Đẳng Cấp Quý Cô


Doug nghiêng người dựa sát vào Hiểu Khiết, hai người rất gần nhau, “Hàng

ngày trên MSN thấy em tả Cao Tử Tề thế này, Cao Tử Tề thế kia, bây giờ

cả hai đã kết thúc, người đang ở bên cạnh em là tôi, cho nên đừng nhắc

đến người đàn ông khác nữa!”


Thấy Doug sán lại, Hiểu Khiết lẩn tránh, cây kem trên tay chảy xuống dính hết lên thỏ Peter.


“A!” Cô chợt hét lên, vội mở ba lô, lấy giấy định lau cho sạch.


Bất chợt Doug cầm lấy Peter, đi về phía thùng rác.


“Bẩn rồi thì vứt đi. Tôi sẽ mua cho em một con khác!” Chú thỏ bị quăng vào thùng.


Hiểu Khiết vội vàng ngăn lại, “Không được vứt!”


Nhưng lúc này đã quá muộn, thỏ Peter rơi xuống rồi.


Hiểu Khiết sững sờ, nhìn Doug không dám tin. Anh quay đầu lại mỉm cười, ung dung bỏ đi.


Thang Tuấn thấy hết cảnh tượng này, gần như phát điên. Khó khăn lắm mới bình tĩnh trở lại, tiếp tục theo dõi.


Hiểu Khiết vọt tới thùng rác, lôi thỏ Peter ra, dùng khăn giấy ra sức lau sạch chú thỏ. Cô đuổi theo Doug, tức giận: “Tại sao anh lại vứt thỏ Peter của tôi như thế?”


Doug nhìn con thỏ, kinh ngạc: “Em nhặt con thỏ về làm gì? Tôi sẽ mua cho em con mới.”


Hiểu Khiết vẫn cố chấp: “Đây không phải vấn đề mới hay không mới, tại sao anh lại vô tâm như vậy? Đó là vật kỷ niệm làm quen của hai ta.”


Doug hơi sựng lại, Thang Tuấn thở phì phì trừng mắt ra hiệu. Doug

lanh trí, mau chóng biện giải, “Mỗi ngày đều có những sự việc mới xảy

ra, cần gì cứ phải chìm đắm trong quá khứ?”


Hiểu Khiết sửng sốt vô cùng, đáp lại vẻ không phục: “Anh nói được nhẹ bẫng vậy chắc là chưa từng bị lừa dối?”


Doug nghiêng đầu ngẫm ngợi, đáp: “Tôi cũng không nhớ nữa.”


Hiểu Khiết thở dài, “May quá. Tôi cũng hy vọng mình giống anh, có thể quên cảm giác bị lừa dối một cách dễ dàng.”


Doug mỉm cười, “Thông thường người ta nói dối chỉ bởi hai mục đích.

Một là bảo vệ bản thân; hai là bảo vệ người khác! Chỉ cần đối phương

không làm tổn thương mình, một vài lời nói dối vô hại có nhất thiết phải nghiêm trọng vậy?”


Hiểu Khiết hơi bất ngờ.


Doug tiếp tục: “Thay vì cứ cảm thấy bị tổn thương, chi bằng hãy nghĩ

xem đối phương đã làm gì cho mình? Bỏ qua những lời nói dối ấy đi, dùng

lý trí mà phán đoán xem có nên tha thứ hay không!”


Hiểu Khiết bất giác nhớ đến những việc Thang Tuấn từng làm cho mình.


Khi rơi xuống dòng sông Thames, cô đã nhìn thấy một bóng dáng đẹp đẽ nhảy xuống nước, bơi về phía mình.


Anh cầm hai cây kem bước về phía cô, đưa cho cô một chiếc, “Tôi là người Thượng Hải, tên là Thang Tuấn.”


Anh cẩn thận dán miếng đề can ‘Baby in Car’, “Vì sự an toàn của chúng ta, nên dán cái này vào xe.”


Anh coi chiếc bình thủy tinh hình người như Tử Tề, cảnh cáo gián tiếp, “... nếu nhà ngươi dám bắt nạt Hiểu Khiết, chắc chắn ta sẽ cho ngươi một trận.”


Anh nói với Tử Tề lúc anh ta cầu hôn cô, “... Anh là tên khốn may mắn nhất trên thế giới!... Cho nên tôi muốn anh đảm bảo, sẽ không để

Hiểu Khiết vì anh mà rơi một giọt nước mắt. Trước mặt tất cả mọi người,

anh có dám đảm bảo như thế không?”


Anh bỏ ra 100 vạn mời Bạch Quý Tinh trong đêm hội WIP để bảo vệ cô.


Và nụ hôn bất ngờ ở Lưu Viên, cô bất cẩn chạm môi vào môi anh...


Bất giác Hiểu Khiết đưa tay lên môi mình.


Doug chợt lên tiếng: “Thế nào? Suy nghĩ xong chưa? Câu trả lời của em là yes phải không?”


Hiểu Khiết bật cười, “Tôi đang nghĩ, có lẽ mình nên tha thứ cho anh ấy.”


Doug cố tình tỏ ra ảo não: “Tôi cứ tưởng đã quyết định qua lại với tôi chứ!”


“Nếu tôi chưa gặp một người khác, có lẽ sẽ nhận lời anh.” Hiểu Khiết

hơi bối rối, nói, “Tôi không muốn lại phải lòng một người trong ảo mộng

nữa. Chưa hiểu về đối phương, tất cả chỉ là mình tự tưởng tượng. Tôi

không muốn lặp lại sai lầm vì tôi sợ Tom mà tôi biết cũng chỉ là một

hình ảnh do bản thân xây dựng lên.”


Hiểu Khiết nhìn Doug, “Cảm ơn anh đã bên tôi, những lúc tôi bối rối

nhất đều nhờ anh động viên trên MSN. Cùng nhà mấy ngày tôi mới phát hiện anh quá khác với những gì tôi nghĩ.”


Doug kinh ngạc, theo bản năng đưa mắt nhìn cái cây to bên cạnh mà Thang Tuấn đang trốn sau nó.


Anh tò mò hỏi: “Em nói xem, Tom ngoài đời và Tom mà em nghĩ khác nhau chỗ nào?”


Hiểu Khiết lắc đầu, không biết phải đáp sao, “Tôi cứ nghĩ chúng ta sẽ như bạn cũ gặp nhau. Nhưng anh thì không giống thế.”


Doug mỉm cười, “Vậy à? Cho nên em mới từ chối tôi?”


Hiểu Khiết thoáng do dự, cũng không hoàn toàn xác nhận, “Chắc vậy, xin lỗi, Tom!”


Doug mỉm cười nhẹ nhõm, “Thực ra không cần xin lỗi, bởi vì tôi không phải là Tom.”


Hiểu Khiết kinh ngạc, “Cái gì?”


Thang Tuấn cũng sững sờ với lời thú nhận của Doug.


Hiểu Khiết há hốc miệng.


Doug có lòng khép miệng lại cho cô, “Tôi làm gì ăn không ngồi rồi như Tom, chơi ba cái trò đóng kịch vớ vẩn này.”


“Anh không phải Tom? Thế anh là ai?”


“Bạn Tom, tôi tên Doug.”


Hiểu Khiết khẩn trương hỏi: “Vậy Tom đâu? Anh ấy ở đâu?”


Doug tỏ vẻ thần bí, “Em muốn gặp Tom thật phải không?”


Hiểu Khiết lập tức gật đầu.


Doug mỉm cười ranh mãnh, “OK! Tôi có một cách khiến anh ta phải xuất hiện sau ba giây!”


Hiểu Khiết tò mò, “Cách gì?”


Anh ta không đáp mà đột nhiên ôm lấy hai má cô, đặt một nụ hôn lên môi Hiểu Khiết.


Cô trợn tròn hai mắt.


“Doug! Đừng có quá đáng!” Thang Tuấn vọt nhảy ra, tức giận tách riêng hai người.


“Thang Tuấn!” Hiểu Khiết bất ngờ.


Bấy giờ Thang Tuấn mới nhìn rõ, Doug chỉ đặt ngón tay cái lên môi

Hiểu Khiết, đó là một nụ hôn giả. Doug nhìn Hiểu Khiết. “Tôi đã bảo ba

giây mà, không lừa em đúng không! Anh ta đây này!”


Doug vỗ vỗ vai Thang Tuấn, làm bộ anh em tốt, “Yên tâm, con thầy vợ bạn, nhất định tránh xa! Tôi trả Lâm Hiểu Khiết cho cậu!”


Thang Tuấn không biết phải nói gì, lúng ta lúng túng.


“Được rồi, hai người bắt đầu nuôi dưỡng lại tình cảm đi, tôi biến

đây!” Doug đẩy Thang Tuấn đến trước mặt Hiểu Khiết, vui vẻ rời khỏi công viên.


Thang Tuấn ấp úng, cất lời, “Chào em...”


Hiểu Khiết chẳng phản ứng thêm, anh càng sốt vó, “Nếu em giận thì

đánh anh đi!” Thang Tuấn nhắm mắt lại, ưỡn thẳng ngực, sẵn sàng chịu

đòn. Đợi một lúc lâu mà cô vẫn đứng yên, anh bèn hé mắt lén nhìn.


Hiểu Khiết thực ra đã tha thứ cho anh rồi, nhưng cô không biết nên mở lời thế nào, bèn quay đi nghiến răng mắng: “Đồ ngốc!”


Thang Tuấn nhăn nhó, chưa chịu bỏ cuộc: “Hay là... hai cái tát?”


Hiểu Khiết nhìn anh chằm chằm.


Thang Tuấn lo lắng đề xuất: “Vậy ba cái?”


Hiểu Khiết cố ra vẻ lạnh lùng, “Thêm một bộ phim và một bữa thật ngon nữa!”


Thang Tuấn vui sướng hét lên: “Đồng ý!”


Hiểu Khiết cảnh cáo: “Anh chắc không còn chuyện gì lừa dối em nữa chứ?”


Thang Tuấn lập tức giơ tay lên: “Tuyệt đối không! Anh xin thề!”


Bên bờ sông Thames, phong cảnh London mênh mông bất tận, Hiểu Khiết và Thang Tuấn ngồi trên bờ đê, cuối cùng cũng làm hòa.


Trở về căn hộ của Thang Tuấn đã là nửa đêm.


Anh ngồi trong phòng khách xem tivi, nhưng chốc chốc lại liếc về

phòng Hiểu Khiết. Độtnhiên cửa mở, anh lập tức giả vờ như đang xem rất

chăm chú.


Hiểu Khiết thay bộ đồ ngủ bước ra, Thang Tuấn làm như vô tình nhìn

cô, đúng lúc đó Hiểu Khiết cũng đang nhìn anh, bỗng không khí sao mà bối rối.


Thang Tuấn lên tiếng trước, “Tắm xong rồi à?”


“Vâng, à phải, em định rót cốc nước.” Hiểu Khiết vào bếp, quay lại nhìn Thang Tuấn, hai người đều lúng túng mỉm cười.


Thang Tuấn nói: “Có muốn xem tivi không?”


“Ừm, cũng được.” Hiểu Khiết bước lại sofa, ngồi xuống.


Ánh mắt cô dừng trên màn hình tivi, rồi quay sang anh: “Cảm giác thật kỳ lạ. Gặp anh ở đây, không biết nên gọi là Thang Tuấn hay Tom.”


Thang Tuấn đối diện cô, trịnh trọng giới thiệu: “Xin chào! Anh là

Thang Tuấn, tên tiếngAnh là Tom. Nhà anh ở Thượng Hải, gia đình có một

trung tâm thương mại.”


Anh giơ tay ra bắt, thế mà Hiểu Khiết tỏ ý phớt lờ anh. Thang Tuấn

chẳng chút ngại ngần nắm tay cô, lắc lắc rồi nói: “Anh là chủ nhà của em ở Anh, căn hộ mà em đang ở chính là căn hộ mà em muốn thuê trên mạng;

phòng khách, nhà bếp, phòng tắm em có thể tùy ý sử dụng, nếu gặp bất kỳ

vấn đề gì, chủ nhà Tom sẽ ra tay giải quyết giúp em!”


Hiểu Khiết phì cười, “Cảm ơn anh, Thang Tuấn. Thật may khi có một người bạn như anh bên cạnh.”


Hiểu Khiết không phát hiện ra nét thất vọng vụt thoáng qua trên gương mặt Thang Tuấn. Cô mỉm cười, tâm trạng vốn vui vẻ bỗng trầm xuống, Hiểu Khiết thở dài: “Em định sẽ từ bỏ tất cả để trốn đến Anh, nhưng gặp gỡ

anh như nhắc em phải đối diện với hiện thực, cần suy nghĩ xem sau này

phải làm gì.”


Thang Tuấn gợi ý: “Đi học, chẳng phải em muốn du học Anh ư?”


Hiểu Khiết lắc đầu, “Bây giờ em không thể học tại Anh nữa, em hết

tiền rồi. Đêm hội WIP em nợ 100 vạn Nhân Dân tệ, tương đương với 500 vạn Đài tệ! Em phải lấy toàn bộ tiền tiết kiệm du học ra trả, vẫn còn nợ

hơn 300 vạn Đài tệ.”


Thang Tuấn cười: “Chuyện nhỏ, anh trả giúp em.”


Hiểu Khiết nghiêm túc: “Không cần, em ghét vay nợ, càng ghét phải vay nợ bạn bè, như vậy em không biết phải cư xử với người đó thế nào.”


Thang Tuấn cũng không dám nói thêm nữa, đành đề nghị: “Em có nghĩ đến chuyện ở lại Anh tìm việc không? Số tiền nợ Hoàng Hải từ từ trả cũng

được. Em có thể ở lại đây, không phải lo tiền thuê nhà, để bản thân có

thêm chút thời gian nghỉ ngơi.”


Hiểu Khiết rối bời, “Để em tính đã.”


Đoạn, bên ngoài căn hộ có tiếng động, thì ra là Doug.


“Tôi quên bộ quần áo!” Doug thấy hai người chỉ ngồi khoanh chân, thật vô vị, “Sao lại căng thẳng thế này? Đang nói chuyện gì đấy?”


Thang Tuấn lặng lẽ gật đầu, có phần bất đắc dĩ.


Hiểu Khiết đáp: “Tôi đang nghĩ xem nên ở lại Anh hay về Đài Loan.”


Doug trợn tròn hai mắt, khinh thường liếc Thang Tuấn, “Hóa ra sức hấp dẫn của Thang Tuấn chưa đủ. Nếu Thang Tuấn cộng thêm tôi thì sao? Em sẽ ở lại chứ?”


Thang Tuấn lườm Doug ý đuổi người, nhưng Doug giả vờ như không thấy, cứ thản nhiên ngồi xuống.


Thang Tuấn nhắc nhở: “Doug, đến giờ đi nghỉ rồi. Thêm nữa, trả tôi chìa khóa nhà!”


Doug vung vẩy chiếc chìa khóa rồi lại đút vào túi, “Chơi một ván Wii đã, nếu thắng sẽ trả cho cậu.”


Thang Tuấn không biết phải làm thế nào.


“Không chơi hả?” Doug quay sang Hiểu Khiết, “Vậy chỉ còn cách cùng Hiểu Khiết...”


Thang Tuấn lập tức cắt ngang, “OK, tôi phải cho cậu một trận mới được.”


Doug và Thang Tuấn cầm Wii lên, bắt đầu trận đấu. Hiểu Khiết trông bộ dạng trẻ con của hai người đàn ông mà bật cười, giây lát quên hết ưu

phiền.

phiền.


Giai Nghi đang một mình thu dọn quán ăn, điện thoại đổ chuông, cô vui mừng nhấc máy ngay lập tức, là Hiểu Khiết, “Hiểu Khiết, cuối cùng cậu

cũng chịu liên lạc với tớ. Đồ tồi, không nói lời nào bỗng dưng mất tích, làm tớ lo muốn chết! Cậu có biết Cao Tử Tề đến chỗ tớ tìm cậu mấy lần

rồi không? Rốt cuộc hai người thế nào vậy?”


Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, mãi Hiểu Khiết mới nói: “Chuyện hơi

phức tạp. Giai Nghi, đồng ý với tớ, không được nói cho Tử Tề là tớ đang ở Anh, nhé?”


Giai Nghi gật đầu, “Tớ biết rồi. Nhưng khi nào cậu về nhất định phải kể cho tớ chuyện này ra sao đấy.”


“Đương nhiên, trước đây tớ có gửi một khoản tiết kiệm đi du học, sổ

tiết kiệm và con dấu để ở ngăn kéo trong phòng, cậu chuyển giúp tớ đến

tài khoản hiện nay nhé.”


Giai Nghi vui vẻ đáp ứng: “Cuối cùng thì cậu cũng thực hiện được giấc mơ du học, có cần tớ gửi luôn vài bộ quần áo mùa đông không?”


“Thế thì tốt quá! Nhờ cậu đấy.” Hiểu Khiết không muốn làm Giai Nghi lo lắng nên chẳng tiết lộ mấy.


“Được rồi, gửi địa chỉ và số tài khoản cho tớ đi.” Giai Nghi vừa dứt

lời, chợt cửa quán ăn mở ra, Tử Tề bước vào. Cô giật mình, hạ giọng: “Tớ có việc rồi, buổi tối nói chuyện.”


Vội cúp máy, Giai Nghi đón Tử Tề, giả vờ như bình thường.


“Hiểu Khiết vẫn chưa liên hệ với cô phải không?” Anh vô vọng hỏi.


Đôi mắt Giai Nghi đảo nhẹ, cuối cùng lắc đầu, “Thực ra anh cũng không cần phải ngày nào cũng đến đây. Nếu có tin gì của Hiểu Khiết tôi sẽ gọi điện thông báo.”


Tử Tề không nhận ra thái độ khác thường của cô. Thời gian Hiểu Khiết

mất tích, anh tiều tụy trông thấy, “Tôi biết, chỉ quen đến đây rồi. Chắc đây là nơi cô ấy có nhiều khả năng xuất hiện nhất.” Anh gần như kiệt

sức, cười khổ, “Nếu vẫn chưa thấy tin gì của cô ấy thì tôi về đây.”


Tử Tề đứng lên, Giai Nghi tiễn anh ra cửa.


Lúc quay vào, được hai bước bỗng mặt biến sắc. Giai Nghi xoa xoa

bụng, đau đến mức phải cúi người xuống. Tử Tề như nghe thấy tiếng rên

đau ấy, ngoái đầu lại, thấy cô đang ôm bụng quỵ xuống đất, bắt đầu kêu

to.


Anh vội vàng chạy đến đỡ cô, hoảng hốt: “Cô sao vậy? Có vấn đề gì?!”


Giai Nghi khóc, “Bụng tôi... bụng đau quá...”


“Cố chịu một chút, tôi đưa cô đến bệnh viện ngay đây!” Tử Tề bế cô lên, lao về phía xe.


Trong phòng bệnh, Giai Nghi đang được truyền nước, thiu thiu ngủ trên giường.


Tử Tề bên ngoài phòng bệnh hỏi han bác sĩ tình hình cụ thể.


“Cô ấy không sao chứ ạ?” Tử Tề lo lắng.


“Mẹ có khuynh hướng bong nhau sớm, may mà đưa đến kịp, bây giờ thì ổn rồi. Anh không phải sốt sắng, cứ chăm sóc vợ thật tốt là được.” Bác sĩ

cứ tưởng Tử Tề là bố đứa bé, bèn an ủi.


Tử Tề lập tức lên tiếng, “Tôi không phải...”


Bác sĩ lại ngắt lời anh, “Lát nữa nhớ ra quầy làm thủ tục nhập viện.

Để tránh xảy ra điều gì bất trắc, chúng tôi muốn giữ cô ấy lại theo

dõi.” Dứt lời, bác sĩ mỉm cười rời đi.


Tử Tề nhìn Giai Nghi yếu ớt nằm đó, chau mày sốt ruột, “Phải thông

báo cho chồng cô ấy thôi.” Anh lôi chiếc điện thoại nằm trong túi cô ra.


Vừa mở máy đã bị tin nhắn của Hiểu Khiết đập vào mắt, “Nhờ cậu nhé

Giai Nghi! Gửi đồ cho tớ đến địa chỉ này, khi nào từ Anh trở về tớ sẽ

liên lạc lại.”


Trong lòng Tử Tề bỗng kích động. Đúng lúc này điện thoại của Giai Nghi đổ chuông, anh quyết định nghe máy.


“Vợ ơi, sao không thấy em đợi ở cửa hàng thế?” Đầu bên kia là giọng của Tiểu Mã.


Tử Tề lập tức: “Chào anh, anh là chồng của Giai Nghi phải không? Cô ấy đang trong bệnh viện.”


Cúp máy, anh trông Giai Nghi thêm một lát rồi mới rời đi.


Nhanh chóng bước vào bãi đỗ xe, Tử Tề lên xe gọi ngay cho Thiên

Thiên, “Mang hộ chiếu của tôi đến sân bay! Đúng! Bây giờ! Ngay lập tức!”


Anh vội khởi động xe, phóng thẳng.


Trong căn hộ của Thang Tuấn, Hiểu Khiết đang đổ bột mỳ vào bát, anh

chàng đứng ngay bên cạnh xem cô tỉ mỉ chuẩn bị món ăn mà kinh ngạc, “Anh biết em nấu được cơm, nhưng không ngờ lại giỏi thế. Có hương vị của mẹ

anh.”


Hiểu Khiết hơi sựng lại, bất giác nhớ đến Tử Tề, thái độ chợt khang

khác. Cô chỉ khẽ cười, “Trùng hợp thật, anh và Tử Tề nói giống hệt

nhau.”


Thang Tuấn không ngờ câu đùa của mình lại đụng đến nỗi đau của cô. Anh thoáng bối rối.


Cả hai im lặng, chỉ nghe thấy tiếng động Hiểu Khiết nhào bột.


Thang Tuấn vò đầu nhìn cô, lại lên tiếng: “Em đang làm gì thế?”


Hiểu Khiết đáp: “Ồ, bánh sinh nhật.”


Thang Tuấn nghi ngờ: “Sinh nhật em?”


“Vâng, hy vọng hôm nay sẽ là ngày một Lâm Hiểu Khiết hoàn toàn mới

chào đời! Em mong mình có thể vứt bỏ hết những gì không vui trong quá

khứ để bắt đầu lại.”


“Quá tốt, vừa hay vật này được trưng dụng rồi!” Thang Tuấn chúi mũi

vào ngăn kéo tìm kiếm, lôi ra một cây nến sinh nhật, “May quá, vẫn còn.”


Hiểu Khiết mỉm cười.


“Có bánh ga tô, có bữa tối, vẫn còn thiếu một thứ quan trọng nhất.”

Anh với tay lấy áo khoác, “Cho anh năm phút, anh sẽ về ngay!”


Đường phố London vào đêm, Tử Tề cầm địa chỉ mà mình lén lấy được, đi đi lại lại trước một khu chung cư. Anh nhìn xung quanh.


Đúng lúc này, Thang Tuấn lao ra, Tử Tề đứng chỗ rẽ bắt gặp, bất giác

nhẹ lòng, cuối cùng cũng tìm thấy. Anh đợi Thang Tuấn đi khuất mới bước

qua cổng khu nhà, nhìn ánh đèn mà nỗi nhớ nhung bao ngày cứ trào lên.


Trong căn hộ của Thang Tuấn, Hiểu Khiết cho bột vào khuôn, đặt vào lò nướng bánh.


Có tiếng chuông cửa vang lên, cô ra mở cửa, thắc mắc, “Sao nhanh thế đã...”


Không phải Thang Tuấn, người đứng trước cô lúc này là Cao Tử Tề. Hiểu Khiết ngạc nhiên đến nghẹn lời, sắc mặt chuyển lạnh.


Tử Tề xúc động: “Cuối cùng cũng tìm thấy em!”


Hiểu Khiết cố gắng giữ bình tĩnh, “Anh đến đây làm gì?”


“Anh biết em không muốn gặp anh, nhưng nếu chỉ vì thế mà lặng lẽ bỏ

đi, ngay cả việc đối diện xin lỗi, van em tha thứ cũng không làm được

thì anh càng không thể tha thứ cho bản thân.”


Hiểu Khiết buột miệng: “Anh muốn mình thấy dễ chịu hơn nên mới đến tìm em phải không? Anh ích kỷ quá!” Cô định đóng cửa lại.


Tử Tề vội chặn cửa lại, chân thành nói: “Em đừng như thế với anh, Hiểu Khiết?”


Cô nhìn anh, nhàn nhạt cất lời, “Giữa chúng ta còn gì để nói nữa?” Cô ra sức kéo cửa vào, tay Tử Tề vẫn chặn ở đó mà bị kẹp.


Hiểu Khiết lập tức để cửa mở, nhìn anh cắn răng chịu đau, bất giác cô chau mày: “Tại sao anh không buông tay ra?”


“Nếu anh buông, em sẽ thực sự rời xa anh. Anh xin lỗi, Hiểu Khiết, em tha thứ cho anh được không?” Tử Tề không màng tới cơn đau, dịu dàng

nhìn cô, “Anh thừa nhận mình là kẻ ích kỷ. Đôi lúc chính anh cũng không

chịu nổi sự ích kỷ đó.”


Hiểu Khiết sửng sốt.


“Chia tay rồi anh luôn nhớ tới khoảng thời gian em đối tốt với anh

ra sao. Lúc đó anh chỉ biết tiếp nhận như một lẽ đương nhiên, chưa từng

nghĩ đến việc phải làm gì đó cho em. Anh biết chắc chắn em rất hận anh,

giận anh. Nhưng xin em hãy tin anh, anh thực sự không hề cố ý muốn làm

tổn thương em. Những ngày em biến mất, anh luôn cảm thấy trống rỗng, anh luôn nhớ em. Anh đến đây tìm em, ngoài việc xin lỗi còn mong em đón

nhận anh lần nữa.”


Nhìn thấy bộ dạng hối lỗi thế này, Hiểu Khiết đau xót nhưng vẫn cứng

rắn lắc đầu: “Em cảm thấy từ trước đến nay mình chẳng hiểu anh. Bây giờ

nghĩ lại, vẫn chưa biết rốt cuộc mình muốn một hạnh phúc thế nào. Anh

giống như hoàng tử bạch mã bước vào cuộc đời em, khiến em không kịp phán đoán thật giả đã hấp tấp chấp nhận tất cả.”


Tử Tề nắm lấy tay cô, “Quá khứ là thật là giả không quan trọng, anh sẽ biến hạnh phúc của em thành hiện thực.”


Hiểu Khiết im lặng, lòng còn băn khoăn day dứt.


Tử Tề ân hận: “Anh rất muốn bắt đầu lại với em!”


Hiểu Khiết rút mạnh tay ra, cương quyết lắc đầu, “Em không cần nữa rồi, thật đấy!”


Tử Tề sững sờ, không dám tin cô sẽ rời bỏ anh như thế.


“Nếu anh chỉ muốn bù đắp những lỗi lầm trước kia thì không sao, hiện

giờ em rất ổn, rất hạnh phúc. Cuối cùng em cũng thực hiện được giấc mơ

du học Anh, anh không phải cảm thấy có lỗi với em.” Hiểu Khiết nhìn anh, rành rọt từng câu từng chữ.


Trên con phố vắng tanh, Thang Tuấn cầm bó hoa, sung sướng tập cách tỏ tình, “Lâm Hiểu Khiết, sau này ngày nào em cũng phụ trách việc nấu cơm

để trả tiền thuê nhà nhé!”


Anh nghĩ ngợi, “Hình như không giống tỏ tình.”


Lại đổi giọng, “Lâm Hiểu Khiết, anh thích em!”


Bất giác lo lắng, “Trực tiếp quá, liệu cô ấy có chấp nhận không?”


Thử đi thử lại, Thang Tuấn vẫn không nghĩ được cách nào hay ho. Anh

rút một bông hồng từ bó hoa ra, bắt đầu đếm cánh, “Cô ấy chấp nhận, cô

ấy không chấp nhận, cô ấy chấp nhận, cô ấy không chấp nhận...” Cứ thế,

vừa đếm vừa về nhà.


Không bao lâu, Thang Tuấn đã đến cổng khu, lên tầng thì ngạc nhiên thấy Cao Tử Tề đang đứng ngoài nhà mình, bất giác sựng lại.


“Sao anh ta lại đến đây?” Thang Tuấn vội nép vào một góc, lặng lẽ quan sát.


Tử Tề nắm tay Hiểu Khiết, chân thành nói: “Trước đây là em đợi anh,

lần này đến lượt anh đợi. Anh sẽ chờ đợi đến khi em suy nghĩ kỹ rồi quay về bên anh.”


Hiểu Khiết thở dài, mỉm cười: “Thực ra khi nghe anh nói xin lỗi em đã tha thứ cho anh rồi.”


“Cảm ơn em.” Tử Tề ôm cô vào lòng.


Cô không đẩy anh ra.


Thang Tuấn đứng dựa vào tường, buồn bực nhăn nhó: “Anh tưởng cứ thật

lòng thích một ai là người đó sẽ rung động. Hóa ra lại tự làm khổ mình.”


Điện thoại của anh bỗng đổ chuông, Thang Tuấn lúng túng, vội nhấn nút tắt tiếng rồi rời đi.


Hiểu Khiết và Tử Tề đều không nhìn thấy Thang Tuấn, hai người nhanh chóng buông nhau ra.


Tử Tề nói: “Nếu em đã tha thứ cho anh thì mình về Đài Loan nhé?”


Hiểu Khiết vẫn mỉm cười: “Anh đừng hiểu lầm. Bây giờ em chỉ muốn làm

người độc thân, không muốn tiếp tục yêu đương thôi mà cả thiên hạ cùng

chú ý. Sau này em cũng chỉ tìm một người đàn ông đơn giản. Yêu anh thực

sự quá vất vả với em.”


Tử Tề nhìn Hiểu Khiết, tiếc nuối: “Được em yêu là một điều rất hạnh phúc. Anh hối hận vì đã không trân trọng em.”


Hiểu Khiết lắc đầu, thản nhiên hơn: “Những việc đã qua thì đừng nhắc

đến nữa, khoảng cách tốt nhất giữa hai chúng ta chính là ký ức tốt đẹp

về nhau.”


“Được, anh tôn trọng suy nghĩ của em.” Tử Tề chỉ biết gật đầu, lòng lạnh như băng giá.


Hiểu Khiết quyết định rồi: “Đừng nhớ về em nữa, hai ta kết thúc rồi.”


Ngoài chung cư, Thang Tuấn cầm điện thoại, ôm bó hoa và túi giấy, nhìn tên

hiển thị trên màn hình mà chau mày. Anh bấm nghe, “A lô, có chuyện gì

vậy chị?”


Đầu bên kia Thang Mẫn lạnh lùng đáp: “Mẹ bị ngất, bây giờ đang cấp cứu trong viện.”


Thang Tuấn sợ hãi, buông thõng tay, bó hoa và túi giấy rơi xuống đất.


Anh sốt sắng: “Tình trạng của mẹ thế nào rồi? Có nghiêm trọng không?”


Thang Mẫn đáp: “Nguyên nhân vẫn chưa rõ, bác sĩ đang cấp cứu.”

Thang Mẫn đáp: “Nguyên nhân vẫn chưa rõ, bác sĩ đang cấp cứu.”


Trong đầu Thang Tuấn bất chợt hiện lên nội dung những cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con,“Con biết đấy, sức khỏe của mẹ càng lúc càng xấu. Như thế này bảo mẹ làm sao yên tâm giao Spirit Hoàng Hải cho con đây?” Rồi anh lại nghĩ đến lời chị gái: “Có thời gian thì về thăm mẹ, gần đây sức khỏe của mẹ không tốt.”


Đến đây, anh bèn chất vấn Thang Mẫn: “Chị đã biết mẹ không khỏe, tại sao không bắt mẹ nghỉ ngơi?!”


Thang Mẫn hơi bực mình, lạnh lùng đáp: “Người khiến mẹ vất vả không

phải chị. Thôi, dù sao em cũng vứt bỏ tất cả rồi, chị chỉ bảo với em có

lệ thôi, không làm phiền em nữa.”


“Đồ độc ác!” Tiếng tút tút trong điện thoại càng làm lòng anh như lửa đốt, Thang Tuấn vụt chạy đi.


Cao Tử Tề rời khỏi, Hiểu Khiết lấy lại tinh thần, bày các món ăn và

bánh ga tô lên bàn, nến cũng đặt ngay cạnh, cô ngồi vào bàn lặng lẽ đợi

Thang Tuấn.


Một lúc sau cửa mở ra, Thang Tuấn mặt mũi sầm sì trở về.


Hiểu Khiết hỏi: “Sao anh đi lâu thế? Đồ đâu?”


Thang Tuấn nhàn nhạt đáp: “Đến muộn, siêu thị đóng cửa rồi.”


Hiểu Khiết cũng không nghĩ ngợi nhiều, “Không sao, chúng ta ăn cơm trước đã.”


Thang Tuấn không để ý đến cô, vào thẳng trong phòng, “Anh phải về

Thượng Hải gấp. Mẹ anh đột ngột ngất xỉu, đang cấp cứu trong bệnh viện.”


“Chủ tịch Thang?” Hiểu Khiết sửng sốt, vội vã theo sau anh, thấy

Thang Tuấn mang bộ mặt lạnh băng, tâm trạng không vui vẻ gì thu xếp hành lý.


Cô quan tâm: “Em giúp gì được không?”


“Không cần. Mấy ngày tới phải để em một mình ở Anh, anh xin lỗi.”


“Việc của chủ tịch Thang quan trọng hơn, anh không cần ở lại, mau về Thượng Hải đi.”


Thang Tuấn quay lưng lại với Hiểu Khiết, nghe hai tiếng “không cần”, bất giác đau lòng.


Cô chỉ nghĩ anh đang lo lắng cho mẹ, không hề biết việc cô và Tử Tề gặp nhau đã làm tổn thương trái tim anh.


Trong phòng bệnh tại Thượng Hải, đầu Thang Lan quấn băng trắng, mũi cắm ống thở, hôn mê bất tỉnh trên giường.


Bác sĩ cẩn thận kiểm tra các thông số, còn Châu Văn đang lo lắng nhìn Thang Lan.


Cửa phòng bệnh đột nhiên bật mở, Thang Tuấn thở hổn hển, kéo vali đứng đó.


Châu Văn kinh ngạc kêu lên: “Thiếu gia!”


Thang Tuấn vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn sắc mặt trắng nhợt của mẹ,

bà vừa gầy vừa yếu chịu đựng sự giày vò của những cơn đau, mắt anh đỏ

hoe.


Đến trước giường bệnh, anh khẩn thiết hỏi bác sĩ: “Tình trạng của mẹ tôi thế nào rồi ạ?”


Bác sĩ bình tĩnh trả lời một cách máy móc: “Bà Thang đã qua cơn nguy

kịch, tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là... sau khi tiến

hành chụp CT[1] và MRI[2] vẫn chưa biết được nguyên nhân chính xác của bệnh.”


[1] Chụp CT (Computer Tomography): phương pháp chụp cắt lớp.


[2] Chụp MRI (Magnetic Resonance Imaging): phương pháp chụp cộng hưởng từ.


Thang Tuấn vô cùng tức giận, “Cái gì gọi là chưa biết nguyên nhân

chính xác? Ngay đến vấn đề cỏn con này cũng không tìm ra thì còn gì là

bệnh viện?”


“Căn cứ theo tình hình hiện nay, nguyên nhân có thể là do bà Thang

làm việc quá sức, hoặc là bị kích động tinh thần mạnh. Nhưng tình hình

cụ thể vẫn phải kiểm tra thêm mới được.”


Mặt Thang Tuấn tái nhợt, đầy tự trách, “Vậy khi nào thì mẹ tôi sẽ tỉnh lại?”


“Chúng tôi đang theo dõi.”


Thang Tuấn sốt ruột: “Theo dõi có tác dụng?! Tôi muốn câu trả lời! Một ngày? Ba ngày? Năm ngày?”


“Tôi không thể khẳng định.”


Thang Tuấn kích động, “Bác sĩ các người rốt cuộc là có tác dụng chi? Hỏi cái gì cũng không biết!”


Bác sĩ điềm tĩnh: “Nếu có thông tin tôi nhất định sẽ thông báo ngay.”


Dứt lời, bác sĩ định ra khỏi phòng bệnh, Thang Tuấn nhanh như cắt

đứng chặn trước mặt ông, “Tôi, muốn, thông, tin, ngay, bây, giờ!”


“Thiếu gia, hãy bình tĩnh.”


Thấy Thang Tuấn sắp mất tự chủ, Châu Văn vội kéo anh lại, vị bác sĩ bèn nhanh chóng rời đi.


Thang Tuấn kích động, siết chặt nắm tay, quay người gục xuống giường bệnh của Thang Lan, “Mẹ, có phải tại con làm mẹ tức không?”


Thang Lan vẫn nhắm chặt hai mắt, không có bất kỳ dấu hiệu nào sẽ tỉnh.


Một y tá bước vào, “Xin lỗi, thời gian thăm bệnh đã hết rồi, đề nghị người nhà ra ngoài.”


Thang Tuấn nắm lấy bàn tay mẹ như không nghe thấy gì.


Y tá khó xử, “Anh này, người bệnh vừa mới phẫu thuật, cần được tĩnh dưỡng, mong anh ra ngoài cho.”


Châu Văn kéo Thang Tuấn, “Thiếu gia, đi thôi, để phu nhân nghỉ ngơi, tối chúng ta lại đến.”


Thang Tuấn miễn cưỡng nghe lời, còn cố quay lại nhìn mẹ một lần nữa, vô cùng đau lòng.


Mệt mỏi về đến nhà, vừa hay gặp Thang Mẫn mới về.


Thang Tuấn khẽ chào, “Chị.”


“Về rồi hả?” Thang Mẫn không chút biểu cảm.


Thang Tuấn gật đầu: “Em quyết định trở về Spirit Hoàng Hải làm việc.”


Thang Mẫn dừng bước, lưng đối diện với anh, lộ rõ thái độ khinh

thường: “Không cần, chẳng phải em đang rất bận ở Anh ư? Còn phải lo việc của người phụ nữ khác mà.”


Thang Tuấn ăn năn: “Chị, trước đây em sai. Nhưng em đã hạ quyết tâm, em muốn trở về Hoàng Hải làm việc.”


Thang Mẫn quay lại nhìn anh, cười lạnh: “Trước kia bảo em về thì

không, vì một người phụ nữ làm mẹ tức giận đến ngất xỉu; bây giờ lại

muốn trở về, em tưởng như vậy có thể trở thành CEO được ngay?”


Thang Tuấn vội giải thích: “Em chỉ muốn thực hiện thỏa thuận giữa em với mẹ thôi.”


Thần sắc Thang Mẫn nghiêm lại: “Lúc này lại trở thành đứa con trai

ngoan ngoãn cơ đấy? Thang Tuấn, em có biết không? Chị rất coi thường

em!”


Thang Tuấn kinh ngạc.


Mắt Thang Mẫn hoe đỏ, kích động nói: “Em là con trai của mẹ, nhưng em không biết trân trọng cái gia đình này. Em coi nhà là cái gì? Muốn bỏ

là bỏ, muốn về là về? Chị không thể giao tâm huyết cả đời của mẹ cho em, Spiri Hoàng Hải không thể để một người vô trách nhiệm như em thừa kế!”

Cô càng nói càng tức, mặt đỏ phừng phừng.


Thang Tuấn chấp nhận lời trách móc của Thang Mẫn, “Đúng, là em chưa

trưởng thành, chỉ biết nghĩ cho bản thân. Chị, hãy cho em về công ty, vị trí nào em cũng nguyện.”


“Không cần! Chị sẽ thay mẹ bảo vệ Spirit Hoàng Hải. Em cứ ở Anh đi,

muốn du lịch vòng quanh thế giới chị cũng không ý kiến, nhưng chị tuyệt

đối sẽ không cho em bước chân vào Spirit Hoàng Hải dù chỉ một bước.”


“Mẹ đang bị bệnh, Spirit Hoàng Hải cần em!” Thang Tuấn kích động.


“Vậy sao?” Thang Mẫn cười, ung dung lôi điện thoại ra, nhấn nút mở băng ghi âm, giọng nói của hai người vang lên.


Thang Mẫn: “Thang Tuấn, lần này em hơi quá rồi đấy! Rốt cuộc có

chuyện gì mà khiến em nhất định phải đi Anh? Lại liên quan đến Lâm Hiểu

Khiết?”


Thang Tuấn: “Chị, Hiểu Khiết như thế này em cũng có trách nhiệm.”


Thang Mẫn: “Lẽ nào em không có trách nhiệm với mẹ? Thang Tuấn, em là đồ ích kỷ.”


Thang Tuấn: “Mẹ đã có chị, Spirit Hoàng Hải không cần em, nhưng Hiểu Khiết thì cần.”


Thang Tuấn sửng sốt: “Chị... chị ghi âm lại?”


“Người kế thừa của Spirit Hoàng Hải vì một người phụ nữ, tình nguyện

từ bỏ quyền thừa kế, một chuyện quan trọng như thế đương nhiên phải ghi

âm lại làm bằng chứng rồi.”


Thang Tuấn cứng đờ, thất vọng nhìn cô.


“Chị không giống mẹ, chị sẽ mở lại toàn bộ các tài khoản đang bị

phong tỏa của em, sinh hoạt phí hàng tháng sẽ được chuyển vào, những cổ

phiếu trong tay em chị cũng sẽ không làm gì. Có những thứ này, em cứ an

nhàn hưởng thụ, làm ba đời thiếu gia ở Anh cũng được.” Thang Mẫn từ tốn

cất điện thoại đi, “Nhưng Thang Tuấn, trong Spirit Hoàng Hải, không có

chỗ dành cho em!”


Dứt lời, cô đẩy cửa, mạnh mẽ rời đi.


Thang Tuấn nắm chặt bàn tay,ngỡ ngàng đứng yên, hối hận. Anh hít một hơi thật sâu, tự dặn mình tuyệt đối không được từ bỏ!


Trong một quán bar sang trọng, ánh đèn lấp lánh rực rỡ đủ màu sắc.


Thang Tuấn cô đơn chán nản trước quầy dùng Martini. Anh ghi tạc tất

cả những lời Thang Mẫn đã nói, cảm thấy mình thực vô dụng, không giữ

được người mình thích lại còn làm mẹ tức giận đổ bệnh, bây giờ muốn vào

công ty giúp sức cũng bị từ chối, thực sự không còn gì đáng buồn hơn.


Sở Sở bước vào quán bar, đưa mắt khắp lượt, phát hiện Thang Tuấn bèn

thở dài, đến bên cạnh anh ngồi xuống, “Vẫn giống như trước, tâm trạng

không tốt chỉ thích ngồi một mình uống rượu.”


Thang Tuấn hơi ngạc nhiên nhìn cô, cười khổ đáp: “Biết anh thích ngồi một mình sao em còn đến?”


“Martini uống một mình là cô đơn, hai mình là tâm sự.” Cô cũng gọi

một ly ‘Nụ hôn của thiên sứ’, mỉm cười ngọt ngào, “Đừng giấu mọi chuyện

trong lòng, anh bỗng nhiên trưởng thành hơn nhiều, đến em cũng không

nhận ra.”


Thang Tuấn tự trào, “Nếu anh trưởng thành hơn thì bây giờ đã không phải khổ sở thế này.”


Sở Sở thận trọng: “Vì chủ tịch đổ bệnh?”


Thang Tuấn lắc đầu, “Trước đây anh không muốn trở về Spirit Hoàng Hải làm việc, việc này làm mẹ anh tức đến nằm viện, anh thật đáng chết! Hôm nay anh nói với chị gái là muốn vào công ty, chị ấy nói trước kia chính anh từ bỏ rồi, còn bỏ trốn nữa nên chị không tin anh, điều này cũng là

lẽ đương nhiên.”


Sở Sở mỉm cười, cố tình tránh ánh nhìn của anh, nhìn bâng quơ nhận xét: “Thực ra em thấy anh là một người rất kiên trì.”


Thang Tuấn nhìn cô, “Vậy à?”


Sở Sở đáp: “Đối với Lâm Hiểu Khiết anh rất kiên trì.”


Thang Tuấn mỉm cười, nhấp một ngụm rượu, “Nếu có thể, anh cũng muốn

từ bỏ. Thật kỳ lạ, rõ ràng biết cô ấy thích một người khác nhưng lại

không buông tay, cứ muốn ở lại bảo vệ cô ấy.” Anh buồn bã, uống như thể

nuốt hết nỗi sầu muộn.


Bartender đặt ly ‘Nụ hôn của thiên sứ’ trước mặt Sở Sở, cô lắc nhẹ ly rượu rồi cũng nhấp một ngụm, nói như ám chỉ điều gì: “Em tin rằng, bên

cạnh mỗi người đều có một thiên sứ. Chỉ cần anh quay đầu lại là nhìn

thấy thôi.”


“Thế ư?” Thang Tuấn quay sang cô.


Sở Sở dịu dàng nhìn Thang Tuấn. Cô giơ ly lên: “Nào hãy thử nụ hôn của thiên sứ?”


“OK.” Thang Tuấn đang định nâng ly, Sở Sở đã ghé tới nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi anh.


Thang Tuấn sửng sốt.


Sở Sở cố tỏ ra vẻ điềm tĩnh, “Làm anh sợ rồi phải không?”


Thang Tuấn day day hai bên thái dương, “Làm anh sợ quá!”


Sở Sở cười: “Hoàn hồn chưa? Trưa mai Spirit Hoàng Hải triệu tập cuộc

họp hội đồng quản trị, đừng quên anh cũng là cổ đông, hãy nắm bắt cơ

hội.” Dứt lời, cô uống thêm một ngụm ‘Nụ hôn của thiên sứ’ nữa rồi thản

nhiên bỏ đi.


Thang Tuấn dõi theo bóng dáng khuất dần của cô, khẽ sờ lên môi, mắt mờ nhòe.


Hôm sau, sau khi đến bệnh viện thăm mẹ, Thang Tuấn đã thay một bộ comple chỉnh tề, mỉm cười vào công ty.


Trong cuộc họp của hội đồng quản trị, Đổng sự Tăng và bốn vị thành viên khác ngồi một bên, Thang Mẫn và Sở Sở ngồi bên còn lại.


Thang Mẫn thong thả: “Mặc dù thân thể chủ tịch Thang không được khỏe, phải nằm viện, nhưng mọi hoạt động của trung tâm thương mại Spirit

Hoàng Hải sẽ vẫn tiếp tục tiến hành bình thường, tạm thời tôi sẽ đảm

nhận công việc của chủ tịch Thang. Cô Tăng Sở Sở, trợ lý đặc biệt của

chủ tịch Thang, tạm thời cũng chuyển sang làm trợ lý đặc biệt cho tôi,

hỗ trợ tôi xử lý việc hành chính trong công ty.”


Đổng sự Tăng hài lòng, “Tốt, Sở Sở đi theo giám đốc Thang, tôi cũng yên tâm. Sở Sở, hãy nhớ học tập chăm chỉ.”


Sở Sở cung kính gật đầu với ông.


Thang Mẫn lại nói: “Tôi xin đảm bảo với các vị, trung tâm thương mại

Spirit Hoàng Hải sẽ không bị bất kỳ ảnh hưởng tiêu cực nào, chỉ có tốt

hơn.”


Đổng sự Tăng đưa mắt sang bốn vị còn lại trong hội đồng quản trị, sau đó mở lời: “Từ trước đến nay chúng tôi chưa từng hoài nghi năng lực của giám đốc Thang, bất kể là dự án trung tâm đặc sản trước kia hợp tác với Hải Duyệt, hay là việc nhận tài trợ của La Vannecho đêm hội WIP, tất cả đều rất xuất sắc. Nhưng dù sao thì cô vẫn còn trẻ. Chỉ nói riêng chi

phí nhân sự đợt này, phòng của cô cũng đã là cao nhất rồi.”


Các vị khác lần lượt gật đầu, đồng ý với ý kiến của Đổng sự Tăng.


Thang Mẫn khẽ chau mày lại, chỉ vào bản báo cáo đặt trên bàn, giải

thích: “Đó là vì trong đêm hội WIP và hoạt động cho lễ Valentine trước

đó có tuyển thêm nhiều nhân viên. Mặc dù chi phí nhân sự tăng nhưng

doanh thu cũngtăng lên 6%.”


Đổng sự Tăng tỏ vẻ lo lắng, “Nếu như doanh thu tăng, những kế hoạch

đặc biệt này đã kết thúc, vậy có nên tính đến chuyện cắt giảm nhân lực?”


Sắc mặt Thang Mẫn khẽ biến.


Đổng sự Tăng tiếp tục: “Uncle chỉ đưa ra ý kiến. Cháu cứ suy nghĩ đi, nhân lúc chủ tịch đang nằm viện mà chỉnh đốn lại nhân sự, hãy giảm biên chế cho những nhân viên không cần thiết, bớt chi phí nhân sự, sau này

vốn khả dụng sẽ nhiều hơn.”


Thang Mẫn ngẫm nghĩ, khéo léo từ chối, “Cảm ơn ý kiến của uncle,

nhưng bây giờ là lúc cần phải ổn định nhân tâm, cắt giảm nhân lực sẽ

khiến lòng người hoang mang, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu. Hơn nữa, sắp tới lễ kỷ niệm hàng năm của trung tâm thương mại cũng chuẩn bị diễn ra, sẽ cần rất nhiều người, việc cắt giảm nhân viên để sau quyết

định.” Cô bình tĩnh nhìn các vị thành viên trong hội đồng quản trị,

không chút e sợ.


Họ nhận ra thái độ cứng rắn của cô, bất giác mỉm cười tỏ ý khinh miệt.


Đổng sự Tăng thân thiết nói: “Chúng tôi rất hy vọng ở lễ kỷ niệm năm

nay. Nhưng cũng phải nói trước, nếu kế hoạch không làm chúng tôi hài

lòng, chắc chắn lúc đó phải có người chịu trách nhiệm!”


Thang Mẫn nhận ra nụ cười xảo quyệt của ông ta.


Đổng sự Tăng cố tình tỏ thái độ bất lực, “Uncle công tâm làm việc,

tránh các vị trong hội đồng quản trị nói hai chúng ta vì quan hệ cá nhân mà ta thiên vị cháu, như thế sẽ không hay lắm.”


Đám người lại gật gù tán đồng.


Thang Mẫn đáp: “Xin hãy yên tâm, tôi sẽ không để các vị có suy nghĩ như thế...”


Cô vẫn chưa nói hết, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, sau đó Thang Tuấn ung dung bước vào.


“Sorry, tôi đến muộn.” Anh gật đầu, tỏ ý xin lỗi.


Tất cả đều ngạc nhiên, đặc biệt là Thang Mẫn.


Thang Tuấn lên tiếng: “Với tư cách là một cổ đông của Spirit Hoàng Hải, em có quyền được tham gia cuộc họp chứ?”


Thang Mẫn sa sầm, nhưng không biết phản bác thế nào.


Thang Tuấn ung dung tìm một vị trí để ngồi xuống.


Đổng sự Tăng phấn khởi: “Lâu rồi không gặp Thang Tuấn, ngọn gió nào mang cháu đến đây thế?”


Thang Tuấn mỉm cười nói: “Vâng, thưa uncle! Cháu vừa trở về từ Anh, định sẽ làm việc tại Spirit Hoàng Hải.”


Thang Mẫn thầm bất mãn nhưng vẫn bình tĩnh, “Nói thật là chúng tôi

đang thảo luận về vấn đề dư thừa nhân lực trong công ty, chỉ e hiện giờ

không còn vị trí nào phù hợp với cậu.”


Thang Tuấn nói: “Nếu là vấn đề tài chính, thì lương của em giảm một

nửa cũng không vấn đề. Với tư cách là một thành viên trong nhà họ Thang, em chỉ muốn góp một phần công sức.”


Thang Mẫn lạnh lùng cười: “Tiền lương ít nhiều sẽ căn cứ theo biểu

hiện năng lực mỗi người. Nếu năng lực tốt thì cần phải được nhận mức thù lao tương ứng. Công ty đã thuê em làm mà không trả lương, trong con mắt người khác, đó chẳng phải sẽ thành chuyện cười?”


Thang Tuấn mỉm cười, gọi một tiếng: “Chị...”


Thang Mẫn lạnh lùng cắt ngang, “Gọi tôi là giám đốc Thang!”


Thang Tuấn bất lực: “OK, giám đốc Thang. Tiền lương là bất di bất

dịch, nhưng lãi cổ phiếu thì thay đổi, chỉ cần giúp công ty kiếm được

lợi nhuận, tôi và các vị đây chẳng phải đều là người được hưởng lợi.”


Không ai chịu ai, Thang Tuấn đưa mắt nhìn về phía các thành viên khác trong hội đồng quản trị, vô cùng tự tin: “Những năm qua tại châu Âu,

tôi đã học hỏi được nhiều điều về các hình thức kinh doanh của các trung tâm thương mại lớn, trước đây với tư cách là trợ lý đặc biệt của chủ

tịch Thang, tôi phụ trách chuẩn bị đêm hội WIP, đó chính là bằng chứng

cho năng lực của tôi. Hy vọng giám đốc Thang và các vị trong hội đồng

quản trị có thể cho tôi cơ hội.”


Đổng sự Tăng nhận ra bầu không khí bất hòa giữa hai chị em, ông ta

nhếch mép thầm tính toán rồi vội vàng lên tiếng giảng hòa, “Cho dù tài

chính của công ty có khó khăn thế nào, vẫn đủ để thuê Thang Tuấn. Huống

hồ, trước đây Thang Tuấn phụ trách trung tâm đặc sản và đêm hội từ thiện WIP, đều đạt được những thành tích rất tốt, do vậy tôi tán thành để

Thang Tuấn vào Spirit Hoàng Hải.”


Các vị khác trong hội đồng quản trị cũng gật đầu ủng hộ.


Thang Tuấn nheo mắt, mỉm cười đắc thắng nhìn Thang Mẫn.


“Nếu như hội đồng quản trị đã đồng ý, vậy hãy để Thang Tuấn quay lại

công ty.” Thang Mẫn rõ ràng không vui, nhưng cũng không thể làm trái ý

số đông.


Thang Tuấn cười: “Cảm ơn giám đốc Thang.”


“Chức vụ trước kia của cậu là trợ lý đặc biệt cho chủ tịch, bây giờ

tạm thời cậu vào phòng kế hoạch, đảm nhiệm vai trò chủ nhiệm dự án.”


Thang Tuấn tiếp tục hỏi: “Vậy công việc mà tôi phụ trách là...?”


Nhìn điệu bộ được voi đòi tiên của Thang Tuấn, Thang Mẫn nhướng mày:

“Cậu cứ dành thời gian để điều chỉnh tâm trạng, làm quen với môi trường

làm việc của phòng kế hoạch, đợi quen rồi tôi sẽ phân công.”


Thang Tuấn kiên trì, “Tôi đã chuẩn bị xong xuôi mới đến đây, bất kể công việc gì tôi cũng bắt tay được ngay.”


Thang Mẫn lạnh lùng cười, “Cậu có tự tin quá không?”


Thang Tuấn đáp: “Nếu như làm không tốt, tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.”


Đổng sự Tăng lại góp lời: “Thang Tuấn đã có lòng, cũng chuẩn bị tốt

rồi, chi bằng giám đốc Thang hãy phân công công việc cho cậu ấy đi.”


Thang Mẫn nhìn Thang Tuấn, ánh mắt giá buốt: “Đổng sự Tăng đã nói vậy thì hiện giờ phòng kế hoạch đang tiến hành chuẩn bị đề án cho lễ kỷ

niệm năm nay, cậu hãy tham gia đi.”


Thang Tuấn cười: “Vâng, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức hoàn thành dự án này.”


Thang Mẫn hỏi ngược lại: “Nếu không?”


Câu hỏi khiến mọi người ồ lên.


Thang Tuấn hạ quyết tâm nói: “Nếu thất bại, tôi sẽ từ chức.”


Thang Mẫn thản nhiên mỉm cười, “Lời này xin các vị ngồi đây làm

chứng. Cuộc họp kết thúc. Xin lỗi vì đã làm mất thời gian của các vị,

cảm ơn những ý kiến đánh giá và đóng góp của hội đồng quản trị. Về việc

cắt giảm nhân lực, tôi sẽ nhanh chóng có câu trả lời.”


Mọi người đứng lên, lần lượt rời khỏi phòng, Thang Mẫn cũng nối gót.


Thấy Thang Mẫn đi rồi, Sở Sở lại gần Thang Tuấn khen ngợi: “Làm tốt lắm, đến cả bố em cũng tự nhiên ủng hộ anh!”


Cô vỗ nhẹ vào tay Thang Tuấn.


Thang Tuấn mỉm cười, nhẹ nhõm hơn nhiều.


Căn hộ của Thang Tuấn được Hiểu Khiết thu dọn sạch sẽ, gọn gàng. Chỉ

có điều chủ nhân không ở đây nên cảm giác cứ thiếu chút hơi ấm.


Hiểu Khiết ngồi bên bàn ăn, dùng món mỳ Ý đơn giản, đối diện trống

không, cũng giống như lòng cô. Chốc chốc Hiểu Khiết lại lôi điện thoại

ra xem có ai gọi cho mình không, chỉ sợ sẽ để lỡ mất cuộc gọi của Thang

Tuấn.


“Chắc anh ấy đã đến Thượng Hải rồi, sao không báo một tiếng chứ, cũng chẳng lên MSN?” Cô nghĩ nghĩ, rồi lại do dự, “Hay là ở bệnh viện không

tiện... Mong là chủ tịch Thang bình an vô sự.”


Cô cúi xuống tiếp tục ăn mỳ trong đĩa, buồn bã nên không thấy ngon,

thầm trách móc: “Gọi một cuộc điện thoại thì mất bao nhiêu thời gian,

anh ấy không biết là mình rất lo lắng sao?”


“Đang lo lắng cho anh à?”


Hiểu Khiết sửng sốt, ngẩng đầu lên, Thang Tuấn xuất hiện ngay trước

mặt cô. Cô giật mình, ra sức dụi mắt, Thang Tuấn biến mất rồi.


Vô cùng thất vọng, “Trời ơi, mình có ảo giác!”


Lúc này, điện thoại bỗng đổ chuông, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.


“Nhất định là Thang Tuấn!” Hiểu Khiết vội bắt máy, “Bệnh viện bên đó ổn chứ?”


Giai Nghi nằm trên giường bệnh, sắc mặt vẫn rất tốt, nghe thấy Hiểu

Khiết hỏi mà kinh ngạc, “Í? Sao cậu biết tớ nằm viện? Ai nói với cậu?”


“Xin lỗi, tớ cứ tưởng là Thang Tuấn.” Hiểu Khiết bất giác thất vọng

khi biết là Giai Nghi, nhưng nhận ra bạn vừa nói gì lại hốt hoảng, “Cậu

nằm viện? Sao thế?”


Giai Nghi đáp: “Vẫn ổn! Thai nhi hơi thiếu ổn định, nghỉ ngơi mấy hôm là ổn, mai được xuất viện rồi. Tớ chỉ muốn hỏi là tiền và quần áo tớ

gửi cậu nhận được chưa?”


“Nhận được rồi.”


“Thế thì tốt, cậu với Thang Tuấn vẫn tốt chứ hả?”


Hiểu Khiết buồn bã đáp: “Anh ấy về Thượng Hải rồi.”


Giai Nghi ngạc nhiên, “Sao anh ta lại vứt cậu ở đó, một mình về Thượng Hải?”


Hiểu Khiết nhanh chóng giải thích, “Không phải đâu, mẹ anh ấy đổ bệnh nên phải về chăm sóc.”


Giai Nghi lo lắng: “Nghiêm trọng thế à? Mẹ anh ấy bây giờ khỏe chưa?”


“Tớ cũng không biết, vẫn chưa liên lạc được.” Hiểu Khiết phiền muộn, ra sofa phòng khách, chán nản ngồi xuống.


Giai Nghi an ủi: “Thế nào thì cuối cùng cậu cũng thực hiện được giấc mơ du học Anh rồi.”


Hiểu Khiết cười khổ, “Giấc mơ này á, cũng tiêu tan rồi!”


Giai Nghi không hiểu, “Tiêu tan?”


“Lúc trước không muốn làm cậu lo lắng cho nên chưa kể. Trong đêm hội

từ thiện WIP của Spirit Hoàng Hải, tớ đã bỏ ra 500 vạn làm công ích!”

Hiểu Khiết không muốn giấu, hạ giọng nói.


Giai Nghi kinh ngạc: “Cái gì! 500 vạn! Cậu cũng nhân ái nhỉ.”


“Chính vì thế nên phải lấy toàn bộ số tiền tiết kiệm du học trả cho

Spirit Hoàng Hải. Hiện giờ tớ vẫn còn nợ gần 400 vạn, đang nghĩ xem phải làm gì, cứ nghĩ đến chuyện về Đài Bắc là thấy mất mặt ghê!”


Giai Nghi đau lòng, “Tớ mà giúp được gì cậu cứ nói, đừng gắng sức.”


“Đừng lo, giờ cậu đang mang bầu, như thế không tốt cho baby đâu. Cùng lắm thì tớ ăn mỳ tôm vài năm. Cậu phải chú ý chăm sóc bản thân đấy”

Hiểu Khiết an ủi.


Hiểu Khiết nhìn đồng hồ, thấy đã muộn, sợ ảnh hưởng đến việc nghỉ

ngơi của Giai Nghi, bèn tạm biệt bạn, cúp điện thoại. Nhìn căn phòng

khách vắng vẻ, nỗi cô đơn khó tả lại dâng lên trong lòng.


Cô đi về phía chiếc tủ trưng bày thỏ Peter, vừa ngắm vừa tự hỏi: “Anh đang làm gì? Một cuộc điện thoại cũng không gọi, có phải rất bận không? Mọi việc vẫn thuận lợi chứ?”


Bất giác chạm vào gương mặt Peter, như đang chạm vào gương mặt Thang Tuấn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận