Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Tề Hiên nhìn Ngãi Giai Giai hôn mê, trong nội tâm vừa hưng phấn lại vừa đau lòng. .Hưng phấn là bởi vì anh đã tìm được Giai Giai của anh, đau lòng là vì cô gầy gò như thế, nhìn thì biết ăn uống khổ sở rồi. Cô bé ngốc này, lúc rời đi rõ ràng một phân tiền cũng không mang, ngay cả ba trăm vạn mà mình cất giữ bốn năm cũng để lại cho anh, có thể nghĩ, sáu năm này khẳng định cô ấy chịu không ít khổ sở, thật sự là quá ngốc."Giai Giai, từ nay về sau anh sẽ không để cho em rời khỏi anh, từ nay về sau mặc kệ phát sinh chuyện gì, anh nhất định sẽ bảo vệ em." Tề Hiên nắm tay Ngãi Giai Giai, hứa hẹn. Sau đó duỗi tay kia ra, chạm đến khuôn mặt tái nhợt của cô."Giai Giai, em biết không, Tề thị bởi vì em để lại năm ngàn vạn mà được cứu rồi, anh không cần cùng Diệp Tầm Phương kết hôn, không hề bị cô ta không chế, từ nay về sau sẽ không còn có người đến phá hoại cuộc sống của chúng ta ." Tề Hiên kể rõ mọi thứ của mình.Lúc này một người y tá tiến đến, nói, "Tiên sinh, phiền anh đi làm thủ tục nằm viện một chút, tiện đó đi lấy báo cáo kiểm tra sức khoẻ của người bị thương.""Giai Giai, chờ anh một chút, anh rất nhanh sẽ trở lại với em." Tề Hiên thâm tình ở trên trán Ngãi Giai Giai hôn một cái, sau đó đi ra ngoài cùng y tá.Anh biết rõ Ngãi Giai Giai có chứng sợ hãi bệnh viện, cho nên phải đi nhanh về nhanh.Sau khi Tề Hiên đi không lâu, Ngãi Giai Giai liền tỉnh lại, phát hiện mình ở trong bệnh viện, hơn nữa còn đang bị bệnh, luống cuống, lập tức rời khỏi, chịu đựng khó chịu của thân thể, cố gắng đi ra cửa.Khi còn bé cô cũng rất sợ bệnh viện, cho rằng bệnh viện chính là điện Diêm Vương, đến bệnh viện sẽ chết, hiện tại cô biết rõ, kỳ thật cũng không phải như vậy, bệnh viện là nơi cứu người, nhưng mà mặc dù cô biết là như vậy, cô vẫn là rất sợ hãi bệnh viện, một khắc cũng không muốn ở lại chút nào. Huống chi cô còn phải đi tìm Ngãi Tiểu Hiên, cô không biết mình hôn mê bao lâu, không biết Ngãi Tiểu Hiên hiện tại thế nào.Vừa nghĩ tới Ngãi Tiểu Hiên, Ngãi Giai Giai liền vô cùng lo lắng, sợ hãi cộng thêm lo lắng, khiến cho cô sắp không chịu nổi rồi, nhưng mà lại phải chịu đựng, bởi vì cô không thể ngã xuống, một khi ngã xuống là chuyện gì cũng không làm được nữa, lại càng không thể đi tìm con của mình.Ngãi Giai Giai đi ra cửa phòng bệnh, hướng cửa chính bệnh viện đi đến, lúc này một người y tá đã đi tới, gặp cô bước đi khó khăn, thân thể sắp ngã xuống rồi, vì vậy giúp đỡ cô."Tiểu thư, cô vẫn là trước nên trở về phòng bệnh nghỉ ngơi đi, như cô bây giờ không nên ra ngoài.""Không được, tôi phải rời khỏi." Ngãi Giai Giai hất y tá ra, vịn vách tường, cố gắng mà đi lên phía trước, hơn nữa trên người cô còn mặc quần áo bệnh nhân, cứ như vậy mà đi ra ngoài.Y tá nhìn thấy thái độ cô kiên quyết như thế, cũng không biết nói gì, chỉ có thể để mặc cho cô đi.Ngãi Giai Giai đi ra cửa chính của bệnh viện, nhưng mà lại không biết nên đi hướng nào. Cô mới đến thành phố A vài ngày, đối với hoàn cảnh địa lý nơi này cũng không quen thuộc, cho nên căn bản không biết rõ làm như thế nào mà trở về. Nhưng mà có một chút cô biết rõ, chính là trước hết rời khỏi cái bệnh viện này, cho dù là đứng ở cửa bệnh viện, cô cũng cảm thấy cực kỳ không thoải mái.Ngãi Giai Giai do dự một chút, hướng một phương hướng đi, cô không biết cái phương hướng này đúng hay không, nhưng mà cô biết rõ kế tiếp nên làm cái gì. Cô phải đi tìm trạm điện thoại, liên lạc Trần Tiểu Ngoạn.Nhưng mà lúc tìm được trạm điện thoại, cô lại phát hiện trên người mình một phân tiền cũng không có."Sao mình lại đần như vậy, ngốc như vậy." Ngãi Giai Giai ngồi xổm chỗ buồng điện thoại mà khóc.Tiền trên người cô đều ở trong túi xách, túi xách bị kẻ cướp đoạt đi rồi, bây giờ trên người không có đồng nào, cô nên làm cái gì bây giờ đây?Lúc này có một cô gái trẻ tuổi đi tới, nhìn thấy Ngãi Giai Giai ngồi xổm trong buồng điện thoại khóc, vì vậy gõ gõ cửa, không vui nói, "Tiểu thư, cô có gọi điện thoại hay không, không gọi thì ra để cho tôi gọi."Ngãi Giai Giai nâng lên hai con ngươi tràn đầy nước mắt, bất đắc dĩ thở dài một hơi, sau đó cố gắng đứng lên, từ từ mà đi ra ngoài, nhưng mà không đi xa, mà là tựa vào trong buồng điện thoại.Cô gái nhìn thấy Ngãi Giai Giai đi ra, sau đó bước vào buồng điện thoại, thả tiền, bắt đầu gọi điện thoại của mình, nhưng mà gọi được một nửa lại nhìn thấy bên ngoài có người vẫn nhìn mình, rất là khó chịu, vì vậy rống to với Ngãi Giai Giai."Cái cô này là không phải có bệnh chứ, nghe lén người khác nói điện thoại rất tốt sao, nhanh đi đi, đừng ảnh hưởng tôi gọi điện thoại.""Thực xin lỗi, tôi không phải cố ý." Ngãi Giai Giai run rẩy mà cúi đầu nói xin lỗi, sau đó từ từ rời đi, đi mà chẳng có mục đích.Bây giờ cô nên làm cái gì mới được, chưa quen cuộc sống nơi đây , trên người lại không tiền, hiện tại bụng cũng đói, thân thể cũng rất đau, một chút khí lực cũng mất.Ngãi Giai Giai cứ đi tới như vậy, cũng không biết chính mình đi tới đâu, mệt mỏi liền tìm một chỗ ngồi xuống, sau đó mê man mà ngủ thiếp đi.Tề Hiên bằng tốc độ nhanh nhất làm xong thủ tục, sau đó đi lấy báo cáo kiểm tra, nhưng anh vẫn là đem báo cáo mơ hồ nhìn một lần, phát hiện không có vấn đề gì lớn, lúc này mới yên tâm. Bác sĩ trưởng kia còn muốn nói với anh một chút vấn đề phải chú ý, ngay cả nghe anh cũng không nghe mà đi ra, trở lại phòng bệnh của Ngãi Giai Giai.Nhưng mà đẩy cửa ra, nhìn thấy giường trống rỗng, bối rối mà chạy vào, vén chăn lên, giường chiếu không có một bóng người, làm cho anh vừa vội vừa sợ, sau đó lao ra tìm người."Giai Giai ——"Tề Hiên chạy ra khỏi cửa phòng bệnh, hô to lên, tìm kiếm khắp nơi, nhưng mà không làm sao tìm được, cũng tìm không thấy Ngãi Giai Giai.Vừa mới bởi vì tìm được người mà hưng phấn không thôi, không nghĩ tới nhanh như vậy khiến cho anh mất nhau lần nữa, ông trời tại sao phải tra tấn anh như vậy.Tề Hiên ở trong bệnh viện điên cuồng tìm lung tung, gặp được người đi qua còn đẩy bọn họ ngã qua một bên, cả người thoạt nhìn tựa như một kẻ điên mất cả lý trí, vô cùng luống cuống, mọi người thấy đều sợ hãi."Giai Giai ——" Tề Hiên vừa tìm vừa hô, mặc kệ ánh mắt người bên ngoài như thế nào."Tiên sinh, anh đang tìm ai vậy?" Y tá vừa bị Ngãi Giai Giai hất ra mà đi trở về, gặp Tề Hiên nên hỏi.Hôm nay xảy ra chuyện gì, bệnh viện đúng là xuất hiện người kỳ quái, vừa rồi một người con gái, hiện tại một người đàn ông."Giai Giai đâu?" Tề Hiên dường như hỏi mà không có ý nghĩa."Ai là Giai Giai?" Y tá hỏi lại."Chính là người ở phòng bệnh này, một cô gái cao như thế này." Tề Hiên sốt ruột mà phác họa ."A, vừa rồi tôi đã thấy cô ấy đi ra ngoài, hơn nữa hình như rất vội, ngăn cũng ngăn không được." Y tá giải thích.Chẳng lẽ cô gái kia cùng người đàn ông này là tình nhân, hai người cãi nhau, cho nên cô gái liền bỏ chạy đi.Y tá phỏng đoán .Tề Hiên nghe được lời nói của y tá..., chạy ra khỏi cửa chính bệnh viện, nhìn nhìn, sau đó vừa chạy vừa tìm.Ngãi Giai Giai tỉnh lại nhất định là phát hiện mình ở bệnh viện, quá sợ hãi nên nhất định sẽ chạy đi, anh nhanh hơn một chút là có thể tìm được người.Tề Hiên cuống quýt ở đường cái mà chạy tới chạy lui, cẩn thận nhìn người xung quanh, nhưng mà mặc kệ tìm thế nào, cũng tìm không thấy bóng người quen thuộc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận