Đại Boss Cùng Tôi Vui Buồn


Vừa ra khỏi cửa, cơn giận của tôi đã lập tức bốc lên.


Hùng hổ gõ cửa, Trúc Diệp nhanh chóng mở cửa, cười

nịnh nọt: “Nhan Nhan, mệt rồi hả? Đến phòng tớ ngồi chơi một lúc đi, tớ đấm

lưng cho cậu.”


“Hôm nay dù cậu có cho tớ một trăm vạn cũng vô dụng,

chuyện này tớ đã quyết định rồi!” Tôi kiên quyết chống lại sự dụ dỗ.


Cô ấy thấy tôi không uống rượu mừng, lập tức trở lại

bộ dạng ngắm nghía ngón tay cái vừa mới sơn móng: “Thật đáng tiếc, vốn tớ đã

viết xong cái chi phiếu một trăm vạn…”


Tôi lập tức bổ nhào tới: “Tớ thu hồi lại những lời tớ

vừa nói!”




Lúc này cô ấy mới rút lại bàn tay trắng nõn, vỗ vỗ mặt

tôi một cái: “Đừng nằm mơ nữa!”




Sau đó cô ấy lần lượt giải thích tỉ mỉ mình đã lẻn vào

thư phòng như thế nào, rồi làm gì mà đánh vỡ cái cúp thủy tinh kia.


Bây giờ tôi mới biết thì ra đấy không phải chỉ là một

chiếc cúp thủy tinh bình thường, mà là một chiếc cúp Golf bằng thủy tinh.


Tôi nghĩ món đồ kia nhất định có ý nghĩa vô cùng quan

trọng với hắn, vậy nên hắn mới nổi giận như vậy, bèn bắt chước giọng điệu của

hắn cảnh cáo: “Sau này cậu tuyệt đối không được bước vào phòng anh ta, không

được động chạm linh tinh, nếu không thì không cần xét đến tình nghĩa nữa, chỉ

có hai chữ: Tuyệt giao!”


Nhưng rõ ràng tôi không có được sức uy hiếp như hắn.


“A, chưa chi đã bắt đầu bảo vệ rồi… Chồng cậu? Thật ra

tớ đã sớm nhìn ra cậu là đồ trọng sắc khinh bạn”. Cô ấy thích thú nhấn mạnh.


Mặt tôi bỗng dưng đỏ như mặt trời, vội vàng đứng lên.


Sáng suốt nhanh chóng mà chạy…


Nhưng khi trở về mới phát hiện, chạy như vậy hình như

có gì đó cần che giấu, giấu đầu hở đuôi…


= = Thật sự là thất sách.




Điện thoại được nối liền vang lên giọng nói phấn khích

của Tả San Hô: “Nhan Nhan à, biết gì chưa? Có người nói nhìn thấy chồng cậu đến

của Tả San Hô: “Nhan Nhan à, biết gì chưa? Có người nói nhìn thấy chồng cậu đến

quán bar cùng một người đẹp đó, cậu phải quản chồng cho cẩn thận đấy.”


“… Tớ hỏi cậu một chút.”


“Chuyện gì? Địa chỉ cái quán bar kia sao?”


“Cậu có biết hồi mấy người Hướng Khôn từng tham gia

một trận đấu, rồi đoạt được một chiếc cúp Golf bằng thủy tinh không?


“Hả? Sao đột nhiên cậu lại hỏi vấn đề mang tính lịch

sử này? Đợi chút, tớ đi trang điểm đã.” Cô ấy không đợi tôi nói xong đã cúp máy

bỏ đi.


Tôi vừa tắm rửa xong thì thấy điện thoại reo liên tục:

“Có một tin tức chắc chắn cậu không thích nghe…”


Tôi dùng một tay lau tóc, tai và bả vai kẹp lấy chiếc

di động: “Đừng lên cơn điên nữa, có chuyện gì thì nói đi”. Tôi cũng không biết

vì sao mình nhất định phải biết về lai lịch của chiếc cúp đó, có thể do câu

chuyện đằng sau nó.


“Chiếc cúp kia chỉ một mình chồng cậu có, lúc học Đại

Học năm 3 anh ta đã đại diện cho trường tham gia giải Golf, khi đó Golf cũng

không phổ biến lắm, nên cũng không có nhiều người biết chuyện.


Giải thưởng đó do anh ta và Dụ Hà cùng đoạt được, khi

đó Dụ Hà mới học năm nhất, theo đuổi Quan Ứng Thư nửa năm cuối cùng cũng trở

thành bạn gái đầu tiên của anh ta, sau đó Quan Ứng Thư cùng cô ta chơi Golf,

hai người trong trường học đánh đâu thắng đó, không ai cản nổi.




Nghe cô ấy nói xong những tin tức hỏi thăm được ở chỗ

Hướng Khôn, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ, Tả San Hô này lại muốn tiến hóa

thêm rồi… Không ngờ cô ấy lại có thể giảng giải đầy đủ một câu chuyện xưa cũ

như thế = =


Chẳng lẽ cô ấy thực sự muốn từ biệt đảng Tiểu Bạch?


= =


Tôi trằn trọc không ngủ được, bèn kéo hai bức rèm cửa

sổ lên. Trăng nhô lên cao, trông như một chiếc đĩa ngọc to, chứa đựng toàn bộ

những chuyện buồn vui của trời đất. Yên lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát

vạn vật, ánh sáng trong sạch chiếu khắp mọi nơi, giống như một bàn tay ôn hòa

hiền hậu, thong thả xoa dịu mọi nỗi hận, nỗi đau trong lòng mọi người…


Trong bóng đêm yên tĩnh này, không hiểu sao tôi lại

cảm thấy rất nôn nóng.


Từ xưa đến nay Quan Ứng Thư đều thâm tàng bất lộ (Không biểu lộ cảm xúc), bình

Từ xưa đến nay Quan Ứng Thư đều thâm tàng bất lộ (Không biểu lộ cảm xúc), bình

thường khi tức giận cũng không biểu lộ ra ngoài, cùng lắm là không kiên nhẫn

thì nghiêm mặt mím môi, không thèm để ý đến người khác. Hắn càng không có thói

quen nổi giận, có thể do môi trường tạo thành, cũng có thể do bản tính trời

sinh đã thế.


Nhưng hôm nay hắn lại nổi nóng trước mặt tôi chỉ vì

một chiếc cúp. Đột nhiên khiến tôi có một cảm giác kì lạ, giống như thần tiên

đói bụng, hoặc một nhà sư không kiêng rượu thịt vậy.


Khoảng cách giữa hắn và tôi lại càng thêm gần…


Có lẽ đối với hắn, ý nghĩa của chiếc cúp này vượt quá

những gì tôi có thể dự đoán.


Đó là thời tuổi trẻ nhiệt huyết, tương lai xán lạn, là

tuổi xuân phơi phới của cuộc đời. Huống hồ bên cạnh lại có mĩ nữ như hoa, có lẽ

chính là thời khắc thoải mái nhất trong cả cuộc đời Quan Ứng Thư.


Tôi đột nhiên có chút tò mò về tuổi trẻ của Quan Ứng

Thư.


Liệu có giống tôi luôn tích cực đề ra ý kiến với căn

tin trường, vụng trộm sử dụng cái bát nhiệt điện ở ký túc xá, ban đêm về trễ

thì trèo tường nhảy vào, lúc rơi xuống mặt đất lại đau khổ nhìn cái áo ngủ có

hoa của cô quản lí đứng ngay trước mặt…


Liệu có giống tôi trước kì thi luôn thức suốt đêm ghi

chép, làm phao, còn sách vở bình thường sẽ vĩnh viễn bị tạp chí và tiểu thuyết

đè lên…


Liệu có giống tôi luôn không muốn gọi điện thoại về

nhà vì sợ phải nghe lải nhải dặn dò đi dặn dò lại…




Đáp án khẳng định là không = =


Vậy những thời khắc rực rỡ từ trước đến giờ ấy, hắn

dùng làm gì?


Dấu vết duy nhất mà tôi biết lại là chiếc cúp vỡ kia,

nó giống như sao băng rơi xuống, không thể tìm được tọa độ.


Nhưng mà, tôi có tư cách đi tìm lời giải không?


Tôi không khỏi thở dài, hiện tại nếu không do tờ giấy

kết hôn kia trói buộc, hắn nhất định đã sớm vứt tôi ra ngoài…


Mà tại sao hắn lại đáp ứng kết hôn với tôi? Chẳng lẽ

là vì ý muốn của bác gái? Điều này không hề phù hợp với nguyên tắc của hắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận