Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Tề Hiên ôm Ngãi Giai Giai, đặt cô vào trong phòng nhỏ, sau đó ngồi ở một bên, nắm tay của cô nhìn chằm chằm vào cô.Lúc này đây, anh tuyệt đối sẽ nhìn kỹ cô, không cho cô lại từ thân thể của anh thoát đi."Chú, vì sao chú cầm lấy tay của mẹ cháu không buông a, đàn ông là không thể tùy tiện nắm tay phụ nữ." Ngãi Tiểu Hiên nhìn thấy Tề Hiên vẫn nắm tay Ngãi Giai Giai không buông, cảm thấy chuyện này không tốt lắm.Tuy cậu rất yêu mến chú này, nhưng mà cậu biết rõ đàn ông không thể tùy tiện mà đụng một phụ nữ như thế, chú làm như vậy là không đúng."Tiểu Hiên, con nói Giai Giai là mẹ của con?" Tề Hiên nắm người của Ngãi Giai Giai, kích động nhìn Ngãi Tiểu Hiên, nhìn ngũ quan trên mặt cậu bé những thứ kia cùng anh là một khuôn mẫu.Lúc đầu tiên nhìn thấy Ngãi Tiểu Hiên, anh liền hoài nghi đứa bé này là của anh, nếu như cậu bé thật là đứa nhỏ do Ngãi Giai Giai sinh, như vậy nhất định là con của anh. Không nghĩ tới Giai Giai của anh lần thứ nhất thì mang bầu con của anh, một mình vất vả nuôi con lớn như thế, anh lại một chút trách nhiệm làm chồng làm cha đều không hoàn thành."Tiểu Hiên , đừng nói lung tung, cùng mẹ nuôi đi ra ngoài trước." Trần Tiểu Ngoạn kéo tay Ngãi Tiểu Hiên đang bực bội, muốn kéo cậu bé ra ngoài.Lúc này hãy để cho Tề Hiên cùng Ngãi Giai Giai ở một chỗ thì tốt hơn, có lẽ bọn họ có nhiều lời muốn nói, quá nhiều tưởng nhớ muốn bày tỏ, bọn họ là người ngoài cuộc cũng nên tránh đi."Con không đi, con muốn ở lại bên người mẹ, con không đi." Ngãi Tiểu Hiên bỏ tay Trần Tiểu Ngoạn ra, vọt tới bên giường, nắm cái tay còn lại của Ngãi Giai Giai, giống như đang cùng Tề Hiên giật đồ vậy.Mẹ vĩnh viễn là của cậu, cậu không cho người khác cướp mẹ của cậu đi."Trần Tiểu Ngoạn, Tiểu Hiên có phải là con của tôi hay không?" Tề Hiên quay đầu, nhìn Trần Tiểu Ngoạn.Anh muốn xác định tất cả chuyện này, nhưng trong nội tâm anh khẳng định đã có đáp án, hỏi Trần Tiểu Ngoạn chỉ là cầu xin một viên thuốc an thần."Chuyện đã đến như vậy rồi, muốn hài lòng cũng không được, có lẽ đây là duyên phận của các người vậy. Tiểu Hiên thật là con của anh, lúc ấy tôi cùng Giai Giai rời khỏi không lâu, thì phát hiện cô ấy mang thai, lúc sinh Tiểu Hiên, cô ấy thiếu chút nữa khó sinh mà chết, bởi vì Giai Giai sợ hãi bệnh viện, không muốn đến bệnh viện sinh, tôi chỉ có thể tìm những người bình thường đỡ đẻ cho người ta mà nhờ đến trợ giúp Giai Giai, hiện tại thì tốt rồi, các người một nhà đoàn viên rồi, thực sự vui mừng cho các người." Trần Tiểu Ngoạn nhìn nhìn Ngãi Giai Giai, lại nhìn một chút vẻ mặt kinh ngạc của Ngãi Tiểu Hiên, vì vậy mỉm cười.Có lẽ bọn cô tránh như vậy vốn là một sai lầm, hẳn là nên sớm một chút trở về đi tìm Tề Hiên, như thế cũng không cần chịu đựng đau khổ nhiều như vậy ."Mẹ nuôi, mẹ nói chú là của ba của con sao?" Ngãi Tiểu Hiên tràn ngập khát vọng mà hỏi.Nếu như chú này thật là ba của cậu, vậy cậu thật sự rất vui mừng, bởi vì cậu rất yêu thích và hợp với chú."Tiểu Hiên, ông ấy chính là ba của con, ba ruột của con." Trần Tiểu Ngoạn nhìn Ngãi Tiểu Hiên, trên mặt tràn ngập khẳng định, gật gật đầu."Nhưng mà mẹ nói ba đã chết rồi, vì sao ba của con hiện tại lại đột nhiên xuất hiện ?" Ngãi Tiểu Hiên biết rõ Tề Hiên là ba của cậu, trong lòng vô cùng vui vẻ, nhưng mà vẫn không quên đưa ra thắc mắc.Cậu vẫn cho rằng ba của mình đã chết rồi, không nghĩ tới ông ấy còn sống sờ sờ bây giờ đứng ở trước mặt cậu, hơn nữa còn là một người rất lợi hại."Tiểu Hiên, kỳ thật có rất nhiều chuyện con cũng không biết, chỉ có thể nói mẹ không phải cố ý muốn gạt con, con hiểu chưa?" Trần Tiểu Ngoạn lo lắng Ngãi Tiểu Hiên sẽ vì chuyện này mà tức giận , vì vậy nói với cậu bé rất uyển chuyển."Tiểu Hiên, đến đây với ba, để cho ba ôm." Tề Hiên một tay nắm Ngãi Giai Giai, cái tay còn lại duỗi ra với Ngãi Tiểu Hiên, tràn đầy tình thương của người cha.Trong khoảng thời gian ngắn, anh không chỉ có tìm được người yêu, còn thêm một đứa con vừa đáng yêu vừa thông minh, niềm vui ngoài ý muốn này thật là rất ngoài ý muốn, rất vui mừng."Chú thật là ba của cháu sao?" Ngãi Tiểu Hiên trong lúc khiếp sợ, còn chưa dám tin một ngày mình cũng sẽ có ba.Cho tới nay cậu đều cho rằng ba của mình đã chết, cho nên đời này cậu cũng không có khả năng có ba yêu thương, mà bây giờ hết thảy cũng không đúng rồi, cậu có ba."Tiểu Hiên, sáu năm trước mẹ vì ba, lựa chọn rời đi, ba tìm hai mẹ con sáu năm rồi, hiện tại rốt cuộc đã tìm được, tới cho ba ôm được không?" Trong mắt Tề Hiên lộ vẻ kích động, không biết nên nói cái gì để diễn tả sự hưng phấn của mình, thầm muốn ôm người mình yêu cùng con trai thật tốt, dùng ngực của mình để diễn tả anh yêu cùng tưởng nhớ bọn họ."Ba——" Ngãi Tiểu Hiên vọt tới trong ngực của Tề Hiên, ôm anh thật chặc."Con ngoan, thật sự là con ngoan của ba." Tề Hiên rất kích động, một tay ôm Ngãi Tiểu Hiên thật chặc, tay kia vẫn nắm tay Ngãi Giai Giai không tha.Anh không thể thả, anh lo lắng mình chỉ cần để tay xuống, hết thảy đều biến thành một giấc mộng.Trần Tiểu Ngoạn nhìn thấy một màn động lòng người trước mắt, cảm động đến chảy nước mắt.Cảm giác có người nhà thật tốt, nhưng người nhà của cô đâu rồi, người nhà của cô đang ở đâu, khoản nợ ba thiếu cô cũng đã trả sạch, vì sao ba của cô còn chưa có trở lại bên cạnh của cô, cô thật sự rất muốn có một người thân ôm cô như vậy.Trần Tiểu Ngoạn cố gắng nhịn xuống nỗi đau kia vào trong lòng, sau đó đi ra ngoài, muốn tìm một nơi không có người, đau lòng một mình, nhưng mà mới đi ra, chợt nghe đã có người gõ cửa, vì vậy lau nước mắt đi mở cửa."Là ai vậy?"Nghiêm Chính Phong nhìn thấy xe của Tề Hiên dừng ở bên ngoài, vì vậy mà tới đây gõ cửa, muốn hỏi người khác một chút Tề Hiên có ở đây hay không."Tìm người .""Anh tìm ai?" Trần Tiểu Ngoạn có chút hung hăng mà hỏi, sau đó mở cửa.Vừa mở cửa liền nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Nghiêm Chính Phong, cũng nghĩ đến người đàn ông này trước kia đụng cô, vì vậy chửi ầm lên, "Là cái tên này, anh tới chỗ này của tôi làm gì, mau biến, bằng không tôi không khách khí với anh.""Tại sao là cô?" Bộ dạng Nghiêm Chính Phong cũng căm ghét nhìn Trần Tiểu Ngoạn.Lại là người đàn bà chanh chua hung ác này, vĩnh viễn anh cũng không quên người phụ nữ này làm hại anh bị cảnh sát bắt đi."Là tôi thì sao, thối , mau cút đi.""Tôi." Nghiêm Chính phong chỉ mình, vẻ mặt không thể tin."Đúng, chính là anh, chính là anh, mau biến, bằng không tôi lấy chổi đánh người ." Trần Tiểu Ngoạn cảnh cáo."Tôi cho cô biết, dù cho tôi háo sắc, cũng sẽ không háo sắc đến trên người cô đâu, loại phụ nữ không có ngực không có mông như cô, tôi nhìn thấy chướng mắt !" Bộ dạng Nghiêm Chính Phong ra vẻ rất ghét Trần Tiểu Ngoạn, trong mắt lộ vẻ khinh thường."Anh cút cho tôi." Trần Tiểu Ngoạn bị những lời này của Nghiêm Chính Phong tức giận đến nổi trận lôi đình, cầm lấy cái chổi quét rác ở bên cạnh, hướng phía anh ném tới, sau đó đem cửa đóng lại.Nghiêm Chính Phong tránh cái chổi kia, cũng rất tức giận, muốn gõ cửa lần nữa, nhưng mà vẫn là buông tha, chỉ có thể ở bên ngoài chờ Tề Hiên đi ra.Xe của Tề Hiên ở ngoài cửa, anh tin tưởng anh ấy nhất định ở bên trong.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận