Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Ngãi Giai Giai bị mấy tên lưu manh rất nhanh kéo đến trong hẻm nhỏ không có người, trên đường đi, người bên ngoài thấy được cũng mặc kệ."Mấy người là ai, mau thả tôi ra." Ngãi Giai Giai không ngừng giãy dụa, kết quả bị một người dùng vải bố nhét miệng lại, tiếp theo lại bị một cái bao tải đen trùm lên, lúc này muốn hô muốn giãy dụa cũng không được.Ngãi Giai Giai chỉ cảm thấy mình bị người ta nâng lên, sau đó ném đến một chỗ, tiếp theo đó là cảm giác chòng chành, nên cô biết mình đang ở trên xe.Những người này tại sao phải bắt cô, bọn họ là ai, muốn dẫn cô đi nơi nào?Ngãi Giai Giai tràn đầy nghi vấn và sợ hãi, sợ tới mức toàn thân phát run, nước mắt không chịu thua lại chảy ra.Tên lưu manh sau khi dùng túi đen bao Ngãi Giai Giai lại, hai người liền một trước một sau mà khiêng cô, sau đó phóng tới bên xe mang người đi.Bà Lâm đuổi theo đằng sau đám lưu manh, kết quả chạy một đoạn, thật sự là chạy hết nổi rồi mới dừng lại. Nghĩ báo cho Tề Hiên biết, lúc này mới phát hiện vừa rồi lúc ra cửa không mang điện thoại, rơi vào đường cùng đành phải thuê xe đi bệnh viện, muốn bằng tốc độ nhanh nhất báo cáo với Tề Hiên, Ngãi Giai Giai đã xảy ra chuyện, bà lo lắng chậm trễ sẽ không kịp.Tề Hiên và ông Lâm sau khi đưa Tề Hùng đến bệnh viện, thì lập tức tiến hành cấp cứu, hai người ở lo lắng chờ trước cửa phòng phẫu thuật.Trong thời gian chờ đợi này, Tề Hiên suy nghĩ rất nhiều, càng nghĩ càng sợ.Bây giờ tối thiểu nhất anh còn có ba, nếu có một ngày, người ba này anh hận hơn mười năm thật sự rời đi, anh còn có thể cảm thấy hận ông ấy ư, có lẽ lúc đó anh sẽ cảm thấy cái gọi là hận của mình không có chút ý nghĩa nào. Nếu như thời gian có thể quay lại, anh sẽ chọn tha thứ cho cha của mình sao?Trước kia có lẽ anh sẽ chọn không, nhưng bây giờ, anh sẽ chọn có."Thiếu chủ , cậu vẫn rất quan tâm hội chủ, cậu rất lo lắng cho ông ấy đúng không." Ông Lâm ngồi ở bên cạnh Tề Hiên, nhìn anh và mỉm cười.Thiếu chủ ngoài miệng nói không tha thứ cho cha của mình, kỳ thật trong lòng cậu ấy lại khẩn trương hơn ai khác."Bác Lâm, bác nói xem nếu như mẹ còn sống, có thể hận ba hay không?" Tề Hiên thâm trầm hỏi."Sẽ không." Ông Lâm rất quả quyết."Vì sao?""Bởi vì lúc ấy hội chủ cũng không phải thiệt tình muốn nói những lời kia, chỉ là vì muốn đối phó với bác cả của cậu, nhưng hội chủ lại tính sai một bước, chính là cậu ở trong tay bác cả của cậu, chính sai một bước ở chỗ này, đưa đến hậu quả như vậy. Tôi nghĩ, nếu như lúc ấy hội chủ biết rõ cậu đang ở trong tay bác cả cậu, tuyệt đối sẽ không đi bước cờ nguy hiểm này. Thiếu chủ, bi kịch đã tạo ra rồi, cậu lại đi trách tội ai đó cũng không thay đổi được sự thật này, huống chi hội chủ bởi vì sự kiện này đã đau khổ nhiều năm như vậy, cậu hãy tha thứ cho ông ấy đi." Ông Lâm rất chân thành nói với Tề Hiên, hi vọng anh có thể tiếp nhận."Đúng vậy , bi kịch đã tạo thành rồi, tôi hận cũng có thể thay đổi được gì !" Tề Hiên cười khổ, cảm thấy những năm qua mình có chút ngu xuẩn.Bởi vì chuyện của mẹ, cha cũng rất đau khổ, nhưng mà anh lại không nhìn thấy nỗi đau khổ của ông ấy."Thiếu chủ, cậu hãy tha thứ cho hội chủ đi, người đã già rồi, không còn nhiều thời gian, hi vọng cậu đừng để cho ông ấy đi mà còn tiếc nuối."Tề Hiên nghe xong những lời này của ông Lâm, trở nên vô cùng lo lắng, thậm chí là sợ hãi.Người đã già, không có nhiều thời gian, những lời này của bác Lâm là có ý gì, chẳng lẽ ông ấy biết tình trạng của cha mình."Bác Lâm, lời này của bác là có ý gì, ba của tôi ông ấy làm sao vậy?""Thiếu chủ, cậu đừng vội, tôi cũng chỉ là đoán mò mà thôi, người đã già, vấn đề về thân thể nhất định cũng rất nhiều, lúc này lại muốn có người quan tâm ông ấy, chăm sóc ông ấy thật tốt, hội chủ cũng không ngoại lệ. Những ngày này cậu cũng phát hiện, hội chủ thay đổi rất nhiều, ông nghĩ muốn cái gì, chẳng lẽ cậu không biết sao?"Tề Hiên lúc này mới chợt hiểu ra, thì ba anh đều biểu hiện toàn bộ ra ngoài cũng không phải giả dối.Lúc này đèn phòng giải phẫu tắt, bác sĩ cũng đi ra, Tề Hiên xông lên, sốt ruột hỏi bác sĩ, "Bác sĩ, ba của tôi ông ấy thế nào?""Không sao, nhưng hi vọng từ nay về sau đừng để cho ông lại bị kích thích quá lớn, nếu không nghe lời ——" Bác sĩ lắc đầu, tỏ vẻ bất đắc dĩ."Tôi đã biết." Tề Hiên gật đầu đáp ứng."Có thời gian nên cũng ba của anh nói chuyện nhiều một chút, kỳ thật các ông lão đều như thế, làm con thì cậu nên tìm thời gian ở bên ông ấy nhiều hơn, cho ông ấy một ít an ủi tinh thần, còn hơn các lễ vật nhiều."Thầy thuốc vừa nói xong, bà Lâm liền vội vàng chạy tới, không kịp thở, lời nói đều nói không ra được.Ông Lâm nhìn thấy bà Lâm chạy như vậy, lo lắng bà đứng không vững, vì vậy vịn bà, "Bà chạy nhanh như vậy làm gì, đã lớn tuổi rồi, thận trọng một chút, hội chủ cũng không sao rồi."Ông Lâm cho rằng bà Lâm là vì chuyện Tề Hùng mới gấp gáp như vậy ."Mẹ Lâm, bà không sao chớ."Tề Hiên cũng quan tâm hỏi một câu."Cậu đi vào cùng với ba cậu cho tốt đi, tốt nhất lúc ông ấy tỉnh lại có thể gặp được cậu, đây là trợ giúp cho sức khỏe của ông ấy rất tốt , đối với người tim có vấn đề, hãy làm cho ông ấy vui vẻ là phương pháp trị liệu tốt nhất." Bác sĩ nhắc nhở Tề Hiên lần nữa, sau đó đi ra.Bà Lâm nghe bác sĩ nói như thế, cũng không biết có nên nói cho Tề Hiên biết Giai Giai đã xảy ra chuyện hay không, nếu như nói rồi, Tề Hiên sẽ lập tức đi tìm Ngãi Giai Giai, nhưng như thế lúc hội chủ tỉnh lại không nhìn thấy thiếu chủ, như vậy sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của ông ấy, nhưng mà không nói, Giai Giai làm sao bây giờ chứ, con bé sẽ rất nguy hiểm." Mẹ Lâm, bà làm sao vậy?" Tề Hiên nhìn thấy vẻ mặt bà Lâm khổ sở, cảm thấy là lạ .Cho tới bây giờ anh chưa từng thấy bà Lâm gấp gáp như vậy, chẳng lẽ là vì ba anh vào bệnh viện sao?Tề Hiên đoán như thế, nhưng cảm thấy hình như không có khả năng."Thiếu chủ, cậu đi vào cùng hội chủ đi, tôi tới an ủi bà ấy vài câu là được rồi." Ông Lâm kéo bà Lâm đi.Bà Lâm bị ông Lâm kéo đi, cố gắng quay đầu lại nhìn Tề Hiên, phát hiện anh đã đi vào trong phòng bệnh, bà muốn hô to, thế nhưng hô không được."Bà làm sao vậy?" Ông Lâm kéo bà Lâm đến một góc không có người, hỏi thăm bà."Giai Giai bị người ta bắt đi, tôi vừa rồi muốn nói cho thiếu chủ , nhưng mà nghe thấy lời nói của bác sĩ kia, tôi lại không biết có nên nói hay không, thật sự là chết người mà. Đầu tiên là Tiểu Hiên bị bắt, bây giờ Giai Giai cũng bị bắt, đối phương rốt cuộc muốn thế nào đây?" Bà Lâm rất lo lắng."Giai Giai bị bắt, chuyện khi nào, ở đâu?" Ông Lâm ý vị hỏi."Hôm nay tôi và Giai Giai đi mua món ăn, kết quả đi không bao xa đã thấy mấy tên lưu manh tới, bắt Giai Giai đi, ông nói bây giờ nên làm gì đây, nên nói cho thiếu chủ biết hay không?""Bà ở nơi này chăm sóc, tôi đi tìm Giai Giai, trước đừng nói cho thiếu chủ biết, đợi lát nữa hội chủ tỉnh lại rồi nói sau, để chúng ta ích kỷ một lần đi, dù sao Giai Giai cũng đã bị bắt đi, bây giờ thiếu chủ đi ra ngoài tìm cũng không biết tìm ở đâu, vẫn là tôi đi trước xem tình huống một chút."Tình hình Tề Hùng không tốt lắm, cần Tề Hiên cổ vũ cho ông ấy, hãy cho bọn họ ích kỷ một lần đi.Bà Lâm khó xử gật đầu, sau đó rời đi.Sau khi bà Lâm đi, thì ông Lâm đi ra bệnh viện, bắt đầu tìm người khắp nơi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận