Dạ Ngưng Tịch


Kết cục tàn sát Ánh mắt Nhược Băng tối sầm lại: “Em không nên làm vậy, thực sự muốn dùng bản thân mình để đổi cô ấy về sao?”

” Anh có biện pháp gì tốt hơn à?” Tôi cười nhìn anh


” Ngưng Tịch, nếu không được thì bỏ đi. Lúc bọn anh gia nhập Xích Vũ

đã biết trước sớm muộn gì cũng có một ngày như thế, mọi người hiểu cho

em mà……”


Tôi lắc đầu, “nhưng điều đó chưa thể xảy ra lúc này, chỉ cần em còn

có thể thì nhất định sẽ bảo vệ mọi người cẩn thận, đây là lời hứa lúc

đầu của em với các anh. Yên tâm đi, đối phương làm nhiều chuyện như vậy

đơn giản chỉ là muốn bắt em đi thôi, chúng sẽ không giết em đâu”


” Ừ, thực sự hắn sẽ không giết em đâu, hắn chỉ khiến em…… sống không

bằng chết mà thôi. nếu thủ lĩnh của đối phương thực sự là Hoàn Tư dạ,

hắn sẽ đối xử với em thế nào, em đã nghĩ tới chưa?”


“Đinh” Chiếc đồng hồ kiểu cổ nằm trong góc phòng vang lên, tiêng vang nặng nề mà đơn điệu, năm giờ đúng, chỉ còn có vài tiếng nữa……” Nhược

Băng, em không còn thời gian nghĩ ngợi nhiều nữa cũng không còn thời

gian lo lắng cho chính mình, mạng của Nguyễn Linh đang nằm trên người

em, còn mạng của Nguyên Húc và Đằng Tuấn…… em giao lại cho anh, đừng trì hoãn nữa, nếu không thực sự sẽ chẳng có biện pháp nào có thể xoay trời

chuyển đất đâu. Yên tâm, em sẽ hành sự theo hoàn cảnh mà.”


Anh nhìn tôi, lắc đầu”Hành sự theo hoàn cảnh? Em ngoài miệng thì nói

vậy, sau cùng chắc chắn sẽ dùng tính mạng mình để đổi. Anh không đi, bây giờ chỉ anh mới có thể giúp em!”


Tôi nhíu mày “Nhược Băng, anh đang kháng lệnh đấy!”


“Chờ sau khi cứu được Nguyễn Linh về, anh sẽ đích thân đến Hình đường chịu phạt!”


Tôi thở dài ”Bỏ đi, anh ở lại đây. Em sẽ phái tổ ‘Tấn lôi’ đưa họ đi.”


Máy bay đã mang Nguyên Húc và Đằng Tuấn đi rồi, ở đây chỉ còn lại tôi, Nhược Băng và khoảng mười người trong tổ “Tấn lôi”.


” Chỉ còn hai tiếng nữa thôi, hay là chúng ta làm gì đó đi……” Tôi cười nói với Nhược Băng


……


Nghe xong kế hoạch của tôi, Nhược Băng nhíu hàng mày xinh đẹp: “Anh cứ có một ý nghĩ em đang đưa dê vào miẹng cọp thì phải?”


Tôi mỉm cười ” Vậy còn phải xem chúng có nuốt trôi được không……”


Một mình tôi đi tới giáo đường ở vùng ngoại ô phía tây, giáo đường

này nằm sát trên đường ranh giới với nội thành, bị bỏ hoang từ lâu bốn

phía đều rất hoang vắng, không có người ở……



Tôi đẩy cánh cửa của giáo đường ra, cánh cửa nặng nề trải qua bao năm phong ba bão táp đã trở thành một đống sắt vụn, tạo ra tiếng kêu điếc

tai……


Bóng đêm bên ngoài dày đặc, bên trong đèn đuốc sáng trưng.


Đứng từ cánh cửa liếc mắt nhìn bốn phía, mỗi ngõ ngách ngoằn ngoèo

trong giáo đường đều được đốt những ngọn nến màu trắng, dường như tại

đây một vài phút nữa không phải sẽ xảy ra trận chiến báo thù của các

băng đảng xã hội đen, mà là thánh lễ Misa của giáo đường vậy……


Ánh nến vụt sáng mạnh hơn, nơi này ngoài bầu không khí nặng nề và tĩnh mịch ra còn có một chút kì quặc……


Đang có một người bị trói trên cây thánh giá trong đại sảnh của giáo

đường, khiến cho không khí thêm phần kì lạ, người kia đúng là Nguyễn

Linh rồi? Tại sao lại không nhìn thấy một bóng người nào nữa nhỉ.


Tôi liếc nhìn bốn phía xung quanh, trong không khí tràn ngập hơi thở

của sự xơ xác tiêu điều, kích thích các cơ quan cảm giác của tôi. Nhưng

tôi vẫn chầm chậm bước vào, bốn phía quanh phòng khách trống trải vang

lên tiếng bước chân của tôi.


Nghe được tiếng bước chân của tôi, Nguyễn Linh mở to hai mắt, ngạc nhiên gọi “Chị Ngưng Tịch……”


Tôi nhàn nhạt cười với cô ấy, dùng lưu quang cắt đứt sợi dây, đỡ cô ấy từ trên cây thánh giá xuống, nói “Chúng ta đi thôi……”


“Đã muốn đi rồi sao, như vậy là làm hao phí công sức sắp xếp mọi việc của tôi đó!” Giọng nói quen thuộc của một người vang lên bên tai tôi.


Tôi đột ngột xoay người, nhìn thấy một khuôn mặt như cười như không

quen thuộc, khóe miệng đó nhếch lên tạo lên một độ cong kì lạ, khuôn mặt ấy từng vô số lần xuất hiện trong giấc mơ của tôi……


Tuy đã có chuẩn bị từ trước nhưng khoảnh khắc tận mắt nhìn thấy hắn

tôi vẫn cảm thấy sợ hãi không nói lên lời, chỉ cảm thấy từng bộ phận

trên cơ thể không ngừng trở nên lạnh buốt, cứng đờ, cảm giác đó lan đến

từng tế bào trong cơ thể tôi.


“Thế nào? Sợ rồi sao? Yên tâm, tôi là người, không phải ma đâu!” Giọng nói mang theo vẻ đùa cợt.


Tôi híp hai mắt lại, ánh mắt sắc bén dường như đã mạnh mẽ đâm thủng khuôn mặt mỉm cười của hắn.


” Hoàn Tư Dạ, thì ra…… anh không chết” Tôi từ hàm răng rít ra những

lời này. Ý cười trên môi hắn càng đậm: “Xin lỗi, khiến em thất vọng rồi. Một nhát dao của em tàn nhẫn đến thế, may ngờ có nó nếu không tôi làm

gì còn mạng sống mà đứng ở đây nữa.” Hắn từ trong ngực lấy ra một chiếc

dây chuyền bằng ngọc thạch


Tôi ngạc nhiên, đó là món quà sinh nhật đầu tiên Vũ tặng tôi, chữ trên miếng ngọc cũng là do tự tay Vũ khắc lên.



Tôi mang theo nó tới đảo Tái Sinh, mỗi lần tôi rơi vào trạng thái tuyệt vọng đều là nó cho tôi nghị lực để sống tiếp.


Sau đó không biết đã đánh mất nó từ lúc nào, tôi tìm khắp nơi cũng không thấy, tại sao nó lại ở trong tay hắn ta?


” Tại sao anh lại có chiếc dây chuyền này?” Tôi hỏi


” Lần đầu tiên của chúng ta, tôi lấy nó từ trên người em, lúc đó em

bất tỉnh mà, làm sao mà biết được?” Nụ cười mờ ám của hắn khiến tôi có

một loại xúc động muốn đập vỡ nó……” Trả lại cho tôi!” Tôi bất ngờ tiến

lên nhưng hắn dễ dàng tránh được, hắn đã nhìn thấu ý đồ của tôi từ lâu

rồi……” Ha” hắn cười nhạt ” Em nghĩ không yêu thích mấy thứ này sao? Trả

lại cho em”


Hắn ném chiếc dây chuyền lên không trung, tôi đang định đón lấy nhưng hắn lại giơ khẩu súng lục lên, một viên đạn khiến nó nát tan……


Mảnh ngọc vỡ bay lả tả xuống rải lên người tôi, giống như những ngôi

sao chảy xuống, cuối cùng tôi…… cái gì cũng không lấy lại được “Anh……”

Móng tay tôi căm sâu trong da thịt ” Hiên Viên Ngưng Tịch, em còn quý

trọng thứ gì nữa không?” Nụ cười hắn đột nhiên thay đổi, ánh mắt lạnh

thấu xương


Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng duy trì sự lạnh lùng và bình tĩnh:

“Hoàn Tư Dạ, anh muốn tôi đến đổi lấy Nguyễn Linh. Bây giờ tôi đã tới

đây rồi, thả cô ấy đi”


“Cửa ở đằng kia, miễn là…các người ra được ngoài đó.”


Hắn truyền đi một ánh mắt, lập tức có bốn nhẫn giả mặc đồ đen từ góc

tối lao ra, tạo thành một vòng tròn vây quanh tôi và Nguyễn Linh, ”

Nguyễn Linh, lát nữa chị sẽ mở một đường máu, em chớp lấy thời cơ chạy

ra ngoài nhé”


“Vậy có được không, chị Ngưng Tịch, em……” Lời còn chưa dứt, cô ấy đột nhiên đưa tay ra với tôi, tôi bị bất ngờ cũng chỉ biết chìa bàn tay ra

nhất thời lòng bàn tay bị đâm một nhát, cơ thể cũng bắt đầu tê liệt.


Tôi quỳ một chân xuống đất, cúi đầu nhìn, trong lòng bàn tay có một

lỗ thủng đang chảy máu, thì ra, trong tay cô ấy có cất giấu một chiếc

kim như kim dùng để châm cứu: “Nguyễn Linh, em……” Tôi ngạc nhiên nhìn

cô.


Nhưng cô lại xoay người bày ra một nụ cười rất xinh đẹp với tôi, hai


tay kéo mặt nạ đeo ngoài mặt ra, đó là một gương mặt xa lạ, lạnh lùng

đến cực điểm.


” Có phải cả cơ thể đang tê liệt rồi không? Cô đã trúng độc của phái

Iga chúng tôi. Tôi chỉ mặc thêm một bộ quần áo nữa thôi, vậy mà, cô cũng chẳng nhận ra.” Cô ta đứng nhìn tôi từ trên cao.


” Xem ra tôi đã sơ suất quá rồi.” Tôi buồn chán nói.


“Đọc dược của phái Iga rất lợi hại, đáng tiếc……” Tôi đột nhiên đứng

dậy, cô ta không ngờ tôi vẫn có thể đứng lên được, trở tay không kịp bị

tôi dễ dàng nắm lấy cổ tay, lưu quang của tôi kề sát lên yết hầu của cô

ta “Chẳng có tác dụng gì với tôi cả!”


“Giỏi lắm! Xem ra vài năm gần đây người của Hoàng gia dùng không ít

thuốc trên người em rồi, chính vì thế nên độc dược phái Iga cũng không

thể hạ gục được em.”


Với lời khen ngợi của hắn, tôi chẳng còn tâm trạng nào mà cảm kích, “Nguyễn Linh đâu?”


“Ngưng Tịch, có phải em đã nhìn ra từ trước người này không phải là

Nguyễn Linh?” Hắn nhìn tôi như cười như không: “Hừ, tới bây giờ tôi vẫn

không nghĩ rằng, một người thâm hiểm như anh sẽ dễ dàng để tôi mang

người đi.”


“Ha, xem ra em cũng hiểu rõ tôi quá nhỉ, giống như tôi cũng hiểu rõ

em vậy. Ngưng Tịch, chúng ta là cùng một loại người……” Hắn cười nhạt


“Trả Nguyễn Linh lại cho tôi, bằng không tôi và cô ta sẽ cùng chết!” Tôi ấn mạnh lưu quang lên cổ cô ta hơn


“Em nghĩ tôi lưu tâm sao?” Giọng nói hắn bình thản nghe không ra chút tình cảm nào trong đó.


Tôi cảm thấy người trong tay tôi hơi run rẩy một chút, tôi cười nhạt

“Một mạng đổi một mạng, thế cũng là công bằng với Nguyễn Linh rồi.”


Hắn lắc đầu, nói ”Ngưng Tịch, chúng ta thực sự cùng một loại người

nhưng có một số việc tôi có thể làm được nhưng mãi mãi em cũng không bao giờ làm được.” Ánh mắt lập tức tối sầm lại “Na La……”


Theo lệnh hắn, người trong tay tôi lập tức ấn mạnh cổ…… vào con dao trong tay tôi.


Lòng tôi đầy sợ hãi, vô thức đưa mũi nhọn của con dao ra chỗ khác, cô ta không bị thương chỗ hiểm nhưng khí quản đã bị đứt hai phần ba rồi.


Cô ta ngã xuống trong vũng máu, hít vào nhiều mà chẳng thở ra được

nhưng mắt vẫn luôn chăm chú nhìn vào người đàn ông ngay cả mày cũng

không nhíu chút nào, hắn vẫn không thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái.


Đây là Hoàn Tư Dạ, đối với người không có giá trị để hắn lợi dụng ngay cả liếc mắt một cái cũng đã là dư thừa……


Tôi thoáng nhìn người nằm trên mặt đất, từ trong túi quần lấy ra một

chiếc khăn tay bịt vết thương lại cho cô ta, đôi mắt đỏ hồng của cô ta

nhìn tôi chằm chằm, tôi im lặng đích lắc đầu, “Cô…thật không đáng. Hắn

là người máu lạnh…… lẽ nào cô không biết?”



Nghe thấy lời tôi nói, hắn cười khẽ hai tiếng. Chầm chậm đi về sau

lưng tôi, dùng một cánh tay nắm chặt lấy vai tôi, tôi có thể cảm giác

được hơi thở nóng bỏng của hắn vờn quanh lỗ tai mình.


Khoảnh khắc bị hắn ôm lấy, cơ thể tôi cứng đờ.


Ý thức được sự chống cự của tôi, hắn nắm chặt lấy cổ tay tôi, nhẹ

giọng nói nhỏ bên tai tôi “Đừng có làm bộ làm tịch nữa, máu của em nóng

hơn tôi sao? Một độ? Hay là hai độ? Trừ mấy người em để tâm kia, em còn

có thể động lòng vì ai nữa không? Có thời gian ở đây tiếc hận cho cô ấy

chi bằng em nghĩ cho chính mình đi. Em thiếu tôi một nhát dao, em định

trả thế nào đây?”


Giọng nói hắn du dương dễ nghe, như lời thì thầm dịu dàng triền miên

của đôi tình nhân. Nhưng tôi biết, đây là dấu hiệu báo trước mưa bão sắp tới.


Trong trí nhớ của tôi, từ trước đến nay hắn vui hay buồn đều không

biểu hiện ra ngoài mặt, lúc phẫn nộ có lẽ sẽ cười, còn lúc muốn cười thì lại chẳng có biểu hiện gì. Còn bây giờ nhu tình tràn đây thế này, thì

có nghĩa là nguy hiểm sắp tới……”Anh thiếu nợ tôi, anh định trả thế nào?” Tôi xoay người nhìn thẳng vào mắt hắn.


Nghe thấy những lời này của tôi, tay hắn đi qua mái tóc khẽ vuốt nhẹ

lên khuôn mặt tôi, ánh mắt không còn sự bén nhọn ban nãy nữa, có một

loại đau thương ngập tràn trong đó.


Loại đau thương đó khiến tôi nhớ tới buổi hoàng hôn đáng sợ hôm đó……

lúc đó tôi từ trong cơn hôn mê tỉnh dậy cũng nhìn thấy ánh mắt hiện ra

trước mắt mình……


Tại sao vậy? Rõ ràng là anh làm tổn thương tôi, nhưng sao vẻ mặt lại còn thống khổ hơn cả tôi?


“Ngưng Tịch, em đang trách tôi năm đó ở trước mặt mọi người cưỡng bức em? Thì ra em chưa bao giờ bỏ qua chuyện này. Em vì chuyện này mới hận

tôi đến mức muốn giết chết tôi?”


Haha, tôi nở nụ cười, tiếng cười càn rở mà rõ ràng đóng vang vọng trong đại sảnh vắng vẻ của giáo đường.


Nhìn thấy đôi mắt dần lạnh đi của hắn, tôi lắc đầu “Mọi người? nơi đó có người sao? Không có ai cả, chỉ có một đám dã thú thôi, bao gồm cả

anh nữa, chúng ta đều không phải là người. Cho đến bây giờ, anh vẫn nghĩ tôi để tâm tới chuyện này?”


“Vậy vì sao em…… không ép tôi vào chỗ chết thì chưa buông tay?”


Tôi nheo mắt lại “Vì sao ư? Hoàn Tư Dạ, anh muốn cái gì tôi cũng cho

anh! Nhưng, anh vì sao lại muốn hại Trình Chân? Nó mới mười hai tuổi

thôi!” Tôi túm lấy áo hắn, phẫn hận hét lên .


“Hừ”, hắn lạnh lùng đẩy tôi ra, “Thì ra là vì nó. Hiên Viên Ngưng

Tịch, em nghĩ mình là ai? Em có thể cứu được ai chứ? Em muốn nguyên linh phải không? Được, tôi sẽ chống mắt nhìn xem hôm nay em có cứu được cô

ta ra khỏi chỗ này không?”


Nói xong, hắn làm một động tác tay, tấm màn che thật lớn rớt xuống……


Khoảnh khắc đó tôi sợ đến mức cứng đờ, thực sự không còn tin vào mắt mình nữa……”Nguyễn Linh……”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận