Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm


Lăng Dật cảm thấy mỹ mãn mà nhìn Lăng Lan rời đi, có Lan thiếu hứa hẹn, cậu cảm thấy mười lăm năm nỗ lực rốt cuộc được hồi báo.


“Chúc mừng cậu, đội trưởng!” Dịch Thiên Ca trong lòng thầm than một hơi, trên mặt vẫn lộ ra tươi cười, dùng sức mà vỗ vỗ Lăng Dật bả vai biểu đạt chính mình chúc mừng.


“Đội trưởng, mộng trở thành sự thật a.” Dung Tự Nhược cũng trêu ghẹo một câu, đồng thời hắn quay đầu nhìn về phía bóng người bị các học trưởng vây quanh, bóng dáng thẳng tắp đĩnh bạt, sầu lo trong mắt liễm đi.


Lăng Lan, người này khí thế quá lạnh lẽo quá bá đạo, người như vậy hoặc là thành công sáng lập một thế giới, hoặc là nửa đường ngã xuống, không còn khả năng vực dậy, đội trưởng đi theo người như vậy đến tột cùng là chuyện tốt vẫn là chuyện xấu?


Năm người bọn Dung Tự Nhược đều là bình dân ở tinh cầu cấp 3, từ nhỏ đã thiếu dược tề cũng thiếu cơ hội học tập thể thuật, có thể tiến vào trường Đệ Nhất Nam Sinh đều là nhờ Lăng Dật, là Lăng Dật dạy bọn họ thể thuật cơ bản của Lăng gia, là Lăng Dật dùng tiền cha mình để lại để mua đồ ăn, thuốc cho bọn họ, để bọn họ không cần phải lo lắng việc bổ sung năng lượng khi rèn luyện thể thuật, cho nên bọn họ mới có thể tín nhiệm Lăng Dật như thế, liền tính Lăng Dật muốn trở về Lăng gia làm tử sĩ, bọn họ cũng không cùng Lăng Dật đường ai nấy đi mà là đi theo Lăng Dật, thậm chí nghĩ tới Lăng Dật trở về Lăng gia, nếu Lăng gia yêu cầu, bọn họ cũng có thể trở thành gia thần.


Đám người Dung Tự Nhược lựa chọn là có chứa hy sinh, rời đi Lăng Dật, bọn họ tương lai sẽ càng tốt, bằng thực lực của bọn họ, tiến vào quân đoàn trở thành một quan quân cấp thấp cũng dư sức, còn có được tự do, so với trở thành một gia thần của gia tộc nhỏ thì tốt hơn nhiều. ( Lăng Dật vẫn chưa nói cho bọn họ chi tiết Lăng gia).


Phòng hạm trưởng quân hạm Quân đoàn 23, ba người rất có hứng thú mà nhìn hình ảnh quang não truyền, nhận nhiều tân binh như vậy, đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy nhóm người tiễn đông như vậy, bọn họ nhìn Lăng Lan lệnh mọi người trở về. Nhìn Lăng Lan dẫn hơn một trăm người lên hạm……


“Có phải hay không rất có ý tứ?” Ngồi ở chủ vị, một vị quan quân anh đĩnh khóe miệng lộ ra một tia ý cười, abg là hạm trưởng quâ nhạm này, họ Lôi tên Minh.


“Anh Minh, đừng nói, mỗi năm anh dẫn chúng tôi đến Trường Đệ Nhất Nam Sinh là vì người này?” Người đầu tiên mở miệng là người bên trái, một quân nhân có diện mạo âm nhu. Người đó cười như không cười mà liếc nhìn  Lôi Nhất Minh một cái. Cực kỳ hiểu biết Lôi Nhất Minh, anh ta cơ hồ đã xác định mục tiêu chân chính chuyến này.


“Đúng vậy, Quân An.” Lôi Nhất Minh không giảo biện, cười trực tiếp thừa nhận. “Ba năm trước, tôi bị phái tới tiếp người, trong lúc vô tình thấy người này đột phá, cố tình lấy thực lực của tôi lại nhìn không ra sâu cạn của cậu ta…… Hơn nữa lúc ấy đột phá có mấy trăm người tự động bảo hộ cậu ta. Có thể thấy được cậu ta ở Trường Đệ Nhất Nam Sinh chiếm được một vị trí nhỏ.” Nguyên lai người này chính là vị chỉ huy đã tiếp ba người Lý Lan Phong đồng thời nhìn thấy Lăng Lan.


Vị quân nhân dung mạo âm nhu gọi là Phan Quân An, là phó tham mưu mà Lôi Nhất Minh nể trọng. Lôi Nhất Minh nói làm anh ta tức khắc nở nụ cười: “Không nghĩ tới năm đó nhiệm vụ làm anh hận nghiến răng nghiến lợi thế nhưng làm anh đụng vào người thú vị như vậy, khó trách mấy năm nay anh đều hướng bộ Tham Mưu tự đề cử mình lại đây tiếp người.”


Lôi Nhất Minh gật đầu nói: “Đương nhiên. Người có năng lực như vậy, đương nhiên muốn tận khả năng mà đào đến tổ Quân Anh chúng ta, nếu không được cũng không thể mấy tổ khác có được.”


Quân đoàn 23 là quân đoàn mới thành lập, tuy rằng lúc kiến đoàn các thế lực đều phái người tiến vào nắm tình hình, bất quá trải qua Lăng Tiêu đại tướng thủ đoạn mạnh mẽ, cứng rắn chỉnh đốn, Quân đoàn 23 trở nên thuần túy rất nhiều. Tuy rằngđã không có bóng dáng của những thế lực lớn ăn sâu bén rễ, nhưng trung hạ tầng Quân đoàn 23 tự nhiên mà tạo thành nhiều tiểu đoàn thể, tỷ như tổ Quân Anh của Lôi Nhất Minh, vì làm tăng thực lực cũng như lực ảnh hưởng của mình, bọn họ đều mượn sức của những tân binh đến từ trường quân đội, cho dù mượn sức không được cũng muốn đánh tốt quan hệ, ngăn đối phương hướng bên đối thủ mình, giống như Đồng minh hội Phổ quân, đối thủ cạnh tranh của bọn họ.


“Chỉ là ba năm liền có vạn người đến đưa tiễn, người này ở Trường Đệ Nhất Nam Sinh hẳn là cấp bá chủ.” Một quan quân khác như suy tư gì địa đạo, người này là đoàn trưởng đoàn cơ giáp của đoàn cơ giáp của Lôi Nhất Minh, Vương bài sư sĩ Mạnh Tử Vân, là người có chiến lực mạnh nhất của bọn họ.


Lôi Nhất Minh, Phan Quân An, Mạnh Tử Vân cũng là bạn bè từ nhỏ cùng nhau lớn lên, ba người quan hệ thập phần thân thiết, ở Quân đoàn 23 bị người coi là tam kiệt Tinh Duyệt, bởi vì quân hạm bọn họ dùng gọi là Tinh Duyệt.


“Bất quá người từ Trường Đệ Nhất Nam Sinh ra rất khó mượn sức.” Phan Quân An nghĩ tới mấy người trước tức khắc nhíu mày.


“Đúng vậy, Hoắc Chấn Vũ, Triệu Tuấn đám người kia đến nay không còn gia nhập bất cứ tổ chức nào.” Mạnh Tử Vân nói.


“Tôi biết, cho nên Phổ Quân hội mới tình nguyện đi trường quân đội khác chứ không muốn tới Trường Đệ Nhất Nam Sinh, nếu không tôi sao có thể dễ dàng như thế, hàng năm đều có thể tới nơi này tiếp người?” Lôi Nhất Minh bĩu môi trào phúng nói, “Bất quá, tôi nguyên bản liền không trông cậy vào người đó có thể gia nhập, chỉ là muốn cùng đối phương đánh hảo quan hệ mà thôi.”


Lôi Nhất Minh nói làm hai đồng bạn kinh ngạc, nhìn chằm chằm ba năm mới phát hiện đến mục tiêu, phí nhiều tâm tư như vậy cuối cùng chỉ là muốn làm quen thiết lập quan hệ vậy thôi sao …… Khi nào Lôi Nhất Minh yêu cầu thấp như vậy?


Lôi Nhất Minh nhìn hai bạn bè sắp rơi tròng mắt tức khắc cười ha hả: “Ha ha ha, xem các cậu ngốc kìa …… Phổ Quân hội đều thấy rõ ràng đồ vật, tôi như thế nào sẽ thấy không rõ lắm?”


Anh ta thu liễm tươi cười hừ lạnh một tiếng nói: “Thực rõ ràng, người của Trường Đệ Nhất Nam Sinh sẽ ở Quân đoàn 23 tự lập một phái, Hoắc Chấn Vũ bởi vì không ở đại bản doanh không rõ lắm đối phương rốt cuộc có ý tưởng gì, nhưng những người Triệu Tuấn đó chỉ sợ đều đang đợi người này đi.” Lôi Nhất Minh chỉ vào thiếu niên lạnh lùng đã bước vào quân hạm bọn họ.


Lôi Nhất Minh nói làm Phan Quân An trong lòng vừa động, anh hiểu rõ nói: “Thì ra là thế……”


Mạnh Tử Vân nhất thời còn chưa phản ứng lại: “Các cậu rốt cuộc nói cái gì đó? Có thể đừng làm cho thâm ảo như vậy hay không?” Kỳ thị bọn họ võ tướng đầu óc đơn giản sao? Giận quăng ngã!


Phan Quân An vội cười trấn an, anh  giải thích nói: “Tử Vân, cậu chẳng lẽ quên khoảng thời gian trước quân đoàn Triệu Tuấn, nhân tài được nhiều người chú ý nhất từng nói gì sao?”


Triệu Tuấn, Vương bài sư sĩ này trải qua hai năm mài giũa đã vừa lộ ra phong hoa, đánh bại không ít Vương bài cao thủ thành danh đã lâu, cường hãn khiến cho rất nhiều nhân vật chủ tướng muốn mời người này vào đội. Ngay cả thiếu tướng cấp bậc hoàng tự Quân đoàn 23 cũng phát ra lời mời làm mọi người hâm mộ ghen tị hận.


Đối mặt lời dụ hoặc có thể một bước lên trời, Triệu Tuấn mặt không đổi sắc mà quyết đoán cự tuyệt, cũng công khai tuyên bố mình đã có chiến đội, sẽ không sửa màu cờ…… Chỉ là, chưa bao giờ khởi động qua đồ đằng chiến đội. Những lời này bị cho là đùn đẩy. Không có người đem để ở trong lòng.


Mạnh Tử Vân ngay từ đầu còn không lĩnh hội, trên mặt lộ ra một tia mê mang, thực mau anh ta bừng tỉnh đại ngộ. Anh ta kinh ngạc mà nhìn về phía thiếu niên trong hình ảnh vẻ mặt không thể tin tưởng: “Chẳng lẽ thằng nhóc này chính là đội trưởng Triệu Tuấn?”


“Ba năm trước đây, đúng là người đó tới đưa Triệu Tuấn.” Lôi Nhất Minh nói ra sự thật này.


Mạnh Tử Vân ánh mắt phức tạp mà nhìn thiếu niên lạnh lùng trong hình: “Thằng nhóc này thật đủ may mắn, thế nhưng có được một đội viên cường đại như vậy. Lại còn trung thành và tận tâm.” Triệu Tuấn người như vậy chiến đội nào không cần. Ngay cả bọn họ đều tâm động không thôi, huống chi, Triệu Tuấn phía sau còn có một vị quân y tài nghệ tinh vi siêu cấp cùng với một tham mưu quân sư âm mưu chết không đền mạng.


Nhớ tới hai người kia, Mạnh Tử Vân buột miệng thốt ra: “Đừng nói hai người kia cũng vậy chứ?”


Lý Thì Du người này tuyệt đối là trăm năm khó gặp quỷ y, nghiên cứu ra dược tề hiệu quả tốt dọa người. Nhưng tư vị kia cũng làm người cả đời không dám quên.


Mạnh Tử Vân nhớ năm trước mình bị trọng thương, mới vừa hồi đại bản doanh Quân đoàn 23 đã bị đưa tới bệnh viện quân đoàn ……

Mạnh Tử Vân nhớ năm trước mình bị trọng thương, mới vừa hồi đại bản doanh Quân đoàn 23 đã bị đưa tới bệnh viện quân đoàn ……


“Cái gì? Muốn tĩnh dưỡng suốt một tháng? Chết tiệt, lang băm nào kê thuốc cho tôi, lăn ra đây.” Nằm ở khoang điều dưỡng, Mạnh Tử Vân nghe được Phan Quân An nói tức khắc nổi giận, bởi vì lại quá một vòng bọn họ liền phải đi một tinh cầu hỗn loạn khác làm nhiệm vụ, Tinh Duyệt hạm khuyết thiếu chiến tướng chủ lực như anh thì làm sao toàn thân rời tinh cầu kia chứ? Mạnh Tử Vân đương nhiên sốt ruột.


Người quân y đứng ở 1 bên lau mồ hôi lạnh, kết quả khám này do chính anh ta đưa ra. Rõ ràng không có gì sai lầm, nhưng cố tình Mạnh Tử Vân này chính là người nổi tiếng có tính tình nỏng nảy nhất Quân đoàn 23, không bao giờ nói đạo lý, chỉ dùng nắm đấm để làm việc. Quân y trong lòng khinh thường.


Phan Quân An cũng biết tính tình Mạnh Tử Vân nhịn không được trừng mắt liếc một cái nói: “Cậu gấp cái gì, nếu không tin lại đi tìm một người quân y chủ trị khác tới kiểm tra.” Nói xong anh ta nhìn về phía quân y chủ trị bên người ngượng ngùng nói: “Khâu quân y, có thể mời quân y khác đến kiểm tra lại một chút không?”


Khâu quân y vội vàng gật đầu nói: “Được, tôi kêu chủ nhiệm của chúng tôi tới xem một chút.” Nói xong cũng không quay đầu lại mà đi. Tê mỏi, thế nhưng không tin anh ta? Vậy tìm chủ nhiệm là tốt nhất. Trên thực tế, nếu không phải chủ nhiệm mệnh lệnh anh tới, anh cũng không nghĩ trị liệu cho tên trứng thối này?


Khâu quân y khí hận mà rời đi, tìm được chủ nhiệm đem chuyện của Mạnh Tử Vân nói hết. Chủ nhiệm tức khắc đau đầu, Mạnh Tử Vân này, Quân đoàn 23 bọn họ mới thành lập không đến bốn năm, hắn liền đắc tội với tất cả các bác sĩ, để đến bây giờ không còn ai muốn chữa trị cho hắn nữa. Không có biện pháp, ông chỉ phải tự mình lên sân khấu, nghiêm túc kiểm tra một phen, lúc này mới nói: “Mạnh Trung tá, thương thế của cậu đích xác cần một tháng tĩnh dưỡng, bằng không thương cũ không trừ, thương mới lại tới, cho dù trị liệu cũng sẽ có di chứng.”


Chủ nhiệm chẩn đoán làm Mạnh Tử Vân trong lòng chợt lạnh, chẳng lẽ anh thật sự không đuổi kịp nhiệm vụ lần này sao?


Phan Quân An thấy thế liền khuyên nói: “Tử Vân, cậu lưu lại tĩnh dưỡng đi, tôi cùng với Nhất Minh sẽ cẩn thận. Kỳ thật, tôi cùng với Nhất Minh thực lực cũng không kém, chỉ là bởi vì cậu đè đầu hoài nên cuối cùng cậu mới nổi trội như vậy thôi.”


Bởi vì thời gian khẩn trương, Phan Quân An thực nhanh rời bệnh viện quân đoàn hồi quân hạm chuẩn bị các loại vật tư cùng trang bị để xuất phát. Mạnh Tử Vân một người càng nghĩ càng không an tâm, vì thế liền ở bệnh viện náo loạn……


“Bang!” Một tiếng, hộ sĩ tới đưa cơm trưa bị Mạnh Tử Vân đánh nghiêng, anh cả giận nói: “Đây là cái gì, cơm heo? Bệnh viện các người chính là trị liệu người bệnh như vậy sao?”


Hộ sĩ là tân binh mới vừa tiến quân đoàn, mới mười tám tuổi, cô nơi nào gặp qua loại này trường hợp, tức khắc khóc.


“Khóc khóc khóc, ông đây còn chưa có chết đâu, cô khóc cái p, kêu y tá trưởng tới của các người tới đây.” Mạnh Tử Vân nhìn hộ sĩ khóc hỏa khí lớn hơn, tức khắc hùng hùng hổ hổ ra lệnh.


Hộ sĩ nghe xong lời này vội che mặt từ phòng bệnh chạy đi ra ngoài, chạy đến chỗ y tá trưởng khóc rối tinh rối mù, đứt quãng mà đem chuyện này nói.


Y tá trưởng cắn răng đi vào, không một lát liền bị Mạnh Tử Vân mắng ra.


“Chị Từ, chúng ta hiện tại nên làm cái gì bây giờ a?” Tiểu hộ sĩ nhìn y tá trưởng đều trị không được, tức khắc luống cuống, cô không cần gặp cái người xấu kia....


“Tên chết tiệt kia, tôi nhất định phải nghĩ cách……” Chị Từ nghiến răng nghiến lợi nói.


Lý Thì Du hôm nay tâm tình thực tốt, bởi vì anh nghiên cứu ra loại thuốc có khả năng trị nhanh hơn bình thương, đương nhiên bởi vì còn chưa thực tế nghiệm chứng hiệu quả, nhưng xem lý luận cũng xem như thành công. Mà anh hôm nay tới bệnh viện quân đoàn chính là muốn tìm viện trưởng, yêu cầu mấy người lính trọng thương để tiến hành nghiệm chứng thật thể...


Chỉ là chạy tới phòng viện trưởng lại bị báo cho là viện trưởng đi kiểm tra phòng bệnh, vì thế anh liền đuổi tới, vừa mới bước vào phòng bệnh, liền nhìn đến y tá trưởng đang cùng một tiểu hộ sĩ nói chuyện.


“Chị Từ, buổi trưa tốt lành a.” Lý Thì Du như thường lui tới giống nhau lộ ra ôn hòa tươi cười cùng đối phương chào hỏi.


Anh vừa mới lướt qua đối phương liền cảm giác vạt áo mình bị mạnh mẽ túm chặt. Lý Thì Du kinh ngạc quay đầu lại, liền nhìn đến y tá trưởng vẻ mặt nịnh nọt nói: “Em trai Thì Du, hôm nay, cậu nhất định phải giúp Chị Từ a.”


Di? Chị Từ phong phạm đại tỷ trước kia đâu? Như thế nào hôm nay tư thái lại thấp như vậy? Lý Thì Du cảm giác một cổ hàn ý đánh úp lại, thân thể tức khắc run lên: “Chị Từ, có chuyện gì từ từ nói, bộ dáng này của chị làm em cảm giác thực kinh tủng.” Như thế dị thường, tất nhiên có trá.


“Thằng nhóc tiểu quỷ chết tiệt, cậu giúp hay là không giúp?” Chị Từ bản tính lập tức bại lộ, uy hiếp nói.


“Giúp, đương nhiên giúp, bất quá rốt cuộc là chuyện gì? Chị Từ phải nói rõ á.” Lý Thì Du cười khổ.


Chị Từ lập tức blah blah đem chuyện Mạnh Tử Vân nói cho Lý Thì Du, theo sau vẻ mặt tức giận nói: “Tuy rằng hắn là Trung tá, nhưng hắn cũng không thể như vậy vô cớ gây rối đúng không. Tuy rằng chúng ta chỉ là hạ sĩ binh nhì, khá vậy không thể ăn không trả tiền này.”


“Cho nên?” Lý Thì Du khó hiểu hỏi.


“Cho nên, xin em trai Thì Du hung hăng giáo huấn hắn một chút đi.” Chị Từ sắc mặt ngưng trọng, ánh mắt lại tràn ngập chờ mong.


Một bên bị dọa hư, nữ hộ sĩ nước mắt còn không có lau khô, nghe Chị Từ nói lập tức đôi tay hợp quyền đặt ở trước ngực, vẻ mặt chờ mong mà nhìn Lý Thì Du, dáng vẻ kia hoàn toàn đem Lý Thì Du trở thành chúa cứu thế, làm Lý Thì Du cái trán tức khắc hắc tuyến số căn.


“Hắn là Trung tá.” Lý Thì Du chỉ chỉ huân chương chính mình, “Em hiện tại chỉ là Thiếu tá.” Ngụ ý, Mạnh Tử Vân so với anh đại, anh như thế nào có năng lực giúp bọn họ giáo huấn Mạnh Tử Vân đâu.


Lý Thì Du trải qua một năm nỗ lực đã từ đại uý thăng cấp tới Thiếu tá, đồng dạng thăng cấp Thiếu tá còn có Triệu Tuấn, mà Lý Lan Phong thăng cấp nhanh nhất, từ năm đó Thiếu úy thành công thăng cấp tới đại uý, phỏng chừng lại quá không lâu hẳn là cũng có thể thăng cấp Thiếu tá.


Chị Từ nhìn chung quanh một chút, phát hiện không ai chú ý các cô, lúc này mới nhỏ giọng nói: “Em trai Thì Du, đừng gạt chị, chị biết thủ đoạn cậu, chỉ cần cậu thuyết phục viện trưởng, người bên trong kia chỉ cần trở thành người thực nghiệm của cậu……” Chị Từ bàn tay hung hăng cầm, ánh mắt lộ ra một tia sát khí, “Như thế nào thoát được lòng bàn tay cậu.”


Chị Từ độc ác làm trên người Lý Thì Du toát ra một tia hàn khí, quả nhiên người nào đều có thể đắc tội, duy độc nữ nhân không thể đắc tội……


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận