Cửu U Long Giới


"Bạch Khởi. Bạch Khởi. Đồ khốn kiếp nhà ngươi, ngươi lăn ra đây cho ta!" Đúng lúc đó, ngoài cửa có tiếng gào thét, kèm theo âm thanh có vẻ lồng lộn, tức tối vọng lại, tiếp đó "rầm" một tiếng cửa phòng của Bạch Khởi bị đạp tung ra, một thiếu niên xấu xí, thân hình to béo xuất hiện trước mặt Bạch Khởi.Thiếu niên này cũng không lớn, chỉ tầm mười lăm mười sáu tuổi, chạc tuổi Bạch Khởi hiện tại, mặc bộ đồ gấm kiểu Trung Hoa, mái tóc dài màu đỏ rực, trông rất ngông cuồng, tuy ít tuổi nhưng râu quai nón hai bên cực rậm. Hắn bước từng bước dài, hùng hổ xông vào. Theo sau hắn là bốn năm thiếu niên mặc bộ đồ màu xám trông như gia đinh, tất cả đều vênh váo hống hách, đồng loạt tiến vào."Ngươi là ai? Đến đây làm gì?" Bạch Khởi cau mày, nói với vẻ khó chịu. Dù sao việc bị người khác vô duyên vô cớ đá văng cửa cũng không phải là chuyện vui vẻ gì! Bạch Khởi cũng vậy. Song vẻ mặt khó chịu của hắn chỉ vụt thoáng qua, sau đó là vẻ mặt ngơ ngác, tỏ vẻ thực sự không nhớ chút gì cả."Cái gì! Ngươi lại không nhận ra ta? Xem ra lần trước ta giáo huấn ngươi còn chưa đủ hả? Nghe nói ngươi sắp chết đến nơi rồi, bây giờ xem ra ngươi chưa đến nỗi nào… Hừm… Nhưng mà ngươi lại dám giả vờ không quen biết ta hả? Người đâu… Đánh cho ta. Đánh tới khi hắn nhận ra ta thì thôi." Thanh niên béo phệ đó nghe xong câu nói này nổi giận đùng đùng quát tháo, thậm chí không để Bạch Khởi giải thích bất cứ cái gì, cứ thế ra lệnh cho thủ hạ của hắn vây đánh Bạch Khởi rất thô bạo.Nói thật là Bạch Khởi không phải là người luôn nhẫn nhục chịu đựng, có lúc hắn rất hăng máu…. Lúc còn đi học hắn đã từng gây thù oán với bọn côn đồ trong xã hội, sau khi bị bọn chúng đánh cho một trận tơi bời, một mình hắn cầm dao đuổi đánh 17 người bọn chúng chạy tán loạn khắp Bắc Kinh, khiến bọn chúng sợ đến mức không còn dám xuất hiện trước mặt hắn nữa. Từ đó có thể thấy được tính cách của hắn, theo lời hắn nói, cho dù phải chết… cũng phải chết có tôn nghiêm… Đàn ông sống chỉ vì một cái thể diện, vì hai chữ tôn nghiêm, hai chữ này tuyệt đối không thể để mất, dù chết cũng vậy….Nhưng Bạch Khởi hiện tại không phải không muốn phản kháng mà là có phản kháng cũng không có tác dụng gì. Cơ thể gầy còm ốm yếu của hắn, ngay cả đi lại vài bước cũng nghiêng ngã muốn đổ, chứ nói gì đến đấu đá đọ sức với người ta. Vì thế, chưa kịp phản kháng đã bị chúng ấn chặt xuống đất, tẩn cho một trận đấm đá loạn xạ. Hắn đau đớn nằm bẹp trên nền nhà, không nhúc nhích nổi…. T.r.u.y.ệtruyenfull.vn"Ấy… Tên tiểu tử này lại không thèm hé răng xin tha mạng hả? Không giống nó bình thường…. Lẽ nào lần trước bị ta đánh cho đờ đẫn thật? Thôi, thôi. Ăn hiếp một kẻ đần độn cũng không phải là tác phong của ta. Ừm… Hơn nữa cũng không thể đánh chết nó được… Đánh chết hắn, ta cũng không biết ăn nói thế nào. Về thôi. Lần sau bọn ta lại đến…" Tên béo đứng đó nhìn Bạch Khởi bị đánh, không thèm nói gì, thậm chí còn không thèm cầu xin hắn tha mạng, chỉ khư khư ôm đầu, đây không phải là phong thái trước đây của Bạch Khởi, nếu là hắn trước đây thì đã sợ hãi và quỳ gối xin tha mạng từ lâu rồi, vì vậy nghĩ một lúc và cảm thấy có thể tên này bị đánh đờ đẫn rồi, như lời của dược sư khám bệnh cho hắn nói, có thể hắn sẽ mất trí nhớ hoặc trở nên đờ đẫn, bây giờ xem ra không sai chút nào. Nghĩ đến đây hắn chẳng buồn ức hiếp Bạch Khởi nữa, huống hồ hắn cũng biết thân thể của Bạch Khởi mềm nhũn ra thế rồi, nếu đánh tiếp chỉ sợ sẽ chết người. Bình thường hắn cũng thích tẩn cho Bạch Khởi một trận tơi bời, song vẫn giữ chừng mực, không để Bạch Khởi bị đánh chết, tuy Bạch Khởi địa vị không cao, tư chất lại kém, song suy cho cùng cũng đường đệ của hắn, nếu bị hắn đánh chết thì hắn sống cũng không yên. Vì thế hắn quyết định tạm thời tha cho Bạch Khởi, lúc khác sẽ tính sổ với Bạch Khởi sau.Nói xong hắn dẫn mấy tên gia đinh đi khỏi. Trong căn phòng trống trải chỉ còn trơ lại mình Bạch Khởi mặc bộ đồ cũ nát, trầy xước khắp người, thở không ra hơi, quỳ rạp trên nền nhà, bên mép ứa máu tươi.Nhìn về phía thanh niên rời đi, trong mắt Bạch Khởi lóe lên tia nhìn sắc lạnh, hắn quệt mép, rồi vất vả bò dậy, khập khiễng đi ra đóng cửa phòng lại…."Ha ha… Thế nào? Mùi vị bị người khác ức hiếp không dễ chịu chút nào hả?" Lúc Bạch Khởi vừa đóng cửa phòng lại, bỗng có tiếng nói vang lên bên tai hắn, tiếng nói êm ái nhưng thâm trầm, giọng điệu đầy vẻ đùa cợt, làm hắn giật mình, vội vàng nhìn xung quanh, nhưng xung quanh chẳng có gì cả, ngoài cái bàn cũ nát thì chỉ còn một chiếc giường gỗ mục."Ai… Là kẻ nào?" Bạch Khởi hỏi nhỏ trong tiềm thức, vừa nói vừa đưa mắt tìm kiếm khắp phòng, song không thu được gì cả."Hắc hắc tiểu tử, ngươi nhìn cái gì vậy? Ta ở trên tay của ngươi…" Tiếng nói lại vang lên bên tai Bạch Khởi.Trên tay? Bạch Khởi vô thức giơ tay lên, thấy chiếc nhẫn trên tay hắn lúc này đang nhấp nháy ánh sáng kì quái."Là ngươi? Nhẫn?" Bạch Khởi chần chừ dò hỏi."Ha ha… Đúng thế, là ta… Có điều ta không gọi là nhẫn, tên đầy đủ của ta là Cửu U Long Giới… Nếu muốn, ngươi có thể gọi ta là Cửu U… hoặc Long Giới… Hà hà. Thế nào? Mùi vị bị người ta ức hiếp có dễ chịu không?" Chiếc nhẫn tiếp tục lóe lên quang mang, âm thanh trầm thấp lại vang lên bên tai Bạch Khởi."Ngươi là cái quái quỷ gì thế, việc gì đến ngươi? Nếu không phải vì ngươi, ta lại có thể đến nơi quái quỷ này mà chẳng rõ đầu cua tai nheo thế nào chắc? Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?" Bạch Khởi đứng đó, ngữ khí bất thiện. Dù là ai đi nữa, đang có tiền đồ tốt đẹp mà vô duyên vô cớ bị đưa đến nơi này, bị tráo đổi thân xác, lại còn chịu đủ mọi tủi nhục, thì làm sao mà vui vẻ được."Ta? Ừm… Ngươi… Ta đã nói rồi, ta là Cửu U Long Giới, ngươi có thể gọi ta là Cửu U, hoặc có thể gọi ta là Long Giới… Ừm…Còn nơi này hả? Đây là Thiên Ân đại lục… một thế giới tràn ngập đấu khí và ma pháp. Ừm. Không, có thể nói đây là một thế giới tràn ngập đấu khí, vì năng lượng ma pháp ở đây đã được phong ấn, giống như cái mà ngươi tưởng tượng trước kia, đây là một thế giới khác biệt, và ngươi đã xuyên việt… Hắc hắc.… và không thể quay về được nữa…" Cửu U cười sằng sặc, thấp giọng nói, giọng điệu đầy bỡn cợt và gian xảo.Bạch Khởi nghe xong câu này, vừa định chửi rủa thì âm thanh của Cửu U lại vang lên bên tai hắn: "Tiểu tử, ngươi vẫn chưa trả lời ta, cảm giác bị người ta ức hiếp dễ chịu không?""Nói như *** ấy! Theo ngươi thì thế nào? Tất nhiên là không dễ chịu rồi." Bạch Khởi không thèm suy nghĩ liền nói."Như vậy… Ngươi muốn có sức mạnh không? Có sức mạnh mà người khác cả đời cũng khó tưởng tượng nổi, có sức mạnh đủ để khiến ngươi đứng được trên đỉnh cao của thế giới này không?" Tiếng nói đầy mê hoặc của Cửu U lại vang lên bên tai Bạch Khởi, giống như một ác ma đang dụ dỗ con người tiến vào con đường lầm lỗi


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận