Đại Boss Cùng Tôi Vui Buồn


Tôi đang trên đường trở về thì nhìn thấy người ta

khuyến mãi dép lê, đều là dành cho tình nhân, ngây thơ lại đáng yêu, nhất thời

tâm ngứa nhịn không được liền ra tay mua hai đôi, là cừu lười biếng cùng sói

xám, lúc tôi nhìn thấy nhịn không được bật cười, có thể dự đoán được nếu đem

hai con này phối hợp với nhau thì quả là đại thần trong giới đam mĩ…


Thành phố M thời tiết đẹp hơn so với Paris, ánh mặt

trời ấm áp chiếu lên người đi đường. Tôi thong thả bước đi, nơi này sắp được

khai phá, những dây thường xuân leo lên những hàng rào kiểu cũ đã khô quắt lại,

trong sân cũng toàn những cây mấy trăm tuổi, nhưng cũng thiếu sức sống do đã ở

những năm cuối đời.


Trên hành lang tầng hai treo một tiếng chăn đơn đang

nhỏ nước tí tách, một cô gái không đủ cao dùng sào treo lên. Phía sau có một

chàng trai đi tới, treo lên một cách rất nhẹ nhàng. Cô gái thưởng cho chàng

trai một cái thơm vào má, kết quả là càng không thể vãn hồi. Chắc là mới tốt

nghiệp trường học chưa lâu, trên mặt lúc nào cũng cười tươi khao khát cuộc sống

cùng suy nghĩ đơn giản.


Tôi mơ hồ tưởng tượng tình cảnh tôi cùng Quan Ứng Thư

đến cái gọi là thất năm chi dương – sau bảy năm là ngứa ngáy, khóe miệng chậm

rãi nhếch lên làm cho tôi vừa tức lại phẫn: “Tại sao anh liên tục bảy ngày

không về nhà? !”


“Đi công tác.”


“Đi công tác vì sao không nói trước cho em biết?

! Hay là anh đã làm chuyện gì có lỗi với em nên không dám đối mặt? Em biết mà,

em bây giờ hoa tàn ít bướm, không ai thèm chào đón…” Tôi buồn bã nói, mắt chực

lã chã rơi lệ.


“Mạc Nhan Hinh, anh xin em nên dừng ngay mấy cái

phỏng đoán vớ vẩn của em đi, để anh đi tắm một chút.”


Sau đó? Sau đó tôi không nói nữa, nhăn mặt đi pha nước

tắm rồi lên mạng oán giận với Trúc Diệp: “Cậu có ý tưởng gì không? Tại sao hắn

không thể tỏ thái độ thương hoa tiếc ngọc một chứ chứ?”


“Chỉ có hai nguyên nhân, một là diễn xuất của

cậu quá kém, liếc mắt một cái liền nhìn ra; hai là cái vị kia nhà cậu không có

tình yêu…”


Có người hướng tới tình yêu giống pháo đốt, kích thích

mà náo loạn, sự quá ồn ào ngược lại lại khiến nỗi lòng ôm nhiều tâm sự trở nên

mệt mỏi mà chết. Giống như Trúc Diệp. Có người hướng tới tình yêu giống nước

trong nấu cháo, bình thản mà ấm áp, nhưng càng lâu ngày càng đậm đà, càng ngọt

như mật. Thí dụ như tôi.


Tôi cười đến ngốc nghếch đi ra sân, Quan Ứng Thư đang

ngồi dưới ánh nắng mặt trời đọc sách. Tuyết Nhi hình như là lần đầu tiên được

đến cái sân to như vậy nên có vẻ rất hưng phấn, chạy vài vòng đuổi theo cái

đuôi của mình, mệt mỏi liền ngã chỏng vó trên mặt cỏ phơi nắng, cái gọi là sự

hưởng thụ của con chó, chắc là kiểu này.


Tôi bắt lấy nó ôm lên: “Khi nào thì đưa tới được?”


Hắn không để ý tôi.


Tôi chỉ có thể chơi đùa cùng Tuyết Nhi, chưa tới gần

hắn đã làm ra vẻ mặt: “Cách xa tôi một chút.”


… Không làm cho người thích Tuyết nhi nhất thời uể oải

không chịu nổi.


Cơm chiều tôi làm canh sườn hầm ngô, cho con chó ăn

thử trước mấy miếng, nó cực kì tâng bốc, ăn xong còn chậc chậc lưỡi. Tôi vô

cùng hưng phấn: “Ngay cả mày cũng cảm thấy ngon, hắn chắc chắn sẽ rất thích

rồi.”


Vừa đứng dậy thì phát hiện Quan Ứng Thư đã xuống lầu,

sắc mặt vô cùng thối. Càng làm cho tôi buồn bực là ngay cả một miếng sườn hắn

cũng không ăn…


Tôi vừa rửa bát vừa tự kiểm điểm: “Chẳng lẽ là do hai

ngày nay tài nấu nướng của mình lui bước nghìn trượng sao?”


Buổi tối tôi cứ tới gần thì hắn lại lui ra, không để ý

tới tôi. Tôi rất khó hiểu, bắt lấy cánh tay hắn hỏi: “Anh làm sao vậy? Em đã

làm sai chuyện gì sao?”


Hắn cuối cùng cũng xoay người, oán hận nhìn chằm chằm

tôi: “Cuối cùng thì em cũng biết rồi hả?”


“Hả? Em sai thật rồi sao?” Tôi càng không hiểu

gì, câu nói vừa rồi chỉ là tôi tùy tiện nói để mở màn thôi mà.


Hắn dường như rất tức giận, mạnh mẽ túm tôi đặt dưới

thân hắn: “Anh sẽ từ từ cho em biết.”


Kế tiếp tôi liền lâm vào trong nước sôi lửa bỏng đất

rung núi chuyển kéo dài …


“Anh nhẹ chút… A…” Tôi hắng giọng cầu xin tha

thứ: “Em biết em sai rồi, em sai rồi rồi…”


“Ồ? Sai ở đâu ?” Hắn mị hoặc hỏi.


Đầu của tôi làm gì còn năng lực tự hỏi nữa, yếu ớt

nhận sai: “Em tất cả đều sai, cái gì cũng sai… A… Anh nhẹ chút, xin anh …”


Kết quả tôi mệt lả đi, ngã vào trong lòng hắn.


“Anh xin lỗi.” Hắn nắm thật chặt tay tôi đang để

trên lưng, không cho tôi trốn.


Tôi chấn động: “Không phải em sai sao? Anh xin lỗi làm

gì?”


“Vội vàng từ Pháp trở về như vậy.” Hắn chỉnh sửa

suy nghĩ của tôi.


“À, em biết rồi, mẹ đã nói cho em rồi.” Tôi cầm

lấy ngón tay cái của hắn, nhẹ nhàng vuốt “Thì ra có nhiều chuyện xảy ra như vậy

mà anh không nói cho em biết.”


“Ngày trước em còn canh cánh trong lòng chuyện

anh vì chị Dụ Hà mà ném em qua một bên, nhưng bây giờ em đã hiểu rồi.”


Hắn chôn ở gáy tôi: “Anh xin lỗi…”


“Em phát hiện anh rất giống động vật, ôi chao,

anh đừng trừng em, nghe em nói hết đã. Em thấy anh giống con rắn trong《thế

giới động vật 》 ấy, lúc bị đói thì hung thần ác sát, vẻ mặt cứ như sắp

ăn thịt người đến nơi, nhưng khi ăn no rồi, nhưng tất nhiên với anh mà nói,

định nghĩa ăn no lại khác cơ…” Tôi vừa nói vừa đem mặt chui vào trong chăn “Sau

khi ăn xong anh liền biến thành vô hại, em nói gì anh cũng sẽ không tức giận,

sắc mặt cũng thay đổi, biến thành một người chân chính tôn trọng em, sẽ nói xin

lỗi với em. Tuy rằng việc này cũng không phải lỗi của anh, nhưng em nghe anh

nói xin lỗi vẫn cảm thấy vô cùng sung sướng…” Giọng nói của tôi hơi hơi cao

lên, nhưng tự dưng vô tình lộ ra đắc ý lại làm cho hắn nắm bắt được cơ hội.


“Ồ? Thật là thế sao? Nhưng anh cảm giác anh chưa

ăn no…”


… Anh thật sự có thể bớt vô sỉ cầm thú đi một chút

không được sao? !


Phụ giúp bố cùng đi xem mộ mới của bà, ngôi mộ được

sửa chữa lại trông rất xa hoa. Tôi cười trêu chọc: “Bà nội, có phải cả đời cũng

chưa được ở phòng năm sao như vậy phải không?”


Bố tôi nhìn về ảnh chụp hiền lành của bà nội, ngừng

Bố tôi nhìn về ảnh chụp hiền lành của bà nội, ngừng

lại tiếng cười, một lúc sau đã gần rơi nước mắt. Tôi mừng như điên: “Bố, bố

không thoải mái sao? Nhớ ra bà nội rồi sao?”


Ông hình như không ý thức được là tôi đang nói với

ông, chỉ vào ảnh chụp bà nội rồi luôn miệng đòi kẹo…


Tôi gần như té ngã, Quan Ứng Thư đúng lúc đỡ tôi:

“Đừng nản lòng, từ từ sẽ đến.”


Khi trở về tôi hỏi đại BOSS: “Chỗ đấy có phải giống

trong TV nói mấy vạn khối một mét vuông không?”


Hắn không trả lời, tôi nói thầm: “Như vậy em chẳng

phải là lại nợ anh mấy chục vạn ?”


“Dù sao đòi tiền thì cũng không có, chỉ có người

thôi. Có đủ hay không em cũng chỉ có thể lấy thân báo đáp … Ai…” Tôi ra vẻ thở

dài.


Cuối cùng hắn cũng mở miệng: “Nghe giọng có vẻ rất ủy

khuất nhỉ, cho nên anh quyết định còn bao nhiêu, trả bấy nhiêu.”


… Chủ nợ ác độc, hàng thật giá thật chủ nợ ác độc!


“Vì sao em mua dép lê anh không đi?” Tôi tiếp

tục bới móc.


“Không thích.” Vừa nói đến đây mặt hắn lại thối,

tôi vừa mới mở ra, có một chiếc con sói xám đã bị Tuyết Nhi tha đi đâu mất. Hắn

sống chết cũng không đi, tôi chỉ có nhịn đau bỏ những thứ yêu thích đem cừu

lười biếng tặng cho hắn, ai biết hắn liền lạnh lùng nhìn tôi bằng nửa con mắt,

tỏ vẻ em nghĩ toàn thế giới cũng ngây thơ như em chắc, làm tôi tức giận đến

nghiến răng nghiến lợi.


“Vì sao không thích, không phải rất đáng yêu

sao? Hơn nữa còn đắt nha, em bỏ ra hai mươi đồng tiền lận đó.”


“Nói thêm nữa tháng sau nộp lên 60% tiền lương!”

Người nào đó cuối cùng không chịu nổi nữa.


“Không đi thì không đi thôi…” Giọng tôi cũng dần

dần thấp xuống…


Núi quanh co uốn lượn, chỉ có ba người cùng một con

chó nhàn nhã đi về phía chân núi càng lúc càng xa. Con chó chạy lên triền núi,

dáng vẻ tràn đầy, cả người lẫn vật đều khỏe mạnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận