Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Ngãi Tiểu Hiên chưa tới vài chiêu đã đánh ngã mấy tên nhóc xấu xa, sau đó sửa sang lại quần áo của mình một chút, tính về nhà, ai ngờ mới cầm lấy túi sách, trước mắt liền phát hiện ra một người thân ảnh cao lớn. ."Chú, xin chào." Ngãi Tiểu Hiên cầm lấy túi sách, lễ phép nói.Người lạ xuất hiện ở nơi này bình thường đều là du khách, cậu cũng thấy nhưng không thể trách ."Cháu tên là Ngãi Tiểu Hiên?" Tề Hiên mỉm cười mà hỏi."Đúng vậy a, chú là nghe thấy mấy đứa kia vừa rồi hô tên của cháu cho nên mới biết phải không, nhưng chú à, cháu cảm thấy bộ dạng của chú rất giống cháu." Ngãi Tiểu Hiên đeo túi xách lên lưng, kiễng chân, cẩn thận nhìn mặt Tề Hiên một chút.Bộ dáng của chú này cùng cậu có điểm giống nhau nha, nhưng thế giới này lớn như vậy, dáng dấp hai người giống nhau tuyệt không kỳ quái."Tiểu quỷ, cậu mới bây lớn thôi, phải nói bộ dáng cậu giống tôi." Tề Hiên cảm thấy đứa bé này rất thú vị, nghe được lời nói kia, không nhịn cười được."Chú à, mẹ cháu nói một câu, người tới là khách, chúng ta nên dùng lễ đối đãi, chớ cùng khách tranh chấp. Chú đã nói ‘ bộ dạng cậu giống tôi ’, cháu đây cũng chỉ có thể đồng ý thôi." Ngãi Tiểu Hiên bắt chước bộ dáng người lớn, nói đạo lý rõ ràng."Mẹ là ai?" Tề Hiên không muốn lại cùng cậu biện luận cái vấn đề ai giống ai này, chỉ muốn biết mẹ của cậu bé là ai, có thể là Ngãi Giai Giai hay không.Nếu như quả thật chính là Giai Giai, như vậy đứa bé trước mắt này chính là con của anh.Tề Hiên vừa nghĩ tới có khả năng này, vẻ mặt kinh ngạc, trừng to mắt nhìn Ngãi Tiểu Hiên."Chú à, anh hùng không hỏi xuất xứ, chúng ta chỉ là bình thủy tương phùng (bèo nước gặp nhau), cáo từ." Ngãi Tiểu Hiên học những nhân vật hiệp khách kia trên TV nói chuyện, sau đó xoay người rời đi.Tề Hiên nhìn thấy cậu bé muốn đi, vì vậy ôm tiểu quỷ này trở về."Nhóc con, cậu học được ở đâu những này từ ."Tuổi còn nhỏ, khẩu khí không nhỏ, nhưng lại rất thông minh, đứa bé này nếu như bồi dưỡng tốt, sau này nhất định là một nhân tài."Chú à, trên TV một đống, xem mà không học, không có ý nghĩa, học không cần lãng phí, nhé." Ngãi Tiểu Hiên bị Tề Hiên ôm trở về, cũng không có tức giận, mà là cười vui vẻ cùng anh nói chuyện.Cái thắng cảnh du lịch này, người lạ tới nơi này gần như đều là du khách, bọn họ là khách của thôn, cho nên cậu không thể tùy tiện tức giận với khách."Cậu còn có thể học đến nỗi dùng luôn à, nói cho chú biết, trong nhà cháu còn có ai?" Tề Hiên ngồi xổm xuống, cùng Ngãi Tiểu Hiên hai mắt song song nhìn.Nếu quả thật là con trai của anh, thật là tốt biết bao, anh rất yêu mến đứa bé này."Mẹ cháu cùng mẹ nuôi, chú à chú từ từ ngắm cảnh, cháu phải về nhà, nếu trễ, mẹ cùng mẹ nuôi biết lại lo lắng." Ngãi Tiểu Hiên lưng đeo túi xách, cười với Tề Hiên, sau đó xoay người rời đi.Cậu nhiều nhất chỉ có thể nói những điều này, có nhiều thứ là không thể nói với người bên ngoài. Cậu cũng không phải là ngu ngốc, vạn nhất nói sai nói cái gì, mang đến ẹ cùng mẹ nuôi phiền toái thì làm sao?Nhưng mà đi chưa được mấy bước, lại bị Tề Hiên xách trở về."Anh bạn nhỏ, chỉ cần cháu cùng chú nói tình hình của người trong nhà cháu, một trăm đồng tiền này sẽ là của cháu." Tề Hiên lấy ra một trăm đồng, muốn dụ dỗ Ngãi Tiểu Hiên nói ra tình hình trong nhà.Ông trời, bây giờ mấy đứa nhỏ đều thông minh như vậy ư, sao lại khó lừa gạt thế."Chú à, một trăm đồng tiền này có thể mua bao nhiêu quả trứng chim?" Ngãi Tiểu Hiên nhìn tờ tiền trăm đồng giá trị lớn kia trong tay Tề Hiên, kích động mà hỏi."Rất nhiều." Tề Hiên khoa trương nói.Đã lâu không có cùng một đứa nhỏ chơi đùa như vậy, rất thú vị. Nhưng mà tại sao cậu phải mua trứng chim a?"Rất nhiều rốt cuộc là bao nhiêu?"Cái chú này tâm tình rất loạn, muốn biết rõ tình hình trong nhà cậu, nhất định có vấn đề."Cái này ——" Vấn đề này Tề Hiên cũng tắc tị.Ngày thường anh đều không có đi mua qua trứng chim gì, làm sao biết một trăm đồng có thể mua bao nhiêu cái a?"Chú, không nói, cháu phải đi trở về, chú từ từ nghĩ đi!" Trong mắt Ngãi tiểu Hiên hiện lên một tia khôn khéo, sau đó chạy đi.Lúc này đây cậu không phải đi, mà là chạy, miễn cho lại bị xách trở về. Cái chú này thật kì quái, cậu cũng không thể cho chú ấy biết nhà cậu đang ở nơi nào?Trong nội tâm Ngãi Tiểu Hiên suy nghĩ, sau đó đi loạn, căn bản cũng không phải là đi trở về nhà.Tề Hiên vốn muốn cùng cậu bé đến nhà cậu bé, ai biết cái tiểu quỷ này rõ ràng dẫn anh đi loạn một trận, đi đến trời tối cũng còn chưa đến nhà của nó."Chú lừa đảo, chú không cần phải đi theo cháu, cháu sẽ không mang chú đến nhà của cháu đâu." Ngãi Tiểu Hiên vừa đi vừa nói.Tề Hiên nghe được những lời này của cậu, không nói gì, dừng bước lại.Đứa bé này rất khôn khéo, xem ra chỉ có thể chờ Nghiêm Chính Phong điều tra trở về.Tề Hiên nghĩ đến Nghiêm Chính Phong, lúc này mới chú ý tới vấn đề thời gian, vì vậy gọi điện thoại cho Nghiêm Chính Phong, kết quả lại là không người tiếp nghe.Xem ra Nghiêm Chính Phong gặp được khó khăn, bằng không sẽ không tiếp điện thoại của anh.Tề Hiên cảm thấy sự tình không đúng, vì vậy không đi theo Ngãi Tiểu Hiên nữa, đi tìm Nghiêm Chính Phong .Đã biết rõ Ngãi Tiểu Hiên ở tại nơi thôn này, muốn tra ra tình hình trong nhà của cậu bé còn rất nhiều cơ hội, lúc này tạm thời không nên, hơn nữa tiểu quỷ này hình như cực kỳ cảnh giác.Ngãi Tiểu Hiên nhìn thấy Tề Hiên không đi theo mình nữa, lúc này mới dám hướng nhà mà đi đến.Muốn cậu tin tưởng cái chú này không có ác ý mới là lạ, có ai lại nhàm chán như vậy mà đi theo cậu lâu như vậy, cho nên nói người này nhất định là lừa đảo, hơn nữa cái loại người này còn là chuyên môn lừa gạt đứa nhỏ.Ngãi Tiểu Hiên về đến nhà, đã là khuya lắm rồi, Ngãi Giai Giai rất sốt ruột, đứng ngồi không yên, Trần Tiểu Ngoạn đi ra ngoài tìm lâu như vậy, còn chưa có trở lại, cô càng sốt ruột. Khi thấy con trai bình an trở về, mới thở dài một hơi."Tiểu Hiên, con rốt cuộc đi nơi nào, sao mà muộn như vậy mới về?" Ngãi Giai Giai ôm Ngãi Tiểu Hiên, kích động nói."Mẹ, con gặp được một chú lừa đảo rồi, sau đó mang chú ấy đi vài vòng ở cánh rừng, chú ấy mới buông tha cho, sau đó đi." Ngãi Tiểu Hiên đắc ý nói.Đổi lại là những đứa trẻ khác, sớm đã bị chú ấy bắt mất."Tiểu Hiên, cái người lừa đảo kia có làm con bị thương hay không, ẹ nhìn xem." Ngãi Giai Giai sốt ruột kiểm tra Ngãi tiểu Hiên mấy lần."Mẹ, con không sao, ngược lại là cái chú lừa đảo kia có việc rồi, chú ấy theo con đi nhiều vòng, nhất định đầu óc choáng váng rồi, chắc hẳn bây giờ còn đang ở trong rừng đi chưa được ?" Ngãi Tiểu Hiên ra oai nói.Cái rừng cây kia là một khu rừng mê cung, là một hạng mục mạo hiểm của thôn bọn họ, du khách tới nơi này du lịch, nếu như muốn nếm thử hương vị bị lạc ở rừng rậm, cũng có thể đi nơi đó. Nhưng qua ba giờ sẽ có nhân viên chuyên nghiệp vào trong rừng cây đi tìm những người đi ra không được kia, sau đó mang bọn họ đi ra bình an."Con đem người ta lừa gạt đến bị lạc trong rừng sao?" Ngãi Giai Giai kinh ngạc hỏi."Ai bảo chú ấy muốn gạt con, đáng đời." Ngãi Tiểu Hiên cong ở trong ngực Ngãi Giai Giai, bộ dạng nhìn có chút hả hê."Được rồi, nhanh đi rửa tay ăn cơm đi, nhất định con đói bụng lắm." Ngãi Giai Giai vui vẻ nói.Trong thôn thường xuyên có du khách đến từ bên ngoài, lừa đảo cũng không thiếu, may mắn Tiểu Hiên của cô thông minh, không có bị lừa gạt đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận