Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ


Trong lòng quả thật nghĩ đến điều đó! Lại thêm lòng không yên của hảo Hoa Nhân, nàng sau khi ta rời đi, điều hành Ma Nữ Quốc cho ổn định, với sức nàng mà chống lại Lệ Thanh quận chúa ma mãnh, ứng phó lân bang Đế Quốc hùng mạnh, tình thế của Ma Nữ Quốc, thật nguy như rổ trứng mỏng. Hoa Nhân vùng ra khỏi lòng ta. Lại run rẩy bước đi đến cạnh cửa sổ lớn trong phòng, yếu nhược tựa lên bờ tường bên cửa, ngước nhìn bầu trời đêm lấp lánh tinh quang, ôm ngực nhìn ta lạnh lùng: “Người yêu thương là Tây Kỳ, là Ma Nữ, hoặc có thể là công chúa, quận chúa, lại tuyệt không thể là ta, tuyệt đối không phải.” Nói xong câu cuối, đôi vai gầy lại trở nên run rẩy, nàng đang khóc âm thầm lặng lẽ. Nàng dù sao cũng là nữ nhân của ta, lẽ nào lại để nàng đau đớn buồn rầu như thế. Chuyến đi này sống chết còn chưa biết được, không biết còn có ngày gặp lại nàng nữa không. Hoa Nhân chính là đã hiểu rõ điểm đó, chỉ là không chịu đựng nổi ở thời khắc sau cùng này, lời nói phát xuất từ tâm tư chịu quá nhiều dồn nén, muốn ta mau chóng bù đắp những thiếu thốn yêu thương nơi nàng. Nghĩ đến Ma Nữ hiện đang nằm trong lăng tẩm, lòng ta lại có một cái nhìn khác. Tây Kỳ đang tuổi hoa niên rực rỡ, lại phải đau đớn mà ra đi, ta đã đau lòng muốn chết. Cái chết của Ma Nữ, đã làm biến mất hẳn những đau buồn nơi ta. Tâm ta đã chết. Điều này không thể giấu nổi nữ kiếm sĩ mỹ lệ tinh minh đang ở bên cạnh. Nàng biết ta sở dĩ bất chấp sự phản đối của mọi người, vẫn muốn truy sát Đại Nguyên Thủ, để rồi lưu huyết tử vong, hầu có thể trốn chạy những tư niệm bi thương về Ma Nữ. Hoa Nhân chính là đã minh bạch ở điểm này, để rồi phát xuất ra những oán ghét thương yêu hờn giận. Nói cho cùng, Lan Đặc ta không phải vì nàng mà nhận lấy sứ mệnh cùng cực nguy hiểm ấy. Ta đành thở dài, dang tay ra, hướng về phía mỹ nữ đương ai oán mà gọi: “Hài tử ngốc! Đến đây! Đến trong lòng ta đây, ta cần thân thể ấm áp của nàng, cần nhiệt tình chảy vàng tan đá, để rồi mang theo trong cuộc hành trình, dẫu vắng người vẫn cảm thấy sinh mệnh đẹp đẽ này bớt phần tịch mịch.” Hoa Nhân đã ngưng tiếng nức nở, chuyển người quay lại. Trước mắt ta, nét hoa đã không còn vương dấu lệ. Nàng chăm chú nhìn sâu vào trong mắt ta, u uất nói: “Thiếp không biết trên đời này lại còn có người nói chuyện yêu thương được ngọt ngào như chàng? Lan Đặc, nếu chàng là một kẻ vô tình, thì cũng là một kẻ vô tình có phong độ nhất.” Tình cảnh thật vi diệu, nửa hữu tình lại nữa như vô tình, thời khắc đau khổ trước cảnh sinh ly, bọn ta gần như điên cuồng, những sự tiếp xúc giao thoa nhục thể, đều biểu thị sự thống khổ sâu sắc của bọn ta. Ra đi. Hoa Nhân tịnh không hề lưu lệ. Nàng tự hồ đã hạ quyết định nào đó. Ta cũng không có một tâm tưởng nào sâu xa. Ta chỉ có một tâm trạng thong dong đợi ngày mai ra sao. Trên hết tất cả, chỉ còn cừu hận với Đại Nguyên Thủ, bằng vào huyết nhục của hắn, mới có thể tế lên phụ thân ta, người nhà, Kỳ Bắc, Tây Kỳ cùng Ma Nữ linh thiêng trên thượng giới. Ta và Đại Nguyên Thủ hai người, chỉ có một kẻ có thể tiếp tục tồn tại, nếu không phải hắn tử, thì là ta vong.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận