Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Tăng Hải Lâm và Hác Cường mới vừa đi, thì Trần Tiểu Ngoạn đi tới tiệm bán hoa, hơn nữa còn mang theo sự tức giận, vừa vào tiệm bán hoa liền ra sức oán trách với Ngãi Giai Giai:“Giai Giai cậu biết không, tên Nghiêm Chính Phong kia thật đáng ghét, anh ta rõ ràng nhìn thấy mình không đánh, còn không chào hỏi mình. Mỗi ngày bày ra khuôn mặt thối với mình, tức chết mình mà, mình rốt cuộc có chỗ nào không giống phụ nữ . Chỉ là vóc dáng hơi cứng một chút, sức lực hơi mạnh một chút, tính tình nóng nảy một chút mà thôi. Phụ nữ khác có mình cũng có, tại sao phải dùng ánh mắt như thế nhìn mình.” Trần Tiểu Ngoạn càng nói càng tức, quả thật giống như là một trái bom vậy.“Tiểu Ngoạn, đã xảy ra chuyện gì mà cậu nóng giận như thế.” Ngãi Giai Giai rót cho cô ấy một ly nước để cho cô ấy giải nhiệt.Trần Tiểu Ngoạn nhận lấy nước Ngãi Giai Giai đưa tới, uống một hơi cạn sạch, sau đó tiếp tục oán trách. “Bây giờ ở dưới cùng một mái nhà với anh, anh ta rõ ràng coi mình như người xa lạ, gặp mặt cũng không chào hỏi, ngay cả mỉm cười cũng không có. Cậu nói xem có tức hay không chứ.”“Anh ấy không đánh, không chào hỏi với cậu, vậy cậu hãy chào hỏi anh ấy đi. Dù sao luôn phải có một người mở đầu trước nha!” Ngãi Giai Giai khuyên nhủ.Hai người oan gia này, không phải là bị Thiếu chủ nói trúng rồi chứ, trời sinh một đôi, oan gia hoan hỉ, đúng là không tồi. Tối thiểu Nghiêm Chính Phong này cũng đáng tín nhiệm.“Tại sao là mình mở đầu trước, mà không phải là anh mở đầu. Anh ta là đàn ông, đàn ông thì nên có đức độ của đàn ông.” Muốn cô cúi đầu trước không có cửa đâu.Thái độ của Trần Tiểu Ngoạn vô cùng cứng rắn, chết sống cũng không khuất phục“Vậy cậu muốn thế nào, dùng nắm đấm buộc anh ấy đánh, chào hỏi với cậu trước sao.”“Làm sao có thể chứ, không phải là bảo ta phải đánh với chào hỏi anh ta sao, cùng với mình chủ động mở miệng trước thì có gì khác nhau đâu, không làm.”Nếu nói như vậy thì cô rất mất mặt nha, cái tên Nghiêm Chính Phong chết tiệt kia, tựa như cọc gỗ vậy, ngốc muốn chết, tuyệt đối không hiểu được thế thái nhân tình, ngay cả thăm hỏi cũng không biết.“Vậy anh ấy vẫn không mở miệng thì cậu phải làm sao? Tiểu Ngoạn có phải cậu thích Nghiêm Chính Phong hay không?” Ngãi Giai Giai cười nhìn cô ấy.“Ai mà thích con heo thúi đáng ghét đó chứ. Giai Giai, cậu mà nói như vậy nữa, coi chừng mình giận đó.” Trần Tiểu Ngoạn cảnh cáo Ngãi Giai Giai.Cô sẽ không thích Nghiêm Chính Phong, tuyệt đối sẽ không, nhất định sẽ không. Cô làm sao lại thích loại đàn ông không có phẩm chất như vậy chứ, lại không biết dỗ người.“Được rồi, mình không nói là đựơc chứ gì, đừng tức giận nữa.” Ngãi Giai Giai chỉ có thể bất đắc dĩ nói ngược lại.Xem ra Trần Tiểu Ngoạn thật sự thích Nghiêm Chính Phong, chẳng qua là nhất định không chịu thừa nhận thôi.“Vậy mới là chị em tốt của mình, sao cậu không để cánh tay ra ngoài vậy.” Trần Tiểu Ngoạn hồn nhiên nhìn Ngãi Giai Giai úp sấp trên người của cô.“Không có” —— Ngãi Giai Giai còn chưa nói xong, thì đột nhiên có mấy tên lưu manh vọt vào trong tiệm hoa, vừa tiến đến cái gì cũng không nói, mà bắt đầu đập đồ.“Mấy người làm gì vậy?” Ngãi Giai Giai muốn tiến lên ngăn cản, nhưng mà đã bị Trần Tiểu Ngoạn kéo lại.“Giai Giai đừng đi qua, bọn họ sẽ đánh cậu.”“Nhưng mà hoa của mình” —— Ngãi Giai Giai đau lòng nhìn hoa tươi đựơc cô một lòng vun bồi, cứ như vậy mà bị hủy đi.“Cậu trốn đi, để đó ình.” Trần Tiểu Ngoạn bảo Ngãi Giai Giai tránh ra, sau đó xông tới ngăn cản mấy tên lưu manh kia, đánh một người ngã ở trên mặt đất.Mấy tên lưu manh còn lại nhìn thấy người của mình bị đánh, thì cùng tiến lên đối phó Trần Tiểu Ngoạn.“Tiểu Ngoạn cẩn thận một chút !” Ngãi Giai Giai lo lắng muốn chết, bây giờ đã không còn tâm tư để ý đến hoa, chỉ lo lắng an toàn của Trần Tiểu Ngoạn.Đối phương nhiều người như vậy, Trần Tiểu Ngoạn lại chỉ có một mình, mặc dù cô ấy có thể đánh, nhưng một mình làm sao có thể đối phó được nhiều người như vậy chứ.Lúc đầu chỉ có mấy tên lưu manh thôi, nên không bao lâu Trần Tiểu Ngoạn liền đánh bọn họ ngã, thế nhưng mấy tên ngã xuống lại chạy đi. Sau có mấy tên nữa vào, hơn nữa trên tay còn cầm gậy bóng chày hung hăng đánh xuống người Trần Tiểu Ngoạn.“Tiểu Ngoạn coi chừng.” Ngãi Giai Giai lo lắng hơn, tâm bị nhéo và rất lo lắng Trần Tiểu Ngoạn sẽ bị thương.Đám lưu manh xông vào không chỉ đánh Trần Tiểu Ngoạn, thấy cái gì thì đánh cái đó, đập cả tiệm bán hoa, khắp nơi đều là tiếng bể tan tành.“Mấy người dừng tay cho tôi, cút ra ngoài.” Trần Tiểu Ngoạn né tránh đám lưu manh vung cây gậy bóng chày tới, vậy mà nghe tiếng vật phẩm bể tan tành, thì giận không thôi, không có chú ý liền bị một gậy.“A” —— Trần Tiểu Ngoạn bị người đánh một gậy vào phần bụng, thì đau đớn mà cô hô một tiếng, sau đó cắn răng chịu đựng.“Tiểu Ngoạn.” Ngãi Giai Giai thấy Trần Tiểu Ngoạn bị đánh thì nóng nảy, nhưng mà lại không biết làm cái gì bây giờ.“Khốn kiếp, xem tao làm sao thu thập bọn bây.” Trần Tiểu Ngoạn chịu đau đớn ở bụng, lần nữa xông tới đánh mấy tên lưu manh kia nằm sấp xuống, nhưng cô cũng đã bị vài gậy.“Đừng đánh nữa, van cầu mấy người đừng đánh nữa.” Ngãi Giai Giai khóc mà cầu khẩn.“Các anh em chúng ta đi.” Mấy tên lưu manh thấy Trần Tiểu Ngoạn đã đánh rất nhiều anh em, mà cô ta cũng bị đả thương. Vì thế mà rút lui.Sau khi đám lưu manh chạy. Ngãi Giai Giai liền tiến lên đỡ Trần Tiểu Ngoạn đang đứng không vững.“Tiểu Ngoạn, cậu làm sao vậy, đừng dọa mình được không.”Trần Tiểu Ngoạn đi theo cô mười năm, vậy mà lại là lần đầu tiên cô thấy cô ấy bị thương.“Ha ha, mình không sao.” Trần Tiểu Ngoạn gượng cười một lúc mới vừa nói xong không có sao thì té xỉu.“Tiểu Ngoạn.” Ngãi Giai Giai cố hết sức ôm lấy cô ấy ngồi dưới đất, hốt hoảng lấy điện thoại di động ra, vốn muốn gọi điện thoại cho Tề Hiên, nhưng nghĩ lại đổi thành gọi điện thoại cho Nghiêm Chính Phong.Nghiêm Chính Phong thấy Ngãi Giai Giai điện tới thì trợn tròn mắt, bởi vì Ngãi Giai Giai chưa bao giờ gọi điện thoại tới cho anh, hôm nay sao lại phá lệ mà gọi điện thoại cho anh chứ, theo lý thuyết thì cô ấy nên gọi cho Thiếu chủ mới đúng.“Chính Phong sao kinh ngạc như vậy” Tề Hiên ngồi ở trong phòng làm việc, nghe điện thoại của Nghiêm Chính Phong vang lên, vì vậy ngẩng đầu nhìn, anh phát hiện vẻ mặt anh ấy hơi bất thừơng.“Thiếu chủ, là Giai Giai tiểu thư gọi điện thoại tới, có phải cô ấy gọi lầm rồi không?” Nghiêm Chính Phong không nhận điện thoại, mà là ngây ngốc nhìn điện thoại di động trong tay.“Có lẽ cô ấy tìm cậu có chuyện gì đó, nhận đi.”Mấy hôm nay anh cũng quan sát tình huống ở chung của Trần Tiểu Ngoạn và Nghiêm Chính Phong. Có lẽ là Trần Tiểu Ngoạn bảo Ngãi Giai Giai gọi, cái này cũng chẳng có gì lạ.Nghiêm Chính Phong nghe Tề Hiên nói như thế, thì nhận điện thoại. Vậy mà lời nói của Ngãi Giai Giai ở trong điện thoại, làm cho anh thất kinh.“Được, tôi lập tức chạy tới.”Tề Hiên thấy Nghiêm Chính Phong vội như thế, cũng nóng nảy: “Chính Phong đã xảy ra chuyện gì.”“Thiếu chủ có người đến đập tiệm bán hoa của Giai Giai tiểu thư, còn mang theo người đánh Tiểu Ngoạn bị thương, bây giờ tôi lập tức đi qua.”Nghiêm Chính Phong nhanh chóng thật lại mọi chuyện, hận bây giờ không thể vọt ngay tới tiệm hoa.“Cái gì? Chúng ta cùng đi đi.” Tề Hiên vừa nghe Ngãi Giai Giai đã xảy ra chuyện, thì nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc đi với Nghiêm Chính Phong.Chuyện này khẳng định có liên quan đến Tăng Hải Lâm, mềm không được thì sẽ tới cứng, người này thật là đáng ghét.Tề Hiên trong lòng thầm mắng Tăng Hải Lâm, dùng tốc độ nhanh nhất mà lái xe đến tiệm bán hoa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận