Đại Boss Cùng Tôi Vui Buồn


Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại vươn

tay sờ cằm của hắn, hơi gai tay một chút, chắc là vệt râu mới mọc hôm nay, đâm

vào lòng tay bàn tay làm tôi thấy ngứa ngứa.


Cảm giác được toàn bộ đường cong trên mặt hắn đều kéo

căng ra, giống như sợi dây thừng lúc kéo co, tôi “khúc khích” nở nụ cười:

“Chắng phải anh nói là không bao giờ muốn gặp lại tôi nữa sao?”


“Thật ra anh không có đi công tác gì cả, mà là con bà

nó tới nhìn tôi đúng không?” Tôi lớn mật phỏng đoán


Hắn từ chối cho ý kiến, kiên quyết mím chặt môi, giống

như đang kìm nén một cơn sóng giận dữ, chỉ cần tôi chọc vào một cái liền mãnh

liệt trào lên


Mà tôi, giống như trúng tà, bắt đầu bị loạn ngôn, nói

năng linh tinh: “Không phải chỉ vỡ một cái cúp thôi sao? Có nhất thiết phải tức

giận với tôi như vậy không?


Trong phút chốc lại bất chấp hậu quả mà nói: “Hay là

anh đã thích tôi rồi? Thế nên mới ngàn dặm xa xôi mà đuổi đến tận đây…”


Con hổ rốt cuộc không chịu nổi sự tức giận, hung hăng

trợn mắt nhìn tôi một cái: “Tôi thấy cô hôm nay thật sự là ăn gan hùm mật gấu

rồi!”


Ngay sau đó là bờ môi sắc bén mà mềm mại của hắn…


Đầu óc tôi xẹt qua một tia chớp sáng như ban ngày,

khiến tôi hoàn toàn tỉnh ngộ, ngay lập tức nhận ra việc tôi vừa làm chính là

vuốt râu rồng, nhưng mà đã chậm rồi = =


Trên miệng truyền đến cảm giác hơi đau, tôi không kìm

lòng được mà hô một tiếng, tiếng kêu theo khóe miệng tràn ra, lại biến thành âm

thanh ái muội cùng khiêu khích rên rỉ…


Lực trên lưng tôi càng ngày càng lớn, giống như muốn

sát nhập tôi vào trong thân thể hắn.


Trên miệng truyền đến một hồi lại một hồi đau đớn, tôi

không có chỗ nào để trốn.


Tôi không kiểm soát được mà rùng mình, trong đầu cái

gì cũng không có, hai tay nắm chặt lấy áo hắn, sợ rơi vào bóng tối, sợ rơi vào

vực sâu vô tận…

vực sâu vô tận…


Miệng dần dần run lên, cũng tràn ngập vị mặn…


Cuối cùng thì đột ngột kết thúc, giống như tiếng đàn

tỳ bà miêu tả tiếng mưa rơi, boong boong không dứt, rồi đột nhiên đứt dây,

tiếng vang ngượng ngùng cứ lởn vởn trong không gian, xung quanh lại im lặng

giống như buổi sáng tuyết rơi…


Toàn bộ quá trình giống như kéo dài một thế kỉ, miệng

của tôi cảm nhận sâu sắc vị cay của món cay Tứ Xuyên, thậm chí có cảm giác hơi

hơi sưng


Ánh mắt tôi thẳng tắp nhìn Quan Ứng Thư, giống như hắn

chuyên chú nhìn tôi chằm chằm…


Ánh mắt của hắn trước sau như một đều thâm trầm, giống

như viên ngọc đen, cất giấu trong đêm tối muôn ngàn bí mật cùng mị lực. Tôi

giống như bị hút sâu vào đó…


Toàn bộ cơ thể nóng hầm hập như bị hỏa thiêu, tôi có

chút khó chịu, thoáng gãy dụa một chút đã bị hắn đè lại. Bị ném lên giường, may

mắn là giường mềm mại như mây, nếu không thì với sức mạnh của hắn thật đúng là

có thể bị ném thành liệt nửa người = =


Nhìn hắn cứng ngắc trực tiếp đi ra ngoài tôi mới thu

lại ánh mắt, nhưng lập tức phát hiện ra điều khiến cho mặt tôi lại một lần nữa

bốc cháy


Vừa rồi kịch liệt vận động (= =), bởi vì tôi không an

phận mà giãy dụa nên Hello Kitty vốn dùng để cố định cổ áo đã sớm không biết đi

đâu, mà trước ngực tôi, một mảng lớn cảnh xuân đều lộ ra ngoài


= =


Tôi xấu hổ ôm chăn, đến thở mạnh cũng không dám…


Ôm tôi còn có điểm tâm (???), rất không công bằng,

chẳng lẽ tôi phải ngậm bồ hòn sao? Hôn đều đã hôn rồi, có bóng đêm chứng kiến,

hiện tại trái lại là tôi trốn tránh không dám gặp người? Dựa vào cái gì chứ?


Hơn nữa đó còn là nụ hôn đầu tiên của tôi! Đây là cái

gì? Chính là điển hình của việc tự mình

nuốt răng gãy và máu để giáo dục người khác a = =


Cả đêm tôi bị thôi thúc bối rối không ngủ được


Nhưng ngày hôm sau nhìn thấy đại Boss ngủ trên ghế sô

pha, xương cốt giống như đảo ngược mà lại đem giường lớn ấm áp cho tôi ngủ, mọi

oán hận của tôi đều tan thành mây khói…


Khách sạn phục vụ chu đáo, bữa sáng đầy đủ dinh dưỡng,

tôi vừa mới thấy bụng kêu đã nghe được điện thoại đưa cơm…


“Buổi sáng sau nụ hôn xấu hổ đầu tiên làm thế nào bây

giờ” loại chủ đề này không hiểu sao lại cứ luôn tồn tại trong đầu tôi, quanh

quẩn không thể bỏ mặc được.


Tôi ngồi đối diện với đại Boss có cảm giác như đứng

trên đống lửa, ngồi trên đống than…


Thế nhưng hắn lại cực kì nhàn nhã như thường, giống

như chưa từng có cái phong ba gì xảy ra.


Hừ, giả vờ bình tĩnh, ai không làm được chứ?!


Tôi cũng học theo hắn cầm lấy tờ báo tin tức xã hội

trên bàn, cùng bánh kem sandwich, mùi vị thơm ngon…


“Phốc!” Tôi không nhịn được cười một cái, sữa trong

miệng theo đường vòng cung trực tiếp bắn vào tay, vào tờ báo của Quan Ứng Thư ở

đối diện. Hắn xanh mặt trừng mắt nhìn tôi…


“Thật sự rất xin lỗi, tại vì tin tức này quá buồn

cười, không tin anh xem xem, một thiếu niên cường gian một bà già 76 tuổi!”


Tôi vừa nói vừa cười, hoàn toàn không nhìn đến sắc mặt

hắn: “Anh bạn này nếu không phải dùng quá nhiều thuốc phiện thì chính là đưa

thông tin không chính xác. Tôi chưa từng thấy chuyện nào hài hước như vậy đâu…”


Bộ dạng tôi hoa chân múa tay có chút vui sướng, thật

sự là không kiềm chế được sự hưng phấn…


Hắn hình như không bị sự hưng phấn của tôi cuốn hút,

chỉ chằm chằm nhìn tôi giống như mèo con nhìn thức ăn, trong mắt lóe lên ánh

sáng, khiến cảm giác vui sướng của tôi liền biến mất, chậm rãi cúi đầu thật

lòng xin lỗi: “Tôi thực sự không cố ý, để tôi đi mua lại tờ báo mới, quần áo sẽ

giặt sạch…”


“Không cần, đợi tôi thu dọn xong sẽ đi” Hắn dường như

không muốn liếc mắt nhìn tôi thêm nữa, lập tức rời bàn ăn về phòng, bỏ lại tôi

một mình với bữa sáng phong phú nào cháo hải sản nào bánh kem, tâm tình uể oải

chán ngán


Đại Boss này sao lại khó lừa thế cơ chứ? Khiến tôi rất

tổn hại tinh thần…


Đêm qua còn nhiệt tình như lửa cướp đi nụ hôn đầu của

tôi


Ặc, đó chắc chắn không phải là nhiệt tình như lửa, mà

là hành vi cầm thú cường thủ hào đoạt (dùng sức mạnh đoạt lấy những gì mình

muốn)


Con thỏ tức giận cũng cắn người, tôi cũng tức giận hắn

không nói rõ cử chỉ khó hiểu của mình, ngày hôm qua hi sinh nụ hôn đầu tiên đổi

lấy bầu không khí tốt đẹp nay lại bị hủy hoại trong chốc lát, tôi liền quyết

định không thu dọn cái bàn ăn lộn xộn, quyết định không thèm dùng sức mạnh để

thuyết phục hắn, quyết định không nói chuyện trước với hắn, con người không thể

có thái độ kiêu kì nhưng không thể không có sự kiên quyết?


Tôi chẳng qua chỉ là thiếu tiền của hắn thôi mà!


Lúc lái xe Trần đến chuyển hành lý, tôi bèn ngăn cản,

“Tôi còn có việc, sẽ tự mình bắt xe về.”


Ông có chút tiến thoái lưỡng nan nhìn Quan Ứng Thư,

hắn ngay cả mí mắt cũng không nâng lên: “Tùy cô, chúng ta đi trước”. Nghe vậy

lòng tôi thấy thật lạnh lẽo, đây là cái gọi là “Hồng nhan chưa lão ân trước

đoạn” sao? (“Má

hồng chưa phai, tình đứt đoạn” – trích Hậu cung từ của Bạch Cư Dị)


O(╯□╰)o Nếu Tả San Hô ở đây nhất định sẽ khinh bỉ khả năng

dùng từ đặt câu của tôi…


Thật ra tôi rất nhàn rỗi, không có việc gì làm, chỉ

đơn giản là muốn đùa giỡn tính tình không muốn cùng tôi so đo của đại Boss, giờ

căn bản chính là tự tìm tội để chịu, sợ trong lòng còn chưa đủ một đống bất

hạnh liên tiếp xảy ra mà còn tạo thêm một cái…


Nghĩ đi nghĩ lại tôi vẫn quyết định đi thăm bà nội

thêm chút nữa, sau này cơ hội đến thăm có lẽ không nhiều.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận