Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ


Ta càng muốn kéo Thiên nhãn ra một bên, dùng hết thủ đoạn bức bách ông ta nói ra đã nhìn thấy điều gì trong tương lai. Nhưng ta cuối cùng không làm như vậy, vì ta sợ biết đến chân tướng vận mệnh tàn khốc!

Tiểu ải bàn trở thành tâm điểm của mọi người. Mỗi vị đại công đều hy vọng có thể từ miệng của gã biết được nhiều vấn đề có liên quan đến dầu hoả. Điều này đã trở thành chìa khoá dẫn đến chiến thắng.

Các tướng lĩnh đều vây kín lấy vị đại công của bọn họ, mong mỏi được biết đại kế phản công bắc phạt. Nhìn các hội nghị quân sự lớn nhỏ, kế tiếp nhau diễn ra, Ny nhã đương nhiên cũng không được miễn trừ.

Ngược lại ta lại trở thành một người nhàn rỗi, cùng với mấy người Đại tế ti tán gẫu, lại vì trong lòng nhớ nhung Thải nhu đến mức thống khổ, nên cảm thấy có lỗi, bèn bỏ đi nghỉ ngơi.

Được bốn thị vệ dẫn đường, ta rời khỏi đại sảnh, đi xuyên thẳng qua khu rừng nhỏ, tới đình viên duy nhất phía đông của phủ đại công.

Nơi này thủ vệ nghiêm mật, ngay cả ta nhìn thấy cũng phải nhíu mày, chưa nói đến đội quân đứng bên đường, bốn phía đều có tối thiểu trăm vệ binh được vũ trang đầy đủ, đến nước cũng khó lọt.

Tiểu đội trưởng nhìn thấy ta đến, quát một tiếng quân lệnh, trăm người đồng loạt quỳ xuống, cung nghênh đại giá của ta.

Ta cười khổ lắc đầu nói: "Không phải làm thế, chẳng lẽ các ngươi không biết Đại tế ti đã hạ nghiêm lệnh, các ngươi thấy ta, chỉ cần hành lễ gặp mặt thông thường?

Tiểu đội trưởng vẫn không chịu đứng dậy, run giọng nói: "Đại kiếm sư, hãy để chúng thuộc hạ được quỳ xuống một lần, thể hiện sự tôn kính chí cao vô thượng của chúng thuộc hạ với ngài. Tất cả bọn thuộc hạ, đều nguyện ý làm như vậy vì ngài."

Ta càng minh bạch tâm tình bọn họ, lại cười khổ nói: "Tốt! Quỳ xuống cũng tốt. Bây giờ tất cả đứng lên cho ta."

Tiểu đội trưởng hạ lệnh một tiếng, chúng nhân tề chỉnh đồng loạt đứng dậy. Nhìn bọn họ động tác nhất trí, có thể biết bọn họ được huấn luyện rất tốt. Long đằng lão tiểu tử này đúng là cũng có nghề, không lạ có thể trở thành một trong Tịnh thổ tứ đại danh tướng.

Ta được tiểu đội trưởng dẫn đường, đi vào trong phòng. Cánh cửa đại môn đóng lại sau lưng ta.

Hảo Đại hắc lắc đầu vẫy đuôi nghênh tiếp ta, ta ngồi xuống, ôm nó vào lòng, dúi mặt vào đám lông cổ dày đầy mùi thơm như vừa được tắm rửa.

Tiếng cười của Hồng nguyệt từ trong vọng ra, rồi cả tiếng kêu của Thải nhu, bọn họ vì sao lại hớn hở như vậy? Ta vừa ôm Đại hắc, vừa tiến vào bên trong.

Trong đại sảnh,Thải nhu, Hồng nguyệt và Long di ngồi vây quanh nhau, tập trung toàn tâm trí vào một món đồ kỳ quái như một khối bạch ngọc.

Thải nhu nhìn thấy ta trước tiên, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên nét vừa kinh ngạc vừa vui mừng động lòng người, kêu lên: "Đại kiếm sư! Chàng về rồi."

Hồng nguyệt quay đầu nhìn ta một cái, gửi cho ta một nụ cười quyến rũ mang đầy nữ tính, hưng phấn nói: "Đại kiếm sư nhanh đến giúp chúng ta, Long di lợi hại quá đi."

Long di quay lưng lại với ta nghe thấy Thải nhu gọi ta, thân hình mềm mại run mạnh một cái, rồi vành tai đỏ lên, quay người đứng dậy, cúi đầu nói: "Chào Đại kiếm sư, Long di xin vấn an ngài."

Hồng nguyệt cười yêu kiều nói: "Long di không phải sợ hắn, mặt hắn có vẻ hung tợn, kỳ thực con người cực kỳ tử tế. Nào chúng ta tiếp tục chơi cờ, đến lượt muội rồi đó."

Ta lấy làm tức khí, thật không có cách nào với tiểu nữ tử này, thả Đại hắc xuống đất, đi đến bên cạnh bàn. Trên bàn là một bàn cờ phân ra làm hai loại bạch ngọc thạch và lục ngọc thạch được điêu khắc thành các quân cờ mã ngưu cẩu lộc. Cách điêu khắc cực kỳ tinh mỹ. Không nén được nhìn Thải nhu kỳ lạ nói: "Nàng sao lại hiểu cách đánh cờ của Tịnh thổ nhân?"

Thải nhu ngọt ngào cười nói: "Long di dạy cho thiếp, thật dễ học, Thải nhu vốn ngốc nghếch mà học một lần đã hiểu! Ny nhã đâu?"

Ta nhớ đến nhãn thần của Thiên nhãn, trong lòng rối loạn, nói: "Ny nhã bận tham gia hội nghị của nàng." Chuyển hướng đầu sát bên cạnh Long di nói: "Tiểu thư không nghe thấy nữ tử điêu ngoa man trá kia nói gì sao? Ta vẻ ngoài tuy hung dữ, nhưng nội tâm vô cùng hiền lành."

Hồng nguyệt thêm vào một tiếng, nói: "Hơn nữa lại ôn nhu vô hạn."

Long di khuôn mặt xinh xắn càng đỏ hơn, hai bàn nắm lấy nhau không biết làm sao buông ra cho được.

Ta dữ dằn trừng mắt nhìn Hồng nguyệt.

Hồng nguyệt ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên, mím môi nhìn ta bằng khuôn mặt quỷ quái vừa đáng yêu vừa đáng ghét, rồi nhìn Long di nói: "Long di! Nhanh lên nào! Quân cờ đóng băng hết rồi!"

Long di gạt bỏ gian nan, nâng cao dũng khí, ngẩng đầu lên để lộ hai má đang cháy rực như ráng chiều trên khuôn mặt ngọc, nhẹ nhàng nói: "Long di có cản trở Đại kiếm sư nghỉ ngơi?"

Tình ý của mĩ nữ này đối với ta ngay cả kẻ mù cũng có thể nhìn thấy, đúng là khiến ta vừa thấy vẻ vang lại vừa đau đầu. Những ngày sắp tới sẽ thật gian nan. Nhưng Hoa vân vừa đi, Long di đã đến, hỏi ta làm sao xử lý?

Nam nữ hấp dẫn nhau là lẽ tự nhiên. Đối với nữ tử khả ái, mối tình đến tự bản thân cũng không kiểm soát được cũng là chuyện thường tình của con người. Không như vậy mới là bất hợp lý. Nhưng ta không thể không nghĩ đến hiện thực, ví dụ như ta tương lai nếu li khai Tịnh thổ, liệu có đưa họ đi được không? Nhưng địa phương mà ta phải quay về tuyệt không phải là một thế giới hoà bình.

Ta chỉ muốn mang đến cho những người mà ta yêu sự sung sướng, chứ không phải thảm hoạ.

Thải nhu đến bên ta, kéo tay ta nói: "Đại kiếm sư! Chàng nghĩ gì vậy?"

Long di sắc mặt chuyển thành trắng bệch, nói: "Long di nghĩ Long di nên cáo lui."

Lần này ngay cả Hồng nguyệt cũng không dám lên tiếng, nhìn ta vừa sợ hãi vừa nghi hoặc, thầm sợ bản thân nói ra lời không nên nói.

Ta trong lòng rất hối tiếc, mỉm cười nói: "Xin lỗi! Ta đột nhiên nghĩ ra diệu kế khả dĩ lột quần của Hắc xoa vương Nghiêu địch xuống mà quất vào mông hắn, nhưng vẫn còn một vài vấn đề rất khó giải quyết."

Hồng nguyệt cười nói: "Ta biết ngươi nói bừa, muốn chọc cho chúng ta cười."

Ta nghiêm mặt nói: "Không! Ta nghiêm chỉnh đó!"

Ta nghiêm mặt nói: "Không! Ta nghiêm chỉnh đó!"

Ba nữ nhân rất lấy làm ngạc nhiên, Hồng nguyệt khiêu chiến nói: "Hừm! Nếu muốn chứng minh ngươi không nói đùa, hãy nói ra xem vấn đề nan giải là gì."

Hồng nguyệt thuỷ chung vẫn còn non nớt. Đổi lại là Ny nhã, nhất định trước tiên sẽ hỏi ta diệu kế là gì. Ta bằng gương mặt rất nghiêm trang nói: "Khó khăn là không tìm được người không ngửi được gì, không một ai tình nguyện chạm vào cái mông hôi thối của hắn."

Ba nữ nhân hiểu ra ta thật ra từ đầu đến giờ đều là hồ ngôn loạn ngữ, cười đến không thở thể được.

Ta kêu lên: "Không muốn phải nghĩ đến cái mông hôi thối đó nữa. Nào! Để ta xem các nàng đánh cờ."

Hồng nguyệt miễn cưỡng ngồi thẳng lưng lại, chỉ vào Long di nói: "Đến lượt muội, đi nhanh một con đi."

Long di len lén nhìn ta một cái, ngồi lại vào ghế, lấy một con cờ hình ngựa, đặt vào một giữa một khoảng trống, rồi mím môi cười, nhìn sang Hồng nguyệt.

Thấy Hồng nguyệt và Thải nhu trợn mắt há miệng, ta liền biết đó là nước đi trí mệnh.

Hồng nguyệt giận dỗi nói: "Hảo Thải nhu! Muội đã nói chúng ta không nên đánh nước cờ đó mà."

Thải nhu cười nói: "Đúng không vậy! Sao trong đầu tỷ chỉ nhớ muội đã tán dương tỷ đi nước cờ đó tốt phi thường nhỉ!"

Hồng nguyệt dẩu cái miệng nhỏ nhắn lên, không chịu nói: "Hảo Long di, để chúng ta đi lại nước cờ đó nhé!"

Thải nhu trách nói: "Sao lại thế được? Long di trước đó đã thuyết minh đây là trận chiến cờ, cũng giống như tại chiến trường, không hề có cơ hội làm lại."

Trong lòng ta bỗng run lên sợ hãi. Đúng vậy! Vận mệnh chỉ có một khả năng, không là cái này, thì là cái kia. Nhưng vĩnh viễn không có cơ hội quay đầu lại. Nếu không ta sẽ không mang Trí tuệ điển đến cho Ma nữ Bách hợp, nàng sẽ không bị ngọc vẫn hương tiêu, Tây kỳ cũng sẽ không bị vu sư giết hại.

Nghĩ đến điều đó, ta đưa tay ra lệnh cho Hồng nguyệt và Thải nhu cùng nhau phục hồi lại thế trận cờ đã bại về nguyên vị trí cũ, nói: "Tại hiện thực, chúng ta đối với vận mệnh không hề có khả năng vãn hồi. Nếu như mang điều này vào trò chơi, khiến cho bản thân mất đi khả năng tự mình làm nên vận mệnh siêu việt, thì thật là buồn tẻ!"

Long di sau khi thu mắt nhìn ta, cúi đầu nhẹ nhàng nói: "Nhưng nếu như chơi mà không có quy tắc, sao có thể tiến hành được?"

Mĩ nữ này như giận, như vui, lại như e dè sợ sệt. Nhưng cũng lộ ra đại đảm phong tình, khiến cho ta trong lòng có chút rung động. Lời nói của nàng, tuyệt không có ý bất mãn với ta, mà là mang ý muốn cùng ta nói chuyện, mở ra một cuộc giao đàm tỉ mỉ.

Ta cười cười nói: "Không nên cố chấp như vậy! Trong trò chơi sinh mệnh, chúng ta không chỉ không thể làm trái với quy tắc, ngay cả muốn dừng cuộc chơi lại cũng không được. Như vậy đã đủ chưa?"

Hồng nguyệt cười khúc khích lấy một quân cờ, nhìn Thải nhu nói: "Đủ rồi! Thật sự đủ rồi! Hảo Thải nhu, nước cờ này giờ nên đi chỗ nào?"

Thải nhu cười nói: "Chúng ta đánh thế nào cũng không thắng được Long di quý nữ. Nhưng nếu muốn "Long di Nghiêu địch" này tự đánh vào mông, để tỷ dạy cho muội làm thế nào nhé!"

Hồng nguyệt cười như xé lụa, nói: "Đó đúng là chuyện thích thú nhất, tỷ nhanh dạy cho muội đi."

Long di nghe đến "tự đánh vào mông", khuôn mặt xinh đẹp càng đỏ rực, nhưng cũng không hề chịu nhịn, ngẩng mặt lên, cười ngọt ngào nói: "Đại kiếm sư! Nhìn xem, tình huống không quy tắc đã trở nên nghiêm trọng rồi, Long di sao lại tự mình đánh mình được."

Nói ra lời nói mang hai ý nghĩa này, chiếc cổ ngọc ngà của nàng và phần da ngực phong mãn lộ ra bên trên cái cổ áo khoét sâu đỏ rực lên như lửa hồng. Thật khiến cho người ta nổi lòng ham muốn thăm dò sắc mùi bên dưới cái khuôn mặt đó.

Kể khi ta tới Tịnh thổ, đây là nữ tử hay hổ thẹn nhất trong các mĩ nữ ta đã gặp. Nhưng cũng là dáng vẻ động lòng người nhất của nàng. Cái nét hồng rực như ráng chiều trên gò má ngọc vừa kiều diễm vừa mang vẻ ham muốn, khiến người ta vô phương chống đỡ, khó mà kháng cự.

Hoặc giả ta muốn nhìn ngắm vẻ đỏ mặt thẹn thùng kiều diễm của nàng cuối cùng sẽ như thế nào, hoặc giả ta muốn quên đi nhãn thần của Thiên nhãn, không muốn lại bị "Quy tắc" nào ước thúc, bèn nói: "Tiểu thư sao có thể có vấn đề giống như Nghiêu địch. Vì thế tuyệt không được tự thân động thủ, bất kỳ nam nhân nào cũng đều mơ mà không được cơ hội này." Không ngờ rằng nhất thời không kiềm chế, lại cùng nàng ta công nhiên tỏ tình. Không biết là ta thật sự đã động lòng đối với nàng, hay là ta chỉ cần sự kích thích này để quên đi vận mệnh tương lai đáng kinh sợ của Thải nhu? Hay là vì nguyên nhân nào khác?

Long di toàn thân nóng lên như lửa đốt. Hai gò má đỏ lựng càng thêm kiều diễm. Từ đó như con sóng nhanh chóng lan toả ra khắp nơi. Nhìn ta một cái đầy thâm tình rồi cúi gằm mặt xuống.

Hồng nguyệt cười lên khanh khách: "Long di nhanh bỏ hết đau khổ, để Đại kiếm sư đánh vào mông."

Miệng lưỡi quý nữ tinh nghịch này không ngăn được những lời lộ liễu trắng trợn như vậy. Làm cho Long di đã xấu hổ lại càng mất tự nhiên, chiếc cổ mịn màng co xuống một cách tuyệt vọng, tựa như một con thiên nga mĩ lệ đang cố rúc cái đầu xinh đẹp của mình vào ngực.

Không khí cạnh tranh trên bàn cờ bị phá tan không còn lại chút nào. Nhìn ra không ai có hứng thú đánh cờ tiếp nữa. Nói cũng phải! So với trò chơi ái tình, cái ván cờ này có là cái gì?

Ta đột nhiên thấy bản thân rơi vào một trạng thái cực kỳ kỳ quái. Giống như tất cả đều không thật, như rơi sâu vào một giấc mộng không thể tự mình tỉnh lại. Nhưng trong giấc mộng, vô luận bạn có làm chuyện gì, cũng không hề có hậu quả. Khuôn mặt xinh đẹp của Hoa vân đột nhiên hiện lên trong tim ta.

Nàng đã đi rồi, đã cố ý rời bỏ ta.

Ta thả mình ngồi xuống ghế.

Thải nhu ra phía sau ta, quay cổ ta lại nói: "Đại kiếm sư! Chàng mệt sao?"

Ta đưa tay ra sau, lùa tay vào trong tóc nàng, nhẹ nhàng vuốt ve đầu nàng, trong lòng bùng lên nỗi đau thương không gì xoá được. Nghĩ đến trên vai ta có quá nhiều gánh nặng vô hình: Ma nữ quốc, Tịnh thổ, nợ tình cảm, vận mệnh bất trắc, thật những mong ngủ một giấc thật dài không bao giờ dậy, an lành yên tĩnh vùi mình dưới nắm đất tại gò "Thải nhu khâu".

Ta nhắm mắt lại.

Hồng nguyệt nhẹ nhàng nói: "Thải nhu à! Đừng nói Đại kiếm sư mệt nữa, không thì Long di sẽ không biết phải làm sao cho phải."

Thải nhu nói: "Đại kiếm sư có mệt, Long di quý nữ cũng không phải đi đâu."

Thải nhu nói: "Đại kiếm sư có mệt, Long di quý nữ cũng không phải đi đâu."

Ta quá minh bạch tâm ý của Thải nhu. Nàng cố ý kết hợp ta và Ny nhã, Hồng nguyệt, chỉ vì hy vọng tương lại rời ta trở về trướng mạc của Cự linh, bên cạnh ta vẫn có nhiều nữ tử yêu ta. Theo cách nói của nàng, năm thê bảy thiếp cũng đâu có sao, ta đối với Long di có hảo cảm, sao không thể thêm một người nữa?

Ta mở mắt nói: "Mang rượu lại đây, ta muốn các nàng ba người bồi tiếp ta uống rượu cho đến sáng mai."

Long di thân là chủ nhân, hiện vẻ vui mừng đứng dậy nói: "Để ta đi lấy rượu." Nghe thấy nàng đã ra ngoài, Hồng nguyệt nhảy lên ngồi trên đùi ta, đưa tay xuyên vào giữa ta và Thải nhu ôm lấy cổ ta, hôn ta một cái đằm thắm, rồi nói: "Đại kiếm sư! Trong lòng ngươi có quá nhiều chuyện không vui, ta nhìn nhãn thần của ngươi cũng có thể thấy được điều này."

Chỉ trong hội nghị, ta mới kiên cường bỏ qua đả kích Hoa vân li khai ta, bỏ qua vận mệnh thảm thiết đau thương sắp tới của Thải nhu, nhưng tại thời khắc này, ta quả thực suy sụp.

Ta nghiêng đầu tìm hình bóng của Đại hắc, thấy nó nằm bên cạnh ghế, liền gọi một tiếng. Tên bằng hữu này hai tai chẳng buồn dựng lên, chỉ vẫy cái đuôi dài đôi cái rồi hạ xuống, tựa như đã trả lời. Ta nhớ lại tình cảnh lần đầu tiên gặp Đại hắc. Long di lúc này bưng vào một cái khay, bên trên bày hai bình mĩ tửu và năm cái ly. Trong đó một ly đương nhiên dành cho Ny nhã nếu nàng ta quay về. Nữ tử này tâm tư thật chu đáo.

Nhìn thấy chúng ta ba người ôm lấy nhau thành một khối. Thần sắc của nàng có phần bối rối, tư vị là "ngoại nhân" đúng là chẳng dễ tiếp thụ chút nào. Ta không kìm được cảm thấy thương hại nàng. Lão thiên ôi! Trái tim ta sao lại mềm yếu đến vậy.

Hồng nguyệt cười yêu kiều rời khỏi lòng ta, ngồi lên một bên đùi ta, một tay vẫn ôm lấy cổ ta, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại ấm áp, nhìn Long di nói: "Lại đây Long di! Ta nhường một chân cho muội làm ghế ngồi."

Long di hổ thẹn suýt đánh rơi cái khay xuống đất, nhưng mấy cái ly cũng bị đổ nghiêng đi, đứng sững người ra, không biết làm thế nào cho phải, mặt phấn đỏ rực, thật không cần phải nói.

Thải nhu giận dữ mắng: "Hồng nguyệt! Muội thua ván cờ cũng không cần phải báo cừu như vậy chứ."

Hồng nguyệt chạy lại, kéo Long di qua, nhếch mép cười nói: "Long di, muội hãy nói một lời công đạo, là ta báo cừu, hay là báo đáp?"

Long di nhìn ta một cái quyến rũ vô hạn, mượn động tác đặt cái khay lên bàn, che dấu đi sự xấu hổ muốn chui xuống đất của nàng.

Hồng nguyệt vẫn không muốn tha nàng, lắc lắc cánh tay nàng nói to: "Long di muội phải hoàn đáp vấn đề này cho ta chứ!"

Long di vùi mặt vào cổ Hồng nguyệt, cầu khẩn nói: "Hồng nguyệt à! Tha cho muội đi!"

Hồng nguyệt nhướng mày cười trong mắt, đắc ý vô cùng nhìn kẻ vốn tung hoành trên bàn cờ nay đã trở thành "hàng địch" tại chiến trường này.

Niềm vui của bọn họ cũng lây nhiễm sang ta, làm ta giảm bớt sầu muộn trong lòng.

Không thể phủ nhận, ta là nam nhân có dị tính rất hấp dẫn, hơn nữa về phương diện này cũng có chút tự phụ. Vì thế cũng phần nào không khỏi bị đả kích.

Đả kích thứ nhất, là Ma nữ Bách hợp muốn ta rời khỏi nàng, sau đó ta đã đem toàn bộ oán nộ ra phát tiết trên nhục thể của Hoa thiến.

Đả kích thứ hai vừa mới phát sinh, là Hoa vân muốn bỏ ta mà đi.

Cho đến khi Hoa vân nói muốn ra đi, ta mới biết đối với nàng tình cảm đã rất sâu đậm.

Ta quá đa tình chăng?

Trước mặt đã có Thải nhu, Ny nhã, Hồng nguyệt, hoặc thậm chí Long di, nhưng vì sao ta không thể ngăn được nỗi nhớ nhung Hoa vân? Ta thường cảnh tỉnh bản thân, nhất thiết không được lưu tình khắp nơi, nhưng cuối cùng lại không thể kháng cự.

Đó có phải là vận mệnh?

Trên chiến trường, ta trong con mắt địch nhân là kẻ dũng mãnh đáng sợ, là lãnh tụ anh minh. Nhưng trên tình trường, ta thật sự chỉ là kẻ yếu đuối, một kẻ dễ dàng thụ thương.

Thải nhu rời khỏi bàn tay ta, đi đến một bên bàn, giúp Hồng nguyệt lấy rượu từ trong khay ra, đặt lên trên bàn.

Long di nâng bình mĩ tửu, trước tiên rót đầy ly rượu ở trước mặt ta, nhìn ngọc dung chuyên chú của nàng và bàn tay nhỏ nhắn xinh đẹp, ta không kìm được rung động trong lòng, nghĩ đến tư vị được nắm lấy ngọc thủ của nàng trong tay.

Đại hắc lúc này đứng dậy, lắc đầu vẫy đuôi chạy về cửa đại sảnh, thì ra Ny nhã đã về.

Ny nhã nhìn thấy Long di ở đây, dáng vẻ cùng với chúng ta hoà hợp phi thường, không hề có nửa điểm kinh dị, đi đến cái ghế duy nhất còn trống ngồi xuống, nhìn ta nhịn cười nói: "Lan đặc công tử, ngài thấy ma lực của ngài có lớn không. Ngay cả mĩ nữ Long di động lòng người nhất Thiên miếu, chỉ xếp sau ta và Hồng nguyệt, cũng đã chịu thua dưới tay ngài. Có vẻ như Nghiêu địch tuyệt chẳng phải là đối thủ của ngài."

Tâm tình của nàng ta hiển nhiên tốt phi thường, không biết có phải vì biết chiến tranh sẽ cần rất nhiều thời gian, vì thế ta và nàng sẽ có những ngày tháng dài bên nhau hay không.

Long di không ngờ Hồng nguyệt đã tha cho nàng, lại có Ny nhã xuất hiện, chỉ biết hạ thấp khuôn mặt xinh đẹp xuống, thần sắc thật sự không có đến nửa điểm không hoan hỉ.

Hồng nguyệt bên trái một câu, Ny nhã bên phải một câu, có vẻ như ta không giữ Long di lại không được. Sự tình sao đột nhiên lại chuyển thành thế này. Bất quá ta thật sự không có cảm giác hối hận.

Hồng nguyệt nói: "Ny nhã tỷ tham gia nhiều hội nghị quân sự quá, nên vừa mở lời đã như đánh trận. Bất quá, Long di ... hi...hi...không thất thủ như chúng ta, mà là muốn nhanh chóng thất thủ."

Đối diện với bốn vị mĩ nữ đáng yêu này, ta tâm hoài đại sướng, nâng cao ly cười to nói: "Lại đây! Uống với ta một ly, ai mà trong ly còn nửa giọt rượu, ta sẽ cởi quần ra đánh vào mông người đó."

Hồng nguyệt nhìn Long di ánh mắt trêu chọc nói: "Hảo Long di! Không cần muội động thủ cơ hội cũng đã đến rồi kìa." Nàng thuỷ chúng vẫn không chịu tha cho Long di, đó cũng là tính cách đáng yêu của nàng.

Long di dần dần cũng đã quen với tư vị trở thành đích ngắm của mọi người, cũng chỉ biết một phương pháp ứng phó duy nhất, là khép chặt hai tai, nâng ly uống một hơi, rồi lật úp ly xuống, quả nhiên nửa giọt cũng không chảy ra ngoài, nhìn ta thâm tình nói: "Một ly này, Long di chúc Đại kiếm sư vĩnh viễn mở lòng mình như thời khắc này."

Ta cảm thấy rất hứng thú, mỉm cười đa tạ, rồi nhìn Ny nhã nói: "Đại công, đến phiên nàng uống rồi!"

Ta cảm thấy rất hứng thú, mỉm cười đa tạ, rồi nhìn Ny nhã nói: "Đại công, đến phiên nàng uống rồi!"

Ny nhã mỉm cười nói: "Không ngờ Đại kiếm sư trên chiến trường chỉ huy quyết đoán, về đến nhà hùng phong vẫn còn, Ny nhã chỉ là một tiểu đại công được ngài tạo nên cho, sao dám không tuân mệnh."

Nâng ly uống cạn, uống xong tuyệt không dám như Long di đảo ngược ly xuống. Khả năng là sợ rớt ra nửa giọt. Nàng tuy không sợ trước mặt Hồng nguyệt và Thải nhu bị ta lột quần đánh mông, nhưng thật sự tuyệt không muốn bị như vậy trước mặt người ngoài như Long di.

Trước khi nàng nói ra chúc ta điều gì, ta đã nói trước: "Ta biết nàng tuyệt đối không chúc ta thế như trẻ tre thu phục bắc phương."

Ny nhã giả như nổi giận trừng mắt nhìn ta nói: "Ta muốn nói không phải là chúc tụng, mà chỉ là nguyện vọng." Rồi cúi đầu xuống, hạ giọng nói: "Nhưng ta không nói cho ngài nguyện vọng của ta là gì, ngài không đoán được đâu."

Bọn Thải nhu không biết việc Ny nhã quyết tâm lưu lại Tịnh thổ, có phần ngạc nhiên nhìn nàng.

Ta trong lòng than lên một tiếng, hời hợt nói: "Hài tử ngốc nghếch! Ta có thể không đoán ra sao." Ngừng lại một lúc, ta nói tiếp: "Đương nhiên ta không đoán nguyện vọng của nàng là muốn ta quay lại Tịnh thổ. Vì đó đã là một lời hứa sinh tử." Ny nhã mặt phấn đỏ lựng, cắn răng nói: "Ngài đúng đã đoán như vậy sao?"

Ta khẳng định gật đầu, như đã đi guốc vào trong bụng nàng ta.

Ny nhã bại trận, cúi đầu xuống bẽn lẽn nhìn bàn tay nhỏ nhắn bên trong tay áo của mình.

Hông nguyệt phản đối nói: "Các người đang nói cái quỷ gì thế?"

Ta nhìn Thải nhu, trên mặt nàng lộ vẻ như hiểu mà không hiểu, đã có vẻ biết được chuyện gì.

Ta quát nhẹ: "Thải nhu khéo léo! Đến lượt nàng!"

Thải nhu kêu lên sợ hãi, hoảng loạn nâng ly, bất cẩn để đổ rượu ra ghế.

Hồng nguyệt vỗ tay cười nói: "Tốt rồi! Thải nhu ủng hộ quy tắc lại tự mình phạm quy, Đại kiếm sư, để ta thay ngươi cởi quần của tỷ ấy." Đúng là dáng vẻ chỉ sợ thiên hạ không loạn.

Thải nhu giận nói: "Được lắm! Hồng nguyệt, uổng cho ta thường xuyên giúp muội, ta có khó khăn thì muội đã phản bội quay đầu lại đối phó ta."

Hồng nguyệt thè đầu lưỡi nhỏ nhắn khả ái ra, cố ra vẻ bàng hoàng sợ hãi nói: "Rơi rượu trước ra ngoài không tính, uống rượu nhanh lên!"

Thải nhu mặt đầy tiếu ý, trừng mắt nhìn nàng ta doạ nạt, rồi mới uống hết ly rượu, thành tâm chúc nói: "Thiểm điện chi thần, xin người phù hộ Đại kiếm sư sớm trừ diệt được Đại nguyên thủ và Vu đế vạn ác, vì những người bị hại báo cừu."

Nhất thời, chúng ta trở nên trầm mặc.

Đúng vậy! Ta đã lâu rồi không nhớ đến Đại nguyên thủ, vì ta có phần không muốn nghĩ đến hắn. Nếu như hắn lấy được Trân ô đao, ta càng hoài nghi không biết bản thân có thể chống đỡ được đao chiêu của hắn hay không. Nếu như đáp án là "không", thiên hạ không còn có ai có khả năng chế phục hắn, vì Ma nữ nhận sau cái chết của ta sẽ rơi vào tay hắn, khiến hắn như hổ thêm cánh. Hồng nguyệt nhẹ nhàng nói: "Đến lượt ta!" Rồi do dự nhìn cái ly đầy rượu trước mặt.

Ba nữ nhân kia có phần không thắng được tửu lực, ngoại trừ hai má đỏ lên như ráng chiều, con mắt đẹp đẽ đều long lanh như nước, dụ nhân chi cực. Dưới cái nhìn lom lom của mọi người, Hồng nguyệt run run nơm nớp nâng ly bằng cả hai tay, nhập nhằng nói: "Ta chưa bao giờ thử uống một ly rượu lớn thế này."

Long di biểu lộ thái độ trước tiên, nói: "Tỷ nếu lâm trận thối lui, muội tuyệt không tha cho tỷ."

Hồng nguyệt dẩu cái miệng nhỏ nhắn lên, ngang nhiên nói: "Ta Hồng nguyệt chẳng sợ gì hết." Rồi nâng ly lên uống.

Rượu từ môi chảy xuống, qua cằm, chảy vào trong cổ áo trên làn da trơn nhẵn như trẻ con.

Tiếng uống rượu vang lên ừng ực.

Hồng nguyệt cả mặt đỏ rực thả ly rượu xuống, thở hổn hển nói: "Hoàn thành nhiệm vụ."

Thải nhu đưa một tay ra đỡ lấy ly rượu, lật úp xuống.

Một giọt rượu long lanh, dần dần tích tụ lại, rơi xuống mặt bàn.

Hồng nguyệt ngây người, rồi hốt nhiên lêu lên một tiếng yêu kiều, nhảy bật dậy, chạy trốn vào trong phòng. Khiến cho Đại hắc vừa mới ngủ hoảng kinh ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy bọn Thải nhu ba người đuổi nhau chạy vào phòng, nó liền vội nhỏm dậy đi theo.

Ta nâng ly rượu, nhìn thấy bên trong là lục sắc mĩ tửu, tai nghe từ trong phòng vọng ra tiếng đánh, tiếng hô hoán yêu kiều, tiếng cười thở hổn hển. Tất cả hoà lẫn vào nhau trở thành một khối âm thanh vui đùa rầm rĩ. Trong lòng dấy lên cảm giác hạnh phúc, ấm ấp, đầy đủ.

Đây mới đúng là Tịnh thổ. Chỉ có tình yêu và niềm vui sướng. Bên ngoài thật sự là con đường trông gai đáng sợ! Sau khi Tự niên gia nói ta là Thánh kiếm kỵ sĩ trong Dự ngôn thư, ta vốn trên vai đã có quá nhiều thứ lại phải chất thêm gánh nặng Tịnh thổ, đè chặt lên ta đến không khí cũng chẳng lọt qua. Chỉ có giấu mình trong lòng những nữ tử mà ta yêu sâu đậm, ta mới có thể tìm được một khắc yên bình nhẹ nhõm, quên đi vận mệnh khó tránh này.

Tiếng hô của Long di truyền ra: "Chúng ta đã an bài tỷ ấy xong xuôi, Đại kiếm sư mau lại đây!"

Ta nâng ly rượu lên uống.

Hoả nhiệt đi qua cổ, vào thẳng trong bụng.

Ta đứng dậy, rũ bỏ hết các gánh nặng ưu phiền, đưa chân tiến vào trong phòng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận