Cuộc Đời Ngọt Ngào Khi Có Em


Edit: TH

Beta: Kali

Lúc này, Lâm Yên nhanh chóng đi vào bệnh viện.

"Lâm tiểu thư, chân của cô, hình như không phải kiểm tra lại vào hôm nay thì phải."

Vừa mới vào bệnh viện, Lâm Yên đã gặp phải người quen là y tá trưởng.

Cô ở bệnh viện nhân dân số 4 chữa trị được một khoảng thời gian, cũng coi là quen biết không ít bác sĩ, y tá.

"Không." Lâm Yên lắc đầu, nhìn y tá trưởng: "Hôm nay tôi đến khoa tâm thần khám bệnh."

"Khám khoa tâm thần?" Y tá trưởng khó hiểu.


"Lần sau trò chuyện tiếp nha! ~" Lâm Yên vội vàng lên tiếng chào, lập tức sợ bỏ lỡ cơ hội, tranh thủ thời gian chạy đi tìm phòng khám chuyên gia Hạ Thụy Uyên.

Lâm Yên vốn tưởng rằng, khẳng định phòng khám Hạ Thụy Uyên rất đông, không dễ xếp hàng, hoặc là có nhiều hạn chế.

Không lâu sau Lâm Yên phát hiện mình nghĩ nhiều rồi, căn bản làm thủ tục rất nhanh, không gặp khó khăn gì.

Lâm Yên cũng không nghĩ nhiều, dù sao, Hạ Thụy Uyên là chuyên gia lĩnh vực khoa thần kinh, chắc là không có nhiều người tới khám thần kinh như cô thôi?

...

Tầng ba, trước phòng làm việc, Lâm Yên gõ cửa. Hạ Thụy Uyên ở đây, thế mà xếp hàng không có một ai.

Được sự đồng ý, Lâm Yên đẩy cửa vào.

"Ngài là Hạ giáo sư..."

Lâm Yên liếc mắt đã nhận ra đây là Hạ Thụy Uyên.

"Mời ngồi." Ông chỉ cái ghế sau lưng Lâm Yên.

"Xin chào, nói một chút tình huống của cháu đi." Ông lão đeo kính nhìn về phía Lâm Yên.

"Hạ giáo sư, là thế này, cháu cảm thấy cháu bị tâm thần!" Lâm Yên nhìn Hạ Thụy Uyên chằm chằm, hạ thấp giọng nói.

Nghe vậy, Hạ Thụy Uyên lại cười: "Cháu cho mình có thể đích xác biết được bản thân bị bệnh à, tâm thần có vấn đề hay không không phải cháu nói là được, vị tiểu thư này, cháu họ gì?"

"Thưa bác sĩ, cháu họ Lâm." Lâm Yên đáp.


"Được rồi Lâm tiểu thư, cháu vì sao lại nói trạng thái của mình không ổn định?" Ông già mỉm cười nói.

Lâm Yên trầm tư một lát, "Hạ giáo sư, chuyện này nói ra rất dài dòng, giáo sư chờ cháu từ từ nói từng chữ một, là thế này, hôm đó trước khi ra cửa, cháu ăn hai cái bánh bao..."

Hạ Thụy Uyên: "Cháu vẫn nên nói ngắn gọn đi. Nói điểm chính là được."

Lâm Yên: "..."

"Vậy được." Lâm Yên rủ đầu cụp xuống: "Cháu thường xuyên bị mất ý thức, đồng thời ở lúc mất đi ý thức, cháu làm ra một số chuyện vô cùng khác người, nhưng căn bản chính cháu cũng không biết!"

Tiếp đó, mặt mũi Lâm Yên đầy hoảng sợ: "Hạ giáo sư, cháu ở nước ngoài thấy tin tức về ca bệnh điển hình này của ngài, giống bị đa nhân cách y như đúc, cháu khẳng định là cháu bị bệnh tâm thần, cháu bị đa nhân cách, mà theo cháu suy đoán nhân cách kia có tính cực đoan rất mạnh!"

Ông già đến bên cạnh Lâm Yên, kéo mí mắt cô, xem xét một lát, rồi lần nữa trở về chỗ ngồi.

"Lâm tiểu thư, cháu không cần quá lo lắng, tình huống này của cháu hết sức phổ biến, tôi thấy cháu không phải bị đa nhân, chẳng qua gần đây trạng thái không tốt cho nên tạo thành trí nhớ kém." Hạ Thụy Uyên mở miệng nói.

"Hả? Không thể nào!" Lâm Yên ngơ ngác, chỉ vào mắt mình... Đây cũng thật không khoa học!


"Ha ha, Lâm tiểu thư nếu như không tin, chúng ta làm kiểm tra toàn diện."

"Chi phí..."

"Hôm nay đều miễn phí."

"Vâng vâng vâng, quá tốt!" Lâm Yên gật đầu như gà mổ thóc.

Sau đó, Lâm Yên nhanh chóng đi theo Hạ Thụy Uyên rời khỏi phòng.

Hai giờ sau Lâm Yên không biết mình rút cục kiểm tra cái gì, cô dùng toàn bộ dụng cụ lớn nhỏ kiểm tra, đồng thời trong quá trình còn hỏi đáp, cần tự phải trả lời.

Sau khi hoàn thành tất cả các bước kiểm tra, Lâm Yên đi theo Hạ Thụy Uyên lần nữa quay về phòng khám chính..

Ông già xem tờ báo cáo kết quả trong tay, nhìn về phía Lâm Yên nói: "Lâm tiểu thư, căn cứ vào kết quả kiểm tra và quan sát của tôi, cháu không bị gì gọi là đa nhân cách, về ăn ít đồ chua, thả lỏng trạng thái, không nên quá lo lắng căng thẳng, uống nhiều nước nóng."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận