Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Ngãi Giai Giai đi vào cửa bệnh viện thì, nắm chặt tay Trần Tiểu Ngoạn, không dám đi lên phía trước, thân thể run rẩy không ngừng. .Cô đã rất cố gắng tự nói với mình, không được sợ, nhưng mà vì sao lại còn sợ như vậy chứ, chân cũng không nghe lời, không muốn đi lên phía trước.Cô không thể lại sợ hãi nữa, tuyệt đối không thể, thiếu chủ còn đang chờ cô ở bên trong!"Giai Giai, đừng sợ, thực ra bệnh viện cũng không có gì, cũng chỉ là một địa phương mà thôi." Trần Tiểu Ngoạn tiếp tục cổ vũ cô ấy, sau đó buông tay của cô ấy ra, để cho cô ấy tự mình đi."Đúng, chỉ là một địa phương mà thôi, mình cũng không phải đến điện Diêm Vương, không có gì phải sợ, mình không sợ." Ngãi Giai Giai không ngừng động viên mình, sau đó từng bước một đi về phía cửa chính bệnh viện, đi từng bước một.Vì thiếu chủ, cô phải dũng cảm đi tới bệnh viện, như vậy mới có thể chăm sóc anh thật tốt, nói mình phải dũng cảm một chút, vượt qua chứng sợ hãi bệnh viện."Cố gắng lên, Giai Giai, cậu có thể làm được, tin tưởng mình." Trần Tiểu Ngoạn ở đằng sau cô ấy không ngừng cổ vũ cho cô ấy, đi theo cô ấy từng bước một.Một bước, hai bước, ba bước, Ngãi Giai Giai đi lên bậc thang trước cửa, dũng khí càng lúc càng lớn, cuối cùng đứng ở trước cửa, cố gắng hít sâu.Đi lên trước một bước nữa, cô bước vào bệnh viện, cô cảm thấy tim của mình bị nhéo rất căng."Giai Giai, đi vào thì cậu sẽ thành công .""Mình sẽ thành công." Ngãi Giai Giai cố gắng hít sâu lần nữa, sau đó bước phía trước một bước, đi vào trong bệnh viện, thân thể có chút không ổn, nhưng cô lại cố gắng làm ình đứng vững.Mọi người đi ngang qua dùng ánh mắt khác nhau nhìn hành động quái dị của Ngãi Giai Giai, có một y tá đã đi tới, lễ phép hỏi, "Tiểu thư, cô làm sao vậy?"Y tá vừa hỏi như thế, Ngãi Giai Giai vừa mới đứng vững sợ tới mức ngồi xuống trên mặt đất."A ——""Tiểu thư , cô không sao chớ." Y tá thấy Ngãi Giai Giai hoảng sợ như thế, thì muốn đỡ cô dậy, nhưng mà tay vừa đụng đến Ngãi Giai Giai, đã bị cô gạt ra."Không nên đụng tôi, tránh ra."Y tá bị Ngãi Giai Giai dùng sức đẩy ra, có chút không vui, nhưng mà dựa vào lễ nghi nghề nghiệp, cô không thể không mỉm cười nhìn cô ấy, ôn tồn hỏi, "Tiểu thư, có phải cô ngã bệnh hay không, có muốn tôi dẫn cô đi gặp bác sĩ hay không.""Không cần, chúng tôi là đến thăm người." Trần Tiểu Ngoạn nâng Ngãi Giai Giai dậy, cự tuyệt y tá, sau đó kéo cô ấy, từ từ đi vào bên trong.Y tá cảm thấy bẽ mặt, vì thế cũng rời đi, dù sao cô đã tận chức, phát sinh chuyện gì không liên quan tới cô."Tiểu Ngoạn, làm sao bây giờ, mình vẫn còn rất sợ hãi." Khuôn mặt Ngãi Giai Giai vàng vọt, vẻ mặt bối rối, cơ thể run rẩy, càng run mạnh mẽ hơn, vừa nhìn cũng biết là đang sợ.Cô đã rất cố gắng để ình không được sợ rồi, nhưng mà vẫn rất sợ."Giai Giai, chỉ cần cậu nghĩ Tề Hiên ở đây, nghĩ tới mục đích cậu đến đây là chăm sóc anh ấy, có lẽ sẽ không sợ hãi như vậy, cậu thử xem."Trần Tiểu Ngoạn cũng không để ý đến ánh mắt khác của người bên ngoài, một lòng chỉ muốn giúp Ngãi Giai Giai."Được." Ngãi Giai Giai cố gắng nghĩ tới phương diện này, tuy vẫn rất sợ hãi, nhưng lại không có sợ hãi như vừa rồi.Nhìn người ta lui tới trong bệnh viện, ngoại trừ những bác sĩ và y tá kia mặc áo choàng màu trắng, những người khác cũng như những người mà cô thường thấy không có gì khác biệt, có lẽ bệnh viện cũng không có đáng sợ như trong tưởng tượng của cô, chẳng qua là tự cô ảo giác mà thôi.Đúng, những cảm giác sợ hãi này chỉ là do ảo giác của cô sinh ra thôi, ảo giác mà thôi, ảo giác cũng không đáng sợ, chỉ cần không nghĩ, sẽ không có gì."Có phải là thoải mái hơn không, thực ra bệnh viện vốn là không có gì, chỉ cần xem như là nơi bình thường thì được rồi. Mỗi người đều có đau bệnh nhỏ, do đó, bệnh viện không tách rời cuộc sống của chúng ta, cậu phải kiên cường mà thích ứng nó.""Cám ơn cậu Tiểu Ngoạn, mình đã không còn sợ hãi như vậy nữa, chúng ta đi tìm thiếu chủ đi." Ngãi Giai Giai luôn ình dũng khí, làm ình kiên cường.Vì thiếu chủ, cô tuyệt đối không được sợ hãi mà lui về phía sau, phải đi về phía trước.Bà Lâm cầm ấm nước đi ra ngoài lấy nước, nhìn thấy chính xác là Ngãi Giai Giai và Trần Tiểu Ngoạn đến, giật mình, sau đó đi tới."Giai Giai, sao con lại tới đây?"Giai Giai không phải có chứng sợ hãi bệnh viện ư, sao lại tới nơi này?"Mẹ Lâm, thiếu chủ đâu rồi, thiếu chủ thế nào?" Ngãi Giai Giai nắm tay bà Lâm thật chặc, rất kích động, vẻ mặt lo lắng. Thế mà lại giống như sợ hãi ít đi nhiều."Bệnh viện mới vừa tiêm cho thiếu chủ, đã bớt nóng, nhưng mà người vẫn chưa tỉnh. Giai Giai, sao con lại vào bệnh viện, chẳng lẽ con không sợ sao?" Bà Lâm nắm tay Ngãi Giai Giai, kích động nhìn cô.Bà biết rõ Giai Giai rất sợ bệnh viện, mà bây giờ lại dũng cảm đứng ở nơi này, thật khiến người ta vui mừng, xem ra Giai Giai nhất định là vì thiếu chủ mới trở nên kiên cường như vậy."Mẹ Lâm, từ nay về sau con không bao giờ sợ bệnh viện nữa, con phải kiên cường, khiến ình trở nên mạnh mẽ hơn, thiếu chủ ở phòng bệnh nào, con đi nhìn anh ấy."Cô phải làm ình trở nên mạnh mẽ hơn, bằng không về sau có chuyện gì xảy ra, cô cũng chỉ có thể khóc hoặc dựa vào người khác, cô không muốn làm người bất lực như vậy nữa."Chính là phòng bệnh số 8 phía trước, ông Lâm và Nghiêm Chính Phong cũng ở trong đó chăm sóc cậu ấy." Bà Lâm chỉ vào phòng bệnh phía trước."Cám ơn mẹ Lâm." Ngãi Giai Giai nói lời cảm tạ sau đó liền chạy đi, Trần Tiểu Ngoạn vốn muốn cùng đi, nhưng lại bị bà Lâm kéo lại."Bác Lâm, bác kéo con làm gì?" Trần Tiểu Ngoạn nghi ngờ nhìn bà Lâm."Tiểu Ngoạn, Giai Giai thật sự không có chuyện gì sao, con bé thật sự dám đến bệnh viện sao?" Bà Lâm vẫn là bộ dáng có vẻ không thể tin."Cô ấy có thể rất cố gắng mới dám đi vào bệnh viện , nhưng con tin tưởng Giai Giai, cô ấy nhất định sẽ làm được, à không, bây giờ không phải là cô ấy đã làm được à. Bác đừng thấy ngoài mặt Giai Giai nhu nhược yếu ớt , giống như chuyện gì cũng ỷ lại người khác, kỳ thật, trong lòng của cô ấy đều kiên cường hơn người, chỉ cần chuyện cô ấy muốn làm, cô ấy nhất định sẽ cố gắng làm kiên trì tới cùng." Trần Tiểu Ngoạn ca ngợi.Trong lòng kiên cường so với kiên cường bên ngoài càng khiến cho người ta bội phục, Giai Giai chính là người như vậy."Đúng vậy, Giai Giai chính là đứa bé như vậy." Bà Lâm gật gật đầu, sau đó đi về phía bên kia, tiếp tục đi lấy nước của mình.Trần Tiểu Ngoạn nhìn bà Lâm rời đi, do dự có nên đi đến phòng bệnh không, hay là đi dạo chung quanh, giờ này khắc này hẳn là nên để cho Giai Giai và Tề Hiên ở một chỗ, cô vẫn là đi xung quanh một chút.Ngãi Giai Giai vọt tới 8 số phòng bệnh thì, ông Lâm và Nghiêm Chính Phong ngồi ở bên trong đều kinh ngạc rồi đứng lên."Giai Giai, sao con lại tới đây?" Ông Lâm đi đến trước mặt cô, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc."Bác Lâm, thiếu chủ thế nào?" Ngãi Giai Giai không trả lời vấn đề của ông Lâm, sau đó chạy đến bên giường, kích động nhìn người hôn mê.Ông Lâm nháy mắt với Nghiêm Chính Phong, sau đó hai người đi ra ngoài, đóng cửa lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận