Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm


“Ồ, nếu cậu nói như

vậy, xem ra tôi không thể không nỗ lực rồi.” Người điều khiển cơ giáp

báo rất nghiêm túc trả lời khiến Lăng Lan câm nín, chẳng lẽ nói với đối

phương mình chỉ nói đùa thôi sao.


Người điều khiển cơ giáp báo

tạm dừng một chút, sau đó tán thưởng nói: “Lần này tốc độ của cậu nhanh

hơn tôi rồi, gần đây tôi mới gặp phải bình cảnh, vẫn luôn dừng lại ở mốc thời gian này, không thể tiến thêm một bước, xem ra tốc độ tay của tôi

đã đến cực hạn rồi, không thể thay đổi nữa.” Người điều khiển cơ giáp

báo có chút mất mát nói, có lẽ đã đến lúc rồi đi.


“Vậy luyện tập

tốc độ tay.” Lăng Lan buột miệng thốt ra, mấy tháng ăn ý ở chung khiến

cô có chút không muốn đối phương rời đi. Bất quá, vừa dứt lời, cô liền

cảnh giác lên, từ khi nào cô một chút cũng không đề phòng đối phương như vậy?


“Luyện tập tốc độ tay? Luyện như thế nào?” Người điều khiển cơ giáp báp nghe Lăng Lan nói như vậy cũng đồng dạng khiếp sợ, bật thốt lên hỏi.


Bất quá hắn rất nhanh nhận ra đây có thể chính là bí

mật truyền thừa không truyền ra ngoài của người khác, hắn làm sao có thể tham lam phương pháp huấn luyện của đối phương chứ: “Thật xin lỗi, tôi

hỏi nhiều rồi.”


“Không có việc gì……” Lăng Lan âm thầm nhíu mày,

sao trong lòng cô lại có cảm giác không đành lòng nhỉ, giống như mình

vừa làm một việc ác không thể tha thứ. Đây rốt cuộc là chuyện gì? Nếu

không phải tinh thần Lăng Lan kiên định thì chỉ sợ đã sớm bất tri bất

giác nói ra phương pháp luyện tập.


“Tiểu Tứ, ngươi có nhận thấy được cái gì không thích hợp hay không?” Trong lòng Lăng Lan nhanh chóng gọi Tiểu Tứ đến cứu giá.


“Không có a…… Rất bình thường! Ế? Đây là cái gì? Dao động thật kỳ quái……” Tiểu Tứ hô lên, “Thế nhưng nhảy cùng tần sóng não với sóng não thật sự của

lão Đại… Chờ chút, để tiểu Tứ tra lại trong cơ sở dữ liệu đã.”


“Có gây nguy hiểm cho ta không?” Lăng Lan khẩn trương hỏi, cô không thể

trúng chiêu được, đối phương là một phần tử quá nguy hiểm.


Tiểu

Tứ rà rà soát soát trong dữ liệu của mình rồi có chút vui sướng khi

người gặp họa mà nói: “Cũng không có gì. Năng lực này chỉ là có thể đem

những mặt tốt đẹp của người phát ra năng lực đó được phóng lên vạn lần

thôi. Giống nhưng nếu cô cảm thấy hắn ta không tồi, thì dưới sự tác dụng của loại sóng này, cảm đó đó sẽ trở thành vô cùng thích, thấy hắn ta

tốt vô cùng. Còn nếu cô có hảo cảm với anh ta thì cảm giác đó sẽ tăng

lên thành tri kỷ. Còn nếu cô thích người đó… hắc hắc…lão Đại vậy thì cô

thảm rồi, cô sẽ lập tức yêu hắn ta, chết cũng không bỏ.”


Nghe tiểu Tứ nói làm Lăng Lan tức trợn trắng mắt… Cô đói khát đến vậy sao? Chỉ vậy mà bắt đầu xuân tâm nhộn nhạo sao?


“Với lại loại năng lực này cũng có thể yếu bớt ác cảm của người khác đối với người phát ra năng lực, giống như có thể giảm mức độ cừu hận, sửa cách

nhìn của người khác… Dù sao cũng là muốn tốt cho người phát ra năng

lượng!”


“Hắn cố ý?” Lăng Lan cau mày, nếu đối phương cố ý dùng

loại năng lực này, cô tuyệt đối sẽ đem hắn liệt vào danh sách cự tuyệt

lui tới, tuy rằng cô cảm thấy hắn tốt đẹp, nhưng ai biết đây có phải là

do năng lực của hắn sinh ra hay không?


“Không phải, đây là năng

lực trời sinh của hắn ta, có thể nói, hắn căn bản không vận dụng được

năng lực đó.” Tiểu Tứ vuốt cằm mà cười hề hề, “Hô hô hô…… Bởi vì hắn đối với cô rất có hảo cảm, hy vọng cô cũng có thể thích hắn cho nên năng

lực này mới có thể theo tâm nguyện hắn phát huy ra. Có thể nói, năng lực này chỉ phát huy trên người mà hắn nguyện ý đối tốt thôi. Cho nên, chúc mừng cô, lão Đại, cô đã nằm trong hàng ngũ mà hắn ta muốn quan hệ tốt.”


Lúc này Lăng Lan mới thả lỏng lại, Tiểu Tứ thậm chí nhìn thấy khóe miệng cô hơi nhếch lên lộ ra một hình vòng cung cực nhỏ, xem ra tâm tình lão Đại nhà mình cũng rất vui vẻ. Tiểu Tứ cảm thán vạn phần, từ sau khi lão Đại đi theo con đường mặt than đến nay, nó rất ít khi nhìn thấy lão Đại

cười, điều này làm cho nó hoài niệm vô cùng. Nhớ nụ cười lúc trước của

lão Đại, khuynh quốc khuynh thành còn được, thật sự là không nói quá.


Nghĩ nghĩ, Tiểu Tứ lại bắt đầu oán trách những đạo sư trong không gian học

tập vì sao ai có khuôn mặt tươi cười cũng được thiết kế là kẻ phúc hắc

biến thái? Mà người chính trực nghiêm cẩn lại cố tình trưng ra một khuôn mặt than??? Cuối cùng dạy hư lão Đại của nó…… Lão Đại cực kỳ chán ghét

khuôn mặt vĩnh viễn tươi cười nhưng lúc nào cũng cực kỳ biến thái Ngũ

hào.


Tiểu Tứ nói đương nhiên làm tâm tình Lăng Lan thật vui

sướng, cô và cơ giáp báo này đã luôn đi bên nhau, luyện tập động tác

điều khiển cơ giáp cũng hơn mấy tháng, cứ đi cùng như vậy, cho dù đá

cũng có chút cảm tình huống chi là hai người đang sống sờ sờ. Bất tri

bất giác, không chỉ có người điều khiển cơ giáp báo đem Lăng Lan trở

thành bằng hữu của mình mà Lăng Lan cũng đem đối phương trở thành bằng

hữu.


--- ------ ------ ------ ------ -------


Bởi vì Lăng

Lan đột phá bình cảnh nên tốc độ tay của cô lại đột phá lên thêm một

thành tích mới, tốc độ hoàn thành bài khảo hạch của cô trong không gian

học tập đã đạt tới ba phút mười giây, chỉ còn kém mười giây so với yêu

cầu của Tam hào đạo sư.


Sau đó Lăng Lan lại tiếp tục lựa chọn

khảo hạch, tiếp tục giải quyết các sai lầm trong việc điều khiển cơ giáp của mình, sai lầm càng ngày càng ít, thời gian Lăng Lan dùng để vượt

khảo hạch, tiếp tục giải quyết các sai lầm trong việc điều khiển cơ giáp của mình, sai lầm càng ngày càng ít, thời gian Lăng Lan dùng để vượt

quathông đạo càng ngày càng gần ba phút. Tới ba phút ba giây, Lăng Lan lại lần nữa lâm vào bình cảnh, tốc độ không thể tăng thêm.


Lăng

Lan cũng không quá mức nôn nóng, tuy rằng thời gian càng ngày càng gần

thời hạn quy định của không gian học tập, nhưngnôn nóng cũng không

giải quyết được chuyện gì, chỉ có bình tĩnh mới có thể tìm được biện

pháp giải quyết cuối cùng.


Lăng Lan bắt đầu nhớ lại những động

tác của cơ giáp báo, dù tốc độ rất nhanh nhưng những động tác lại được

thực hiện một cách uyển chuyển, không có chút trúc trắc nào. Bất quá,

tiết tấu chạy của nó lại không quá mạnh mẽ như tốc độ, nhẹ nhàng nhảy

lên như dùng đến cực hạn của cơ giáp, giống như mỗi lần cơ giáp báo nhảy lên là một lần nó đột phá một loại bình cảnh mới. Một trong những biểu

hiện của cơ giáp báo khiến cô kinh ngạc chính là nó đã dùng phản lực để

đạt tốc độ cực hạn của mình.


Lăng Lan suy nghĩ, nếu cô cũng có

thể phát huy tốc độ cực hạn của cơ giáp có khi nào cô cũng có thể lợi

dụng loại phản lực này để tăng tốc hay không?


Lăng Lan biết Thỏ

Thiên Đặng là kỹ năng tạo phản lực tốt nhất, chỉ là cô không thể xác

định cơ giáp trong không gian học tập có thể duy trì bao lâu với lực phá hư của kỹ năng này.


Sau vài lần nếm thử, Lăng Lan rốt cuộc nắm

được một phần cách làm, chỉ có thể dùng thời gian để hạn chế hư hại của

kỹ năng này mang lại: phải sau hai phút thì mới có thể thực hiện kỹ năng này, không thể sớm hơn, nếu không cơ giáp sẽ bị hỏng trước khi vượt qua được thông đạo.


Bất quá chỗ tốt của không gian học tập lại lần

nữa thể hiện ra, đó là ở trong không gian này, cơ giáp không cần phải

tốn thời gian sửa chữa, sau khi bị hỏng, nó lại trở về tình trạng ban

đầu, trạng thái của cơ giáp lại được không phục lại một trăm phần trăm.


Đương nhiên, làm Lăng Lan đau lòng chính là điểm vinh dự của cô bị trừ một cách không thương tiếc!!


Cứ như vậy, sau nhiều lần nghiên cứu và tốn hơn tám mươi điểm vinh dự,

Lăng Lan đã có thể hoàn toàn nắm giữ được thời gian sử dụng kỹ năng Thỏ

Thiên Đặng.


Sau đó, trong một lần may mắn, thành tích của Lăng

Lan đã đột phá vượt qua mốc ba phút, cô đạt được thành tích 2 phút 59

giây. Đương nhiên, cô cũng phải trả một phần đại giới lớn vô cùng, đó là vì tốc độ quá nhanh nên cơ giáp thỏ đã hỏng toàn diện.


Bất quá

Bất quá

không gian học tập cũng không cho Lăng Lan thời gian để kiêu ngạo, lúc

này Tam hào đạo sư tung tăng tung tẩy mà lên sân khấu. Sau khi nói một

tràng những lời khen ngợi, Tam hào liền nhảy lên cơ giáp điều khiển nó

vượt qua thông đạo rồi thông báo Lăng Lan đã hoàn thành nhiệm vụ.


Lăng Lan nhìn rõ ràng tốc độ của Tam hào, hay nói đúng hơn là thao tác điều

khiển cơ giáp củ Tam hào. Cơ giáp thỏ giống như tinh linh nhảy múa trong thông đạo, thậm chí mấy lần vẽ ra một đường lưu quang, chợt lóe qua ở

trong thông đạo. Mất 2 phút 11 giây thông qua thông đạo.


Lăng Lan vừa nghe Tam hào trình bày cho những thao tác của mình vừa so sánh thao tác đó với cô. Lúc này Lăng Lan đã hiểu vì sao ngay từ đầu Tam hào

không dạy bảo gì mà yêu cầu cô phải tự mình sờ soạng. Bởi vì, có những

động tác phải cần chính người điều khiển tự mình làm mới có thể hiểu

được cái gì gọi là sai lầm, mà quan trọng nhất, mỗi người đều phải tập

thói quen với những động tác của chính mình, đó là phương pháp luyện tập tốt nhất.


Cứ như vậy, Lăng Lan lại có nhận thức mới về việc điều khiển cơ giáp,


Sau khi nghe xong bài trình bày của Tam hào, Lăng Lan cực kỳ tò mò mà hỏi

Tam hào vì sao tốc độ tay của Tam hào chậm hơn cô nhưng lại có thể điều

khiển tốc độ của cơ giáp đạt tới mức cao như vậy. Đương nhiên sau Lăng

Lan hỏi vấn đề này, Tam hào lại hỏi ngược cô một câu khiến cô im lặng:

Tốc độ tay của Tam hào thật sự chậm hơn cô sao?


Lăng Lan kinh

ngạc mà nhìn lại số liệu về tốc độ tay của người điều khiển trên quang

não cơ giáp, số liệu về tốc độ tay của Tam hào đạo sư thế nhưng bằng của cô. Nhưng vì sao cô lại nhìn thấy tốc độ tay đó chậm hơn cô chứ, thậm

chí không xuất hiện hiện tượng điệp ảnh. Lăng Lan biết, khi tay đạt tới

một tốc độ nhất định thì nhất định sẽ xuất hiện hiện tượng này.


“Nếu như cứ tập trung vào tốc độ thì không chỉ tâm của cô mệt, mà ngay cả

thân mình cơ giáp cũng mệt mỏi vô cùng.”Tam hào đạo sư vỗ vỗ thân máy cơ giáp thỏ, ánh mắt lộ ra một tia yêu thương, giống như cơ giáp trước mắt cũng không phải là cơ giáp mà là một sinh mệnh, cần phải cẩn thận che

chở chăm sóc chứ không phải dã man cưỡng chế điều khiển nó.


Lăng

Lan kinh ngạc với cách làm của đạo sư, bất quá giờ phút này cô cũng vô

pháp lý giải loại tâm tình này của người điều khiển cơ giáp. Cô chỉ

nghiêm túc mà nhớ lại tốc độ điều khiển của Tam hào, luôn luôn giữ vững

một loại tốc độ tay không thay đổi.


Cô cảm thấy kỳ quái vô cùng. Cô biết rõ trong thông đạo này, mỗi phần đều có những chướng ngại, thử

thách không giống nhau, thậm chí có khi còn có những tình huống phát

sinh đột ngột. Như vậy làm sao Tam hào có thể giữ nguyên tốc độ tay

được???


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận