Đại Boss Cùng Tôi Vui Buồn


Buổi tối tiếp tục chiến tranh lạnh, tôi rối rắm hơn

nửa ngày mới không tình nguyện mở miệng: “Ôi chao, lấy giúp em cái áo ngủ.”

Thóa mạ chính mình mấy trăm lần, phương thức tiếp cận như vậy thật sự không có tí kỹ thuật nào cả. Nhưng mà

nếu giải thích thêm nữa, sẽ càng có ý giấu đầu lòi đuôi.


Nào biết hắn lại thật sự hiểu lầm ý của tôi, đánh rắn

men theo côn, một người luồn lách thì tiến vào được…


“Em muốn lấy áo ngủ, anh đưa cho em là xong, còn chạy

vào đây làm gì?” Tôi đứng cách đằng sau lớp hơi nước dày đặc trừng mắt

với hắn.


Nhìn không rõ được vẻ mặt của hắn, đột nhiên một cái

tay dài lấy tốc độ sét đánh vồ tới.


“Này này này, anh buông ra, anh, tên hỗn đản này, anh

là đồ cầm thú!”


“Đừng đừng đừng, ôi chao, tay anh, lấy ra mau…”


“Em chưa từng thấy anh không biết xấu hổ như vậy ,

ách… Nhẹ chút, anh là đồ cầm thú!” Tôi bám lấy bờ vai của hắn, sợ rằng nếu kích

động một cái sẽ bị ngã chỏng vó.


Chung quy là thể lực cách xa, tôi chống cự không nổi chỉ

có thể để hắn hành hạ. Trong lòng chỉ tích lại đầy sự xấu hổ, rõ ràng nắm chặt

tay kêu gào dù chết cũng không thể chỉ vì cái vỏ bọc đường mà dao động, nhưng

mà cứ động tình là lại hét to… Tôi đành vô sỉ biện bạch với tiểu bảo bảo trong

bụng: tiếng đó không phải là do mẹ phát ra, thực

sự không phải là do mẹ phát ra …


Hắn luôn luôn không biết xấu hổ, phạm tội cầm thú như

vậy nhưng mà sau đó một lời giải thích đều không có. Tôi căm giận không thôi:

“Chúng ta hiện tại đang chiến tranh lạnh, ngày mai anh bắt đầu ra phòng khách

mà ngủ.” Vốn đang định nhân lúc tình ái dào dạt mà đá cho hắn một cái, đáng

tiếc không còn chút sức lực nào.


“Chiến tranh lạnh? Chuyện khi nào vậy?” Hắn giả ngu,

vươn cánh tay đem tôi giam trong khuỷu tay hắn, một chút cũng không thể động

đậy.


“Đừng nghĩ lừa được em, hoặc là về sau không gặp chị

Dụ Hà nữa, hoặc là ngày mai ra ngủ ngoài phòng khách.” Tôi hùng hổ nhả ra mấy

lời ngoan độc, tên này, không phát uy liền nghĩ tôi là con mèo nhỏ làm bằng

giấy dễ bắt nạt!


“Nếu anh không chọn thì sao?” Hắn khẽ mỉm cười, ánh

mắt mị lên, giống một con sư tử đầu to đầy thoả mãn .


“Không chọn… Không chọn , cái đó…” Tôi còn chưa nghĩ

ra kế sách vẹn để đối phó với khí thế bức người của hắn, vậy nên chỉ có thể

theo bản năng mở miệng: “Không chọn theo yêu cầu của em, thì ngày mai em sẽ ra

phòng khách ngủ, hoặc là không trở về nhà nữa!”


Vừa nói xong liền hận không thể cho chính mình một cái

tát mạnh vào mặt, như thế này chẳng khác nào tuyên bố buông tha chủ quyền của

bản thân, hạ vũ khí đầu hàng, bỏ thành chạy trốn sao?


“Em cứ thử xem!” Hắn tựa hồ cũng bị tôi chọc giận,

không hề quan tâm tới tôi, chỉ có điều tay phía dưới không có một chút ý định

thả lỏng.


Tôi cứ tức giận ở trong lòng hắn rồi ngủ thiếp đi lúc

nào không biết. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, huống chi tôi là một người

phụ nữ nhỏ bé, chuyện đòi lại được không chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi!


Ai ngờ ngày hôm sau thời tiết cực xấu, Quan Ứng Thư

lập tức quên mối thù tối qua, trịnh trọng tới kỳ lạ căn dặn tôi không thể ra ngoài,

nếu bất đắc dĩ thì phải gọi lái xe.


Tôi sáng sớm chảnh chọe không thèm để ý tới hắn, dẩu

môi thật cao. Hắn lại coi tôi giống như Tuyết nhi, vò vò đầu tôi mấy phát:

“Ngoan, buổi tối đưa em đi ăn .”


Hừ, ai thèm chứ, tôi cũng không phải là không tìm ra

kim chủ chịu bỏ tiền túi nha!


Tôi gọi điện thoại cho Tiểu Bạch rất sớm: “Xong rồi,

Quan Ứng Thư sắp xếp một cơ sở ngầm cạnh tớ, chuẩn bị theo dõi tớ bất kể thời

tiết nào. Nghĩ cách giúp tớ thoát khỏi hắn mà thần không biết quỷ không hay

đi.”


Tuy rằng tôi cảm thấy đem này vấn đề như củ khoai lang

nóng phỏng tay này giao cho cô ấy có hơi mạo hiểm.


“Ngu ngốc, ngày hôm qua cậu làm lộ ra dấu vết hả ? Chờ

tớ nghĩ rồi gọi lại cho cậu sau nha, nhà chúng tớ cũng không định ra ngoài hôm

nay.” Nói xong cô ấy vội vàng gác điện thoại, phỏng đoán động tác co quắp mà

ngốc nghếch, còn có sợ hãi cực giống kẻ trộm gầy dơ xương đột nhập nhà người ta

ăn cắp, vừa vặn đúng lúc gặp phải chủ nhân là huấn luyện viên thể hình trở về

lấy mấy đồ để quên.


Tôi lên mạng tra một lượt, chỉ cần dùng tới một mưu kế

rất đơn giản. Kim thiền thoát xác. (Ve sầ