Đại Ma Đầu



Sau mấy tức thời gian, con âm hồn kia vẫn bảo trì hình dáng hơi mờ như cũ, vẫn là một màu trắng mờ mờ. Phàm là linh quỷ, lúc làm chuyện giám định này, sẽ hiện ra một tia vàng óng. Phẩm chất linh quỷ càng cao, màu vàng óng càng đậm. Nếu linh quỷ có phẩm chất cực phẩm, hầu như toàn thân cao thấp đều là màu vàng. Về phần Thiên Linh quỷ phẩm chất cao nhất thì không những toàn thân màu vàng, còn là màu vàng lợt tối tăm u ám.


Thấy âm hồn trước mặt trắng bệch không có chút điểm màu vàng nào, trong lòng Lôi Động không khỏi một hồi thất vọng, rồi lại có chút không cam lòng. Sau khi liên tục xem xét, xác nhận chắc chắn đây chỉ là một con liệt quỷ.


Phàm là liệt quỷ, hầu như không có nửa điểm giá trị. Trừ phi cần một ít pháo hôi, không có bao nhiêu tu sĩ tu luyện Ngự Quỷ quyết, sẽ dùng tâm tư máu huyết đi tế luyện loại liệt quỷ thấp kém này.


Bất quá, thất vọng thì thất vọng, tâm tư ảo não cũng không tồn tại lâu trong lòng Lôi Động. Dù sao, mấy thứ như Linh quỷ, chính là thứ chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu.


Lôi Động cũng không thật sự trông cậy vào âm hồn bắt được đầu tiên là một con quỷ thượng phẩm... cực phẩm Linh quỷ. Điều này so với muốn trúng giải nhất khi mua xổ số còn mơ mộng hơn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - https://truyenfull.vn


Tạm thời không có tâm tư xử trí con liệt quỷ kia, mà là tiếp tục ngồi xuống luyện khí.



Lần này Lôi Động đã có kinh nghiệm, cho đến đêm khuya mới tinh thần phấn chấn đi thẳng đến bãi tha ma. Lần này vận khí cũng không tệ lắm, ở ngoại vi quanh đi quẩn lại gần nửa canh giờ, liền gặp được một con âm hồn. Bắt chước lần đầu, sau khi đánh trọng thương liền hút vào Dưỡng Hồn tháp. Bởi vì thành thạo hơn so với đêm qua, chỉ một cú đánh đã làm âm hồn này bị thương. Sau khi hoàn thành chiến đấu, Huyền Âm chân khí của Lôi Động còn thừa lại hơn phân nửa.


Một chút do dự, liền chạy ra xa khôi phục hơn tám phần chân khí. Thừa dịp trời còn chưa sáng, lại bắt được một con âm hồn thứ hai. Lúc này mới lê tấm thân mệt mỏi trở về khách sạn Vạn Quỷ thành. Hao tốn suốt một ngày, đến buổi tối ngày thứ hai, mới khôi phục tất cả khí lực. Nội thị đánh giá, đã thấy trong cơ thể tràn đầy Huyền Âm chân khí, phảng phất như đã tinh thuần hơn. Lòng có cảm ngộ, đây là do chiến đấu không ngừng tiêu hao, không ngừng bổ sung mà dẫn phát kết quả, kích thích tiềm năng trong cơ thể.


Cơ thể con người, vốn là một thứ rất tinh diệu trên thế giới này. Cái gọi là tu chân, chính là không ngừng đào móc năng lượng tiềm ẩn trong cơ thể. Các nhà khoa học kiếp trước của Lôi Động sớm đã có nghiên cứu, cơ thể con người sẽ vì thích ứng với hoàn cảnh mới, hoặc là bị nguy hiểm kích thích mà kích phát ra tiềm năng, sẽ vì cầu sinh mà sinh ra bản năng. Trên thế giới này, đại đa số tông phái đều công nhận đối với điểm này.


Nếu không, cũng sẽ không dùng trọng thưởng mà khuyến khích các đệ tử đi làm những nhiệm vụ nguy hiểm, dùng điều đó ma luyện các đệ tử, đào móc tiềm lực của các đệ tử. Nếu không có tác dụng này, thì không bằng để các đệ tử thành thành thật thật rúc trong hang ổ mà bế quan tu luyện cho khỏe. Trên thực tế tất cả tông phái cũng biết, dù người nào có tư chất ưu tú tới mấy, không thông qua mưa gió tẩy lễ, cuối cùng cũng khó thành đại tài. Trên con đường đại đạo có bao nhiêu Kim Đan lão tổ, không phải trải qua vô số thời khắc sinh tử mới có được thành tựu chứ? Trên con đường tu đạo, có vô số quan khẩu. Bằng vào luyện khí đả tọa, coi như tư chất có tốt, cũng không nhất định có thể một đường đột phá.



Bất kể như thế nào, đây là chuyện tốt. Tu vi tinh tiến dù là một tí, cũng là chuyện đáng để cao hứng.


Bất quá có hỷ tất có phiền, bề bộn hơn nửa đêm bắt được hai con âm hồn, vẫn là liệt quỷ không có chút giá trị gì.


Cứ như vậy, Lôi Động tại bãi tha ma bên cạnh Vạn Quỷ thành lưu luyến hơn ba tháng.


Hắn càng lúc càng thuần thục cách sử dụng tiểu kiếm màu xanh sẫm và Dưỡng Hồn tháp, mỗi lần sử dụng đều giảm bớt tiêu hao của Huyền Âm chân khí. Mà tu vi của hắn, cũng từ từ tăng trưởng, tuy còn xa xa mới đạt đến trình độ trùng kích tầng hai của Luyện khí kỳ, nhưng so với trước kia cũng tăng lên một mảng lớn.



Từ lúc ban đầu một buổi tối chỉ bắt được hai con âm hồn, đến cuối cùng có lúc bắt được đến bảy con trong cùng một buổi tối. Trong Dưỡng Hồn tháp của Lôi Động, đã có đến bốn trăm tám mươi con liệt quỷ. Không tệ, đều là liệt quỷ. Tỷ lệ bắt được Linh quỷ quá thấp, quả thực làm cho Lôi Động có chút dở khóc dở cười. Tuy biết rằng vạn con Liệt quỷ, mới có thể xuất hiện một con Linh quỷ. Mới bắt được gần 500 con Liệt quỷ, không có Linh quỷ cũng là chuyện cực kỳ bình thường. Nhưng loại chuyện tỉ lệ thấp này đến trên người hắn, vẫn làm cho hắn nhịn không được buồn bực một trận.


Bất quá ngoại trừ Liệt quỷ, cũng không phải là không có thu hoạch. Du đãng ba tháng ở bãi tha ma, cũng kiếm được chút ít gì đó, một chi nấm mặt quỷ có vài chục năm hỏa hầu, hơn mười cây Phệ Hồn thảo, còn có một tấm pháp khí hình lá chắn bị tàn phá.


Trừ pháp khí hình lá chắn ra, còn lại trực tiếp vào Vạn Quỷ thành bán đi. Tổng giá trị tuy xa xa không đáng một khỏa linh thạch, nhưng cũng đổi được ba bình tiểu Bồi Nguyên đan.


Về phần pháp khí hình lá chắn kia, Lôi Động quyết định lưu lại cho mình sử dụng, đương nhiên điều kiện tiên quyết là phải sửa lại cho tốt.


Về tới Vạn Quỷ Quật, biết được Trần Mâu đã sớm xuất quan từ người gác cổng trong cấm chế, nhưng lại lưu lại rất nhiều tin tức cho hắn. Sau khi đọc hết, mới biết là Trần Mâu đã đi tiếp nhiệm vụ, vốn định ba người cùng đi hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng đợi Lôi Động lâu không trở về, sợ bỏ lỡ kỳ hạn nhiệm vụ, đành phải đi trước. Đương nhiên, lúc này thì bọn hắn vẫn còn chưa trở lại.


Cầm lấy tấm lá chắn tàn phá kia đi phòng luyện khí tìm được một lão giả, lão gia hỏa kia sau khi không kiên nhẫn xem xét một hồi, nói là hạ phẩm phòng ngự pháp khí, há mồm liền là một khỏa linh thạch làm phí bảo hành sửa chữa, làm Lôi Động thiếu chút nữa đã cho hắn một đạp vào mặt. Trong khoảng thời gian này kiến thức hắn cũng tăng lên, biết rõ một hạ phẩm pháp khí bình thường, giá trị nhiều lắm thì cũng chỉ một hai khỏa linh thạch. Hắn còn nói một khỏa linh thạch làm phí bảo hành sửa chữa, quả thực là đang lừa gạt. Đương nhiên, loại vật Linh quỷ này cũng có thể mua bán được. Đáng tiếc chính là, giá của một con Linh quỷ thấp kém nhất, chưa trải qua huyết luyện cũng đã là mười miếng linh thạch. Xa xa không phải là đồ chơi mà Trần Mâu có thể tiêu phí được.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận