Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Ngãi Giai Giai bị người ta trói, mang đến một nơi đầy mùi xăng, cô vừa tới không lâu, thì Tăng Hải Lâm đến.Ngãi Giai Giai vừa nhìn thấy Tăng Hải Lâm, thì trong lòng cực kỳ tức giận, rất ghét anh ta, nếu không phải miệng của cô bị dán, thật sự muốn mắng.Tăng Hải Lâm tràn đầy áy náy, đi đến trước mặt của Ngãi Giai Giai, sau đó xé miếng băng keo dán miệng của cô ra.“Giai Giai tủi thân một chút, anh bảo đảm không để cho Diệp Tầm Phương động tới em.” Bắt Ngãi Giai Giai đi như vậy, anh rất không muốn, nhưng lại không thể không làm.“Tăng Hải Lâm, tại sao anh lại cùng Diệp Tầm Phương làm nhiều chuyện xấu như vậy, chẳng lẽ sẽ không sợ báo ứng sao?” Miệng Ngãi Giai Giai đựơc tự do, sau đó chửi mắng Tăng Hải Lâm, ánh mắt vô cùng sắc bén nhìn anh ta chằm chằm.“Giai Giai, anh làm như vậy cũng là có nổi khổ tâm, hi vọng em có thể tha thứ.” Tăng Hải Lâm bất đắc dĩ nói.“Nếu như anh có khó khăn gì, có thể nói với tôi, tôi sẽ nhờ Thiếu chủ giúp cho anh, anh không nên ở cùng một chỗ với Diệp Tầm Phương làm chuyện xấu. Làm chuyện như vậy, chẳng qua là hại người hại mình.” Thật ra thì cô cảm thấy Tăng Hải Lâm cũng không xấu, mỗi lần thấy cô đều là bộ dáng có vẻ bất đắc dĩ, có lẽ anh ta thật sự có nổi khổ tâm. Ai trong chúng ta cũng đều có nổi khổ tâm.“Giai Giai yên tâm đi, anh sẽ không để cho Diệp Tầm Phương làm hại em.” Tăng Hải Lâm không biết nên nói những gì, chỉ là cho Ngãi Giai Giai một lời hứa. Có lẽ Tề Hiên thật sự có thể giúp anh, nhưng mà có ai lại hào phóng như vậy, mà đi giúp tình địch đây, sẽ không, nhất là Tề Hiên. Anh tin Tề Hiên nhất định sẽ không trợ giúp cho anh.“Anh mở miệng ra đều nói sẽ không làm hại tôi, bây giờ anh đã tổn thương tôi, anh không phải cảm thấy lời nói của mình rất đáng xấu hổ sao. Bây giờ tôi đang cực kỳ tức giận.” Ngãi Giai Giai thấy Tăng Hải Lâm không muốn nói ra nổi khổ tâm với cô. Vì vậy lại bắt đầu tức giận. Vốn cho rằng ôn tồn một chút, thì Tăng Hải Lâm sẽ nói ra tất cả, không nghĩ tới phí công.“Xin lỗi, hi vọng em có thể tha thứ.” Tăng Hải Lâm gật đầu nói xin lỗi.Ngãi Giai Giai quay đầu đi, không chấp nhận lời xin lỗi của Tăng Hải Lâm, trong lòng cực kỳ tức giận. Cô còn vội trở về gặp Trần Tiểu Ngoạn và con trai của mình. Ai ngờ lại bị Tăng Hải Lâm trói đến nơi quỷ quái này, nghĩ không tức giận cũng khó.Lúc này một người chạy tới, vội nói với Tăng Hải Lâm: “Lão đại, Diệp Tầm Phương không thấy, cả hai người bị trói cũng không thấy, bên trong chỉ có một người chết, có điều không phải là anh em của chúng ta, là ngừơi của phe Diệp Tầm Phương.”Ngãi Giai Giai mơ hồ nghe được người này nói, đặc biệt là câu ‘ hai người kia cũng không thấy ’ kia, cảm thấy vô cùng vui vẻ.Hai người kia, có phải là chỉ Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên hay không, nói cách khác chính là bọn họ đã trốn rồi, tốt quá.“Cái gì? Diệp Tầm Phương mang Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên đi đâu.” Tăng Hải Lâm vội vàng hỏi. Mất tin tức của Diệp Tầm Phương, anh thật lo lắng cô ta sẽ làm ra chuyện tổn thương đến đám anh em của anh, chuyện vậy mà anh lại không thể đúng lúc đi ngăn cản.“Không rõ ràng lắm, tụi em tìm vùng gần đó, cũng không phát hiện tung tích của bọn họ.”“Phái các anh em đi tìm, nhất định phải tìm được Diệp Tầm Phương, không được để cho người đàn bà này, cứ như vậy mà biến mất.” Tăng Hải Lâm ra lệnh xong, rồi với vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Ngãi Giai Giai, sau đó mở sợi dây giúp cô.“Tại sao thả tôi.” Ngãi Giai Giai nghi ngờ không hiểu. Chẳng lẽ chỉ vì Diệp Tầm Phương chạy, nên Tăng Hải Lâm để cô lại sao. Sao cô cảm thấy hình như giữa Tăng Hải Lâm và Diệp Tầm Phương có cừu hận gì đó.“Bắt em là ý của Diệp Tầm Phương, bây giờ không biết cô ta đi đâu, nên anh không cần thiết bắt em.” Tăng Hải Lâm giải thích.“Tôi không hiểu, vì sao anh lại phải nghe lời của Diệp Tầm Phương?” Giữa Tăng Hải Lâm và Diệp Tầm Phương rốt cuộc là quan hệ gì. Tại sao anh ta lại nghe lời của Diệp Tầm Phương như vậy, kỳ quái thật.“Vốn là anh và cô ta không có bất kỳ quan hệ nào, chỉ là trước kia, lúc một người anh em của anh không cẩn thận đẩy ngã một ông lão, kết quả ông lão kia chết, mà Diệp Tầm Phương đúng lúc nhìn thấy, sau đó cô ta biết người kia là thuộc hạ của anh. Vì vậy dùng chuyện này để uy hiếp anh, vì anh em của anh, anh phải nghe lời của Diệp Tầm Phương, bằng không anh em của anh sẽ phải ngồi tù, mà nó mới có mười tám tuổi thôi.” Tăng Hải Lâm càng nói càng tức và phẫn nộ.“Vậy anh có nghĩ tới Diệp Tầm Phương sẽ bảo anh đi làm nhiều chuyện phạm pháp hơn hay không, lúc đó anh làm thế nào để mà kết thúc. Anh lo lắng cho anh em của anh sẽ ngồi tù, chẳng lẽ anh không lo lắng mình cũng sẽ ngồi tù sao.”“Giai Giai, đây là em đang quan tâm anh, lo lắng anh sẽ ngồi tù sao?” Tăng Hải Lâm ngây thơ hỏi. Đến một khắc này, anh cũng không dám xa vời hy vọng nữa, có thể được Ngãi Giai Giai, lại có thể được cô quan tâm một chút xíu, anh cũng sẽ rất vui.“Tôi không có, tôi chỉ là” —— Ngãi Giai Giai không biết nên nói gì, cô lo lắng nói vài lời ngọt ngào, thì Tăng Hải Lâm lại dây dưa cô không tha.“Giai Giai, ngay cả quan tâm anh một chút, em cũng không muốn sao.” Tăng Hải Lâm mang theo một tia cầu khẩn nhìn Ngãi Giai Giai, hy vọng có thể nhận được một chút trìu mến của cô, cho dù là một câu quan tâm.“Thật xin lỗi, tôi không biết nên làm như thế nào? Tôi biết nếu trực tiếp cự tuyệt anh, anh sẽ rất buồn, nhưng mà tôi lại không còn cách nào khác. Tôi không muốn có một chút dây dưa với anh, vì ở trong lòng của tôi tràn đầy thiếu chủ. Xin anh tha thứ cho.” Ngãi Giai Giai bất đắc dĩ nhìn Tăng Hải Lâm, rất cố gắng nói lời ở trong tim ra.“Giai Giai, em yên tâm đi, chuyện này qua đi, anh sẽ rời khỏi nơi này, từ đó sẽ không trở lại quấy rầy cuộc sống của em và Tề Hiên. Em có thể yên tâm.” Tăng Hải Lâm thấy dáng vẻ Ngãi Giai Giai do dự, tâm càng lạnh hơn càng bỏ qua theo đuổi cô.“Thật ra thì bên cạnh tôi vẫn không người bạn để thổ lộ tâm tình, ngoại trừ Tiểu Ngoạn, cũng chưa từng có người khác, tôi chỉ là muốn làm bạn với anh mà thôi, chỉ là bạn mà thôi. Người tôi yêu vĩnh viễn đều là Thiếu chủ, cả đời đều không thể thay đổi, tôi chỉ là đang đứng ở vị trí bạn bè mà quan tâm anh một chút thôi.” Ngãi Giai Giai nói chuyện rất rõ ràng, tuyệt đối không muốn để cho Tăng Hải Lâm hiểu lầm.“Anh hiểu, Giai Giai anh sẽ bạn của em cả đời. Bây giờ em phải về đi, hay là ở lại chỗ này chờ bọn anh tìm được Diệp Tầm Phương, sau đó cứu Trần Tiểu Ngoạn và con trai của em ra, để cho bọn họ cùng với em trở về.” Tăng Hải Lâm mỉm cười nhìn Ngãi Giai Giai, trong lòng đã nghĩ thông suốt rất nhiều. Cảnh giới cao nhất của yêu một người, không phải là lấy được cô hoàn toàn, mà là để cho cô hoàn toàn vui vẻ.“Tôi muốn trở về, có lẽ Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên đã về nhà.”“Đựơc, bây giờ anh lập tức đưa em trở về, hi vọng Tề Hiên có thể tha thứ cho hành động việc làm của anh, anh cũng là thân bất do kỷ.” Tăng Hải Lâm tự trách rồi cầu khẩn Ngãi Giai Giai.“Tôi biết rồi, tôi hi vọng anh không phải nghe lời của Diệp Tầm Phương nữa, nếu không sẽ phá hủy chính mình.” Ngãi Giai Giai mỉm cười khuyên Tăng Hải Lâm.“Yên tâm, anh có chừng mực, đi thôi. Bây giờ anh đưa em về.” Tăng Hải Lâm ở phía trước dẫn đường, tính tự mình lái xe đưa Ngãi Giai Giai về.Ngãi Giai Giai đuổi theo, trong lòng rất vui mừng bởi vì cô có thêm một người bạn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận