Cuồng Ba


Đêm, biệt thự vùng hoang vu, không gian tĩnh lặng chỉ trừ tiếng xe!


Chiếc Hummer màu bạc trắng sáng lên, dẫn theo bụi đất tung bay, cuối cùng

dừng ở trước cửa một dãy biệt thự, mấy người đàn ông chỉ mặc đồng phục

màu đen nhanh chóng mở cửa xe bước xuống, cẩn thận tra xét tình huống

xung quanh rồi mới hướng về phía người bên trong xe, nói cái gì đó, sau

đó một người đàn ông từ trong xe đi ra, mặc dù cũng là một thân tây

trang màu đen, thế nhưng hơi thở vương giả phát ra từ cơ thể người đàn

ông đólại lập tức lấn át mọi người, làm cho người ta xúc động và sùng

bái, ngũ quan y hệt điêu khắc cho dù là ở trong đêm tối, cũng hết sức

đẹp mắt, trên trán càng dẫn theo một tia tà khí cuồng ngạo, giống như là vương giả trong bóng tối, không người nào có thể địch nổi.


"Tham kiến Môn chủ!" Mọi người đã sớm chờ ở ngoài phòng đồng loạt lên tiếng,

vẻ mặt cung kính khác thường, bọn họ là thuộc quyền sở hữu của bang hội

Cuồng Môn, cũng là người giúp việc và hộ vệ căn biệt thự này!


Người đàn ông được gọi là Môn chủ gật đầu một cái, hắn chính là Môn chủ Cuồng Môn - Lãnh Thiên Cuồng, mà Cuồng Môn chính là tổ chức hắc đạo lớn nhất

cả nước, cho dù ở trên thế giới cũng vô cùng nổi danh, mấy trăm ngàn

người trong bang hội, không người nào dám làm mất mặt mũi của Cuồng Môn, có thể nói hắn thật sự là lão đại xã hội đen chân chính!


"Môn

chủ, tiểu thư đã buồn ngủ, hay là để cho thuộc hạ đi đánh thức tiểu thư

được không ạ?" Quản gia Biệt thự Lãnh Việt cung kính hỏi.


Lãnh Thiên Cuồng khẽ nhíu mày, làm như có chút không vui mà hỏi: "Ông chưa nói là tôi sẽ tới hay sao?"


Hắn nhớ hắn có sai người ta thông báo tin tức hắn sẽ đến,vì sao đưa bé gọi anh bằng bố kia lại có thể đi ngủ?


Lãnh Việt nghe thấy câu hỏi của Lãnh Thiên Cuồng thì vẻ mặt lộ ra một tia

lúng túng, ông có nói, nhưng mà thái độ của tiểu thư. . . . . .


"Nói, cấm giấu giếm!" giọng nói của Lãnh Thiên Cuồng tăng thêm mấy phần, nét mặt Lãnh Việt làm cho người ta không vui.


"Dạ, Môn chủ, thuộc hạ có thông báo tin tức cho tiểu thư là ngài sẽ tới,

nhưng mà tiểu thư không có phản ứng gì quá lớn, chỉ là gật đầu một cái. . . . . ." Nói tới chỗ này nét mặt Lãnh Việt có chút quái dị, ông nghĩ

đến nét mặt lạnh nhạt của tiểu thư vào lúc ấy, không biết có nên nói cho môn chủ nghe hay không, nhưng nói cho đúng thì sáu năm rồi, rốt cuộc

Môn chủ cũng tới gặp tiểu thư, ông không muốn làm cho Môn chủ có cảm

giác xấu đối với tiểu thư, nghĩ như thế, sau đó Lãnh Việt lại nói tiếp:

"Tiểu thư làm việc và nghỉ ngơi luôn luôn đúng quy luật, hơn nữa đứa bé

vẫn chưa ngủ, kính xin ngài tha thứ cho tiểu thư, thuộc hạ sẽ đi gọi

tiểu thư xuống gặp ngài ngay."


Lời nói này làm cho Lãnh Việt có

chút cảm giác chột dạ, mặc dù tiểu thư chỉ có sáu tuổi vẫn có thể coi là một đứa trẻ, nhưng mà lời nói cử chỉ của tiểu thư bình thường thật đúng là không hề giống một đứa bé sáu tuổi , có lúc hành động việc làm phải làm cho người lớn tuổi như ông phải bội phục. không chỉ có ông mà cũng bao gồm cả mọi người nơi này khi tiếp xúc qua tiểu thư cũng thế, mà

cũng vì nguyên nhân mà ông muốn thiên vị tiểu thư, sẽ không ai không

thích một tiểu thư như vậy , nếu như có thể, bọn họ cũng hi vọng tiểu

thư có thể lấy được sự coi trọng của Môn chủ, đừng giống như một đứa cô

nhi sống cô đơn ở nơi này nữa.

nhi sống cô đơn ở nơi này nữa.


"Khỏi, tự tôi lên, tôi muốn nhìn

đứa bé ra sao mà vẫn không chịu ngủ!" Hắn đã thành có thói quen nắm tất

cả trong tay, tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào làm ra làm trái

vớichuyện ý của hắn.


Mặt Lãnh Thiên Cuồng âm trầm lên lầu, bọn

thuộc hạ thận trọng đi theo phía sau hắn, Lãnh Việt hết sức lo lắng rồi

lại không dám nói thêm cái gì, chỉ có thể đi bên cạnh để dẫn đường


Cửa phòng bị mở ra, điều đầu tiên mà Lãnh Thiên Cuồng nhìn thấy là một đứa bé đang nằm trên giường, từ chỗ hắn nhìn lại, chỉ có thể nhìn thấy tóc

đen như thác nước , làm cho hắn hoài nghi người nằm trên giường kia

thật sự là đứa bé sáu tuổi hay sao? Không biết vì sao, trong nháy mắt, tất cả sự tức giận trong lòng hắn đều biến mất tăm, bước chân cũng trở

nên êm ái hơn.


Phất tay, Lãnh Thiên Cuồng cho mọi người lui

xuống, một mình đi vào phòng ngủ, nhẹ nhàng khép cửa phòng lại, trong

phòng ngủ rất tối, Lãnh Thiên Cuồng đi tới đầu giường bật đèn ngủ mờ

tối lên.


Một bước, hai bước. . . . . . Là một hơi thở của đàn

ông, tản ra mùi vị máu tanh ẩn tàng ,nếu như cô đoán không sai, người

đàn ông này chính là người mà cô nên gọi là bố, cửa mở ra trong nháy

mắt, cô cũng đã tỉnh, cho nên không hề cử động, chính là muốn xem người

đàn ông này rốt cuộc muốn làm gì.


Đợi một hồi, người đàn ông này vẫn đứng đó không có động tác khác, chỉ là đứng ở trước giường cô, để cho cô có chút nghi ngờ.


Lại qua một lúc, giường bỗng nhúc nhích, hình như người đàn ông ngồi ở đầu

giường cô, lại như cũ cũng không có làm gì, chỉ vẫn nhìn cô, ánh mắt

chuyên chú này để cho cô không được tự nhiên cho lắm, giả bộ ngủ cũng

sắp không giả bộ được rồi, định mở mắt, bắt đầu quan sát người đàn ông

trước mặt này!


Gương mặt cực đẹp, hơi thở rất mạnh mẽ, không hổ

là lão đại xã hội đen, nhưng ánh mắt khiếp sợ kia làm cho bản thân muốn

bật cười, thấy bé có cần thiết phải kinh ngạc như vậy sao?


Một

chút ý cười dán vào con mắt của cô, mà cô cũng không biết, nhưng đối với người đàn ông trước mặt lại thấy rõ, ngay trong nháy mắt này hắn cảm

giác, có chút thứ gì đó trở nên không bình thường.


"Vì sao lại cười ?" Người đàn ông mở miệng, giọng nói dịu dàng khácxa với quá khứ.


"Tôi nào có cười, ngược lại vì sao ông lại đến?" Cô có cười ư, sao cô lại không biết.


"Con là con gái của ba, ba tới thăm con cũng cần phải có nguyên nhân hay

"Con là con gái của ba, ba tới thăm con cũng cần phải có nguyên nhân hay

sao?" Hắn không thích câu văn xa cách trong miệng đứa trẻ này, giống như không có quan hệ gì cả, chỉ là những người x