Cuộc Sống Thản Nhiên Của Cố Ninh


Edit: Cửu Trùng Cát


Cát: Cáo lỗi với các nàngDescription: 354630785, ở chương 90 ta đã để xảy ra sai sót nghiêm trọng khi nhầm lẫn chiếc lắc tay thành sợi dây chuyền… Hix… Ta xin đính chính lại là vật bị rơi xuống là chiếc lắc tay nhé các nàng! Đã sửa ở chương 90 rồi, sang chương này đính chính lại lần nữa! Description: KHOC


– “Mỗi nghề mỗi nghiệp đều có quy củ của mình, Thiên Môn cũng giống như vậy, mấy tháng này tranh đấu nội bộ rất lợi hại. Mấy năm qua, Hà Cảnh leo lên cao quá nhanh, người bên dưới tự nhiên sẽ có kẻ không phục, hơn nữa trước không nói ai khác, phải biết rằng bản thân Tiêu lão Đại cũng có con cái, tuy rằng bọn chúng chỉ đều là bao cỏ, không sử dụng được, nhưng thấy cha mình coi trọng người ngoài như vậy, hai đứa con trai của ông ta dĩ nhiên là không bằng lòng.”


Triệu Dung rút ra một điếu thuốc rồi châm lửa đốt, chậm rãi nói tiếp:


– “Nói đến cũng thật kỳ quái, bất kể là bên dưới nghị luận ra sao, không phục như thế nào, Tiêu lão Đại đều bỏ ngoài tai, tận lực bồi dưỡng Hà Cảnh, so với người phía dưới, ngược lại ông ta xem hai đứa con trai của mình như người ngoài. Hà Cảnh tuổi còn trẻ đã đạt được địa vị cao, người phía dưới tự nhiên là không phục, nhưng mà cậu ta có bản lĩnh, thủ đoạn lại quả quyết, người khác đều nói cậu ta giống Tiêu lão Đại lúc còn trẻ, như vậy vài năm qua đi, hư danh cũng dần dần biến mất, hơn nữa có Tiêu lão đại duy trì, vị trí của Hà Cảnh xem như ngồi ổn, chẳng qua tháng trước, Tiêu lão Đại đột nhiên phát bệnh phải vào bệnh viện, tình thế đại biến, ba ngày trước, Hà Cảnh rơi vào bẫy của kẻ khác, bị thương, sau đó tạm thời ra đi để tránh đầu sóng ngọn gió.”


Cố Ninh nhíu nhíu mày, hỏi:


– “Cái gì gọi là đi tránh đầu sóng ngọn gió?”


Triệu Dung nhả ra một làn khói trắng, đáp:


– “Hai đứa con trai bao cỏ của Tiêu lão Đại suốt ngày chỉ biết là đàn đúm chơi gái, lần trước bọn chúng bắt một đứa học sinh, bắt buộc con người ta lên giường với chúng, lần đó phải mất rất nhiều tiền mới có thể giải quyết êm xuôi. Nếu không phải hai đứa con trai ăn hại này, sao Tiêu lão Đại có thể giao sản nghiệp vào tay một người ngoài như Hà Cảnh? Mấy năm nay chính phủ cũng xiết rất chặt, các địa bàn sản nghiệp của xã đoàn cũng dần dần ít đi, đàn em dưới trướng của Tiêu lão Đại trong tay có bất động sản, Hội sở, KTV, khách sạn, nhà hàng… ngoài mặt là làm ăn nghiêm chỉnh, nhưng có trời mới biết trong đó ra sao, có thể xem như trắng đen lẫn lộn, nhưng bắt đầu từ đầu năm nay, không biết tại sao, Tiêu lão Đại lại nghe theo đề nghị của Hà Cảnh, bỏ tiền đầu tư vào địa ốc chứng khoán, một lòng một dạ muốn làm ăn đứng đắn, có thể là ông ta đã già rồi, cho nên muốn cuộc sống được yên ổn. Nhưng mà cứ như vậy, đàn em dưới trướng của Tiêu lão Đại có rất nhiều người không bằng lòng, phải biết rằng bọn họ đều dựa vào mấy thứ này mà làm giàu, hơn nữa mấy việc này kiếm tiền rất nhanh.”


Nói đến đây, Triệu Dung dừng một lát, ánh mắt cổ quái nhìn Cố Ninh nở nụ cười:


– “Trước kia Trịnh Lục cũng cảm thấy khó hiểu, sau này anh ấy không nhịn được hỏi Hà Cảnh, cô đoán xem là nguyên nhân gì?” Không đợi Cố Ninh trả lời, Triệu Dung vừa hút điếu thuốc trên tay vừa nói: “Đây chính là bởi vì sức mạnh của tình yêu, Hà Cảnh không muốn để cho cô biết những việc mà cậu ta đang làm, bởi vì Hà Cảnh biết cô sẽ không thích, cô không thích, thì sau này cậu ta sẽ không làm nữa. Cậu ta đối với cô ra sao, thật sự không còn lời nào để nói, lúc này cô đến đây tìm cậu ta, xem như cũng còn chút lương tâm. So với những người đàn bà bên ngoài thường xuyên lôi kéo Hà Cảnh, cô hoàn toàn không giống, cho nên Hà Cảnh không thể buông tay cô, bởi vì cô đáng giá.”

– “Trước kia Trịnh Lục cũng cảm thấy khó hiểu, sau này anh ấy không nhịn được hỏi Hà Cảnh, cô đoán xem là nguyên nhân gì?” Không đợi Cố Ninh trả lời, Triệu Dung vừa hút điếu thuốc trên tay vừa nói: “Đây chính là bởi vì sức mạnh của tình yêu, Hà Cảnh không muốn để cho cô biết những việc mà cậu ta đang làm, bởi vì Hà Cảnh biết cô sẽ không thích, cô không thích, thì sau này cậu ta sẽ không làm nữa. Cậu ta đối với cô ra sao, thật sự không còn lời nào để nói, lúc này cô đến đây tìm cậu ta, xem như cũng còn chút lương tâm. So với những người đàn bà bên ngoài thường xuyên lôi kéo Hà Cảnh, cô hoàn toàn không giống, cho nên Hà Cảnh không thể buông tay cô, bởi vì cô đáng giá.”


Đáng giá? Trong đầu Cố Ninh ong ong tiếng vang này, cô có gì mà đáng giá chứ?


– “Vậy lần này thì sao, anh ấy xảy ra chuyện gì?”


Nếu Hà Cảnh đã chú ý cẩn thận như vậy, đã thu liễm bản thân, sao lại bị người ta dễ dàng tính kế chứ?


Triệu Dung cười nhạo một tiếng:


– “Hai đứa con trai của Tiêu lão đại, có thể nói là ngu không ai bằng, lần này không biết ở phía sau có người nào đó ngấm ngầm trợ giúp bọn họ, bọn họ cũng rất ngu xuẩn, vì lợi ích thậm chí ngay cả cha của mình cũng đem đi bán, để cho người khác cứ như vậy công khai tham gia vào Thiên Môn, đây không phải là đem nhược điểm chủ động giao vào trong tay người ngoài sao? Bây giờ người đứng phía sau trợ giúp bọn họ đã phản bội, bọn họ phải gánh chịu tất cả. Hà Cảnh cũng vậy, bình thường vẫn luôn hết sức cẩn thận, không biết lần này vì sao lại…”


Trịnh Lục ho khan một tiếng:


– “Mấy ngày hôm trước, lúc em và Cảnh ca đi lòng vòng kiểm tra, nhìn thấy Tiêu Thịnh ôm một cô gái đi vào phòng, cô bé kia hình như là đang ngủ, có chút không thích hợp, lúc ấy Cảnh ca nói muốn đi qua xem một chút, sau đó bọn tôi đi qua, ở trước cửa phòng Cảnh ca nhặt được một chiếc lắc tay, đột nhiên giống như nổi điên lên, một cước đá văng cửa ra, chạy đến đạp Tiêu Thịnh xuống giường, lúc ấy hai bên lập tức nổi xung đột. Đến buổi tối, thì Cảnh ca bị mai phục, là một đám sát thủ lạ mặt, ra tay vô cùng hung ác, lúc ấy bọn tôi đã có dự cảm không tốt, rất may không để bọn chúng đạt được mục đích, qua ngày hôm sau thì tôi nhận được tin Tiêu lão Đại nhập viện, rất nhiều người đều nói là do Cảnh ca làm, sau đó nhiều chuyện nội bộ của xã đoàn, bị người ta đem ra tố cáo với cảnh sát, đem mọi tội danh đẩy lên trên người Cảnh ca, những tội kia đều là những tội nặng, nếu như bị đưa ra phán xử chắc chắn sẽ bóc lịch cả đời, hai giới hắc đạo – bạch đạo đều truy lùng Cảnh ca, cho nên tôi để cho anh ấy đi trước để tránh đầu sóng ngọn gió.”


Dừng một chút, Trịnh Lục nói tiếp:


– “Tên Tiêu Thịnh này ngày thường chỉ biết đàn đúm chơi bời, chỗ nào dám thật sự cùng xung đột với Cảnh ca, tên này không có lá gan đó, nhưng chuyện xảy ra vào sáng hôm đó, khiến hắn cảm thấy rất mất mặt và sợ hãi, cộng thêm có người khác sau lưng cổ động, nên hắn mới hạ quyết tâm động thủ, tôi vừa nhìn là hiểu ngay, rõ ràng là có người thiết kế bẫy để Cảnh ca chui đầu vào, từ trước đến nay Cảnh ca làm việc vẫn luôn rất cẩn thận, sao lúc đó anh ấy lại nóng nảy đá cửa xông vào chứ? Là do anh ấy cho rằng người mà Tiêu Thịnh đưa vào phòng chính là cô, cô bé kia nhìn bóng dáng sau lưng, quả thật giống cô như đúc, phải biết rằng người biết được sự tồn tại của cô bên cạnh Cảnh ca chỉ có một mình tôi thôi. Trong chuyện này, từ trước đến nay anh ấy vẫn luôn rất cẩn thận, không để lộ cho bất kỳ ai khác biết.”


Cố Ninh trầm mặc một lát, cô nâng tay lên, nhìn vào chiếc lắc trên cổ tay mình, hôm đó chiếc lắc này tuột khỏi tay cô, thì ra là một điềm báo:

Cố Ninh trầm mặc một lát, cô nâng tay lên, nhìn vào chiếc lắc trên cổ tay mình, hôm đó chiếc lắc này tuột khỏi tay cô, thì ra là một điềm báo:


– “Anh ấy đã gọi điện thoại cho tôi, anh có biết, hiện tại anh ấy trốn ở nơi nào không?”


Biểu tình trên mặt Trịnh Lục thập phần không tốt, gã nói:


– “Không rõ lắm, chuyện này hiện tại vô cùng phức tạp, Tiêu Thịnh là kẻ ngu xuẩn, hắn vì muốn đối phó với Cảnh ca mà đi tìm người ngoài, còn lôi kéo cả cảnh sát vào cuộc, điều nên nói hay không nên nói gì cũng đã nói hết, hiện tại bản thân hắn còn không thoát được tội, vẫn bị giam trong cục cảnh sát chưa được thả ra. Không phải tự nhấc đá đập vào chân mình sao? Cũng không biết rốt cuộc người đứng sau lưng Tiêu Thịnh là ai, đến cùng thì người này muốn làm gì?”


Cố Ninh trong lòng không sai biệt lắm mơ hồ đã có đáp án, giọng cô run run:


– “Tôi hiểu rồi, cám ơn hai người.”


– “Cám ơn thì không cần, Cảnh ca đã cố ý dặn dò tôi, ngàn vạn lần không thể để cho cô biết chuyện này, anh ấy thật sự không muốn để cô bị cuốn vào cuộc chiến nguy hiểm hiện tại.” Dừng một chút, Trịnh Lục đưa mắt nhìn Triệu Dung: “Chẳng qua nếu người đàn bà này đã không kín miệng, không bằng để tự tôi chính miệng nói cho cô biết, về sau cô đừng chạy loạn khắp nơi mà hỏi nữa, may mắn người trong Hội sở đều không biết đến sự tồn tại của cô, mà người cô gặp được lại là Dung Dung, bằng không nếu cô xảy ra chuyện gì, đến lúc đó quả thật tôi không biết ăn nói sao với Cảnh ca.”


Cố Ninh từ trong tiểu khu đi ra, cô bắt buộc bản thân phải tỉnh táo lại. Tại sao lại có người hãm hại Hà Cảnh, có người nào đó biết trong tay cô có chiếc lắc tay này, đáp án dần dần được miêu tả sinh động.


Sắc trời đã tối mịt, bên ngoài gió lạnh gào thét, ngay cả hít thở cũng cảm thấy không khí tràn vào phổi đầy lạnh lẽo, một mình Cố Ninh đi ở trên đường, trời lạnh như vậy, dưới ánh đèn đường mờ vàng không có người nào, chỉ có tiếng lá cây đong đưa “xào xạc”. Cố Ninh mua vé của chuyến bay sớm nhất trong ngày mai về Bắc Kinh, sau khi từ chỗ bán vé đi ra, cô chỉ ngồi một mình trên băng ghế nhỏ ở ven đường. Cố Ninh lấy điện thoại ra, cô đã suy nghĩ liên tục hồi lâu, cũng không thể nhớ ra dãy số mà kiếp trước cô đã từng khắc sâu trong tâm khảm. Trong lòng cô thầm nghĩ, thì ra ký ức rồi cũng sẽ mơ hồ, lòng người cũng sẽ trở nên lạnh lẽo.


Cố Ninh từng cho rằng, bất luận thế nào cô cũng sẽ không thể quên được dãy số ấy, nhưng có lẽ chưa bao giờ dùng tới, bất tri bất giác, thế nhưng dãy số đó đã trở nên mơ hồ không rõ, cho đến khi cô không nhớ nữa.


Cố Ninh mở lại danh sách cuộc gọi, tìm kiếm dãy số không tên, đầu tiên là cô nhìn thấy dãy số mà hôm qua Hà Cảnh đã dùng để gọi cho cô, Cố Ninh dừng lại một lát, trong lòng quặn thắt rồi tiếp tục tìm kiếm xuống dưới, rốt cuộc, cô cũng nhìn thấy một dãy số vừa xa lạ mà cũng vừa quen thuộc. Cố Ninh ấn phím gọi, bên kia không có người nhấn nghe, vẫn là âm báo bận. Sau khi đường dây tự động cắt đứt, gương mặt cô không chút thay đổi lập tức gọi lại lần nữa, sau tiếng reo thứ 3, bên kia rốt cuộc cũng nhận điện.

Cố Ninh mở lại danh sách cuộc gọi, tìm kiếm dãy số không tên, đầu tiên là cô nhìn thấy dãy số mà hôm qua Hà Cảnh đã dùng để gọi cho cô, Cố Ninh dừng lại một lát, trong lòng quặn thắt rồi tiếp tục tìm kiếm xuống dưới, rốt cuộc, cô cũng nhìn thấy một dãy số vừa xa lạ mà cũng vừa quen thuộc. Cố Ninh ấn phím gọi, bên kia không có người nhấn nghe, vẫn là âm báo bận. Sau khi đường dây tự động cắt đứt, gương mặt cô không chút thay đổi lập tức gọi lại lần nữa, sau tiếng reo thứ 3, bên kia rốt cuộc cũng nhận điện.


– “Bạch Thần Dục, tuy rằng anh khiến cho tôi vô cùng ghê tởm, nhưng mà, như anh mong muốn, tôi nghĩ, chúng ta nên bàn bạc một chút.”


Người ở đầu dây bên kia trầm mặc vài giây, giọng nói trầm lạnh:


– “Ninh Ninh, không ngờ em đối với tên côn đồ kia ngược lại thật sự để bụng đến thế, em như vậy sẽ chỉ càng làm anh không muốn buông tha cho hắn ta thôi.”


Cố Ninh nghe Bạch Thần Dục nói xong, trong lòng rơi xuống từng chút một, cả người cô run run, cười lạnh:


– “Có phải anh muốn hại chết tôi mới cam tâm không?”


Bạch Thần Dục nghe câu chất vấn từ đầu dây bên kia truyền đến, tim đập lỡ một nhịp, có một loại sợ hãi không thể diễn tả được từ đáy lòng tràn ra, lòng hắn trầm xuống, hắn cực lực đè nén tâm tình bất an, giọng nói thoáng cất lên cao:


– “Em đang nói hưu nói vượn cái gì đó?”


Cố Ninh không bỏ qua, gằn từng chữ:


– “Tôi hỏi anh, có phải anh muốn hại chết tôi mới bằng lòng bỏ qua hay không?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận