Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Tề Triển một lòng chỉ nghĩ tới chuyện trên thư thoả hiệp, nên đối với chuyện Tề Hiên mang Ngãi Tiểu Hiên đi, chỉ kinh ngạc một lúc thôi, rồi sau đó lại có dáng vẻ không sao cả, mà tiếp tục xem thoả hiệp. Dù sao chuyện cũng thoả hiệp xong rồi, có trả lại đứa bé cho bọn họ cũng không có vấn đề gì.Tề Hiên sau khi đoạt lại Ngãi Tiểu Hiên, thì lập tức mở trói cho cậu, lấy băng dính trên miệng cậu xuống, kích động mà ôm cậu.“Tiểu Hiên, để cho ba xem có bị thương chỗ nào không?”“Ba —— con không sao.” Ngãi Tiểu Hiên nhào vào trong ngực Tề Hiên, nhịn cố gắng không khóc mà ôm anh thật chặt.Mấy ngày nay cuộc sống của cậu thật vất vả, mỗi ngày cũng không bị trói lại, ăn không đủ no ngủ không ngon, đây quả thực không phải là cuộc sống mà con người trải qua.“Tiểu Hiên ngoan, con rất kiên cường, ba cảm thấy vẻ vang vì con, về sau ba nhất định sẽ bảo vệ con thật tốt, sẽ không để cho người khác bắt nạt con nữa.” Tề Hiên cũng ôm Ngãi Tiểu Hiên mà cam đoan.Đứa nhỏ này thật sự rất kiên cường, gặp phải chuyện như vậy lại không khóc, anh nên cảm thấy cao hứng. Nhưng mà không nói đến con trai kiên cường, anh cũng không bảo vệ Tiểu Hiên thật tốt. Bị Tề Triển bắt đi là thất trách của người làm cha như anh.“Vâng, ba nam tử hán đại trượng phu nhất định phải nói lời giữ lời nha.”“Ừ, nói phải giữ lời.”Hai cha con Tề Hiên và Ngãi Tiểu Hiên ở chỗ đó ôm thật chặt, khiến người khác hâm mộ tình cha con của bọn họ.“Tiểu Hiên ngoan, tới đây để cho ông nội ôm có được hay không?” Trái tim Tề Hùng ngứa một chút, rất muốn ôm cháu của ông một cái, giống như ông còn chưa từng được ôm đứa cháu này vậy.“Ba”—— Ngãi Tiểu Hiên có chút do dự không biết có nên đi hay không, không thể làm gì khác hơn là hướng Tề Hiên nhờ giúp đỡ.Trước đó ông nội này đã cùng ba mẹ cãi nhau, còn phản đối bọn họ ở chung một chỗ, ông nội này hình như không thích mẹ của cậu, vậy cậu có nên đi qua hay không đây. Nhưng mà ông ấy là ông nội nha.“Đi đi, mau đi gọi ông nội đi, ông ấy là ông nội của con đó.” Tề Hiên buông Ngãi Tiểu Hiên ra, nhẹ nhàng đẩy cậu bé về phía Tề Hùng.Mâu thuẫn giữa anh và cha đã hóa giải, hơn nữa Tề Hùng cũng đón nhận Ngãi Giai Giai, cái kết quả này ngoài suy nghĩ và dự đoán của anh. Còn tưởng rằng cả đời này Tề Hùng sẽ không đồng ý cho anh cưới Ngãi Giai Giai, không nghĩ tới chuyện này lại thay đổi nhanh như vậy.“Ông nội” —— Ngãi Tiểu Hiên nghe Tề Hiên nói thế, thì chạy về phía lồng ngực của Tề Hùng mà ôm ông ấy thật chặt. Thêm một người ba rồi lại thêm một ông nội, có thể sẽ thêm một bà nội đây. Ngãi Tiểu Hiên ôm Tề Hùng trong lòng âm thầm ảo tưởng cực kỳ hưng phấn.“Ngoan, thật là cháu nội ngoan của ông nội, lại cho ông nội ôm một cái.” Tề Hùng bế Ngãi Tiểu Hiên lên. phát hiện thể trọng của cháu hơi nhẹ rất không vui.“Cháu nội ngoan, sao con nhẹ như vậy.”“Ông nội, đã mấy ngày nay con chưa ăn được bữa cơm no. Mỗi ngày đều là ăn bánh bao cứng nguội lạnh, con muốn ăn đùi gà, con muốn ăn cá, con muốn ăn xong thật nhiều đồ ăn ngon.” Ngãi Tiểu Hiên uất ức nói.“Tề Triển mày đáng chết, lại ngược đãi cháu của tao như vậy!” Tề Hùng nghe được câu này, thì cực kỳ tức giận mà chửi ầm lên với Tề Triển.“Được rồi, cháu tôi cũng đã trả lại cho các người, lúc này các người nên tuân thủ hứa hẹn đi, dù sao cũng đã như vậy rồi, ông muốn như thế nào.” Tề Triển không quan tâm nhún nhún vai, không thèm để ý đến sự tức giận của Tề Hùng.Muốn ông không đối với Ngãi Tiểu Hiên như vậy, thì ông đã đối đãi như vậy rồi, còn nói cái gì nữa. Dù sao chỉ cần nắm được tiền, thì chuyện gì ông cũng không để ý.“Thả Tề Ngữ Ti.” Tề Hùng lạnh lùng ra lệnh , nhịn lửa giận ở trong lòng, nếu như Tề Triển không phải là em trai của ông, nhất định ông sẽ cho nó trả giá thật lớn.Người đang áp tải Tề Ngữ Ti, nghe lời nói của Tề Hùng, thì mở trói cho cô ấy. Tề Ngữ Ti hưng phấn chạy đến bên cạnh Tề Triển, để lại một mình Lữ Lỵ Liên đang ở nơi đó tức giận.“Ba cũng là người hiểu rõ con nhất.” Tề Ngữ Ti kéo cánh tay Tề Triển làm nũng.“Ba làm sao mà không đau lòng một đứa con gái như con chứ!”“Tề Triển, cái tên không có lương tâm, tôi thiệt thòi đi theo ông nhiều năm như vậy, vì ông làm nhiều chuyện như vậy, ông lại đối với tôi như vậy.“Ông không phải là người.” Lữ Lỵ Liên thấy Tề Triển chỉ để ý đến con gái của mình, không quan tâm đến bà, nên bà tức giận phẫn nộ mà chửi ầm lên.“Lỵ Liên, không phải là tôi nói bà nha, người phụ nữ như bà cũng thật không biết xấu hổ, nói gì mà đi theo tôi nhiều năm như vậy. Đừng quên bà là phụ nữ của anh trai tôi, không phải phụ nữ của tôi. Cái này mọi người đều biết bà không phải là phụ nữ của tôi. Tôi xong rồi sao phải xen vào chuyện của bà.” Tề Triển rũ sạch quan hệ của ông và Lữ Lỵ Liên. Bọn họ vẫn luôn lợi dụng lẫn nhau mà thôi, làm gì có tình cảm.“Tề Triển tôi nguyền rủa ông, người như ông sẽ không chết được tử tế, nhất định sẽ không có kết quả tốt.” Lữ Lỵ Liên rất bất đắc dĩ chỉ có thể mắng chửi người. Nếu như Tề Triển thật sự mặc kệ bà. Tề Hùng lại muốn đối phó với bà. Vậy là kết quả của bà thật sự là rất thê thảm, nếu sớm biết như vậy, thì nên an phận một chút, không quá tham , thì tối thiểu bà còn có cuộc sống tốt, nhưng mà bây giờ thì mất hết.“Bà cứ việc mắng đi.” Tề Triển bị Lữ Lỵ Liên mắng như thế, vẫn không thèm quan tâm.“Ba, dù sao bây giờ bà ta cũng chỉ có thể mắng mà thôi. Đợi bà ta bị bán sang Châu Phi đi, thì xem sau đó bà ta còn có thể chửi chúng ta thế nào.”Tề Ngữ Ti đắc ý mà phụ họa.Lữ Lỵ Liên người đàn bà này, cô đã nhìn không thuận mắt từ lâu. Nếu như không phải là bà ta vẫn đi cùng với ba cô, thì cô đã muốn vạch mặt bà ta từ lâu.“Đúng rồi, các người cũng đừng quên một vạn nha. Ngày mai tôi mà không thấy tiền ở trong tài khoản, thì ông phải biết tôi sẽ làm ra chuyện gì rồi đó?” Tề Triển cầm thoả hiệp lắc lắc ở trước mặt của Tề Hùng nhắc nhở ông.“Yên tâm, một vạn có thể làm ày từ đó biến mất ở trước mặt tao, không còn nguy hại tới con trai cùng cháu trai của tao thì đáng giá.” Tề Hùng rất không vui mà nhìn Tề Triển.“Được, tôi liền tin ông một lần. Ngữ Ti chúng ta đi thôi.” Tề Triển kéo tay Tề Ngữ Ti đi tới ven đường, sau đó chặn một chiếc xe rồi rời đi.Lữ Lỵ Liên nhìn Tề Triển ngồi xe, mà cắn răng nghiến lợi hận không thể chặt tên Tề Triển này thành trăm mảnh. Bà vì Tề Triển làm nhiều như vậy, quay đầu lại cái gì cũng không còn, cái gì cũng không có, tại sao bà lại có kết quả như vậy.“Bà đi đi, tôi sẽ cho bà một khoản tiền coi như tôi bồi thường, đã làm phí tuổi thanh xuân của bà.” Tề Hùng có chút áy náy với Lữ Lỵ Liên, bất đắc dĩ nói một câu, rồi sau đó liền ôm Ngãi Tiểu Hiên lên xe.Sau khi Tề Hùng lên xe, người đang áp chế Lữ Lỵ Liên cũng mở trói, ném bà ở một chỗ rồi cũng rời đi.Lữ Lỵ Liên nhìn xe Tề Hùng đi xa, mà chảy nước mắt thương tâm, tràn đầy hối hận. Mấy năm nay rốt cuộc bà làm được gì, Tề Hùng căn bản cũng không có bạc đãi bà, bà muốn cái gì thì sẽ có cái đó, xài bao nhiêu tiền Tề Hùng cũng không có nói bà, mà bà lại cùng người đàn ông khác hợp mưu muốn hại ông, rốt cuộc bà có phải là người không!Tề Triển, tuyệt đối bà sẽ không bỏ qua cho tên đàn ông đáng ghét này, tuyệt đối sẽ không.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận