Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Nghiêm Chính Phong nhận được điện thoại của cảnh sát gọi tới, vì vậy lập tức chạy tới. Nhìn thấy Trần Tiểu Ngoạn đứng ở ven đường mà vô cùng hưng phấn. Vừa xuống xe thì lập tức xông lên ôm lấy cô.“Này, anh” —— Trần Tiểu Ngoạn bị Nghiêm Chính Phong ôm như thế, thì cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng rất thích cảm giác như thế. Từ nhỏ đến lớn vẫn không có người đàn ông nào ôm cô nhiệt tình như vậy, thật sự rất vui.“Em làm anh sợ muốn chết, em có biết không. Anh rất lo lắng cho em, lo lắng em bị tổn thương, về sau anh cũng sẽ không để em xảy ra chuyện nữa.” Nghiêm Chính Phong cứ ôm Trần Tiểu Ngoạn như thế, thâm tình nói ra lời ở trong lòng mình.“Trời sắp đổ hồng vũ á!” Trần Tiểu Ngoạn cảm thấy những lời này , hình như không giống như lời của Nghiêm Chính Phong, cảm thấy rất kinh ngạc.“Đúng, trời sắp đổ Hồng Vũ. Cũng vì như vậy, nên anh mới biết, anh quan tâm em thế nào, sợ mất em thế nào. Tiểu Ngoạn, em có nguyện ý tiếp nhận anh không?” Nghiêm Chính Phong nhẹ nhàng buông Trần Tiểu Ngoạn ra, thâm tình mà nhìn chăm chú vào cô.“Tiếp nhận anh cái gì? Điên quá đấy!” Trần Tiểu Ngoạn xấu hổ cúi đầu. Ngừơi đàn ông cọc gỗ này có phải đang cầu hôn với cô không nhỉ? Có phải đang hỏi cô có nguyện ý tiếp nhận cầu hôn của anh ta không. Nếu như vậy thì tốt.“Mẹ nuôi, chú Nghiêm đang hỏi mẹ có nguyện ý gả cho chú ấy hay không đó?” Tề Tiểu Hiên đứng ở bên cạnh nhìn bọn họ, thuận tiện chen vào một câu nói.“Nghiêm Chính Phong, anh đang cầu hôn với tôi sao?” Trần Tiểu Ngoạn giả bộ ra dáng vẻ không vui, thật ra thì trong lòng đã cực kỳ sung sướng.“Đúng.” Nghiêm Chính Phong không chút do dự mà trả lời.“Nếu là đang cầu hôn, tại sao ngay cả một chiếc nhẫn anh cũng không có, thật sự không có thành ý, tôi không yêu cầu anh giống như Tề Hiên có hoa tươi, có chiếc nhẫn kim cương, nhưng mà một chiếc nhẫn bạc chắc cũng nên có chứ!” Trần Tiểu Ngoạn oán trách. Rất nhiều phụ nữ đều hi vọng có một bạch mã hoàng tử anh tuấn nhiều tiền, giống như Tề Hiên vậy. Thế nhưng thế giới này làm sao mà có nhiều bạch mã hoàng tử chứ, nhìn thấy khá hơn một chút vẫn là nhanh chóng bắt lấy, tỷ như Nghiêm Chính Phong này.“Ai nói không có, em xem.” Nghiêm Chính Phong từ trong túi lấy ra một cái hộp nhỏ tinh xảo, sau đó mở ra ở trước mặt Tần Tiểu Ngoạn.“Oa, chiếc nhẫn kim cương, ai, anh thật sự không tiếc hả!” Trần Tiểu Ngoạn cực kỳ kinh ngạc, muốn cầm lấy chiếc nhẫn, nhưng mà lại ngượng ngùng. Loại nhẫn cầu hôn này, phải là nhà trai đeo lên cho đàn gái mới được, bản thân cô không thể đeo lên.“Cái này là anh đã mua từ lâu rồi, vì chính là đợi một khắc này, thật ra thì anh đã thích em từ lâu, chỉ là không nói ra thôi. Anh lo lắng em cự tuyệt anh, cho nên không dám mở miệng. Trải qua chuyện này, anh hiểu là trong cuộc sống này, với anh em quan trọng cỡ nào, không thể không có em. Tiểu Ngoạn gả cho anh có được hay không?” Nghiêm Chính Phong một gối quỳ xuống đưa chiếc nhẫn kim cương lên“Không phải anh nói là người ta không có ngực, không có mông, một chút hương vị phụ nữ cũng không có sao?” Trần Tiểu Ngoạn bĩu môi trách, những lời đó là ban đầu Nghiêm Chính Phong tổn hại cô.“Anh thích người như em, không có ngực, không có mông, một chút hương vị phụ nữ cũng không có.”“Có thật không?” Trong lòng Trần Tiểu Ngoạn ngọt ngào, trên mặt tất cả đều đỏ hồng.“Thật. Tiểu Ngoạn gả cho anh được không?” Nghiêm Chính Phong cầu hôn lần nữa.“Mẹ nuôi, mẹ đáp ứng đi, mẹ xem chú Nghiêm ưu tú như thế, nếu như mẹ không muốn chú ấy, ngộ nhỡ bị phụ nữ khác đoạt đi, thì đến lúc đó thua thiệt là mẹ nha.” Tề Tiểu Hiên ở một bên phụ họa khích lệ Trần Tiểu Ngoạn tiếp nhận Nghiêm Chính Phong.“Ai dám, ai dám giành người của ta. Ta sẽ liều mạng với cô ta.” Trần Tiểu Ngoạn nói cảnh cáo.“Tiểu Ngoạn, nói như thế là em đáp ứng có phải hay không?” Nghiêm Chính Phong hưng phấn nói, sau đó đứng lên cầm lấy chiếc nhẫn từ trong hộp ra.“Lúc này tạm đáp ứng trước, nếu để cho em biết anh cùng phụ nữ khác câu tam đáp tứ, em nhất định sẽ không bỏ qua cho anh.” Trần Tiểu Ngoạn vươn tay ra, nhưng vẫn không quên cảnh cáo Nghiêm Chính Phong.“Biết rồi bà xã đại nhân.” Nghiêm Chính Phong cười rất hạnh phúc, sau đó đem chiếc nhẫn đeo lên trên tay Trần Tiểu Ngoạn, sau đó ở ven đừơng đại lộ ôm lấy cô, hưng phấn xoay tròn.“Anh làm gì đấy. Thả em xuống, sắp xỉu rồi.” Bây giờ cô rất đói, bị Nghiêm Chính Phong ôm xoay tròn như thế, thì đầu càng choáng váng hơn.“Anh thật vui mừng, thật xin lỗi. không có làm em bị thương chứ.” Nghiêm Chính Phong để Trần Tiểu Ngoạn xuống quan tâm hỏi.“Em không phải thủy tinh, không dễ dàng bị thương như vậy. Tiểu Hiên con nói có đúng không hả?” Trần Tiểu Ngoạn quá cao hứng, nên ngay cả chuyện đói bụng cũng đã quên, cô chỉ muốn tìm người chia sẻ vui vẻ.“Dạ, dạ, dạ, mẹ không dễ dàng bị thương như vậy. Chúng ta có thể đi về không. Con rất nhớ ba mẹ.” Vẻ mặt Tề Tiểu Hiên khổ sở. Nếu ba mẹ ở bên cạnh cậu, thì tốt biết bao, nhất định cậu sẽ càng hạnh phúc hơn. Tề Tiểu Hiên vừa mới nói xong, thì đột nhiên một giọng nói quen thuộc, làm cho cậu quay đầu lập tức.“Tiểu Hiên” —— Ngãi Giai Giai từ sau lưng Tề Tểu Hiên chạy tới, sau đó ôm cậu bé thật chặt“Tiểu Hiên, con ngoan của mẹ.”“Mẹ, con rất nhớ mẹ!” Tề Tiểu Hiên cũng ôm Ngãi Giai Giai, rất kích động.“Mẹ cũng rất nhớ, để mẹ nhìn xem con có bị thương không.” Ngãi Giai Giai nhìn Tề Tiểu Hiên mấy lần, phát hiện không có bị thương. Lúc này mới yên tâm, vậy mà cũng đã gầy một chút, lại làm cho cô rất đau lòng“Đứa con đáng thương của mẹ, con cũng gầy thành ra như vậy, nhất định chịu không ít khổ sở rồi.”“Mẹ, không sao đâu, nam tử hán đại trượng phu chịu chút khổ coi là gì chứ, phải không ba.” Tề Tiểu Hiên cười nhìn Tề Hiên đứng ở sau lưng Ngãi Giai Giai.Tề Hiên vẫn luôn im lặng nhìn hai mẹ con. Nếu không phải là Tề Tiểu Hiên gọi anh, anh vẫn không muốn phá rách cái cảnh ấm áp này. Mọi người trông mong giờ khắc này cũng đã lâu rồi, anh cũng vậy.“Đúng, nam tử hán đại trượng phu chịu chút khổ có gì phải sợ.” Tề Hiên ngồi chồm hổm xuống ôm Tề Tiểu Hiên, cưng chìu nhìn cậu bé. Quan trọng là người một nhà đoàn viên, về sau ở chung một chỗ sẽ hạnh phúc, anh thật cao hứng.“Ba mẹ, mẹ nuôi đáp ứng cầu hôn của chú Nghiêm rồi. Như vậy về sau chú Nghiêm có phải là cha nuôi của con không.” Tề Tiểu Hiên hài hước nói, hai tay đều kéo một tay của Ngãi Giai Giai và Tề Hiên.“Đúng, về sau Tiểu Hiên lại thêm một ba, có vui không vậy!” Trần Tiểu Ngoạn đùa với cậu.“Đương nhiên vui vẻ, con lại thêm một ba. Vậy phải nói là con có hai ba, hai mẹ, hai ông nội, một bà nội, còn có một ông ngoại. Oa, con thật sự là quá hạnh phúc.”“Tiểu Hiên, sao lại thêm một ông ngoại vậy, là ai thế,” Ngãi Giai Giai không hiểu Tề Tiểu Hiên nói ông ngoại là ai.Vậy mà những lời này của Tề Tiểu Hiên, lại khiến cho Trần Tiểu Ngoạn cực kỳ đau buồn. Cô biết Tề Tiểu Hiên nói ông ngoại là ai, là ba của cô. Trước đó không phải cô vẫn nói muốn tìm ba của mình về sao. Bây giờ người đã xuất hiện ở trước mặt cô, tại sao cô lại không tha thứ cho ông, cô làm như vậy có phải quá đáng hay không, dù sao ông ấy vẫn là ba của cô mà!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận