Đại Thần Dẫn Vào Ngực: 101 Nụ Hôn Sâu (Tỷ Vạn Ngôi Sao Không Bằng Em)


“Cô ấy đang nói chuyện vui vẻ với một người đàn ông trong Game?” 


Hạ Quý Thần thoáng cau mày, anh bình tĩnh thu lại ánh mắt, rồi giơ tay điều chỉnh âm lượng máy tính thấp xuống một chút. 


Nhìn qua thì có vẻ Hạ Quý Thần đang chuyên tâm họp, nhưng thực chất lực chú ý của anh đều đặt trên người Quý Ức. Xuyên qua âm thanh phát ra từ Video, anh có thể miễn cưỡng nghe được tiếng động trong điện thoại của Quý Ức, là giọng của Đường Họa Họa: "Wow... Thắng rồi! Vui quá!" 


Sau đó là một giọng nam vang lên: "Biểu muội, em thêm hảo hữu đi, rồi chúng ta tiếp tục chơi." 


Lúc Quý Ức ngồi cạnh Hạ Quý Thần chơi Game, anh có liếc nhìn ID của cô, là "Biểu muội xinh đẹp". Cho nên... Người đàn ông này đang gọi Quý Ức? 


Hạ Quý Thần vừa nghĩ xong, thì giọng nói dịu dàng của Quý Ức khẽ vang lên: "Được!" 


“Được? Được con khỉ!” - Hạ Quý Thần thầm mắng một câu rồi liếc nhìn Quý Ức. Thấy đầu ngón tay cô đang chạm vài cái trên màn hình, kế đó lại có giọng nói vang lên. 


Anh không chơi Game... Nhưng lúc cô chơi hai hôm trước, anh có nhìn qua vài lần, biết rõ cô đang bắt đầu trận mới. 


Trong trận, giọng nam kia không tiếp tục chỉ huy Đường Họa Họa và Quý Ức chơi Game như lúc nãy, mà suốt cả hành trình chỉ lo nói chuyện phiếm với Quý Ức. 


"Biểu muội, em là người ở đâu?" 


"Bắc Kinh!" 


"Biểu muội, em tới nhận Buff xanh đi." 


Đường Họa Họa: "Cô ấy là tướng phụ trợ, Buff xanh làm gì? Em không phục." 


Người đàn ông kia vẫn không để ý đến Đường Họa Họa, tiếp tục nói chuyện với Quý Ức: "Biểu muội, em bao nhiêu tuổi?" 


“Biểu muội... Tuổi cái đầu mi…” - Hạ Quý Thần bắt đầu ngồi không yên. 


"Biểu muội, em thường dùng Wechat hay là QQ?" 


"Wechat." 


"Biểu muội, Wechat của anh là..." - Trong điện thoại của Quý Ức vang lên một dãy số: "... Em nhớ chưa? Không thì anh nhắn trong Game cho em, em nhớ lưu lại. Đó cũng là số điện thoại di động của anh, tí nữa nhớ thêm Wechat anh nhé." 


Hảo hữu trong trò chơi thì thôi đi, giờ còn muốn kết bạn trên Wechat? 


Tay Hạ Quý Thần nắm lại thành đấm, đột nhiên anh có loại xúc động muốn lôi cái tên trong điện thoại ra đánh một trận. 


"Biểu muội, anh nghĩ, để em thêm bạn anh thì quá phiền. Thôi thì em cho anh Wechat của em đi, tí nữa chúng ta thêm bạn." 


"À..." - Có lẽ là đang đánh đến giai đoạn kịch liệt, nên Quý Ức không có lòng dạ nào quan tâm đến những chuyện khác: "...Anh đợi chút, tí nữa em nói cho anh biết." 


Đợi lát nữa nói cho anh biết... Cô định cho thật sao? 


Hạ Quý Thần hận không thể lập tức chạy tới trước mặt Quý Ức giật điện thoại trên tay cô xuống. Anh nhìn chằm chằm vào máy tính, suy nghĩ một lát… Dường như nghĩ ra cái gì đó, anh lập tức gõ mấy chữ trên máy tính gửi cho tất cả mọi người trong cuộc họp: "Ngại quá! Đợi tôi một lát." 


Sau đó, anh bấm tạm dừng Video trực tuyến, lấy điện thoại trong túi quần ra tải một cái ứng dụng, rồi bấm loạn một lượt. 


Để điện thoại di động xuống, Hạ Quý Thần lại tiếp tục mở Video họp. 


Quý Ức ôm điện thoại ngồi ở cách đó không xa, nói chuyện vô cùng sôi nổi. 


Khoảng 10 phút sau, điện thoại của Quý Ức báo có cuộc gọi đến: "Tiểu thư, người giao hàng đến rồi..." 


Cô không có đặt hàng mà... Quý Ức sửng sốt hai giây, rồi quay đầu về phía Hạ Quý Thần: "Anh gọi giao hàng sao?" 


Hạ Quý Thần khẽ gật đầu, không nói chuyện mà chỉ vào màn hình máy tính. Ý nói với cô là anh đang bận xử lý công việc không thể tự đi được, nhờ cô đi lấy giúp. 


Sau khi cúp điện thoại, Quý Ức định vừa chơi Game vừa đi xuống lầu nhận bưu kiện thì lại có điện thoại: "Tiểu thư, người giao hàng đến rồi..." 


Suốt khoảng thời gian sau đó, Quý Ức gần như không có cơ hội vào Game, bởi vì cứ hết cuộc gọi này lại đến cuộc gọi khác. 


Quý Ức nhận liên tiếp mười cuộc gọi, đều là: "Tiểu thư, người giao hàng đến rồi...". Hết người giao hàng này lại đến người giao hàng khác. 


Tuy kết thúc Game thiếu đi Quý Ức vẫn thắng như trước, nhưng cô lại bị đồng đội Report (*), cấm thi đấu hai giờ. 


Quý Ức vô cùng tức giận, cô cầm theo túi lớn túi nhỏ, giận đùng đùng đi vào phòng bệnh. Hạ Quý Thần vừa kết thúc cuộc họp, cô liền đi đến cạnh giường anh, không chút nghĩ ngợi ném mấy cái túi kia lên giường: "Hạ Quý Thần, anh không có chuyện gì làm hả, đặt nhiều hàng như vậy..." 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận