Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Tề Hiên thấy Tăng Hải Lâm phát một hôn gió với Ngãi Giai Giai, thì trong lòng ghen tuông tăng cao, hận không thể xông lên hung hăng dạy dỗ Tăng Hải Lâm một chút. Nhưng mà anh vẫn không làm gì cả, cho dù làm gì thì lý do anh ra tay trước, sẽ khiến cho Tăng Hải Lâm có cơ hội phản bác, cho nên anh sẽ không ngốc đến mức ở trước công chúng mà ra tay đánh người.“Tề Hiên, cạnh tranh của chúng ta bắt đầu. Tôi sẽ cứơp Giai Giai từ bên cạnh của anh, anh chờ tiếp chiêu đi.” Tăng Hải Lâm nhấn mạnh lần nữa với cái quyết định của mình, sau đó lái xe rời đi.“Khốn kiếp, ngay cả phụ nữ của tôi, cũng dám có chủ ý, đừng mơ tưởng.” Tề Hiên tức giận nhìn hướng Tăng Hải Lâm rời đi mở miệng mắng to. Tề Hiên không có hình tượng mà mắng to ở trên đường cái, dẫn đến rất nhiều ánh mắt quái dị của quần chúng, nhưng mà anh cũng không thèm để ý.“Thiếu chủ đừng nóng giận, tức giận đối với thân thể không tốt.” Ngãi Giai giai an ủi. Tăng Hải Lâm nói là cô biết có ý gì, xem ra sau này cô không thể có ngày yên lành rồi.“Giai Giai, em đừng để ý đến hắn, cũng không được rời khỏi anh. Anh biết mới vừa rồi là mình không đúng, anh không nên đem tâm tình của mình lên trên người của em, tha thứ cho anh được không?” Tề Hiên rất căm giận, tại sao mình luôn không thể khống chế tâm tình cực kỳ buồn bực của mình,.“Thiếu chủ, xin anh hãy tin em, mặc kệ dưới tình huống nào, em cũng sẽ không rời anh.” Tăng Hải Lâm muốn làm gì thì để cho anh ta làm đi, cô không thèm để ý là đựơc rồi“Anh tin, vì không để cho Tăng Hải Lâm đó quấy rầy chúng ta, anh quyết định ngày mai sẽ trở về nhà lúc đầu của chúng ta.”“Thiếu chủ nói là chỗ em ở lúc nhỏ sao, chính là cái biệt thự xinh xắn kia.” Ngãi Giai Giai rất vui. Chỗ đó cô đã ở bốn năm, rất thích nơi đó.“Đúng vậy, em nguyện ý trở về cùng anh không?” Lần này Tề Hiên trưng cầu ý kiến của Ngãi Giai Giai, không muốn cố chấp không để ý đến ý nguyện của cô nữa.“Dĩ nhiên là nguyện ý, có điều bọn em mới vừa mở tiệm bán hoa, cứ như vậy mà đóng cửa có chút không muốn. Tới nơi này mở một tiệm bán hoa, vốn cho rằng sẽ kinh doanh rất tốt, không ngờ cái tiệm bán hoa này, ngày khai trương đầu tiên liền đóng cửa thì hơi buồn cười.”“Em rất muốn mở cửa hàng bán hoa sao?” Tề Hiên nghiêm túc hỏi. Không phải mỗi người đều thích đợi ở trong nhà, chuyện gì cũng không làm, có người thì muốn có một công việc ổn định để làm, để ình cảm thấy mình còn có giá trị, nên anh tôn trọng lựa chọn của Ngãi Giai Giai.“Vâng, em rất muốn có một tiệm hoa của riêng mình, mỗi ngày sắp xếp những thứ hoa tươi xinh đẹp kia, gói chúng nó lại để cho người ta mua, trong lòng em cũng sẽ vui vẻ theo.”“Sau khi trở về anh sẽ mở một tiệm bán hoa, để cho em làm bà chủ thì thế nào.” Bắt đầu từ bây giờ anh phải học tôn trọng ý nguyện của người phụ nữ mình yêu một chút, nếu không, cho dù cô có thương anh nữa, cũng sẽ bởi vì bá đạo của anh mà chán ghét.“Có thật không? Em thật sự có thể có đựơc tiệm hoa của riêng mình sao?” Vẻ mặt Ngãi Giai Giai không thể tin, vui vẻ đến nỗi cũng không biết biểu đạt vui sướng trong mình như thế nào.“Thật, sau này em chính là một bà chủ của một ông chủ nha.” Tề Hiên đùa với Ngãi Giai Giai.“Thiếu chủ, anh cũng đừng có chế nhạo em nữa. Lúc nào thì chúng ta mở cửa hàng bán hoa vậy?” Ngãi Giai Giai chỉ muốn tự mình lo tiệm bán hoa cho tốt. Bây giờ có thể nói là không thể chờ đợi.“Anh hi vọng là ngày hôm nay đi.” Nên rời khỏi đây sớm một chút, như vậy Tăng Hải Lâm cũng không thể tới làm phiền bọn họ, cũng có thể thoát khỏi dây dưa của hắn ta.“Hôm nay có thể không? Chỉ là không biết bác trai và Tiểu Hiên chuẩn bị sẵn sàng chưa, ngộ nhỡ bọn họ không muốn đi hôm nay.” Ngãi Giai Giai hơi băn khoăn. Cô thật sự là muốn trở về nhanh một chút, sau đó mở một cửa hàng bán hoa. Nhưng cô cũng biết có nhiều việc không thể gấp, cũng không gấp được.“Đơn giản thôi, gọi điện thoại hỏi thì sẽ biết ngay, nếu như bọn họ nguyện ý thì bây giờ chúng ta sẽ đặt vé máy bay.” Tề Hiên lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại hỏi Tề hùng.Ngãi Giai Giai đứng ở bên cạnh anh, nghe anh nói điện thoại, rồi nhìn Tề Hiên không ngừng gật đầu, trong lòng cô cực kỳ vui vẻ. Nói cách khác, hôm nay bọn họ có thể trở về. Ngày mai cô mà có thể bắt tay vào chuyện chuẩn bị tiệm bán hoa.Tề Hiên cúp điện thoại, rồi sau đó kéo tay Ngãi Giai Giai đi về phía trước, chỉ là lần này anh khống chế tốc độ của mình, không để cho Ngãi Giai Giai phải cố hết sức nữa.“Thiếu chủ. Bây giờ chúng ta sẽ đi đâu vậy?”“Book vé máy bay, sau đó về nhà thu dọn đồ đạc. Kế tiếp chúng ta liền bay về. Em nói có được hay không?” Tề Hiên cưng chìu nhìn Ngãi Giai Giai, hai người là một đôi vô cùng ngọt ngào, làm cho người ta hâm mộ, những cặp tình nhân đi ngang qua cũng không nhịn được mà nhìn lại mấy lần.“Đựơc được được, thật tốt quá. Vậy chúng ta đi nhanh một chút đi.” Ngãi Giai Giai vui vẻ kéo Tề Hiên đi về phía trước, hận bây giờ không thể bay trở về được.Rời khỏi nơi đó sáu năm, nơi mà cô đã từng cho rằng là nhà, cho cô cảm giác rất quen thuộc. Bây giờ cuối cùng cũng đã đựơc về, nhưng chuyện quan trọng nhất trong cuộc sống của cô, là người quan tâm nhất cũng ở bên cạnh cô.Trên máy bay ——“Ông nội, sao chúng ta đi vội vàng vậy, phải đi đâu ạ.” Tiểu Hiên ngồi ở bên cạnh Tề hùng rất vui vẻ, nhưng mà trong lòng cảm thấy là lạ. Ngày mai cậu còn muốn đến trường học, để nói với các bạn học là cậu đã đổi họ Tề, không ngờ lại vội vội vàng vàng mà rời đi.“Trở về nhà chính thức của chúng ta!” Tề Hùng ôm Tiểu Hiên cưng chìu cậu.“Nhà chính thức nhất định rất xinh đẹp phải không ạ, phòng có lớn hay không? Con muốn ngủ phòng thật to.” Tiểu Hiên ôm Tề hùng vui vẻ hô to.“Lớn, con muốn bao nhiêu thì có lớn bấy nhiêu.”“Ông nội con yêu ông.”“Cháu nội ngoan, ông nội thích nghe nhiều lần câu này của con nha!”“Ông nội con yêu ông, ông nội con yêu ông.”Tề Hiên và Ngãi Giai Giai ngồi chung một chỗ tựa sát vào nhau, vui vẻ nhìn một già một trẻ bên cạnh chơi đùa, mà Trần Tiểu Ngoạn lại vẫn trừng Nghiêm Chính Phong, giống như người ở trước mắt có thù không đội trời chung với cô ấy vậy.Nghiêm Chính Phong bị Trần Tiểu Ngoạn nhìn chằm chằm như thế, thì cảm thấy cả người rét run, nhưng trong lòng cũng không muốn ầm ĩ với cô ấy, lại càng không muốn đấu với cô ấy. Không thể làm gì khác hơn là quay đầu đi, không nhìn thẳng vào mắt của cô ấy, nhắm mắt làm ngơ.“Thiếu chủ, em cảm thấy Tiểu Ngoạn và Chính Phong rất xứng đôi.” Ngãi Giai Giai thấy Trần Tiểu Ngoạn vẫn nhìn chằm chằm Nghiêm Chính Phong như thế, thì đột nhiên cảm thấy hai người bọn họ rất xứng đôi, trong lòng sinh ra ý niệm muốn ghép bọn họ thành đôi.“Anh cũng cảm thấy như vậy, hơn nữa anh dám khẳng định tương lai bọn họ nhất định sẽ là một đôi.”“Thiếu chủ, tại sao anh lại khẳng định như thế?” Trong lòng Ngãi Giai Giai cũng không muốn khẳng định, dù sao rất nhiều việc đều là không biết đựơc.“Không phải oan gia không đụng đầu, chúng ta sẽ từ từ chờ xem bọn họ phát ra tia lửa tình yêu đi.” Tề Hiên ôm Ngãi Giai Giai nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Nghiêm Chính Phong, tưởng tượng bộ dạng của cậu ấy và Trần Tiểu Ngoạn đi vào lễ đường, cảm thấy rất buồn cười.Nghiêm Chính Phong đột nhiên cảm thấy có rất nhiều đôi mắt nhìn anh, cả người không được tự nhiên, vì vậy giả vờ giữ chặt tìm tư thế ngồi thoải mái mà tựa vào nơi đó, nhắm mắt lại cái gì cũng không nhìn. Tốt nhất cái gì cũng không nhìn, bằng không sẽ tức chết.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận