Đại Boss Cùng Tôi Vui Buồn


Vừa vào đến cửa đã nhìn thấy một người đàn ông đứng ở

góc cửa sổ xa xôi đang xắn tay áo, nút áo không đồng đều nhưng được cài rất cẩn

thận, tinh xảo.


Tôi có thể thấy được nửa mặt một người tên là Lý Quân

Thành, đôi khi tôi hoài nghi tại sao anh ta không sửa lại tên đi. Ban đầu tên

anh ta nhất định là Lý Khuynh Thành, không nói đến tuấn mạo khuynh quốc khuynh

thành, quan trọng là nụ cười của anh ta có thể làm kim chỉ nam chuyển hẳn sang

hướng bắc. Nói như vậy không hề khoa trương chút nào, tôi đã từng nhìn thấy một

nữ sinh đánh ghen vì anh ta, ra tay vô cùng nặng ở trong quán bar, trọng điểm

là: cô nữ sinh đó đã đánh nhau với một cậu nam sinh.


Lộ ra phần bên phải khuôn mặt chính là người vô cùng

khiêm tốn Lôi Thần, tên thì nghe rất khí thế, nhưng anh ấy lại là người lương

thiện nhất trong bốn người. Anh vừa bị bạn gái “đá” xong giờ vẫn chưa gượng dậy

nổi, giờ đây không thương phụ nữ mà cũng chẳng yêu đàn ông. Nhưng tôi luôn cố

chấp cho rằng anh vẫn còn nhớ thương cô gái tên là Lã Tang Tang kia, chỉ nhìn

bộ dạng mê muội vì tình cảm không tiến lên được của anh ta là biết.


Lộ ra phần mặt bên trái chính là phúc hắc soái ca

Hướng Khôn, trong tiểu thuyết, mỗi một tên phúc hắc đều phải gặp được một người

thuộc loại Tiểu Bạch của hắn, xác thực, xác thực là chân lý. Sau khi hắn “cưới”

được phu nhân Tả San Hô về, bất tri bất giác đã vào đội hình của chúng tôi. Tuy

rằng đến bây giờ tôi vẫn không thể hiểu nổi vị anh hùng lưỡng quần cùng giai

nhân này đã yêu nhau như thế nào. Nhưng dù sao hai người bọn họ cũng rất đẹp

đôi, đương nhiên, sắp tới sẽ kết hôn. Quen biết cô ấy mới được một tháng, tôi

đã suýt thổ huyết sáu lần, cho nên sự hài hòa này rốt cuộc là mệnh đề thật hay

mệnh đề giả tôi cũng thật sự không biết.


Chỉ ngó được đến cái ót chính là đại nhân của tôi. Mới

trước đây tôi nghe bà nội nói rằng tất cả những người có hai lốc xoáy trên đầu

đều là heo đầu thai, nhưng sự sinh sôi của hắn đã huỷ diệt toàn bộ những lý

luận của các bậc tiền bối, biến chúng thành những mơ mộng hão huyền. Nói cách,

hắn thông minh một cách đáng sợ. Tên không quá kêu nhưng có thể làm kinh sợ

hắn thông minh một cách đáng sợ. Tên không quá kêu nhưng có thể làm kinh sợ

người ta: Quan Ứng Thư. Người cũng tao nhã như ngọc như tên, cho hắn khả năng

dụ hoặc rất lợi hại. Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt hắn ta là tôi lại nghĩ tới một

nam chủ mặt than ngạo mạn, đầy thành kiến, tuy rằng hắn lạnh lùng, lại đầy khí

suất và khí tràng vân vân.. nhưng cũng có giới hạn thôi chứ, lúc nào cũng như

muốn người ta phải tán dương từng hành động của mình vậy. Sắc mặt ba trăm sáu

mươi lăm ngày đều không chút biến đổi, nhưng, tôi cũng không có ý kiến phản đối

gì lắm, tổng kết lại, mặt không chút thay đổi so với bão táp đột nhiên đột kích

tới còn dễ đối phó hơn.


Bốn soái ca lẽ ra đều là đại nhân vật nhiều người biết

tới, tài sản của ai cũng đủ để đem ra triển lãm, nhưng nói thật tôi chưa từng

cảm thấy họ hơn người. Ngược lại từ khi bắt đầu làm ở công ty, một kẻ có cuộc

sống như một cái đinh như tôi, cảm giác mỗi ngày đã từ cái đinh tiến hóa lên

thành con quay. [*Vanila: Ý chị ík là, người lười biếng như chị ík, đặt đâu

ngồi đấy, giờ đây đã phải trở thành con "quay", quay đi quay lại đến

chóng mặt]


Từ sau khi tôi tăng ca làm buổi sáng sáu ngày mỗi

tuần, lần nào về nhà cũng nhìn thấy bốn người họ ăn không ngồi rồi, lúc đó tôi

chỉ biết, thế giới này làm gì còn có cái gọi là công bằng chứ, công bằng là cái

gì vậy? Ăn ngon sao? Mặt đẹp sao?


Không phiền nhiễu vì bọn họ nữa, tôi về thẳng phòng để

thay quần áo ngủ. Sáng sớm hôm nay phải đối mặt với cái máy tính không xử lý

nổi số liệu, mắt của tôi vừa chua xót lại còn chát, nếu không ngủ thì có thể

đoán trước tương lai ngày mai, tôi sẽ không còn thấy được ánh sáng mặt trời

nữa.


Còn chưa kịp ngã xuống đã chợt nghe thấy tiếng chấn

động vạn năm không đổi, thực ra tôi khá hâm mộ sức sống bừng bừng của nó. Hoang

mang rối loạn e sợ rút điện thoại ra từ trong túi, nếu là một vị khách gọi thì

tôi đây sẽ thật sự chết không chỗ chôn .


“A lô, xin chào.” Ngay cả đèn báo hiệu cũng tự nhiên

“A lô, xin chào.” Ngay cả đèn báo hiệu cũng tự nhiên

“chăm chỉ” nhấp nháy liên tiếp.


“Một cốc trà ô long lạnh.” Ngắt đầu bỏ đuôi, đơn giản

rõ ràng chặn đúng chỗ hiểm, ngữ khí kiêu ngạo. Phong cách nhất quán của một

người nào đó.


Tôi nhận mệnh kéo thân mình mỏi mệt đi hầu hạ bốn vị

thiếu gia. Aiz. Tôi sắp trở thành Lâm Đại Ngọc1 (1Nhân vật trong Hồng Lâu Mộng của tác giả Tào Tuyết

Cần) mất rồi!


Khi phải lấy thêm trà tốt cho bọn họ, tôi không thể

không oán thầm một chút. Đây thật sự là trà xịn nha, màu sắc nước trà vàng óng

ánh, mặc dù là cũng chỉ là lá cây, nhưng lại có hình dạng phú quý

khôn cùng, ven tách còn ánh lên sắc đỏ, cực kỳ giống một bông hoa mẫu đơn ung

dung đẹp đẽ quý giá. Quả không hổ danh là loại trà ô long cực phẩm.


Ngày thu nắng đẹp dễ khiến người ta biếng nhác, cả

người và mí mắt đều không nâng lên nổi. Khi bọn họ vẫn còn đang bị thôi miên

bởi mấy trò cờ bạc “Hai vạn” “Đông phong” “Hồ”, tôi ôm lấy con thỏ bông hồng

mua trên mạng, ngồi xuống chiếc ghế đệm lông xù, có thể tôi quả thực đã dựa vào

Quan Ứng Thư, người duy nhất trên chiếc sô pha, hoặc không phải, bởi ý thức

càng ngày càng hỗn độn.


Ý niệm cuối cùng trong đầu chính là đột nhiên hiểu

được vì sao lúc trước Quan Ứng Thư lại mãnh liệt yêu cầu muốn mở rộng ban công

trên đây đến vậy, đòi sửa chữa, cho thêm một chiếc bàn bằng đá cẩm thạch cùng

trang bị hiện đại, quả nhiên chiếc sô pha này tạo ra một không gian vừa kín đáo

vừa dễ chịu, mê hoặc lòng người.


Cái chính là, vì sao nằm trên sô pha lại có cảm giác

hoảng sợ như vậy?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận