Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Trần Tiểu Ngoạn ăn thức ăn một miệng lớn, ngẩng đầu liền nhìn thấy một cô nàng đi tới, bộ ngực của cô ta cứ ở trước mắt của cô mà lay động như vậy.Mẹ của tôi ơi, bộ ngực thật đúng là quá lớn, có thể đi làm bò sữa .Trong lòng Trần Tiểu Ngoạn suy nghĩ, sau đó lại ngẩng lên nhìn, lại thấy được khuôn mặt có chút quen thuộc, vì vậy trong đầu tìm kiếm người này.Ngãi Giai Giai cũng không có chú ý tới người này, mà là không yên lòng ăn cơm của mình. Lúc này đột nhiên có một móng vuốt khoát lên trên vai của cô, làm cho cô phải ngẩng đầu lên,"Xin hỏi cô là ai?" Ngãi Giai Giai di chuyển thân thể của mình, không để cho đụng phải tay có móng tay được sơn của cô ta, nghi hoặc."Ngãi Giai Giai, sẽ không quên tôi mau đến như thế chứ." Diệp Tầm Phương cao ngạo nói."Cô là Diệp Tầm Phương." Trần Tiểu Ngoạn hô to nói."Vài năm không gặp, bạn học Trần Tiểu Ngoạn còn nhớ rõ tôi, thật sự là bội phục." Diệp Tầm Phương tìm vị trí, ngồi xuống.Thời gian bốn năm, Diệp Tầm Phương đã biến thành một mỹ nữ, dáng người có lồi có lõm, đặc biệt cái bộ ngực kia của cô ta, là đàn ông đều yêu thích.Trần Tiểu Ngoạn nhìn chằm chằm vào bộ ngực của Diệp Tầm Phương, đang nghiên cứu hai cái quả đào thật to của cô ta là do kỹ thuật hay là trời sinh .Nếu như là do kỹ thuật, khẳng định cô ta trở về dán quảng cáo nói với quần chúng, nếu như là trời sinh, cô ta cũng không cần đi làm quảng cáo ."Cô tới làm gì?" Ngãi Giai Giai kỳ quái hỏi, rất không muốn gặp người này. Cô có một loại trực giác, cô gái này sẽ mang vận rủi đến cho cô. (trực giác chính xác)"Tôi là tới đưa cho cô thiếp mời ." Diệp Tầm Phương nói, từ trong túi của mình lấy ra một tờ thiếp mời màu đỏ tinh xảo, phóng tới trước mặt Ngãi Giai Giai, đắc ý nói, "Năm ngày sau là ngày tôi và Tề Hiên đính hôn, hoan nghênh cô tới tham gia."Nghe được những lời này của Diệp Tầm Phương, Ngãi Giai Giai hoảng hốt, đánh đổ cả cà mèn trên mặt đất.Thiếu chủ muốn cùng cô gái này đính hôn, vậy có phải ý là thiếu chủ không cần cô nữa không?"Điều đó không có khả năng, tôi không tin." Ngãi Giai Giai đem thiếp mời đẩy ra, dùng ngữ khí khẳng định nói.Thiếu chủ không thể không cần cô, anh ấy nói qua, đợi cô trưởng thành làm vợ của anh, cô nhớ rõ , cô nhớ rất rõ ràng."Tề Hiên một tuần trước đã trở về nước, xin hỏi anh ta có đi tìm cô sao?" Diệp Tầm Phương cao ngạo nói.Cô đương nhiên biết rõ Tề Hiên không có đi tìm Ngãi Giai Giai, bởi vì nếu như anh ta dám đi tìm, như vậy tập đoàn Tề thị sẽ tuyên cáo phá sản, anh ta dám ư, ai bảo tập đoàn Diệp Thị bọn họ mạnh hơn so với Tề thị!Diệp Tầm Phương bởi vì khống chế được Tề Hiên mà đắc ý, trong lòng đã nắm chắc mười phần, Tề Hiên nhất định sẽ là chồng của cô, nhưng cũng có ngoại lệ, tỷ như cô từ bỏ người đàn ông này."Thiếu chủ đã trở lại, thiếu chủ thật sự đã trở lại, thật tốt quá." Ngãi Giai Giai bởi vì Tề Hiên đã trở lại, vô cùng hưng phấn, đem lời nói của Diệp Tầm Phương ném ra sau ót."Một người ngu ngốc, chớ vọng tưởng Ma Tước biến Phượng Hoàng, cô chính là Ma Tước vĩnh viễn không trèo lên đến mặt đài, căn bản là không xứng với Tề Hiên, cô đi theo Tề Hiên, sẽ chỉ là vết nhơ của anh ta, hiểu chưa, Ma Tước tiểu thư." Diệp Tầm Phương châm chọc nói, sau đó đứng lên, đem thiếp mời lần nữa đẩy tới trước mặt Ngãi Giai Giai, cao ngạo nói , "Tuy cô chỉ là một Ma Tước, nhưng mà tôi không ngại tại bữa tiệc đính hôn của tôi xuất hiện một Ma Tước đến giúp chim phượng hoàng tôi đây."Ngãi Giai Giai nghe xong lời nói của Diệp Tầm Phương..., thân thể chấn động, trên mặt hoàn toàn bối rối cùng sợ hãi.Cô cùng Tề Hiên ở cùng một chỗ, sẽ trở thành vết nhơ của Tề Hiên, vì sao, vì sao cô là vết nhơ của Tề Hiên?"Được rồi, tôi đi, con người của tôi rất rộng rãi, nếu như cô muốn gặp Tề Hiên, như vậy đi đến Tề thị tìm anh ta đi, chính là cái địa chỉ này." Diệp Tầm Phương đứng lên, đem danh thiếp cá nhân của Tề Hiên phóng tới trên thiếp mời cho Ngãi Giai Giai, sau đó xoay người, yêu mị bước đi như mèo mà rời đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận