Đam Mỹ Sóng Ngầm FULL



16
Đương nhiên, giữa tôi và Lục Phùng Triển cũng từng có một đoạn thời gian vui vẻ.

Sau mỗi lần ngoại tình, hắn lại tìm đến tôi cứ như đang bù đắp điều gì, chúng tôi vẫn trước sau như một, gặp mặt, ăn uống, nói mấy câu rồi ai về nhà nấy.

Đôi lúc cũng sẽ hôn môi và lên giường, nhưng tôi đã học được cách tìm cớ trốn tránh những nụ hôn từ hắn, đồng thời tránh hắn tiếp xúc quá nhiều...!Ăn ngay nói thật, tôi ngại dơ.

Tôi không biết làm thế nào để xác định hắn ngoại tình.

Vấn đề phản bội này chúng tôi vẫn tranh cãi trong nhiều năm.

Theo lời của Lục Phùng Triển, có lẽ ngoại tình chẳng là gì.

"Anh yêu em rất nhiều."
Lục Phùng Triển sẽ dùng ngữ khí thân mặt nói vậy với tôi.

Lúc đó tôi trả lời như thế nào?
Tôi nghĩ rất lâu, và cuối cùng cũng nhớ ra.

Tôi chẳng đáp gì cả.
- --------------------
17
Nắng hè chói chang và rực rỡ.

Lục Phùng Triển và tôi trốn vào một góc không có ai dòm ngó.


Khoảng cách của chúng tôi gần đến nỗi hơi thở phả vào mặt nhau.

Đôi mắt của Lục Phùng Triển dịu dàng hiếm có.

Tôi chớp mắt nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc của hắn.

Khuyên môi thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, chút ánh bạc xác định rõ ràng vị trí đôi môi hắn.

Tôi đưa tay lên ấn vào chiếc khuyên môi.

Hắn vừa mới xỏ khuyên không bao lâu, đôi môi vẫn còn hơi sưng đỏ, có chút máu đọng không thể thấy được trong bóng đêm, nhưng trong đầu tôi có thể hình dung ra được.

"A——" Lục Phùng Triển rít lên vì đau nhưng không tránh, hắn nhìn tôi với đôi môi giương lên và ánh mắt lấp lánh.

Thời niên thiếu, Lục Phùng Triển cởi mở và chân thành, đúng, trước khi trở thành kẻ phản bội, hắn chân thành biết bao nhiêu.

Khi đối mặt với tôi, tình yêu của hắn đầy nóng bỏng, trong đáy mắt vĩnh viễn là hình bóng tôi, cho dù động tác của tôi có thô lỗ, gã cũng không bao giờ né tránh.

Chính vì hắn yêu chân thành như vậy nên không ai nghĩ rằng tình yêu của thiếu niên ấy thực ra lại có trộn lẫn tạp chất.

Ngọc trai tươi đẹp động lòng người cũng không che được những đốm loang lổ bên trong.
- --------------------
18
Đã lâu rồi tôi mới mơ một giấc.

Lúc tỉnh dậy quên sạch sẽ, chỉ nhớ mình bị nhốt trong một căn phòng, cửa khóa chắc chắn, không thể mở ra được.

Đến khi bên ngoài có người mở cửa ra, là một cô gái mang theo hơi thở dễ chịu, ánh mắt dịu dàng.

Cô ấy nói, "Đi theo tôi."
Tôi không phải muốn biện hộ cho bản thân.

Đúng là Lục Phùng Triển đã phản bội, nhưng chúng tôi vẫn chưa chia tay, vì thế, dù tôi chỉ ở cùng Tống Thiên Thiên một ngày, tôi cũng đã trở thành kẻ phản bội.

Lúc đầu, tôi chờ đợi, chờ Lục Phùng Triển chủ động kết thúc.

Nhưng cứ chờ rồi lại chờ, chờ rất nhiều năm, hắn vẫn không chủ động đến tìm tôi để chấm dứt.

Còn tôi thì sao? Tại sao tôi vẫn chưa chia tay.

Đôi khi tôi nhìn vào gương và tự hỏi: Luyến tiếc sao?
Không, tôi không lưu luyến gì gã nữa.

Sau đó tôi hiểu ra.


Tôi cảm thấy gã đã khiến tình yêu của tôi trở nên thật rẻ mạt.
- --------------------
19
Khóe môi Lục Phỉ Nhiên run rẩy, sắc mặt tái nhợt không có chút máu.

Tôi nhìn hắn.

Không thể tìm thấy chút tình cảm nào trên gương mặt mà tôi đã từng yêu.

"Hà Thanh, tại sao em không thể chỉ yêu một mình anh?"
Im lặng một lúc lâu, Lục Phùng Triển dường như cuối cùng cũng bình tĩnh lại, giọng nói khô khốc, hắn nhắm mắt lại, tựa hồ phải tốn rất nhiều công sức mới có thể hỏi một câu như thế.

"Lục Phùng Triển, anh cho rằng ngươi xứng đáng à?"
Tôi hỏi hắn.

Anh có đáng được tôi yêu không?
"Đừng đẩy vấn đề cho tôi nữa," tôi nhìn gã và nói, không thể che giấu được vẻ chán ghét, "Lục Phùng Triển, mỗi lần nói chuyện với anh, tôi đều cảm thấy buồn nôn."
Câu này nói thế nào đây.

Khi ghét một người, ánh mắt không thể nào giấu được, dù tôi có lấy tay che miệng mình, nó vẫn sẽ hiện lên qua đôi mắt tôi.
- --------------------
20
Lục Phùng Triển tuyệt vọng bước đi, bóng lưng hắn như xác sống không hồn, hắn loạng choạng, suýt chút nữa đứng không vững.

Lúc hắn rời đi, cuối cùng tôi cũng nhớ ra thứ tôi muốn đòi lại từ chỗ gã.

"Cho tôi cái khuyên môi đó đi." Tôi đưa tay về phía Lục Phùng Triển.

Hắn chưa bao giờ gỡ nó xuống.

Tôi không biết nó có ý nghĩa như thế nào đối với hắn, nhưng chính tôi đã giúp hắn xỏ nó.


Đối với tôi, nó giống như một món quà nào đó, chia tay rồi, đương nhiên muốn lấy lại.

Lục Phùng Triển nhìn chằm chằm tôi hồi lâu, lâu đến mức tôi nghĩ hắn sẽ không đồng ý, hắn dường như rất đau khổ chậm rãi giơ tay lên, chạm vào chiếc khuyên môi.

Khuyên bạc dính vào da thịt trên môi hắn, Lục Phỉ Nhiên rũ mắt xuống, hắn cau mày, dường như không hề đau đớn mà dùng sức giật khuyên ra.

Tôi lúc này mới phát hiện môi dưới của hắn sưng đỏ, sau bao nhiêu năm gắn khuyên, không biết bắt đầu từ khi nào, vết thương ấy lại lần nữa nhiễm trùng.

Hắn đưa cho tôi chiếc khuyên môi dính máu và bỏ đi mà không nói một lời.
- --------------------
21
Rất lâu sau, tôi và Tống Thiên Thiên gặp lại gã trong đám cưới.

Gã ngồi ở bàn tiệc dành cho bạn bè, rất tự nhiên mỉm cười với chúng tôi.

"Chúc hai người hạnh phúc."
Lúc đang chúc rượu, tôi nhìn thấy đôi môi của gã.

Vết thương mà khuyên môi để lại đã kết vảy khá nhiều, trên mặt không có vật trang trí nào khác.

Chỉ có một vết sẹo nhỏ sẽ không mờ đi.
- --------------------
22
Sau hôn lễ, Lục Phùng Triển tự sát.
- ----------Hết----------.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận