Đại Ma Đầu



Nhưng Đinh Uyển Ngôn đến sau kia, vẻ mặt nàng tràn đầy vẻ giận dữ, bi phẫn gần chết, mở miệng mắng to:


- Hèn hạ vô sỉ, uổng cho ngươi được xưng là Vạn Linh Mẫu Thần. Ngươi... Ngươi vậy mà dùng loại phương thức này lừa gạt phu quân ta. Quá buồn nôn.


- Hài tử, mắng ta đi, mắng như nào cũng được.


Thân hình Đinh Uyển Ngôn kia chậm rãi vặn vẹo một hồi, huyễn hóa thành một nữ tữ thần bí cao quý mà lạnh như băng, không thể với tới. Dung mạo cũng không giống với Đinh Uyển Ngôn, ngược lại lại có chút giống với phân thân Vạn Linh Chi Mẫu trước kia.


Rất hiển nhiên, đây mới chính là Vạn Linh Chi Mẫu thật sự. Chỉ thấy nàng ta lạnh lùng nói:


- Ngươi vĩnh viễn không hiểu sự cô độc, tịch mịch của ta. Nhưng ta vẫn phải đi tiếp, siêu thoát Luân hồi, chính thức trở thành chúa tể. Chỉ có lúc đó thì ta mới có thể chính thức khống chế tất cả vũ trụ pháp tắc, khiến thiên địa làm việc theo ý ta.


- Ngươi là một tên điên cuồng quyền lực.


Đinh Uyển Ngôn bi phẫn, kêu lên thê thảm:


- Ngươi giả dạng ta, lừa gạt phu quân ta chỉ là vì muốn đạt được Hỗn độn chi tâm, giúp ngươi kéo dài thọ nguyên, thành tựu giấc mộng chúa tể. Người là một con quỷ ích kỷ, biến thái.


- Ngươi mắng ta ích kỷ, biến thái đều được, nhưng đã không cách nào cải biến được sự thật rồi.



Vạn Linh Chi Mẫu thản nhiên nói:


- Phu quân của ngươi sẽ vì tình yêu vĩ đại giữa hắn với ngươi mà bộc phát ra sức chiến đấu chưa từng có từ trước đến nay, giết chết ý thức vũ trụ khó chơi kia, thu hồi nửa miếng Hỗn độn chi tâm còn lại. Hơn nữa, hắn còn có thể khiến tu vi tự hao tổn, lấy nửa miếng Hỗn độn chi tâm đã tế luyện vào trong cơ thể mình ra, chỉnh hợp lại thành miếng hoàn chỉnh đưa cho ta. Chính như theo lời hắn nói, ta sẽ ngoan ngoãn ở chỗ này chờ hắn, đợi hắn sau khi làm xong hết thảy sẽ giao Hỗn độn chi tâm cho ta. Thật vĩ đại, không phải như vậy sao?


Đinh Uyển Ngôn bi phẫn không nói ra lời, vừa rồi nàng đã nhìn thấy rõ ràng hết thảy, cũng bị Vạn Linh Chi Mẫu phong ấn trong không gian nhỏ này, chỉ có thể trơ mắt ếch nhìn hết thảy những chuyện phát sinh, mặc cho nàng kêu gào, khóc lóc như thế nào thì Lôi Động cũng không thể nghe được nửa câu, còn bị nữ nhân đáng hận kia lừa gạt, đùa bỡn.


- Ngươi bây giờ rất phẫn nộ, rất bất lực, hận không thể giết chết ta đúng không? Nhưng đáng tiếc, ngươi không có lực lượng ấy.


Rốt cục trên mặt Vạn Linh Chi Mẫu cũng lộ ra một tia biểu lộ, nhưng lại là biểu lộ thống khổ:


- Lần thứ nhất trải qua đại kiếp nạn Luân hồi, ta mới vừa vặn tấn cấp Chí Tôn không lâu. Vượt qua đại kiếp nạn Luân hồi, quả thực là cửu tử nhất sinh. Nhưng các hài tử ta đã dốc sức liều mạng bảo hộ, trợ giúp ta. Sau khi bọn hắn dùng cả tính mạng để làm như vậy, đã giúp ta bảo vệ được một đám thần hồn lạc ấn của ta, khiến ta có thể vững tâm tiến vào Luân hồi.


Đinh Uyển Ngôn yên lặng nhìn nàng ta.



- Ngươi hiểu được sao? Chỉ có thể trơ mắt ếch nhìn những hài tử kia đều liều mạng giúp ta ngăn cản Đại kiếp nạn luân hồi mà không thể cứu được họ. Chỉ có thể nhìn bọn hắn chết đi từng đám, bị Đại kiếp nạn Luân hồi nghiền nát thành phấn vụn.


Trên gương mặt tuyệt thế kia của Vạn Linh Chi Mẫu lộ ra một tia thống khổ, nồng đậm tang thương.


- Loại thống khổ này, so với ngươi bây giờ thì lớn hơn rất nhiều, dữ dội hơn. Khi đó ta đã thề, ta nhất định phải siêu thoát Luân hồi, trở thành chúa tể Thiên địa vũ trụ, không bao giờ để các hài tử của ta gặp phải loại khổ nạn này nữa.


Cũng không để ý tới phản ứng của Đinh Uyển Ngôn, Vạn Linh Chi Mẫu phảng phất như phát tiết, sa vào trong thống khổ cực độ, tự trách mình:


- Thế nhưng lần Đại kiếp nạn luân hồi thứ hai, tình huống như vậy đã lại xảy ra. Hơn nữa, vì tranh đoạt Hỗn độn chi tâm mà thần hồn và ý thức của ta đã bị trọng thương. Ý chí vũ trụ chết tiệt, hắn sinh ra linh hồn của mình rõ ràng là vì tư lợi, lợi dụng phân thân do Hỗn độn chi tâm thai nghén ra, hòng trở thành chúa tể vũ trụ chính thức. Tên chết tiệt kia, ta đã không để hắn thực hiện được mộng tưởng của hắn, ta đã khiến hắn phải trả một cái giá vô cùng lớn.


- Điều ngươi và ý thức vũ trụ làm có gì khác nhau sao?


Sắc mặt Đinh Uyển Ngôn dần dần khôi phục lại vẻ bình tĩnh, cười lạnh châm chọc.



- Không giống, sao có thể giống nhau?


Vạn Linh Chi Mẫu gầm lên phản bác như một tên điên:


- Ta muốn trở thành chúa tể vũ trụ, chính là không muốn các hài tử của ta phải chịu đại kiếp nạn luân hồi nữa. Ngươi biết Tiên Tôn Ma Tôn chứ? Bọn hắn cũng là con của ta. Nhưng vì bảo hộ ta lúc đại kiếp nạn luân hồi lần thứ nhất, bọn hắn chỉ còn lại vẻn vẹn một tia ý thức còn sống lại. Đáng sợ hơn chính là, trong Luân hồi ấy, trí nhớ bọn hắn cơ hồ đều bị xóa đi toàn bộ, quên đi xuất thân của mình, quên cả ta. Chỉ còn lại một tia sợ hãi đối với Đại kiếp nạn thiên địa luân hồi.


Vạn Linh Chi Mẫu phá lên cười ha ha, nhưng nụ cười lại vô cùng thê thảm, tang thương, không cam lòng:


- Hai hài tử xuất sắc nhất của ta, vì sợ hãi mà bọn hắn đã tích súc thực lực. Thậm chí vì quên ta mà bọn hắn công kích ngay cả ta. Nhưng ta chỉ hận ý chí vũ trụ, hận thiên địa vũ trụ vì đã biến bọn nó thành cái dạng này. Hiện tại hóa thân ý chí vũ trụ kia còn muốn giết hai hài tử của ta. Cho nên, bất luận là dùng thủ đoạn gì thì ta đều muốn tiêu diệt hết phân thân ý chí vũ trụ kia, ta muốn đạt được Hỗn độn chi tâm, chính thức trở thành chúa tể vũ trụ. Ý chí vũ trụ cũng tốt, vũ trụ pháp tắc cũng tốt, thậm chí là toàn bộ vũ trụ thiên địa đều sẽ bị ta dẫm nát dưới chân.


Lúc này, Đinh Uyển Ngôn lại sinh ra một chút đồng tình và cảm thông với nàng, nhưng chủ yếu là thấy đau xót. Dù quá khứ của nàng khiến mình đồng tình. Nhưng trên thực tế nàng ta đã tự tung tự tác, lừa gạt phu quân của mình, dụ dỗ phu quân mình dốc sức liều mạng vì nàng ta. Chỉ dựa vào điểm này thì Đinh Uyển Ngôn đã không thể nào tha thứ cho nàng ta nữa rồi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL


Đương nhiên, Vạn Linh Chi Mẫu cũng không cần Đinh Uyển Ngôn đồng tình với nàng. Chỉ là trong nội tâm nàng biệt khuất, vặn vẹo, thống khổ, căn bản không có chỗ trút ra nên chỉ có thể càu nhàu như vậy mà thôi.


Chính như Đinh Uyển Ngôn nói, Vạn Linh Chi Mẫu đã là một tên điên cuồng biến thái rồi. Nếu không thì nàng cũng không khiến Đinh Uyển Ngôn nhìn thấy nàng đùa giỡn tận mắt như vậy, khiến nàng cảm nhận được nỗi thống khổ trong nội tâm. Nàng tự tung tự tác, cũng chính là vì bảo hộ bọn hài tử của nàng, dù sao thì cái này vẫn có chút đáng thương hơn đáng giận.


- Rất tốt, đã phát tiết xong, ta thoải mái hơn nhiều rồi.


Vạn Linh Chi Mẫu nhẹ nhàng vung tay lên, cười lạnh nói:


- Đợi phu quân ngươi thu hồi Hỗn độn chi tâm, ta sẽ hảo hảo cảm tạ hắn, ta cũng sẽ nếm thử tư vị làm nữ nhân một chút. Ha ha, vì để biến thành ngươi, lừa gạt tên phu quân cẩn thận đa nghi kia của ngươi, ta đã thu lấy trí nhớ của ngươi. Những vật này cũng đã bắt đầu ảnh hưởng tới tính cách ta rồi. Cũng vì vậy mà ta đồng tình với ngươi, cũng vì vậy mà ta sẽ ân ái với phu quân của ngươi.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận