Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Khi Ngãi Giai Giai tỉnh lại, phát hiện mình vẫn ngồi ở trên xe, trên người đang đắp quần áo của Tề Hiên, nhưng mà bên người lại không có anh."Thiếu chủ ?" Ngãi Giai Giai không nhìn thấy Tề Hiên, trong lòng bắt đầu hoảng sợ, vì vậy cỡi dây an toàn ra, xuống xe.Vừa xuống xe liền nhìn thấy Tề Hiên cùng ba người khác đứng ở nơi đó, trong lòng thở dài một hơi thật to.Bất kể như thế nào, thiếu chủ có ở bên người cô hay không, chỉ cần lúc này thiếu chủ vẫn còn ở bên người cô, cô liền an tâm."Thiếu chủ ——" Ngãi Giai Giai nhẹ nhàng gọi."Giai Giai ——"Tề Hiên nhìn thấy Ngãi Giai Giai đã tỉnh, có chút kinh ngạc, cũng có chút bối rối, sau đó đi tới."Thiếu chủ, em còn tưởng rằng anh lại đi rồi?" Ngãi Giai Giai cũng đi qua, ôm lấy Tề Hiên, an tâm nói."Làm sao em lại gọi anh là Thiếu chủ rồi, mặc kệ như thế nào, anh sẽ không vứt bỏ em." Tề Hiên hứa hẹn."Thực xin lỗi, em quen gọi thiếu chủ, nhất thời không đổi miệng được, nhưng từ nay về sau em sẽ cố gắng. Đúng rồi, bọn họ là ai vậy?" Ngãi Giai Giai nghi vấn.Gương mặt ba người đàn ông kia đều rất xa lạ, cô không biết bọn họ."Người này là Nghiêm Chính Phong, người kia là Nghiêm Chính Khí, là thuộc hạ của anh, ngày thường đều đi theo anh." Tề Hiên giới thiệu."Giai Giai tiểu thư, xin chào." Anh em họ Nghiêm lễ phép nói.Bọn họ cho tới bây giờ chưa từng thấy thiếu chủ quan tâm một người như thế, cho dù là cha của anh cũng không thấy anh quan tâm đến như thế, duy chỉ có cô gái này, bọn họ đã nhìn thấy thiếu chủ che chở cô bé này từ nhỏ đến lớn."Chào các anh, vậy anh ta?" Ngãi Giai Giai lễ phép trả lời, sau đó chỉ vào một gã đàn ông khác hỏi."Hắn ta là người xấu, làm chuyện xấu, bị bọn anh bắt được, bọn anh đang do dự bây giờ nên xử lý hắn ta như thế nào ?" Tề Hiên nhíu mày nói."Tề tổng tài, thực xin lỗi, tôi biết sai rồi, từ nay về sau cũng không dám nữa, ngài cho tôi một cơ hội đi." Gã đàn ông đột nhiên chạy đến trước mặt Tề Hiên, quỳ xuống để cầu xin."Loại người như mày đây, muốn tao tin tưởng, như vậy sớm đã bị bọn mày giết mấy trăm lần." Tề Hiên châm chọc nói.Ở trong xã hội hỗn loạn, đầu tiên chính là phải biết nhìn người, người nào có thể tin được, người nào không tin được, vừa nhìn cũng biết. Bọn họ thả người không tin được một lần, bọn họ sẽ bị người cắn ngược trở về một cái.“Tề tổng tài, ngài tin tưởng tôi, tôi cũng không dám nữa." Gã đàn ông lôi kéo ống quần của Tề Hiên, cố gắng cầu xin."Buông ra." Tề Hiên không vui mà ra lệnh.Gã đàn ông lại càng hoảng sợ, lập tức thả ống quần của Tề Hiên, sau đó hắn ta nhìn cô gái."Đừng kêu gọi sự chú ý của cô ấy, nghe rõ ràng cho tao, bằng không tao sẽ làm chuyện khó coi." Tề Hiên cảnh cáo, sau đó ôm Ngãi Giai Giai chặc hơn."Vị tiểu thư này, van cầu cô nói với Tề tổng tài, để anh ta tha cho tôi một mạng, từ nay về sau tôi cũng không dám nữa." Gã đàn ông ngược lại cầu Ngãi Giai Giai.Cầu một Tề Hiên lãnh huyết, còn không bằng đi cầu một cô gái nũng nịu."Chuyện này ——" Ngãi Giai Giai khó xử nói.Cô không muốn can thiệp bất cứ chuyện gì của Tề Hiên, hơn nữa Tề Hiên cũng còn chưa có làm cái gì mà, chỉ là cảnh cáo người này mà thôi."Van cầu cô." Gã đàn ông tiếp tục cầu xin."Làm chuyện xấu nên tiếp nhận xử phạt, thiếu chủ, anh đem anh ta giao cho cảnh sát đi." Ngãi Giai Giai bất đắc dĩ nói."Được, anh nghe em, đem hắn ta giao cho cảnh sát xử trí." Tề Hiên cưng chìu nói, sau đó buông Ngãi Giai Giai ra.Gã đàn ông quỳ trên mặt đất nghe được những lời này của Ngãi Giai Giai, thì nóng nảy, vì vậy bổ nhào bắt cơ hội, thừa dịp lúc Tề Hiên buông Ngãi Giai Giai ra, thì xông tới, muốn cưỡng ép Ngãi Giai Giai.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận