Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ


Những nữ nhân khác, bất luận là già hay trẻ, đều ẩn vào trong lều tránh ta. Nàng bận một chiếc áo dài trắng mỏng mềm mại, trên áo có thêu nhiều họa tiết rất đẹp mắt, từng mũi chỉ đều được may rất cẩn thận, mầu trắng cũng làm ta nhớ tới Ma Nữ. Nàng khẽ nói: "Thiểm Linh Nữ Thải Nhu, bái kiến Đại Kiếm Sư Lan Đặc công tử. " Thanh âm mềm mại nghe thật êm tai. Ta không dủ tàn nhẫn để lập tức cự tuyệt nàng, phụ thân ta đã từng nói với ta một lần, tại những dân tọ du mục trên thảo nguyên, lúc khoản đãi khách quý họ đều lấy vợ của mình ra khoản đãi, hay còn gọi là "thê khách", không ngờ hôm nay ta lại phải gặp lại trường hợp này. Nàng vẫn cúi đầu nói tiếp: " Thải Nhu đêm nay đợi ở đây, cũng là để giúp cho Đại Kiếm Sư bớt cô đơn. " Quả nhiên ta liệu không sai, nhất thời không biết nói gì, nhưng sự cô đơn mà ta cảm thấy không thể lấp đầy được. Nàng chầm châm ngẩng đầu lên nhìn ta. Ta không thể tin được vẻ đẹp hoang dại tràn đầy sức sống trên khuôn mặt tươi trẻ của nàng. Hai má nàng hồng ửng dưới ánh lửa, khiến cho bất kỳ nam nhân nào nhìn thấy cũng đều cảm thấy vô cùng phấn khích. Thiểm Linh Nhân Mỹ nữ không ngờ lại có vẻ đẹp như thế này. Ánh mắt Thải Như lấp lánh như hồ nước trước ngọn lửa bập bùng, có thể làm tan chảy trái tim của bất kỳ nam nhân nào. Bất giác ta buột miệng nói: "Nàng nhất định là Thiểm Linh Tộc đệ nhất mỹ nữ. " Lúc này Đại Hắc đang tìm một góc thoải mái trong lều, đi loanh quanh vài vòng trong lều, dí mũi ngửi ngửi khắp nơi, đoạn nằm cuộng tròn xuống một góc, chuẩn bị một giấc ngủ ngon lành. Mục quang của hai người chúng bất giác thẹn thùng chuyển sàn phía nó. Ta bỗng nghĩ tới Phi Tuyết, không biết bây giờ con ngựa này đang ở đâu. Nghĩ tới đây ta không khỏi cảm thấy nực cười. Thải Nhu mặt ửng hồng, hiển nhiên không khỏi cảm thấy vui vẻ trước lời khen của ta, dừng tại đó, giúp ta cởi bỏ áo ngoài. Thân hình nàng khá cao, chỉ thấp hơn ta nửa đầu người, thân hình nẩy nở cang tràng nhựa sống. Thải Nhu khéo léo cởi bộ giáp chiến sĩ bằng kim loại mỏng trên mình ta, lộ ra tầm thân trần nửa người trên của ta. Ta nghĩ, nàng chắc là dã nhiều lần giúp nam nhân cởi bỏ bộ giáp này, nều không thân thủ làm sao có thể thuần thục như vậy, có lẽ nào nàng chính là vợ của một ngừoi nào đó chăng? Ý nghĩ này khiến cho cảm thấy khó xử vô cùng. Ta tuyệt đối không phải là không thích mỹ nữ, nhất là một nữ nhân tuyệt vời như thế này, nhưng ta không thể tiếp thu được vợ của người khác, đó không phải là phong tục của Đế Quốc. Nàng lại tiếp: " Đây quả là cơ bắp đẹp nhất trên thế gian, thảo nào Cự Linh lại tôn khính ngài đến thế. " Nàng vừa nói vừa nắn bóp những cơ đang mệt mỏi rã rời của ta. Ta toàn thân chấn động, hỏi: " Nàng là vợ của Cự Linh?" Thải Nhu ung dung đáp: " Em chính là người vợ thứ mười của Cự Linh, người được Cự Linh sủng ái nhất, hôm nay vâng mệnh Cự Linh đến hầu hạ công tử. " Nói đoạn những ngón tay lại gia tăng sức lực nắn bóp cơ bắp ta. Ta không biết là nên mùng hay nên giận, hạ giọng hỏi: " Thiểm Linh Tộc cũng có phong tục "thê khách" sao?" Phong tục này xuất hiện ở một bộ tộc mà phụ nữ phải trách mặt khi có khách nhân đến, quả là làm cho ta cảm thấy kỳ quái. Nằng khẽ lắc đàu nói tiếp: "Thiểm Linh Tộc chiến sĩ, chỉ dưới một trường hợp mới để vợ minh đi phục vụ người khác. " Nói đến đây, nàng bắt đàu cởi bỏ mảnh giáp dưới hạ thể của ta. Ta ngạc nhiên hỏi tiếp: " Đấy là trường hợp nào?" Nàng để tấm giáp chân của ta gần cửa lều đoạn chậm rãi nói tiếp: "Trưởng lão hội của Thiểm Linh tộc, vì không muốn người trong tộc thường xuyên đánh nhau, nên đã ra một quy định, bất cứ người nào muốn khiêu chiến ai trong tộc đều phải đưa vợ mình đến hầu hạ kẻ bị khiêu chiến, nên mõi khi ai muốn khiêu chiến người khác sẽ đều phải suy nghĩ kỹ. " Nói đến đây, nàng bưng ra một chậu nước nóng, lấy một chiếc khăn, khẽ nhúng vào chậu nước, rồi bắt đầu giúp ta lau rửa người. Cảm giác thoải mái như thấm vào từng thớ thịt. Ta lại hỏi: " Nhưng ta tịnh không phải là người Thiểm Linh Tộc?" Nàng nhẹ nhàng đáp: " Cự Linh đã coi ngài là huynh đệ, nếu không em không thể đến phục vụ ngài. " Nói đến đay, nàng hạ giọng xuống nhỏ như tiếng muỗi kêu: " Hơn nữa đó cũng là vinh hạnh của em. " Cự Linh tuy lỗ mãng và nóng nẩy không ngờ cũng là một hảo hán tử, nhưng ta không thể nhận tấm thịnh tình này. Thải Nhu nói tiếp: " Cự Linh nói ngài thực có cơ hội để giết anh ấy, nhưng ngài lại không xuống tay. " Đến lúc này ta chợ tỉnh ngộ, hôm nay trong lúc giao chiến với Cự Linh trên thảo nguyên, bằng thanh kiếm sắc bén của Ma NỮ, thêm với kiếm thuật điêu luyện của ta, đích thực là ta đã có cơ hội để giết Cự Linh, nhưng lúc đó gã chưa có sự chuẩn bị kỹ càng, ta tự nhiên không thể giết gã, đó là tính cách của ta, không ngờ gã lại cho đó là một "ân điển", đối với ta như huynh đệ, lại càng làm cho cục diễn bay giò tiến thoái lưỡng nan. Giả như bây giờ ta cự tuyệt Thải Nhu, ắt hẳn sẽ làm tổn thương đến lòng tự trọng của nàng, và không coi Cự Linh là huynh đệ nữa.

Dân tộc du mục rất trọng sĩ diện. Ta bất giác chợt thở dài. Thải Nhu giật mình đánh rơi chiếc khăn, hai tay lóng ngóng, hỏi: " Công tử có điều gì không vừa lòng với Thải Nhu?" Nhớ lại Hoa Thiến, nàng trước mătj ta cũng đã có bộ dạng thế này, nhớ đến nàng, trong tâm không khỏi có chút thương xót. Ta đặt hai tay lên vai nàng, nhẹ giọng nói: " Nàng rất tốt, ta thở dại vì ta chợt nhớ đến một việc trước đây." Nàng khẽ hỏi: " Ngài nhớ đến vợ ngài?" Ta nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng nói: "Họ đã chết lâu rồi!" Ma Nữ và Tây Kỳ đều đã chết rồi sao? Thải Nhu ôm chầm lấy ta, đoạn thổn thức nói: " Xin lỗi ngài, nhưng em dám bảo chứng, thiên hạ mỹ nữ không có ai là không mộng tưởng được hầu hạ ngài đâu, bao gồm luôn cả em." Ta cũng khó khắn nói tiếp: " Thải Nhu, vì trận đấu ngày mai với trượng phu của nàng, ta hy vọng đựoc một minh đêm nay để tĩnh tâm." Thải Nhu run rẩy toàn thân, nới lỏng vòng tay, nhìn ta hỏi: " Đại Kiếm Sư ngài muốn đuổi em?" Ta không tưởng nàng lại phản ứng kịch liệt như vậy, lúng túng nói giải thích: " Ta... ta vốn chỉ muốn nghỉ ngơi..." Thải Nhu phục hồi lại vẻ bình tĩnh, cúi đầu ai oán nói: " Chỉ cần là mệnh lệnh của Đại Kiếm Sư, Thải Nhu nhất định tuân theo." Đoạn cúi đầu lùi ra khỏi lều. Ta gọi theo: " Thải Nhu!" Nàng vui mừng trả lời: "Lan Đặc công tử !" Ta nhíu mày nói: " Ta có một thỉnh cầu, hy vọng nàng có thể đáp ứng." Thải Nhu biết rằng ta sẽ không lưu nàng lại, vẻ mặt ảm đạm, hai mắt ngân ngấn lệ, cúi đầu nói: " Vô luận là yêu cầu gì, Thải Nhu nhất định tuân theo." Ta thở dài, cố trấn tĩnh con tim đang thổn thức, nói: " Con chó đen này là con vật duy nhất còn lại sau quộc thảm sát ở khu làng vừa xảy ra thảm họa, ngày mai sau khi ta đi, hy vọng nàng có thể chiếu cố đến nó." Đại Hắc chắc là đang có một giấc mộng đẹp, nên không nghe thấy mấy lời đã quyết định tương lai của nó. Thải Nhu đưa mắt nhìn Đại Hắc , nói: " Đại Kiếm Sư cứ yên tâm, Đại Hắc nhất định sẽ vui vẻ mà sống ở đây, cho đến già." Nói đoạn nàng lại nhìn ta hỏi: " Đại Kiếm Sư còn phân phó gì nữa không?" Ta nhìn nàng, rồi nghiến rẳng đáp: "Không !" Nàng chậm rãi ra khỏi lều, sau đó ta chỉ còn nghe thấy tiếng khóc thút thít vọng lại.

Dân tộc du mục rất trọng sĩ diện. Ta bất giác chợt thở dài. Thải Nhu giật mình đánh rơi chiếc khăn, hai tay lóng ngóng, hỏi: " Công tử có điều gì không vừa lòng với Thải Nhu?" Nhớ lại Hoa Thiến, nàng trước mătj ta cũng đã có bộ dạng thế này, nhớ đến nàng, trong tâm không khỏi có chút thương xót. Ta đặt hai tay lên vai nàng, nhẹ giọng nói: " Nàng rất tốt, ta thở dại vì ta chợt nhớ đến một việc trước đây." Nàng khẽ hỏi: " Ngài nhớ đến vợ ngài?" Ta nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng nói: "Họ đã chết lâu rồi!" Ma Nữ và Tây Kỳ đều đã chết rồi sao? Thải Nhu ôm chầm lấy ta, đoạn thổn thức nói: " Xin lỗi ngài, nhưng em dám bảo chứng, thiên hạ mỹ nữ không có ai là không mộng tưởng được hầu hạ ngài đâu, bao gồm luôn cả em." Ta cũng khó khắn nói tiếp: " Thải Nhu, vì trận đấu ngày mai với trượng phu của nàng, ta hy vọng đựoc một minh đêm nay để tĩnh tâm." Thải Nhu run rẩy toàn thân, nới lỏng vòng tay, nhìn ta hỏi: " Đại Kiếm Sư ngài muốn đuổi em?" Ta không tưởng nàng lại phản ứng kịch liệt như vậy, lúng túng nói giải thích: " Ta... ta vốn chỉ muốn nghỉ ngơi..." Thải Nhu phục hồi lại vẻ bình tĩnh, cúi đầu ai oán nói: " Chỉ cần là mệnh lệnh của Đại Kiếm Sư, Thải Nhu nhất định tuân theo." Đoạn cúi đầu lùi ra khỏi lều. Ta gọi theo: " Thải Nhu!" Nàng vui mừng trả lời: "Lan Đặc công tử !" Ta nhíu mày nói: " Ta có một thỉnh cầu, hy vọng nàng có thể đáp ứng." Thải Nhu biết rằng ta sẽ không lưu nàng lại, vẻ mặt ảm đạm, hai mắt ngân ngấn lệ, cúi đầu nói: " Vô luận là yêu cầu gì, Thải Nhu nhất định tuân theo." Ta thở dài, cố trấn tĩnh con tim đang thổn thức, nói: " Con chó đen này là con vật duy nhất còn lại sau quộc thảm sát ở khu làng vừa xảy ra thảm họa, ngày mai sau khi ta đi, hy vọng nàng có thể chiếu cố đến nó." Đại Hắc chắc là đang có một giấc mộng đẹp, nên không nghe thấy mấy lời đã quyết định tương lai của nó. Thải Nhu đưa mắt nhìn Đại Hắc , nói: " Đại Kiếm Sư cứ yên tâm, Đại Hắc nhất định sẽ vui vẻ mà sống ở đây, cho đến già." Nói đoạn nàng lại nhìn ta hỏi: " Đại Kiếm Sư còn phân phó gì nữa không?" Ta nhìn nàng, rồi nghiến rẳng đáp: "Không !" Nàng chậm rãi ra khỏi lều, sau đó ta chỉ còn nghe thấy tiếng khóc thút thít vọng lại.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận