không phải cô ta...”


Tố Tố ngắt lời: “Đừng nói nữa mà, chuyện đã qua rồi. Hơn nữa

Hiểu Khiết cũng không phải người xấu đâu, mấy hôm trước cô ấy còn tặng tôi

phiếu quà tặng, bảo tôi mua đồ cho con trai.”


Thang Tuấn mỉm cười khó xử. Tố Tố cảm động nhìn anh.


Trịnh Phàm vui vẻ mở túi xách: “Được rồi, không nói về cô ấy

nữa. Xem đi xem lại, tôi cũng có quà muốn chia sẻ.” Cô lôi ra một bộ mỹ phẩm,

đặt lên bàn, tự hào nói: “Đây là bộ kem dưỡng da trứng cá cuối cùng mà tôi vừa

tranh được! Tố Tố, chị nhìn chị xem, hàng ngày dọn nhà vệ sinh, tay thô hết

rồi, chỗ này nếp nhăn cũng sâu lại. Hộp kem này tặng chị đấy, đằng nào thì tôi

cũng có rất nhiều.”


Tố Tố kinh ngạc nhìn Trịnh Phàm, “Trời ạ, cô lái xe cho đại

lý Spice mà phát tài hả, bộ mỹ phẩm này cũng mua được. Tôi nghe các quý bà SSP

nói chuyện, đến họ cũng không mua được, cô giỏi ghê!”


Trịnh Phàm phồng mũi.


Thang Tuấn lại thắc mắc: “Kỳ lạ, SSP Week mới được mấy ngày,

sao đã bán đến mức thiếu hàng?”


“Có tin là Hoàng Hải đặt hàng với các nhà sản xuất quá muộn,

lô hàng này ở Thượng Hải đã bị các trung tâm thương mại khác lấy hết từ lâu,

chúng ta đã hết phần!” Trịnh Phàm vui vẻ kể chuyện, mở hộp kem trứng cá ra bôi

thử, “May mà tôi nhanh tay bảo nhân viên bán hàng để lại giúp.”


Trịnh Phàm tiện tay đưa hộp kem cho Tố Tố, bảo chị dùng thử

cùng. Tố Tố thích thú quệt một ít lên mặt.


Thang Tuấn tò mò: “Kem trứng cá? Bôi lên mặt có mùi gì

không?” Anh cũng lấy ngửi thử.


Trịnh Phàm tiếc rẻ: “Trời ạ, mùi tiền.”


Hai người còn lại đều bật cười.


Thang Tuấn nói: “Không ngờ họ lại không để ý đến lượng hàng

tồn kho. Chà chà, xem ra mấy ngày tới sẽ liên tục nhận được điện thoại kiện cáo

của khách hàng đây.”


Anh định lau kem trên tay đi, Tố Tố vội nhắc, “Chủ nhiệm à,

anh đừng lãng phí chứ, bôi lên mặt đi.”


Thang Tuấn bèn làm theo: “Tác dụng thế sao?”


Tố Tố và Trịnh Phàm gật đầu lia lịa.


Tại nhà họ Tăng, hội đồng quản trị tụ họp với nhau, đánh mạt

trượt. Đổng sự Tăng cầm một cây bài, ngón tay miết miết trên mặt cây bài, nở nụ

cười đắc ý, “Ù rồi! Tự mó!” Ông đắc ý mở bài, mấy người chơi cùng lại than thở.


Ông A nói: “Không được, hôm nay vận may của Đổng sự Tăng

vượng quá, tự mó cống thượng khai hoa đại tam nguyên, tôi không chơi nổi.”


Đổng sự Tăng cười ha ha, “Thế tôi đang vượng, không ngăn lại

nổi, các vị phải chịu ấm ức thôi.”


Mọi người lại rào rào tráo bài.


Lúc này, quản gia dẫn A Bàng đi vào. A Bàng cung kính đứng

cúi xuống trước Đổng sự Tăng.


“Anh đến rồi hả? Hoàng Hải có tin gì mới không?”


A Bàng đáp: “Hiện nay mặt hàng mỹ phẩm ưu đãi đặc biệt trong

dịp SSP Week của L’Oreal và American Elgar đã “cháy” rồi ạ, đường dây nóng luôn

trong tình trạng bận. Ngoài ra doanh thu đã hạ 8% so với mấy ngày trước đó.

Ngoài việc giá cổ phiếu bị hạ, giám đốc Thang cũng tức giận phải vào bệnh viện,

công ty hiện giờ đang rất loạn.”


Đổng sự Tăng hài lòng, khen ngợi, “Rất tốt, tìm anh giao việc

quả nhiên là chính xác, chơi xong ván này tôi sẽ chia hoa hồng cho anh.”


A Bàng cười nịnh bợ: “Cảm ơn tổng giám đốc.”


Những thành viên khác trong hội đồng quản trị đưa mắt nhìn

nhau, hơi lo lắng.


Ông A lên tiếng: “Chúng ta làm thế với trung tâm thương mại

của chính mình có phải là không ổn không? Giá cổ phiếu hạ một hai hôm thì được,

chứ hạ mãi cho đến khi SSP Week kết thúc, tôi không chịu nổi đâu.”


Đổng sự Tăng bình thản: “Yên tâm, tôi làm như vậy là để đối

phó với Thang Mẫn và Lâm Hiểu Khiết. Đợi đến khi chúng ta hất hai kẻ đó xuống

ngựa, tôi sẽ đem hàng ra bổ sung vào lúc quan trọng nhất, cuối cùng làm một pha

lội ngược dòng, tuyệt đối không gây tổn thất.”


Ông A lo lắng nói: “Nhưng bây giờ chẳng phải đâu đâu cũng

thiếu hàng sao? Hàng của ông lấy từ đâu chứ?”


Đổng sự Tăng cười khinh khỉnh: “Ở Thượng Hải chỉ cần họ Tăng

tôi mở lời, làm gì có hàng nào không lấy được?”


Các thành viên hội đồng quản trị gật gù yên tâm.


Ông A cười: “Xem chừng, ngày mai chúng ta lại đến góp vui

được rồi.”


Đổng sự Tăng nói: “Trước khi xuất hiện, nhớ bảo vợ và con gái

mấy ông sáng mai đến Hoàng Hải mua các sản phẩm đã hết hàng nhé. Chuyện này

càng ngày càng sôi động, đến khi Thang Mẫn không kiểm soát nổi nữa thì chúng ta

ra mặt.”


Đám người vừa đánh bài vừa đắc ý ha ha.


Ngày hôm sau, tại phòng SSP sang trọng của trung tâm thương

mại Spirit Hoàng Hải, trên bàn đặt hai cốc cà phê bằng sứ cao cấp tô điểm thêm

cho hai cánh tay trắng muốt đang thưởng thức chúng. Một quý bà và một tiểu thư

khoác toàn hàng hiệu, xì mặt ngồi trên sofa da xịn. Biết người tìm đến chẳng có

ý tốt, nhưng nhân viên tiếp đón chỉ dám cúi đầu im lặng.


Hiểu Khiết tươi tắn bước vào, lễ phép mở lời: “Bà Lâm, xin

hỏi bà có chỗ nào chưa hài lòng với dịch vụ SSP của Spirit Hoàng Hải?”


Người phụ nữ nhìn Hiểu Khiết từ đầu tới cuối, ngạo mạn nói:

“Tôi là hội viên của SSP Hoàng Hải, con gái tôi là khách hàng VIP của các

người, chồng tôi cũng là cổ đông lớn của Hoàng Hải, nhà chúng tôi gồm hai SSP

với một đại cổ đông mà ngay đến kem dưỡng da trứng cá được đưa vào catalogue

cũng không mua nổi, các người làm ăn kiểu gì đây?”


Hiểu Khiết phản ứng rất nhanh, lập tức thành tâm cúi xuống,

“Rất xin lỗi, đây chỉ là sơ xuất, chúng tôi xin gửi đến bà sản phẩm dưỡng da

cao cấp khác, được không ạ?”


Hiểu Khiết nhận từ tay của nhân viên một bộ mỹ phẩm, cung

kính đưa cho bà Lâm.


Bà Lâm không cầm, cố ý làm Hiểu Khiết bẽ mặt, “Tôi muốn bộ

trứng cá thôi, cái gì mà SSP Week chứ, ngay cả những sản phẩm vừa tung ra thị

trường cũng không mua được. Tôi sẽ thông báo với bạn bè, rõ ràng là Spirit

Hoàng Hải các người lừa đảo. Trên catalogue viết rõ hùng hồn nhưng lại không

bán!”


Bà Lâm định đứng lên bỏ đi.


Hiểu Khiết vội cúi xuống lần nữa, nghiêng 90 độ, chân thành

nói: “Thật sự xin lỗi, chúng tôi nhất định sẽ thay đổi, xin hãy cho chúng tôi

chút thời gian, chắc chắn sẽ gửi loại mỹ phẩm mà bà cần đến tận nhà.”


Bà Lâm chau mày lại, “Bao giờ?”


Hiểu Khiết sững lại, nhanh chóng đáp: “Hiện giờ việc lấy hàng

đang xảy ra một vài vấn đề, xin bà hãy cho chúng tôi một tuần được không ạ?”


Bà Lâm lạnh lùng khinh bỉ, “Một tuần? Tôi có thể bay sang

Nhật mua được mấy bộ rồi! Thôi, đành nhờ mấy người bạn đến các trung tâm thương

mại khác đặt mua vậy.”


“Tôi thật sự rất xin lỗi, hy vọng bà sẽ cho chúng tôi một cơ

hội nữa, tôi đảm bảo.” Hiểu Khiết liên tục xin lỗi.


Bà Lâm và con gái vênh mặt, ngạo mạn bỏ đi.


Trong phòng trà nước, chốc chốc lại có tiếng nhân viên bàn

luận.


Tô Lợi mệt mỏi, ngáp một cái rõ dài, uống cà phê.


Hai nhân viên của phòng kinh doanh đang đứng pha trà, liếc cô

một cái, cố tình to giọng.


“Thực không hiểu nổi phòng kế hoạch, cứ làm một lễ kỷ niệm

bình thường không được hay sao, đi làm cái SSP Week khiến cả công ty tối mắt

tối mũi.”


A Bàng thầm đắc ý, cũng than thở theo, “Đúng thế, hại chúng

ta ngày nào cũng phải ở lại tăng ca muộn, hàng thì không điều được, lại còn bị

quản lý mắng.”


Nhân viên phòng kinh doanh thi nhau lườm nguýt Tô Lợi, cô tự

biết mình đuối lý, không dám nói gì.


Tiết Thiếu đi vào, nhìn Tô Lợi rồi lại nhìn nhân viên phòng

kinh doanh, lập tức hiểu ra, “Đừng lo, Sở Sở đã nhờ mấy người bạn học có kinh

doanh bách hóa giúp rồi, việc này nhất định sẽ sớm được giải quyết thôi!”


Tô Lợi gật đầu tự động viên, trong lòng vẫn thấp thỏm.


Họ không ngờ rằng việc Sở Sở mượn hàng không hề thuận lợi,

các bạn cô ai cũng từ chối, sợ sự nghiệp gặp rắc rối.


Phòng họp của Hoàng Hải rất nặng nề. Trước mặt các thành viên

hội đồng quản trị đặt một bản báo cáo kết quả kinh doanh của SSP Week, họ đều

cho rằng sự việc xảy ra quá nghiêm trọng, nghiêm nghị nhìn Thang Mẫn.


Hiểu Khiết ngồi bên cạnh, phấp phỏng lo sợ.


Ông A lên tiếng: “Tôi nghe nói Hoàng Hải tổ chức SSP Week lớn

gấp ba lần lễ kỷ niệm thông thường, đã giúp kết quả kinh doanh tăng gấp ba,

nhưng kiện cáo của khách hàng hình như cũng tăng ngang vậy. Giám đốc Thang,

việc này là thế nào?”


Đổng sự Tăng và các thành viên khác đều khẽ nhếch mép.


Hiểu Khiết nhìn Thang Mẫn, tự động đứng lên: “Thưa hội đồng

quản trị, chúng tôi đã tiến hành đàm phán với nhà sản xuất về thời gian cung

cấp hàng, vấn đề này sẽ nhanh chóng được giải quyết.”


Thang Mẫn xua tay, cắt lời Hiểu Khiết, “Thưa hội đồng quản

trị, lần này thực sự là sơ xuất của tôi, toàn bộ vấn đề tôi sẽ chịu trách

nhiệm.”


Đổng sự Tăng không để Thang Mẫn nói tiếp, giả bộ quan tâm, “A

Mẫn, uncle không trách cháu, dù sao thì cháu vẫn còn trẻ, mọi người chỉ lo vị

trí quyền chủ tịch cháu không đảm đương nổi cho nên mới đến giúp thôi.”


Thang Mẫn thuận theo, cười: “Cảm ơn uncle đã thông cảm. Về

vấn đề cung cấp hàng hóa, cháu đã nghĩ ra cách giải quyết rồi, xin hội đồng

quản trị đừng lo.”


Ông A lại tiếp tục: “Cô thường nói thời gian là vàng. Vấn đề

này một ngày không giải quyết, Hoàng Hải chúng ta chẳng phải càng ngày càng lỗ?

Ba ngày, trong vòng ba ngày tôi muốn nhìn thấy sự thay đổi, nếu không thì…”


Ông ta kéo dài giọng, uy hiếp nhìn Thang Mẫn.


Thang Mẫn chau mày, “Thế nào?”


Ông A tức giận: “Đuổi việc toàn bộ phòng kế hoạch, thà thuê

nhân viên ngoài chứ không muốn cho mấy kẻ vô dụng ăn hại lĩnh không tiền

lương!”


Hiểu Khiết tức giận mím chặt môi, biết rằng việc này đã không

thể lui được nữa.


“Nói vậy chẳng phải gián tiếp mắng A Mẫn nhà chúng tôi không

biết lãnh đạo ư?” Đổng sự Tăng giả vờ khiển trách, nhưng thực chất đang chỉ

trích Thang Mẫn.


Thang Mẫn nín nhịn, không phản bác.


Đổng sự Tăng ra trò xoa dịu bầu không khí, “Còn trẻ tuổi

đương nhiên thiếu kinh nghiệm, còn cơ hội sửa đổi. Các vị hãy nể mặt tôi, đừng

ép con bé nữa.”


Nghe thấy những lời giả nhân giả nghĩa của Đổng sự Tăng, Hiểu

Khiết lo lắng thay Thang Mẫn.


Thang Mẫn nén giận, không ngừng hít sâu, hơi thở dồn dập,

ngực phập phồng liên tục.


Đổng sự Tăng bèn cam đoan, “Tôi tin giám đốc nhất định sẽ xử

lý việc này một cách tốt đẹp. A Mẫn à, mấy ngày tới cháu phải vất vả hơn rồi,

cấp dưới thiếu năng lực, chỉ còn dựa vào mình cháu thôi. Ái dà, uncle thương

cháu quá!”


Đổng sự Tăng làm như hòa nhã nhưng lời nói lại mang kim.


Thang Mẫn suy nghĩ một lát, cuối cùng hạ quyết tâm: “Chúng

tôi nhất định sẽ giải quyết triệt để, không để các vị phải đợi quá ba ngày. Ba

ngày sau, nếu không đưa ra được phương án, tôi tình nguyện nhường lại vị trí

quyền chủ tịch.”


Hội đồng quản trị kinh ngạc, Hiểu Khiết cũng bất ngờ, không

ngờ Thang Mẫn lại tự đặt ra một thời hạn nghiêm ngặt như vậy.


Đổng sự Tăng thốt lên: “Ồ, xem ra A Mẫn rất tự tin, không cần

chúng ta phải bận tâm, đành ngồi chờ thôi.” Ông ta mỉm cười đắc thắng, đứng

lên.


Thang Mẫn tràn đầy tự tin khiến người ta không biết cô đang

nghĩ gì.


Đổng sự Tăng và Thang Mẫn đối đầu, không gian như bao trùm

bởi một làn thuốc súng dần lan tỏa.


Hiểu Khiết lại có suy nghĩ khác.


Cuộc họp kết thúc, hội đồng quản trị dương dương, tự đắc trên

hành lang.


Ông B nói: “Nhìn hai vị kẻ đấm người xoa, người múa kẻ hát

phối hợp, khiến cho hai con gà con sợ đến mức đần cả người, còn dám đồng ý thời

hạn ba ngày nữa chứ, quá đã.”


Các thành viên khác cũng cười phụ họa.


Ông A thoáng lo lắng, “Nhưng Thang Mẫn tự tin lắm, liệu có

phải cô ta đã nghĩ ra phương án?”


Đổng sự Tăng gạt đi: “Không thể nào, Thang Mẫn luôn bình tĩnh

quan sát tình thế, lần này gặp rắc rối lớn, một tuần chưa chắc đã giải quyết

nổi, dám đồng ý ba ngày chứng tỏ, cô ta thiếu tự tin.”


“Tôi chỉ lo ngộ nhỡ.”


Đổng sự Tăng vỗ vai ông ta, “Không phải lo, cứ cho là có

cách, chẳng lẽ chúng ta lại không thể thấy để xử lý ư?”


Tất cả gật đầu, hài lòng đắc chí đi về phía thang máy.


Quay về phòng làm việc, sắc mặt Thang Mẫn xanh xao, Hiểu Khiết

đi theo.


Thang Mẫn tức giận phát tiết, vỗ rầm xuống bàn: “Lần này tôi

đã tính nhầm, mấy lão cáo già đó mới được thể.”


Hiểu Khiết lo lắng: “Giám đốc, việc này thực sự giải quyết

được trong ba ngày sao?”


Thang Mẫn nghiêm túc, tập trung suy nghĩ, “Tôi muốn cô liên

lạc với tất cả các nhà cung cấp.”


Hiểu Khiết không hiểu, “Giám đốc, Sở Sở đã hỏi các trung tâm

thương mại khác, dùng mọi cách vẫn không lấy được hàng đó thôi?”


“Nghe tôi nói hết.” Thang Mẫn cắt ngang, nghiêm giọng, “Hãy

liên lạc với tất cả các nhà cung cấp mà chúng ta có thể liên lạc được, bất kể

là tiệm thuốc, siêu thị, cửa hàng bán lẻ đều được, hãy đề nghị dùng “giá gốc”

để thu mua tất cả mỹ phẩm của họ, dùng loạt hàng này bổ sung vào kho.”


Hiểu Khiết kinh ngạc: “Dùng giá gốc thu mua rồi lại bán với giá ưu đãi? Như thế chúng ta bán bao nhiêu lỗ bấy nhiêu!”


Thang Mẫn đã quyết định rồi: “Mất uy tín thì bao nhiêu tiền cũng

không mua lại được. Spirit Hoàng Hải là tâm huyết cả đời của mẹ tôi, tôi tuyệt đối không thể nhường lại vị trí quyền chủ tịch!”


Hiểu Khiết vô cùng sửng sốt, nghĩ một lát: “Vậy phần lỗ phải làm thế nào? Đấy không phải là một khoản tiền nhỏ.”


Vấn đề này Thang Mẫn đã có chuẩn bị, cô trả lời chắc như đinh đóng

cột: “Thiệt hại bao nhiêu tôi sẽ chịu, không động đến vốn của Spirit

Hoàng Hải. Tôi hy vọng cô bí mật xử lý việc này, đừng để ai khác biết,

đặc biệt là Sở Sở.”


Hiểu Khiết gật đầu.


“Dù có khuynh gia bại sản tôi cũng không thể để uy tín của Spirit

Hoàng Hải chịu một hao tổn!” Thang Mẫn cứng rắn, cương quyết không thỏa

hiệp.


“Vâng, giám đốc.” Hiểu Khiết bàng hoàng, bất giác cảm động.


Cô gật đầu rồi ra ngoài. Khoảng cách đến cánh cửa chỉ mấy bước chân

nhưng sao nặng nề. Trước khi khép cửa lại, Hiểu Khiết lo lắng nhìn Thang Mẫn lần nữa mới rời đi.


Quay trở về phòng kế hoạch, cô bắt tay gọi điện tới từng nhà cung cấp ngay lập tức. Từng hàng từng cột trên danh sách đều bị đánh dấu tam

giác hay dấu gạch chéo, thêm vài con số lẻ.


“Số lượng không đủ.” Cô lầm bầm, cất điện thoại đi, không biết nên làm thế nào.


Tô Lợi và Tiết Thiếu cầm tài liệu tới báo cáo.


Tiết Thiếu vô cùng sốt ruột, “Giám đốc, chiều nay nhà cung cấp gọi

điện đến, việc vận chuyển gặp vấn đề, khả năng 10 ngày nữa mới có hàng.”


Tô Lợi khó xử: “Nhân viên phòng dịch vụ khách hàng cũng thông báo,

hôm nay số lần khách hàng kiện cáo tăng gấp ba, tôi cũng đã soạn xong

mẫu thư xin lỗi, phải gửi cho từng người một, xin giám đốc xem qua.”


Hiểu Khiết bực bội, nhận tài liệu, chẳng có tâm trạng để đọc, vẫy vẫy tay, “Được rồi, được rồi, tôi sẽ xử lý.”


Các đồng nghiệp khác cũng lại gần báo cáo, “Giám đốc, nhân viên phòng dịch vụ nói còn một lô hàng trong kho.”


Hiểu Khiết không để tâm, ánh mắt đưa về chỗ trống của Thang Tuấn, thở dài.


Đến lúc hết giờ, toàn thân Hiểu Khiết bải hoải. Lê giày cao gót thất thểu trên phố.


Một nhóm thanh niên vui vẻ hò hét lướt ngang qua cô: “Phải làm tăng

hai chứ nhỉ? Đi hát nhé?” Tiếng vỗ tay hưởng ứng, hân hoan, trái ngược

với Hiểu Khiết lặng lẽ.


Một đôi tình nhân tay trong tay, ngọt ngào dựa vào nhau. Cô gái giơ

cây kem trong tay lên, chàng trai lập tức liếm một miếng, cả hai mỉm

cười ngọt ngào. Hiểu Khiết liếc đôi tình nhân, bước nhanh qua họ.


Đi được vài bước, thấy một cửa hàng bày hai chú thỏ cạnh nhau, cô

dừng lại nhìn chằm chằm vào chúng, “Ngay đến chúng mày cũng có đôi.”


Hiểu Khiết lôi điện thoại ra tìm danh bạ, chẳng ai có thể gọi điện được.


Hai OL trẻ trung vẫn mặc đồng phục, ngà ngà say, dựa vào nhau lảo

đảo. Một cô đang cười hi hi, không cẩn thận va phải Hiểu Khiết, làm túi

của cô rơi xuống. Đồ đạc văng vãi trên đất, ví bung ra để lộ tấm ảnh cô

và Thang Tuấn chụp chung.


Vội ngồi xuống nhặt đồ, thấy bức ảnh bỗng lặng đi như mất hồn.


“Thang Tuấn, em thực sự không biết phải làm sao, em nên làm gì?” Cô thở dài, gập ví lại, cất vào túi.


Con phố Thượng Hải người xe đi lại như mắc cửi. Cô vẫn đứng nguyên

nhìn ngã tư, lòng rối rắm không biết phải đi theo hướng nào. Quay lại,

đằng sau là một nhà hàng thịt nướng, khách khứa rất đông.


Nhìn từ ngoài, mọi người cười cười nói nói náo nhiệt, hoàn toàn trái ngược với cái bóng lẻ loi của cô trên tấm kính.


Bất giác, Hiểu Khiết nhớ tới lần ăn uống đó cùng Thang Tuấn. Cô giơ tay đẩy cửa vào.


Bầu không khí sôi động, ồn ào, âm nhạc với tiết tấu mạnh, khắp nơi là tiếng chạm cốc, tiếng của nhân viên nhà hàng.


“Kính chào quý khách.” Nhân viên dẫn chỗ mỉm cười nhiệt tình với Hiểu Khiết.


Cô ngồi xuống, một mình đối diện với một chiếc bàn đầy thịt nướng.

Bàn bên cạnh là một gia đình, bố mẹ trẻ tuổi và hai đứa nhỏ. Hai bé đang ăn kem, góc miệng cô chị dính vệt trắng, cậu em lập tức lấy giấy ăn lau miệng cho chị.


Bất giác lại nhớ tới ngày ở Anh...


“Cô mới giống đứa trẻ chưa lớn, ở Anh tôi cứu cô mấy lần, ở Đài

Loan cũng thế, ở Thượng Hải cũng vậy, đều là tôi lau miệng giúp cô, đến

ngay cả ăn kem cũng là tôi lau giúp cô.” Thang Tuấn vừa nói vừa lau khóe miệng giúp cô.


Cô hét lên: “Này, anh có ý gì hả?”


Nhìn hai chị em bàn bên vui vẻ ăn uống, Hiểu Khiết lấy điện thoại ra

tìm số Thang Tuấn, ngón tay đã đặt trên nút gọi mà trong lòng vẫn phân

vân.


Vào lúc này, Thang Tuấn đã nhận lời mời dùng cơm của Sở Sở.


Bàn ăn bày nhiều món thịnh soạn, một chai rượu vang và ba chiếc ly.

Chủ tịch Tăng ngồi ở vị trí chính, mỉm cười: “A Tuấn à, từ lâu đã muốn

mời cháu đến nhà rồi, nhưng công ty cứ hết việc này đến việc khác, lần

lữa tới tận hôm nay, cháu không trách uncle chứ?”


Thang Tuấn lễ phép đáp: “Đương nhiên là không ạ, đến làm khách ở nhà uncle là niềm vinh hạnh của cháu.”


Đổng sự Tăng cầm ly rượu lên: “Sao lại khách sáo thế, quen biết lâu vậy, người một nhà rồi. Nào, tự nhiên nhé, đừng khách sáo.”


Thang Tuấn gật đầu.


“Anh ăn cá đi.” Sở Sở gắp một miếng cá hồi nướng cho Thang Tuấn.


Đổng sự Tăng lập tức trêu trọc: “Sở Sở vẫn bám cháu như vậy đấy A Tuấn.”


Sở Sở xấu hổ: “Bố.”


Đổng sự Tăng cười: “Ha ha, là ai từ nhỏ đã như cái đuôi của Thang

Tuấn, cậu chàng đi tới đâu là con theo tới đó, còn nằng nặc lớn lên phải làm cô dâucủa Thang Tuấn. Bố vẫn nhớ hồi nhỏ hai đứa tham gia đám cưới

con gái chủ tịch Vương. Sở Sở mặc váy phù dâu mà cứ tưởng là váy cưới,

nghĩ mình là cô dâu, gặp ai cũng bảo kết hôn với Thang Tuấn rồi.”


Sở Sở ngượng nghịu, Thang Tuấn lúng túng cười trừ. Anh đã quên chuyện này từ lâu.


Đoạn, quản gia nhà họ Tăng cầm điện thoại tới, “Lão gia, gọi ông ạ.”


“Hai đứa cứ nói chuyện đi.” Đổng sự Tăng đứng dậy, ra khỏi phòng ăn.


Sở Sở đỏ mặt nhìn Thang Tuấn: “Anh còn nhớ chuyện mặc váy phù dâu không?”


Thang Tuấn chau mày: “Ấn tượng mơ hồ, em vẫn nhớ à? Rõ ràng là em ít tuổi hơn anh, sao nhớ được nhỉ?”


“Vì em cứ nghĩ hôm đó là ngày quan trọng nhất trong đời mình, em kết hôn, kết hôn với anh.”


Thang Tuấn cười: “Em vẫn tưởng thật à?”


“Đương nhiên, anh nên khâm phục em mới phải, nhỏ như vậy đã tìm được

người muốn lấy làm chồng.” Sở Sở ngầm bày tỏ mình đã thích anh từ rất

lâu.


Thang Tuấn lại chẳng vui vẻ gì, “Hay nhỉ.” Anh có ý tránh né.


Đổng sự Tăng quay trở lại: “Ha ha, con gái từ nhỏ đã tinh mắt đấy, bố cũng rất hy vọng A Tuấn làm con rể mình.”


Sở Sở sung sướng liếc sang Thang Tuấn, anh chỉ cười gượng.


Đổng sự Tăng lên tiếng: “Lúc nãy bác Lý của trung tâm thương mại Thế Giới ở Bắc Kinh gọi đến, hỏi thăm bệnh tình mẹ cháu.”


“Lâu lắm rồi cháu không gặp bác Lý, uncle cảm ơn bác ấy giúp cháu.”


“Không vấn đề.” Đổng sự Tăng giả vờ cân nhắc, “A Tuấn.”


“Vâng, uncle.”


“Nhân tiện đề cập đến bệnh của mẹ cháu, uncle có lẽ phải nói câu này, chắc không được hay cho lắm. Cháu đã bao giờ nghĩ nếu mẹ không tỉnh lại thì phải làm thế nào chưa?”


Đồng sự Tăng đặt thẳng vấn đề, Thang Tuấn nghe mà sững sờ.


Ông tiếp: “Uncle không có ý xấu, chỉ là nhìn cháu trưởng thành, nghĩ

mình phải có trách nhiệm nhắc nhở cháu về tương lai có thể phải đối mặt, việc gì cũng nên đề phòng trường hợp xấu nhất.”


“Bố, bố đừng nói linh tinh.” Sở Sở lo lắng nhìn Thang Tuấn.


Thang Tuấn nhìn Sở Sở, “Anh không sao, cháu biết uncle muốn tốt cho cháu. Nhưng cháu tin mẹ nhất định sẽ tỉnh lại.”


Đổng sự Tăng lắc đầu: “Tỉnh lại thì sao? Để mẹ cháu thấy cháu bị chị

cháu đá khỏi công ty? A Tuấn, uncle thấy bất bình thay. Cháu và A Mẫn

đều là người thừa kế của Hoàng Hải, dựa vào cái gì mà con bé đuổi cháu

đi.”


Thang Tuấn đáp: “Chị ấy làm việc khách quan.”


“Đối với người nhà còn phải khách quan? Là uncle thì sẽ không làm

vậy. Uncle bao giờ cũng bảo vệ người nhà. Cháu hãy nhớ, uncle rất thích

cháu, rất hy vọng cùng cháu trở thành người nhà thật sự.” Ông nhìn Thang Tuấn, chân thành nói, “Nếu kết hợp cổ phần trong tay chúng ta, sau này

dù A Mẫn không đồng ý cũng không thể ngăn cháu trở về Hoàng Hải. Phía

hội đồng quản trị, uncle nhất định bảo vệ cháu đến cùng.”


Sở Sở mong chờ nhìn Thang Tuấn.


Dưới áp lực của cha con Sở Sở, Thang Tuấn không biết phải từ chối thế nào. Bất chợt điện thoại đổ chuông, phá vỡ tình huống lúng túng khó xử.


“Cháu xin lỗi.” Anh như nhận được cứu tinh, đứng dậy ra một góc, định nghe thì thấy cuộc gọi là từ Hiểu Khiết, bất giác sựng lại.


“A lô?” Cuối cùng vẫn bắt máy.


“Là em, anh có thời gian không? Em quên không mang ví.” Hiểu Khiết

hít một hơi thật sâu, ngoan cố tiếp tục, “Trước kia ở Đài Loan, em cứu

anh mấy lần rồi, giờ đến lượt anh đấy.”


Thang Tuấn liếc qua người họ Tăng, không tiện phản ứng, “Tôi đang có

việc, không tiện. Bye bye.” Rất nhanh, anh cúp điện thoại, quay sang mỉm cười tỏ ý xin lỗi với hai người.


Tại nhà hàng thịt nướng, Hiểu Khiết nghe thấy tiếng tút tút tút, môi

cong lên tức giận nói: “Dám nói làm người không thể không có tình cảm?

Nỡ tuyệt tình vứt mình ở nhà hàng thịt nướng, mặc người ta sống chết à?”


Cô lôi ví định thanh toán, do dự một lát lại lầm bầm: “Thôi, cứ tin Thang Tuấn đi.”


Hiểu Khiết ngồi xuống chỗ cũ, thở dài, giơ tay lên gọi nhân viên, “Cho tôi thêm một thăn bò và thịt lợn.”


Vì cú điện thoại của Hiểu Khiết, Thang Tuấn không sao yên tâm ngồi

ăn, lại ngại Sở Sở và Đổng sự Tăng, đành miễn cưỡng ăn cho xong bữa.


Rời khỏi nhà họ Tăng, anh chỉ muốn lái thẳng đến nhà hàng thịt nướng, nhưng nghĩ đến sự tuyệt tình trước kia của Hiểu Khiết, ảo não đỗ lại.

Rời khỏi nhà họ Tăng, anh chỉ muốn lái thẳng đến nhà hàng thịt nướng, nhưng nghĩ đến sự tuyệt tình trước kia của Hiểu Khiết, ảo não đỗ lại.


Dừng xe bên bến Thượng Hải, nhớ lại những lời Đổng sự Tăng - “Cháu hãy nhớ, uncle rất thích cháu, rất hy vọng cùng cháu trở thành người nhà thực sự.”


“Nếu kết hợp cổ phần trong tay chúng ta, sau này dù A Mẫn không

đồng ý cũng không thể ngăn cháu trở về Hoàng Hải. Phía hội đồng quản

trị, uncle nhất định bảo vệ cháu đến cùng.”


Anh mím môi nghĩ ngợi.


Điện thoại chợt đổ chuông, Thang Tuấn cầm điện thoại lên xem, vẫn là Hiểu Khiết.


Do dự một lát, cuối cùng quyết định từ chối cuộc gọi.


Hiểu Khiết đã ngà ngà say, gọi cho Thang Tuấn lần nữa, nhưng điện

thoại chỉ vọng lại một giọng nữ: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không

liên lạc được.”


Cô đặt điện thoại xuống, “Đồ vô tình. Uổng công mình nướng cho anh ta bao nhiêu là thăn bò với thịt lợn anh ta thích.”


Vừa nói cô vừa cuộn thịt vào rau, đặt lên chiếc đĩa trước mặt, càu

nhàu, “Thang Tuấn thối tha, nếu anh vẫn không đến, tôi sẽ chén sạch đĩa

thịt này.”


Cửa ra vào vang lên tiếng lanh canh, nhân viên cửa hàng nhiệt tình, “Xin chào quý khách, anh đi một mình ạ?”


Tim Hiểu Khiết đập thình thịch, lập tức nhìn ra, cứ tưởng Thang Tuấn

đến. Không ngờ nhầm rồi. Cô thất vọng cúi xuống, lại gắp thêm vài miếng

nữa.


Bên ngoài, trời càng lúc càng tối. Không biết bao lâu, khách đã lần

lượt về. Cửa hàng cũng tắt đèn biển hiệu, nhân viên bắt đầu quét dọn vệ

sinh.


Bếp nướng của Hiểu Khiết cũng không còn than, chiếc đĩa trước mặt xếp đầy gỏi thịt nướng đẹp mắt. Cô một tay chống đầu, ngủ gật.


Một bàn tay nhẹ nhàng đánh thức cô, Hiểu Khiết sung sướng ngẩng lên: “Thang Tuấn?” Hóa ra là nhân viên cửa hàng, lại thất vọng.


“Xin lỗi, chúng tôi phải đóng cửa rồi.”


Hiểu Khiết ngượng ngùng gật đầu, lảo đảo tới quầy lễ tân, lôi ví ra. Đằng sau vang lên một giọng nam thân thuộc, cuốn hút.


“Không phải nói là quên ví, gọi tôi đến thanh toán giùm?”


Hiểu Khiết sửng sốt, ngẩng đầu lên, là Thang Tuấn. Cô mỉm cười sung

sướng, ngốc nghếch nói, “Ha ha ha, em lừa anh đấy, anh bị lừa rồi. Ha

ha. Chân cô không vững, lung lay ở đó.


Nhân viên khó xử nhìn Thang Tuấn, “Ngại quá, chúng tôi đóng cửa rồi. Phiền anh đưa bạn đi được không?”


Thang Tuấn bực bội nói: “Cô ấy không phải bạn tôi.”


Nhân viên cửa hàng biết ý, vội sửa lại, “À, phiền anh đưa ‘bạn gái cũ’ đi được không?”


Thang Tuấn muốn giải thích, nhưng nhận ra có nói cũng thừa, lôi tiền

ra thanh toán, nói: “Đợi tôi một lát, tôi sẽ đưa cô ấy đi ngay.”


Nhân viên cửa hàng gật đầu, dọn mấy bàn bên cạnh trước.


Thang Tuấn đỡ cô ngồi xuống, Hiểu Khiết cầm một miếng gỏi, “Đây là

thăn bò và thịt lợn anh thích nhất, em vừa nướng xong, mau ăn cho nóng.”


Thang Tuấn lãnh đạm nói: “Đã nguội rồi.”


Hiểu Khiết bĩu môi, đặt thức ăn xuống, “Tiếc nhỉ, đành uống rượu

vậy.” Cô cười lấy chai rượu định rót, nhưng rượu hết rồi. Hiểu Khiết lắc lắc cái chai, giơ tay gọi nhân viên, “Ở đây, thêm một chai nữa.” Nhưng

nhà hàng chẳng còn ai, cô lầm bầm, “Kỳ lạ, đâu hết rồi? Tại sao cả nhà

hàng thế này mà không có phục vụ?”


Thang Tuấn bực bội: “Cửa hàng đóng cửa rồi. Tôi đưa cô về, ngày mai còn phải đi làm.”


Anh dìu Hiểu Khiết đứng lên, mắt cô lim dim nhưng vẫn từ chối, “Không cần! Em không muốn đi làm nữa!”


Thang Tuấn hừ lạnh, “Tôi tưởng cô đi làm vui lắm mà.”


Hiểu Khiết lắc đầu: “No, đi làm rất chán, chán chết đi được. Công ty

không có anh, vô, cùng, chán. Anh lại định nói em gọi anh đến là làm,

việc, theo, cảm, tính phải không? Đúng, em hiện giờ đang làm việc theo

cảm tính, bởi vì em cần anh, công ty cần anh.”


Người say nói thật, Thang Tuấn không khỏi sửng sốt.


Hiểu Khiết buồn bã: “Việc lấy hàng trong SSP Week gặp vấn đề, hội

đồng quản trị chốc chốc lại đến gây sự. Còn anh thì lại rất tự do tự

tại, anh không thấy như thế là không nên hả? Để chị mình gánh vác cả một Hoàng Hải to đùng vậy?”


Cô dừng lại một lát, tay vẽ một vòng trong không khí, thể hiện “Một Hoàng Hải to đùng.”


Thang Tuấn cười nhạt: “Đừng quên chính các người ép tôi đi, muốn tôi bỏ rơi đồng nghiệp, tôi không làm được!”


“Vậy bỏ rơi em, bỏ rơi giám đốc Thang là việc anh làm được phải

không? Anh có biết hai ngày trước giám đốc Thang đã ngất không?” Hiểu

Khiết không hề khách khí chỉ thẳng vào mũi anh.


Thang Tuấn sững sờ, lo lắng hỏi: “Cô bảo chị tôi bị ngất?”


Hiểu Khiết ra sức gật đầu, cứ lấy tay đập vào ngực, “Công ty khó khăn lắm, giám đốc Thang khó khăn lắm, em khó khăn lắm! Anh không bận tâm?

Đúng, nhóm chúng em lấy idea nhóm anh, điều đó chẳng hay ho gì, nhưng

chúng em đã biến cái idea đó thành hiện thực. Chỉ cần anh muốn là chẳng

có gì không thể. Thang Tuấn, đừng trốn tránh nữa, hãy trở về Hoàng Hải,

hãy gánh vác phần trách nhiệm mà anh phải gánh vác đi. Người ta vẫn nói, còn rừng thì không sợ hết củi, như thế mới gọi là có trách nhiệm với

cái anh muốn bảo vệ.”


Mặc dù đã say nhưng những lời Hiểu Khiết nói vẫn khiến Thang Tuấn sửng sốt.


Anh kích động: “Lâm Hiểu Khiết, người bảo phải công tư rõ ràng là cô, người mở to mắt nhìn cả nhóm chúng tôi bị fire cũng là cô, bây giờ lại

bảo tôi trở về công ty. Lâm Hiểu Khiết, cô lúc thế này lúc thế khác, bảo người ta thích ứng làm sao nổi?”


Hiểu Khiết bất chợt ôm lấy mặt Thang Tuấn, hai người sát gần.


Anh sửng sốt, nghe cô nói: “Thế thì đừng thích ứng. Chỉ cần đồng ý

trở về Hoàng Hải với em, cùng mọi người sát cánh chiến đấu. Em tin rằng

chủ tịch Thang cũng sẽ rất vui, biết anh không rũ bỏ trách nhiệm đối với Hoàng Hải, biết anh đang giúp bà bảo vệ Hoàng Hải.”


Ánh mắt cô chân thành khiến anh xao động. Thang Tuấn thở dài, “Được rồi, tôi sẽ suy nghĩ.”


Hiểu Khiết nở nụ cười rạng rỡ, đứng dậy. Cô nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi anh.


Thang Tuấn mở tròn mắt, không dám tin đây là sự thật.


“Nhớ nhé, sáng ngày mai 9 giờ phải đến làm việc đấy!” Dứt lời, cô hài lòng, nghiêng ngả ngồi xuống rồi đổ gục.


Thang Tuấn sờ lên môi của mình, đau đầu nhìn thấy Hiểu Khiết, “Tửu lượng của em không biết bao giờ mới khá hơn đây!”


Cô ngủ rất thoải mái, còn cười ngọt ngào. Có lẽ là vì Thang Tuấn, vì lời đồng ý của anh.


Thang Tuấn cười khổ.


Sáng hôm sau, Thang Tuấn đầu bù tóc rối đứng trong nhà vệ sinh đánh

răng, mới được một nửa thì dừng tay lại. Anh nhìn mình trong gương, nhìn vào môi mình.


Sờ tay lên, khoảnh khắc tối hôm trước chạy qua óc, bỗng thấy vui vui. Nhưng nghĩ kỹ lại: “Cô ấy say rồi, chắc không biết bản thân đã làm gì

đâu.”


Bởi vì lần nào cũng thế. Anh lắc đầu bất lực, tiếp tục đánh răng.


Xong xuôi, ra khỏi nhà vệ sinh, bước vào phòng mình, điện thoại đổ chuông. Anh nhìn màn hình, là một số máy lạ.


“Ai mà sớm thế này đã gọi mình nhỉ?”


Do dự nhấc máy, điện thoại vang lên giọng nói dứt khoát và nghiêm

khắc của Hiểu Khiết, “Tối qua không phải đã nói là hôm nay đi làm rồi à? Bây giờ anh đang ở đâu đấy hả?”


“Hiểu Khiết?” Thang Tuấn ngạc nhiên.


Hiểu Khiết nhắc nhở, “Gọi em là giám đốc Lâm. Bây giờ đã là

8 giờ rưỡi sáng rồi, thời gian nhân viên mới đến điểm danh là 9 giờ, anh vẫn còn nửa tiếng đấy.”


“Khoan, hôm nay tôi có việc, với lại...” Anh bực bội, “Tối qua tôi hoàn toàn chưa nhận lời.”


Hiểu Khiết không cho anh cơ hội, “Cứ thế nhé, đi đường cẩn thận.”


Điện thoại vang lên tiếng tút tút tút, cô cúp máy rồi.


“Làm trò gì thế? Tưởng tôi phải nghe lời cô à?” Thang Tuấn tức tối,

nhưng sự xỉ nhục của Thang Mẫn và sự chân thành của Hiểu Khiết, thêm cả

sự kỳ vọng của mẹ lần lượt xuất hiện trong đầu.


“Anh đừng vứt bỏ trách nhiệm với Hoàng Hải.” Giọng Hiểu Khiết văng vẳng bên tai.


Cuối cùng, không chịu nổi nữa, Thang Tuấn cắn răng, bắt đầu gọi điện, “La Kiệt, tôi Thang Tuấn đây. Xin lỗi, có việc đột xuất, chiều nay

không tham gia Hội đầu tư với cậu được. Yên tâm, tôi đã sắp xếp cho cậu

và chủ tịch Rodman một cuộc gặp riêng rồi. Đừng quên, không thì tôi sẽ

bị chửi một trận đấy. OK. Bye.”


Đi đi lại lại bàn giao công việc xong xuôi, anh cúp máy, thay quần

áo, chạy ra bãi đỗ xe rồi phóng thẳng đến trung tâm thương mại Hoàng

Hải.


Đến nơi, hơi hồi hộp, Thang Tuấn bước vào thang máy, đang định nhấn

nút thì bắt gặp hai nhân viên nữ mang cao gót, muốn đuổi kịp thang máy,

mà một người bị rơi giày, một người thì suýt ngã.


“Đợi với!”


Anh vội nhấn nút chờ, cả hai vội vàng chui vào.


“Sao hai người lại ở đây?” Anh sửng sốt. Tố Tố vẫn đeo một chiếc túi lớn, Trịnh Phàm vẫn sặc sỡ, y hệt trước kia.


Hai người phụ nữ bắt gặp Thang Tuấn lại không lấy làm ngạc nhiên. Tố

Tố mỉm cười, “Sáng sớm tôi đã nhận được điện thoại của phòng nhân sự mời trở về phòng kế hoạch marketing, tôi giật cả mình, lúc đầu còn tưởng

lừa đảo.”


Trịnh Phàm lên tiếng: “Tôi cũng thế! Tôi còn phải hỏi thật kỹ, biết

chủ nhiệm Thang cũng quay lại mới đồng ý đấy! Anh có bị giật mình

không?”


Tâm trạng lúc đầu của Thang Tuấn chốc lát thoải mái hơn, “Tốt quá, có hai người ở đây tôi yên tâm hơn nhiều.”


Cả ba vừa cười vừa nói, cửa thang máy từ từ đóng lại.


Tại phòng kế hoạch, bầu không khí thật ảm đạm. Tô Lợi liên tục gọi

điện, Tiết Thiếu khổ sở nhìn số liệu trên máy, ba nhân viên còn lại cũng đang úp mặt vào mạng tìm kiếm.


Điện thoại trên bàn Tô Lợi đổ chuông, cô vội nhấc máy, giọng Hiểu

Khiết vang lên, “Nhắc mọi người cuối giờ chiều nay họp khẩn, cùng nghiên cứu giải pháp vấn đề thiếu hàng của SSP Week, nhớ tìm hiểu số liệu

trước nhé!”


“Vâng, tôi biết rồi.” Tô Lợi quay sang Tiết Thiếu và ba đồng nghiệp kia, “Giám đốc dặn tối nay họp khẩn.”


Mọi người lại trợn tròn mắt nhìn đằng sau Tô Lợi. Cô quay lại, Thang Tuấn, Tố Tố và Trịnh Phàm đang mỉm cười nhìn họ.


Tiết Thiếu kinh ngạc kêu lên, “Sao mấy người lại đến đây?”


Tố Tố đáp: “Vì chúng ta đều là đồng nghiệp cũ. Thế nào, trưởng nhóm

không chào đón chúng tôi? Với lại, chúng tôi làm sao có thể đứng yên

nhìn các bạn gặp khó khăn chứ?”


Tất cả ùa lại.


Tô Lợi vui sướng: “Tốt quá, trở về hết rồi.”


Thang Tuấn bình tĩnh lên tiếng: “Tình hình thiếu hàng hiện nay thế nào? Có lấy được hàng từ các nhà cung cấp khác không?”


“Đều không lấy được, chủ nhiệm anh xem.” Tiết Thiếu đi về chỗ ngồi,

nhấn nút ‘back’, “Đây là lượng hàng lấy tạm từ kho của nhà cung cấp.

Nhưng cộng hết vào cũng không duy trì được mấy ngày.”


Thang Tuấn bất giác chau mày, “Xem ra tình hình còn nghiêm trọng hơn tôi tưởng.”


Tô Lợi góp lời: “Giám đốc Lâm vừa gọi điện thoại thông báo, tối nay

triệu tập cuộc họp khẩn cấp, thảo luận cách thức giải quyết tình hình

thiếu hàng.”


Thang Tuấn nói: “Trước tiên phải ước tính số lượng thiếu, bao gồm cả

phần khách hàng kiện cáo. Các trung tâm thương mại khác có hoạt động ưu

đãi gì đối với những loại hàng chúng ta thiếu không?”


Anh chỉ huy rất nhịp nhàng, nhân viên phòng kế hoạch tập trung tinh

thần phối hợp. Cả phòng như được tiếp thêm sức mạnh, dần dần sống lại.


Thang Tuấn trở về văn phòng riêng, thấy trên bàn có đặt một lon trà

giải nhiệt, chặn một tờ giấy. “Chào mừng Mr. Peter Rabbit quay trở lại,

mong anh sẽ cố gắng nhiều! Trà giải nhiệt phòng chảy máu cam.”


Phần chữ ký có vẽ thỏ Peter mặc váy, lòng anh bỗng thấy ấm áp.


Về việc trở lại của nhóm Thang Tuấn, Thang Mẫn hiển nhiên không vui,

ngồi trên sofa đùng đùng nổi giận, nhìn chằm chằm vào Hiểu Khiết: “Ai

cho phép cô tìm những nhân viên bị fire đó về?”


Hiểu Khiết thành khẩn: “Với nhân lực hiện nay, tuyệt đối không thể

bắt tay hỗ trợ giải quyết vấn đề SSP Week. Cho nên tôi đã tự ý quyết

định gọi họ quay lại, giúp Hoàng Hải vượt qua khó khăn hiện tại.”


Thang Mẫn vẫn cau có.


Hiểu Khiết thuyết phục, “Giám đốc bảo tôi liên lạc với các nhà cung

cấp, dùng giá gốc để thu mua mỹ phẩm, việc này có thể giúp được uy tín

của Hoàng Hải trước hội đồng quản trị, nhưng vô hình chung giúp các

trung tâm thương mại khác tăng doanh số.”


Thang Mẫn mím môi, không cam tâm.


Hiểu Khiết tiếp tục: “Đối với giám đốc, điều quan trọng nhất là uy

tín. Nhưng đối với tôi, đó lại là lợi nhuận. Để cứu vãn nguy cơ này, tôi có thể hạ cố tìm nhóm Thang Tuấn, xin họ quay lại, bởi vì tôi tin họ

chắc chắn giúp công ty vượt qua được khó khăn.”


Thang Mẫn chau mày lại, “Cô lấy gì đảm bảo? Quyết định này có đánh

bại cả phòng kế hoạch không? Trách nhiệm này cô gánh vác nổi?”


Hiểu Khiết lắc đầu, “Thang Tuấn từng nói với tôi, chấp nhận đầu tư là chấp nhận rủi ro. Nếu sợ rủi ro thì thà đừng đầu tư, ở nhà bán mỳ còn

hơn!”


Thang Mẫn bất giác nhếch mép, “Cũng rất có lý.”


Hiểu Khiết đứng dậy, nghiêm túc nói: “Tôi là giám đốc dự án này, tôi

sẽ lấy bản thân ra đảm bảo, nhất định sẽ làm SSP Week hạ màn một cách

hoàn hảo, đồng thời nhận được sự thừa nhận của hội đồng quản trị. Tôi

tin giám đốc cũng không hy vọng để hội đồng quản trị có cơ hội tiếp quản Spirit Hoàng Hải.”


Sự tự tin của Hiểu Khiết đã lay động được Thang Mẫn, nhưng giám đốc

Thang vẫn lạnh lùng hỏi, “Cô chắc chắn sẽ giải quyết được vấn đề thiếu

mỹ phẩm?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận