Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Sau khi ăn xong thì Ngãi Giai Giai và Ngãi Tiểu Hiên được Tề Hiên dẫn tới chỗ ở của mình, Ngãi Giai Giai vốn không muốn đi, nhưng mà không lay chuyển được Tề Hiên, đành phải đi theo. .Nơi này là chỗ ở Tề Hiên thuê tạm thời, là khu vực tốt nhất, vừa mới tới cửa, thì Ngãi Tiểu Hiên kinh ngạc mãi."Ba, chỗ ở của ba thật đẹp!""Sau này ba sẽ dẫn con đến ở địa phương xinh đẹp hơn, con nói có được hay không?"Bây giờ mà nói đối với anh, người quan trọng nhất ở ngay bên cạnh anh rồi, anh nên bảo vệ bọn họ thật tốt, cho bọn họ cuộc sống vui vẻ hạnh phúc."Dạ.""Tiểu Hiên, mặc kệ đi đến đâu ở, con đều phải lễ phép, có nghe hay không." Ngãi Giai Giai vẫn không quên giáo dục con mình."Mẹ, con biết rồi.""Được rồi, chúng ta vào thôi." Tề Hiên lấy chìa khóa, cửa mở ra, mang Ngãi Giai Giai cùng Ngãi Tiểu Hiên đi vào.Nhưng mà vừa đi vào, đã bị người ở bên trong làm cho hoảng sợ.Tề Hùng ngồi ở trên ghế sa lon phòng khách, đọc báo chí, phía sau ông ta còn hai người mặc tây trang màu đen đứng, thoạt nhìn giống như là đại ca của xã hội đen vậy.Ngãi Giai Giai thấy Tề Hùng, lại nghĩ tới bộ dáng nghiêm túc sáu năm trước của ông, cảm thấy có chút sợ hãi, thân thể run nhè nhẹ, sau đó di chuyển ra sau lưng Tề Hiên.Tề Hiên cảm thấy động tác rất nhỏ của Ngãi Giai Giai, vì vậy kéo cô lại, để cho cô đứng vững, ngẩng đầu ưỡn ngực quay mặt về phía Tề Hùng.Ngãi Tiểu Hiên nhìn người đàn ông trung niên nghiêm túc ở trước mắt, trực giác đầu tiên là, người này rất hung dữ."Rốt cục trở về rồi, ba đợi con cả buổi chiều." Tề Hùng để tạp chí xuống, nhìn Tề Hiên mặt không thay đổi, sau đó quét một vòng Ngãi Giai Giai cùng Ngãi Tiểu Hiên, tiếp theo đặt tầm mắt ở trên người của Ngãi Tiểu Hiên, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc mừng thầm.Đứa bé này bộ dáng giống Tề Hiên như vậy, chắc là cháu của ông, không nghĩ tới trong nháy mắt ông đã có một đứa cháu lớn như vậy."Ông tới làm gì?" Tề Hiên vẫn là trước sau như một, nói chuyện với cha mình không chút tình cảm."Con nên biết rõ ba tới làm gì?" Tề Hùng thu hồi tầm mắt ở trên người Ngãi Tiểu Hiên, sau đó tức giận nhìn Tề Hiên."Ông muốn làm gì cùng tôi không có liên quan, trái lại, tôi muốn làm gì cũng không liên quan đến ông, nơi này không chào đón ông, ông đi đi." Tề Hiên quay đầu đi, không nhìn mặt Tề Hùng."Cái này lại không phải do con, ba muốn con kết hôn với Diệp Tầm Phương, thời gian chính là mùng mười tháng sau." Tề Hùng dáng vẻ ra lệnh, giống như không phải đến hỏi ý kiến của Tề Hiên, mà là đến ra lệnh .Nghe được những lời này của Tề Hùng, trong lòng Ngãi Giai Giai hít thở không thông, giống như không thể thở, khẩn trương, sợ hãi vây quanh cô.Sáu năm trước thiếu chủ phải kết hôn với Diệp Tầm Phương, sáu năm sau thiếu chủ vẫn là phải kết hôn với Diệp Tầm Phương, Tề thị không phải đã thoát khỏi nguy cơ rồi sao, vì sao kết quả vẫn là như vậy?"Tại sao tôi phải lấy cô ta?" Tề Hiên tức giận nhìn Tề Hùng, giọng nói rất cương quyết, thái độ cũng rất quật cường, nhìn thì biết anh đang chống lại Tề Hùng."Vì để Tề thị phát triển tốt hơn, hơn nữa hiện tại cũng chỉ có Diệp Tầm Phương mới môn đăng hộ đối với con, con không cưới nó thì có thể lấy ai?" Lúc Tề Hùng nói những lời này, dùng ánh mắt khinh bỉ đảo qua Ngãi Giai Giai.Muốn vào cửa của Tề gia ông, người phụ nữ này còn chưa có tư cách."Môn đăng hộ đối à, ông có tin tôi phá hủy Tề thị hay không, để cho Tề gia cùng Diệp gia không thể môn đăng hộ đối?" Tề Hiên uy hiếp Tề Hùng."Mày dám?" Tề Hùng nóng nảy.Quả thực, Tề thị là do Tề Hiên cứu về, nó cũng là một người rất có năng lực, nếu như nó thật sự muốn phá hủy công ty của mình, tuyệt đối không phải việc khó."Đối với tôi mà nói không có gì quan trọng, ông nói tôi có dám hay không, mặc dù nói Tề thị là tâm huyết của mẹ tôi, nhưng mà mẹ đã qua đời, nếu như bà ấy biết ông dùng Tề thị uy hiếp tôi, chắc hẳn cũng sẽ đồng ý tôi làm như thế." Tề Hiên đứng ở trước mặt Tề Hùng, quyết tâm muốn đối phó đến cùng với ông."Mày vì một người phụ nữ không đáng giá, phá hủy Tề thị ư, Tề Hiên, mày có phải là đàn ông không?" Tề Hùng phẫn nộ không thôi, hận không thể bóp chết Tề Hiên, nhưng mà ông lại không thể làm như thế.Ngãi Giai Giai nhìn thấy cha con Tề Hiên cãi nhau, vì thế nắm chặt tay Ngãi Tiểu Hiên, rất khẩn trương, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi.Cô cho rằng thiếu chủ yêu thích cô, yêu cô, hoàn toàn có thể giải quyết rồi, cô không nghĩ tới mình lại nghĩ quá đơn giản, con đường phía trước còn rất nhiều gập ghềnh đang chờ bọn họ ?"Mẹ, đừng sợ." Ngãi Tiểu Hiên ngược lại cầm tay Ngãi Giai Giai, thấp giọng an ủi cô.Ông già hung hăng trước mắt này đại khái chính là ba của ba cậu, chính là ông nội của cậu, ông nội của cậu không cho phép ba của cậu cùng mẹ ở một chỗ, vì sao, ba mẹ yêu nhau như vậy, vì sao ông nội của cậu không muốn cho bọn họ ở một chỗ ?Ngãi Giai Giai cảm nhận được sức mạnh nho nhỏ này, miễn cưỡng cười với Ngãi Tiểu Hiên.Nói không sợ đó là gạt người, Tề Hùng dữ như vậy, giống như muốn ăn thịt người vậy, nhìn thôi cũng làm cho người sợ hãi."Ông nghe cho rõ đây, từ giờ trở đi, Giai Giai chính là vợ của tôi, cô ấy không phải một người phụ nữ không đáng giá, cô ấy là vợ Tề Hiên tôi, là mẹ của con trai tôi, nếu như ông lại bức tôi lấy Diệp Tầm Phương, tôi tuyệt đối sẽ phá đổ Tề thị, ông có bản lĩnh thì tự mình đi quản lý Tề thị, không cần phải để ý tới cuộc sống riêng của tôi, Tề Hiên tôi nói được thì làm được, ông nên biết." Tề Hiên tức giận bởi vì Tề Hùng nói Ngãi Giai Giai là người phụ nữ không đáng giá.Trong lòng của anh, người quan trọng nhất chính là Ngãi Giai Giai cùng Ngãi Tiểu Hiên, không ai có thể thay thế bọn họ, bọn họ so với bất luận cái gì đều có giá trị."Mày dám uy hiếp tao như vậy?" Tề Hùng cũng rất tức giận, chỉ vào Tề Hiên, thở hào hển.Tề gia nếu như không có Tề thị, chính là cái gì cũng không có, cho nên ông tuyệt đối không thể để Tề Hiên làm cho Tề thị sụp đổ."Ông cũng không phải đang uy hiếp tôi sao?" Tề Hiên khinh thường cười.Vì sao anh lại có một người cha như vậy, vì lợi ích riêng như vậy, mọi việc chẳng qua là vì mình suy nghĩ, căn bản là không nghĩ tới những người khác, nếu như ông có thể không vì lợi ích một chút, có lẽ mẹ của anh giờ này khắc này còn khoẻ mạnh."Tề Hiên, mày đừng quên, mặc kệ chuyện thay đổi ra sao, tao vẫn là ba của mày, chuyện của mày chính là tao quyết định." Tề Hùng lấy tư thế của người cha, cưỡng bức Tề Hiên."Ba, xin hỏi ông lúc nào thì nghe tôi gọi ông một tiếng ba, ngoại trừ lúc mẹ còn sống tôi mới miễn cưỡng gọi ông một tiếng ba ra, sau khi mẹ qua đời, tôi có gọi ông là ba sao?" Tề Hiên tức giận càng lúc càng lớn, nói chuyện chỉ rống ."Thiếu chủ, đừng quá tức giận, đối với thân thể không tốt." Ngãi Giai Giai nhìn Tề Hiên tức giận như thế, vì vậy cố lấy dũng khí, đi lên, nắm tay của anh, hi vọng anh có thể nguôi giận một chút."Ba, đừng nóng giận, không cần tức giận bạc đãi mình." Ngãi Tiểu Hiên cũng đi lên, kéo tay kia của Tề Hiên, an ủi.Tề Hùng nhìn đứa nhỏ trước mắt nhu thuận như thế, trong lòng rất yêu mến, đột nhiên rất muốn đem đứa cháu này ở bên cạnh của mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận