Cuồng Ba


Trường học quý tộc tự nhiên cũng sẽ có phòng ăn Quý tộc , chỉ là đây đối với

những người khác mà nói đó là vật chất của thùng rỗng kêu to , tỷ như

vật chất của Tuyệt Mị vậy, còn chưa tới buổi trưa, thì có người giúp

việc chờ ở ngoài cửa, chuông tan học vừa vang lên, muốn ăn thì nên đến

phòng ăn, mang cơm thì ở lại trong phòng học, Tuyệt Mị là thuộc về người thứ hai, chỉ là không phải mang cơm, là có đưa cơm.


"Tiểu thư,

bữa trưa của cô." Đưa cơm chính là đầu bếp của biệt thự, mặc toàn thân

là tiểu đồng phục màu đen, mới nhìn giống như quản gia người quý tộc,

hấp dẫn phần lớn ánh mắt, nhất là thái độ cung kính này, càng làm cho

học sinh ở lại trong phòng học kinh ngạc nho nhỏ một phen.


Tuyệt Mị mặt lạnh ăn bữa trưa của mình, không nhìn ánh mắt thăm dò chung quanh .


Thật ra thì đặc biệt có người tới đưa cơm cũng không ít, giống như là bé

trai đi học ném cho Tuyệt Mị cục giấy cũng có người đàn ông trung niên

tới đưa.


Chưa ăn hai cái, Tuyệt Mị cũng cảm thấy một người đứng ở bên cạnh bàn.


"Tớ có thể cùng cậu ăn cơm trưa với nhau không, tớ đây có món con cua lớn

ngon lắm đó." giọng của bé trai mang theo mùi vị lấy lòng.


"Tôi không ăn." Tuyệt Mị cũng không ngẩng đầu nói.


Trong nháy mắt gương mặt của bé trai liền sụp đổ, mặt gười giúp việc tới đưa

cơm khiếp sợ nhìn hắn. . . . . . lúc nào thì tiểu tổ tông này dùng qua

loại giọng nói này nói chuyện với người ta a, hôm nay là mặt trời mọc từ hướng tây à.


Ngược lại người giúp việc một bên tới đưa bữa ăn vì Tuyệt Mị, tròng mắt chuyển lòng vòng, đem chuyện này ghi tạc chú ý

trong lòng, Môn chủ phân phó để cho hắn xem tiểu thư ở chỗ này thích ứng hay không thích ứng, có cái địa phương cần chú ý gì, bé trai này nhìn

dáng dấp cũng không phải là đứa bé nhà thường, không biết có bắt nạt

tiểu thư hay không, ách. . . . . . Đoán chừng nơi này không người nào có thể khi dễ tiểu thư, tiểu thư cũng không phải là một đứa bé bình

thường.

thường.


"Vậy cậu có thích ăn nấm hương hay không, tay nghề đầu

bếp nhà tớ rất tốt, thức ăn cũng ăn rất ngon đó." Bé trai không buông

tha tiếp tục nói, còn nhỏ tuổi đã hết sức hiểu được ý tứ kiên trì.


Tuyệt Mị không nói lời nào, tiếp tục ăn cơm, bé trai không buông tha, tiếp

tục nói: "Nếu không cậu nếm thử con cá một chút này được không, thịt bò

ăn rất ngon, cha tớ nói ăn nhiều sẽ trở nên thông minh." Bé trai xanh

xao nhìn trong mâm của mình một chút, lại lựa một dạng hỏi.


". . . . . . Cậu không phải thích ăn cá ư, ăn thịt dê này có được hay

không?" Không chiếm được câu trả lời sắc mặt bé trai đã hết sức khó coi rồi, nhưng vẫn là không buông tha tiếp tục hỏi, tại sao không phản ứng

tới hắn, nhiều người muốn cùng chơi với hắn như vậy, hắn đều không để ý , vì sao cô không muốn nói chuyện với hắn, còn mặt lạnh giống như rất

ghét hắn.


Bé trai có chút đau lòng, chỉ là tính khí không chịu

thua cũng dâng lên, nàng càng không để ý hắn, hắn liền nguyện ý tìm cô

nói chuyện. . . . . . Chỉ là, Tuyệt Mị sẽ nuông chiều hắn sao? Đáp án dĩ nhiên là sẽ không!


"Có phiền hay không, cậu là con vịt ư, om sòm vậy!" Cô ghét hoàn cảnh ồn ào , nhất là thời điểm dùng cơm.


Sắc mặt của Tuyệt Mị rất lạnh, giọng nói lạnh hơn, không chỉ có là bé trai có chút sợ, hai đại nhân cũng chấn động toàn thân.


"Tớ, tớ. . . . . ." Bé trai thưa dạ nói không thốt nên lời, tay bưng hộp cơm có chút run, sắc mặt uất ức rõ ràng như vậy, mắt cũng có chút hồng, chỉ là cũng may, không khóc.


"Đi ra ngoài." Tuyệt Mị chỉ vào bé trai rồi về phía cửa phòng học nói, cô ghét người khác khóc, tốt nhất là bé

trai này đừng khóc ra ngoài, nếu không cô cũng không dám bảo đảm có phải dùng bạo lực giải quyết vấn đề hay không.


"Cô . . . . ." người

giúp việc đưa bữa ăn này vì bé trai thấy không được, đây là thiếu gia

nhà mình, là tiên sinh yêu thích, hắn cũng không thể khiến thiếu gia bị

bắt nạt, thật ra thì người giúp việc này cũng cảm thấy hết sức ngạc

bắt nạt, thật ra thì người giúp việc này cũng cảm thấy hết sức ngạc

nhiên, lại nói thiếu gia cũng chỉ bắt nạt người, nào có người khi dễ

phần của hắn, ngược lại hiện tại khuôn mặt nhỏ nhắn uất ức, khiến cho

người ta nhìn đau lòng, thì ra là thiếu gia cũng có thời điểm bị xem nhẹ a.


"Câm miệng, đi ra ngoài." thời điểm người giúp việc bé trai ở còn chưa kịp nói gì thì bị rống to, khí thế kia nhưng không giống với

Tuyệt Mị lúc nói chuyện, rống người giúp việc ngay lập tức ngậm miệng.


Rống người giúp việc xong rồi , Tiểu Nam Hài quay đầu lại nhìn về phía Tuyệt Mị, ánh mắt vô cùng buồn bã, sau đó suy nghĩ một chút, cầm lên sữa tươi trên bàn mình đặt ở trên bàn Tuyệt Mị, "Đây là sữa tươi, đối với da rất tốt, uống có thể trở nên xinh đẹp hơn."


Nói xong đứa bé trai kia không đợi Tuyệt Mị phát tác, liền thản nhiên đi ra khỏi phòng học,

trong phòng học một mảnh an tĩnh, bạn học ở lại ăn cơm trong phòng học

liền trợn to mắt nhìn màn này, Tuyệt Mị lạnh lùng trừng, mới khiến cho

những đứa bé kia thu hồi ánh mắt, thậm chí người nhát gan liền mù quáng

tại chỗ, trong phòng học an tĩnh ăn cơm, không có một người dám nói lời

nào.


. . . . . .


"Trầm lão sư, nghe nói có cô gái nhỏ tới lớp của cô rất lợi hại?"


"Nào chỉ là lợi hại, cô biết Tư Đình Nhiễn phải không, hiện tại quả thật tựa như tiểu đệ của cô bé, một ánh mắt của cô bé kia liền ngoan vô cùng."

Người phụ nữ được gọi là Trầm lão sư nói có chút không tư vị, lại nói cô là một giáo viên ghen tỵ học sinh của mình thật rất không đúng, nhưng

cô bé kia chính là khiến cho người ta ghen tỵ, lúc nào thì một ánh mắt

của cô có thể khiến những học sinh kia ngoan như vậy là tốt, aizz, giáo

viên như cô này thật không có uy nghiêm rồi.


"Chậc chậc, đây thật đúng là kỳ quái, cũng có một ngày Tiểu Bá Vương bị người làm sợ hãi ."


"Đúng vậy a, không chỉ là Tiểu Bá Vương, hiện tại cả lớp học của chúng ta đều sợ cô bé, nhưng mà điều này cũng tốt, chỉ cần có cô bé ở lớp chúng

ta kỷ luật sẽ tốt." Đây cũng là nơi khiến cho cô cảm thấy vui mừng

nhất, hiện tại những thiên kim thiếu gia này trong lớp, ai không sợ Lãnh Tuyệt Mị, hơn nữa vừa hộ tống Tiêu Vệ Vũ , càng thêm không ai dám trêu chọc, đứa bé cũng biết rõ bắt nạt kẻ yếu đó a.


"Nghe nói thân

"Nghe nói thân

phận của đứa nhỏ này cũng rất không tầm thường, có thể tiết lộ một chút

không?" câu hỏi này giáo viên hết sức tò mò mà hỏi.


"Không phải

là không thể, mà là tôi cũng không biết, hiệu trưởng chỉ nói là khiến

cho tôi chăm sóc con bé tốt, tôi hỏi hiệu trưởng gia thế của con bé,

hiệu trưởng cũng chỉ nghiêm túc nói không tiện tiết lộ, trở nên vô cùng

thần bí, nhưng tôi cảm thấy được thân phận này nhất định không thấp, lúc hai tiểu tử Tư Đình Nhiễn và Tạ Giai Bảo này nhập học cũng không có

được loại đối xử này a." Tư Đình Nhiễn là con trai của Bí thư Tỉnh ủy,

nghe nói Bí Thư Tỉnh Ủy này có bối cảnh hắc đạo, mà Tạ Gia Bảo còn lại

là con trai nhà Phó Thị Trưởng, đều là con cháu nhà phái nhân vật thực

lực đời sau, nhưng ngay cả như vậy, hiệu trưởng cũng không còn nói thêm

cái gì.


"Vậy thật sự là kỳ quái , cô nói đứa bé kia tên gì?"


"Lãnh Tuyệt Mị, tên tuổi rất ngầu đó." Tựa như cá tính của cô bé kia, Trầm

lão sư không khỏi nghĩ đến tầm mắt lạnh lẽo lạnh nhạt này , nhất thời có chút cảm thấy lạnh.


"Lãnh. . . . . . Lãnh Tuyệt Mị, họ Lãnh vô

cùng ít đó, quyền quý. . . . . . A, không phải là cái Lãnh gia đó chứ?"

Trong lúc bất chợt giáo viên kia trợn to hai mắt, hết sức kinh ngạc

nhìn Trầm lão sư.


"Lãnh gia? Cái Lãnh gia nào. . . . . . hả, cô nói không phải là. . . . . ."


"Đúng là nó, họ Lãnh nổi danh nhất nơi này của chúng ta cũng chỉ có người kia."


Trầm lão sư nghe được lời nói của giáo viên kia, nhất thời sắc mặt có chút

trở nên tái nhợt, nếu quả như thật là đứa bé của người đó. . . . . .

Trời ạ,cô có thể yêu cầu đổi lại lớp hay không hả!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận