Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Lữ Lỵ Liên đi rồi, Tề Triển ở trên bậc thang mới từ từ đi xuống.Ông ta cố ý cho Lữ Lỵ Liên đi trước, sau đó mình mới đi, như vậy cũng sẽ không có người phát hiện được bọn họ ở cùng một chỗ, không bị người ta phát hiện, như vậy ông sẽ không có nhược điểm ở trong tay Tề Hiên, Tề Hiên tự nhiên cũng không thể làm cái gì để gây khó dễ cho ông.Ngãi Giai Giai nghe được tiếng bước chân của người đàn ông kia, vì vậy sợ tới mức mà co thân thể lại, cố gắng chen vào bên trong.Người đàn ông này rất khủng bố, vừa hung ác vừa tàn nhẫn, ngay cả thân nhân của mình cũng muốn giết, nhất định là người xấu, cô không muốn cùng người xấu ở cùng một chỗ.Tề Triển đi xuống thang lầu, vừa định rời đi thì đột nhiên cảm giác có chút là lạ, giống như có tiếng gì đó, vì thế nhìn chung quanh mấy lần.Ngãi Giai Giai nhìn thấy ông ta dừng lại, hai chân Tề Triển ngay dưới mắt của cô, nên lập tức ngừng thở, lấy tay của mình che ở miệng, không để cho bất kỳ thanh âm nào của mình phát ra.Người này là người xấu, cô không thể bị người xấu phát hiện cô ở trong này.Tề Triển tùy ý nhìn mấy lần, phát hiện không có người, vì thế liền rời đi.Ngãi Giai Giai nhìn thấy ông ta đi, lúc này mới thở dài một hơi thật to.Vừa rồi bởi vì hai người này, làm cho cô gần như quên trong này chính là bệnh viện, sau khi hai người kia đi, thì cô mới ý thức tới điểm này, vì vậy sợ hãi mà nuốt nước miếng, trừng to mắt nhìn phía trước.Cô nhớ rõ có người nói qua, chỉ cần cố gắng mở to mắt, quỷ sai cũng sẽ không dám tới tìm người, cho nên cô phải mở mắt thật to.Nhưng mà con mắt trừng không được bao lâu, thì cảm giác có hơi đau thật không thoải mái, cô quá mệt mỏi rất muốn ngủ, nhưng mà lại không dám ngủ.Ngãi Giai Giai cũng không biết chuyện của mình sao lại thế này, đột nhiên nhớ tới người đêm qua, thiếu chủ quan tâm cô, hiện tại cô thật sự rất muốn ở lại ở bên người của anh, không biết vì sao, có anh ở bên người, cô cảm thấy rất an toàn."Giai Giai, con đang ở đâu?"Lúc này ở bên ngoài truyền đến tiếng gào của bà Lâm."Giai Giai, mau đi ra đi!" Thanh âm của ông Lâm ngay sau đó cũng truyền vào trong tai cô."Mẹ Lâm bác Lâm, con ở trong này." Ngãi Giai Giai thấp giọng nói.Cô không dám nói lớn tiếng, lo sợ quỷ sai sẽ nghe được tiếng của cô, sau đó sẽ xuất hiện ở trước mặt của cô.Trong đầu Ngãi Giai Giai nhịn không được mà tưởng tượng bộ dáng của quỷ sai, rất là khủng bố, cuối cùng sợ tới mức khóc lên, nhưng lại không dám khóc lớn tiếng."Mẹ ơi, con sợ —— ô ô ——"Trong đầu Ngãi Giai Giai nghĩ về mẹ đã chết, đột nhiên lại nghĩ tới thiếu chủ, vì vậy nức nở thì thào tự nói, "Thiếu chủ, em sợ quá, thiếu chủ, anh đang ở đâu, thiếu chủ, dẫn em đi, van cầu anh dẫn em đi, ô ô ——"Nhưng cô quá bất lực, nên mới dùng ngôn ngữ để xin trợ giúp, dùng chuyện này để dỗ dành chính mình, cô căn bản chưa nghĩ qua, trong suy nghĩ của cô thiếu chủ sẽ xuất hiện.Thiếu chủ ở trong lòng của cô, chính là một người thần bí, cô không cách nào biết về người thần bí, mẹ Lâm và bác Lâm không muốn nói cho cô biết, mà thiếu chủ lại rất ít xuất hiện ở trước mặt của cô. Mặc dù như thế, trong nội tâm cô vẫn là đối với thiếu chủ này có cảm giác ỷ lại mãnh liệt, phảng phất trên thế giới này, chỉ có anh có thể cho cô cảm giác an toàn."Thiếu chủ, anh thật sự quan tâm tới Giai Giai ư, nhưng mà vì sao anh cũng không tới gặp Giai Giai ?" Ngãi Giai Giai bởi vì không thấy Tề Hiên, trong nội tâm cực kỳ mất mát.Mẹ Lâm nói, thiếu chủ chính là người thật sự quan tâm cô, nhưng mà nếu như anh thật sự quan tâm cô, vì sao không chịu gặp cô, chẳng lẽ bộ dạng cô rất xấu sao?Ngãi Giai Giai vừa nghĩ tới khả năng này, thì vươn tay ra chạm vào khuôn mặt khô khốc gầy teo của mình, cảm giác tự ti tự nhiên sinh ra, vì thế lấy dây chuyền trên cổ ra nắm ở trong tay và không ngừng rơi lệ.Thật sự cô không đẹp, không có khuôn mặt trắng trắng mềm mềm như những đứa trẻ khác, lá gan lại nhỏ, cũng sợ bệnh viện, không có bối cảnh gia đình, gần như không khác với cô nhi lắm, ai sẽ thích cô ?Ngãi Giai Giai càng nghĩ thì càng tự ti, cuối cùng lấy tay ôm mặt của mình, bi thương mà khóc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận