Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Bà Lâm cho rằng Tề Hiên chỉ trở về phòng thay quần áo mà thôi, hoàn toàn cũng không có tới nhìn xem, vẫn ở lại gian phòng Ngãi Giai Giai, chăm sóc cô. .Nhưng mà không lâu sau, liền quên chuyện này đi.Mấy tiếng đồng hồ sau."Mẹ Lâm ——" Ngãi Giai Giai cố gắng mở mắt, ánh sáng mãnh liệt đâm vào trong mắt của cô, làm cho cô hơi khó chịu, nhưng mà cũng khiến cho cô biết, bây giờ trời đã sáng.Nhất định cô đã ngủ rất lâu rồi, trời đã sáng, không biết bây giờ thiếu chủ đang ở đâu, có còn tức giận cô không?"Giai Giai con đã tỉnh, cảm thấy như thế nào?" Bà Lâm thả một cái gối ôm sau lưng Ngãi Giai Giai, vịn cô."Tốt hơn nhiều, không còn choáng đầu, thân thể cũng có sức lực, đúng rồi Mẹ Lâm, thiếu chủ trở về chưa?" Cô đã ngủ một giấc rồi, có thể lúc này Trần Tiểu Ngoạn đã tìm được thiếu chủ rồi, như vậy có lẽ thiếu chủ cũng sẽ theo Trần Tiểu Ngoạn đến đây, nhưng mà vì sao lúc cô tỉnh lại không thấy anh?"Đã trở lại rồi! " Bộ dáng Bà Lâm có vẻ tự nhiên đáp lại Ngãi Giai Giai, mới trả lời xong thì vẻ mặt kinh ngạc, tự trách mình, "Ôi chao, sao ta lại quên đi thiếu chủ?"Thiếu chủ đi đổi quần áo lại đổi mấy giờ rồi, còn chưa trở lại, nhất định là xảy ra chuyện gì rồi."Mẹ Lâm, thiếu chủ làm sao vậy?" Ngãi Giai Giai nhìn bà Lâm kinh hoảng như vậy, mình cũng kinh hoảng theo."Nữa đêm hôm qua thiếu chủ đã trở lại rồi, ta thấy cả người cậu ấy ướt đẫm, vì vậy bảo cậu ấy trở về phòng thay quần áo, nhưng mà cũng đã qua mấy giờ rồi, còn chưa có thấy cậu ấy đi ra, buổi sáng này bận quá, ta quên luôn chuyện thiếu chủ, bây giờ ta lập tức đi phòng của cậu ấy xem sao." Bà Lâm vội vàng chạy ra ngoài.Thông thường bà không cần chăm sóc thiếu chủ như vậy, nhưng mà lần này không giống vậy, bởi vì ngày hôm qua bà cũng cảm thấy thiếu chủ có chuyện, hình như cũng ngã bệnh.Xem ra bà già rồi, trí nhớ hơi kém, chuyện quan trọng như thế sao có thể quên."Mẹ Lâm, con cũng đi." Ngãi Giai Giai mặc đồ ngủ, cứ như vậy xông ra ngoài, đi theo đằng sau bà Lâm."Thiếu chủ, cậu có ở bên trong không, mở cửa ra đi!" Bà Lâm đi đến trước cửa phòng Tề Hiên, dùng sức gõ cửa phòng, còn la lớn tiếng."Mẹ Lâm, thiếu chủ ở phòng này sao?" Ngãi Giai Giai nhìn cửa phòng đóng chặc, trong lòng rất khẩn trương, cũng có chút xíu hưng phấn.Đợi lát nữa cửa mở ra thì cô có thể nhìn thấy thiếu chủ rồi, đầu tiên nhìn thấy anh, nhất định cô sẽ nói xin lỗi với anh, mặc kệ cô đã làm sai điều gì, có phải là lỗi cô hay không, trước tiên cứ xin lỗi vậy, chỉ cần thiếu chủ có thể tha thứ cô là được rồi."Ừ." Bà Lâm gật gật đầu, sau đó tiếp tục gõ cửa.Gõ rất nhiều lần, cũng không có nhìn thấy bất kỳ động tĩnh nào."Thiếu chủ, cậu đang ở bên trong chứ, mở cửa ra đi." Bà Lâm mụ xoay vặn khóa ngoài cửa, nhưng mà vặn thế nào cũng không mở, xem ra là đã khóa trái từ bên trong rồi."Làm sao vậy, mẹ Lâm?" Ngãi Giai Giai đứng ở một bên, sốt ruột nhìn tay bà Lâm, hi vọng tay của bà có thể mở cửa nhanh lên."Hình như thiếu chủ khóa trái mình ở bên trong, làm thế nào cũng không mở cửa được." Bà Lâm càng nóng nảy hơn, hai tay cùng dùng sức, nhưng mà bất kể dùng sức thế nào, vẫn là vô dụng."Nhất định thiếu chủ còn đang giận con, cho nên không có ý định mở cửa gặp con, anh ấy vẫn không tha thứ cho con." Ngãi Giai Giai cho rằng Tề Hiên cố ý làm như thế, mục đích chính là không muốn nhìn thấy cô, vì vậy đau lòng mà khóc."Giai Giai, không thể nào, đêm qua thiếu chủ còn muốn canh giữ ở bên giường của con, bảo là muốn chờ con tỉnh lại, ta thấy cậu ấy lo lắng sức khoẻ của con, không giống như là đang tức giận, giống như là đang tức giận mình, nếu như không phải ta khuyên cậu ấy đi thay quần áo, cậu ấy còn tính cả người ướt sũng ngồi ở bên giường con, chờ con tỉnh lại !" Bà Lâm lấy tay lau nước mắt ở khóe mắt Ngãi Giai Giai, an ủi cô."Thật vậy sao, có phải là thiếu chủ đã tha thứ cho con, nhưng mà vì sao thiếu chủ không mở cửa gặp con?""Không xong, có thể là ở bên trong bị bệnh, ngày hôm qua ta cảm thấy sắc mặt thiếu chủ không tốt, trước mắt cũng không có chú ý, không được, ta phải đi gọi người phá cái cửa này ra. Giai Giai, con ở chỗ này cố gắng kêu, hi vọng như thế có chút tác dụng, ta đi tìm người phá cửa." Vẻ mặt bà Lâm bối rối, sau đó vội vàng đi tìm người."Thiếu chủ, mau mở cửa ra, thiếu chủ." Bà Lâm đi rồi, Ngãi Giai Giai nghe lời của bà, vẫn kêu gọi, còn không ngừng đập cửa."Thiếu chủ, em là Giai Giai, anh mở cửa được không?"Tiếng gào thêm tiếng đập cửa, vang dội cả tòa nhà, chắc hẳn động vật ngủ đông có thể đã tỉnh lại rồi."Giai Giai, mới sáng sớm con la to như thế, đã xảy ra chuyện gì sao?" Tề Hùng từ phòng không xa đi tới, còn ngáp tựa hồ còn chưa ngủ tỉnh.Vốn ông đang ngủ ngon giấc, nhưng mà nghe được Ngãi Giai Giai hô to gọi nhỏ như vậy, ông muốn ngủ cũng ngủ không được nữa. Ngày hôm qua mở cánh cửa lòng nói chuyện với Ngãi Giai Giai, khiến cho ông có cảm giác ngủ ngon, còn có mộng đẹp, nếu như không phải là bị đánh thức, ông còn không muốn dậy?"Bác trai, thiếu chủ tự giam mình ở trong phòng, không muốn đi ra, con thật lo lắng!"Mẹ Lâm nói thiếu chủ có thể là sinh bệnh, nhưng lúc này cô tình nguyện là vì thiếu chủ tức giận mới không mở cửa, cũng không muốn nhìn thấy bộ dạng sinh bệnh của anh."Nó trở về chưa?" Vẻ mặt Tề Hùng nghi vấn.Đêm qua lúc ông ngủ hình như Tề Hiên còn chưa trở lại."Mẹ Lâm nói thiếu chủ đã trở lại, ở trong phòng này, nhưng mà anh ấy không chịu mở cửa." Bộ dạng Ngãi Giai Giai có vẻ vội, con mắt đã bắt đầu ửng hồng .Thiếu chủ không chịu mở cửa, rốt cuộc là bởi vì tức giận hay là sinh bệnh đây, cô sốt ruột muốn chết."Có lẽ là quá sớm, nó còn đang nghỉ ngơi, các người mới sáng sớm đã kêu người rời giường, ai muốn dậy chứ, nếu bác, bác cũng không muốn, bây giờ bác còn muốn trở về ngủ!" Tề Hùng ngáp một cái thật lớn."Thật là như vậy sao?" Ngãi Giai Giai cảm thấy Tề Hùng nói có lý, nhưng mà lại có nhiều điểm hoài nghi.Thiếu chủ không giống người lười như thế!"Vậy con nghĩ thế nào?" Bộ dáng Tề Hùng ra vẻ không sao cả."Mẹ Lâm nói có khả năng thiếu chủ bị bệnh ở bên trong, con rất lo lắng, cho nên mới gọi lớn tiếng như vậy."Ngãi Giai Giai vừa giải thích xong, bà Lâm đã mang Nghiêm Chính Phong đến."Chính Phong, phá cửa ra.""Bà Lâm, mới sáng sớm các người phá cửa làm gì chứ?" Tề Hùng có chút không vui chất vấn."Hội chủ, thiếu chủ có khả năng bị bệnh ở bên trong, cho nên chúng tôi đành phải làm như thế này, hi vọng không phải giống như tôi nghĩ." Bà Lâm hơi cúi đầu, hành lễ với Tề Hùng."Sinh bệnh?" Tề Hùng có chút không tin.Thân thể Tề Hiên tốt như vậy, làm sao có thể dễ dàng sinh bệnh chứ, nhưng mà vì an lòng, vẫn là vào xem một chút."Bác trai, bác không ọi người phá cửa, không nhìn thấy thiếu chủ bình an, con cảm thấy rất sợ hãi." Ngãi Giai Giai cầu khẩn Tề Hùng.Bộ dạng Tề Hùng có vẻ bất đắc dĩ, sau đó dùng chân mang dép lê đạp, đạp cửa ra.Phanh —— một tiếng, cửa bị đá hỏng, dọa mọi người giật mình."Thiếu chủ ——" Trong nháy mắt cửa mở ra, Ngãi Giai Giai liền nhìn thấy Tề Hiên nằm không nhúc nhích, trái tim đau một trận, sau đó khóc chạy bổ nhào vào, lấy tay ôm lấy mặt Tề Hiên, lo lắng, nôn nóng, sợ hãi nhìn anh.Sau đó bà Lâm, Tề Hùng, Nghiêm Chính Phong cũng tiến vào theo, nhìn người đóng chặt hai mắt lại, khiến cho bọn họ không thể không tin, người hơn mười năm không có sinh bệnh, lúc này đột nhiên ngã bệnh."Thiếu chủ, anh làm sao vậy, sao anh nóng như vậy?" Ngãi Giai Giai vươn tay, đưa tới trán Tề Hiên, suy đoán nhiệt độ cơ thể của anh, phát hiện rất nóng."Để ta xem." Bà Lâm đi lên, cũng đi thăm nhiệt độ của Tề Hiên, phát hiện nóng hơn Ngãi Giai Giai trước kia, bà lo lắng thuốc hạ sốt cũng không có tác dụng."Mẹ Lâm, thiếu chủ thế nào, người mau lấy thuốc hạ sốt cho anh ấy uống, để cho anh ấy hạ sốt." Ngãi Giai giai cầu khẩn bà Lâm."Hiện tại thuốc hạ sốt có thể không dùng được rồi, phải đưa đi bệnh viện mới được, Chính Phong, cậu cõng thiếu chủ xuống dưới đi, tôi bảo ông Lâm chuẩn bị xe, Giai Giai, con sợ bệnh viện, thì ở nhà đi." Bà Lâm dặn dò từng việc gọn gàng ngăn nắp."Tôi trở về phòng đổi một bộ quần áo, đi cùng các người." Tề Hùng cũng nhanh chóng trở về thay quần áo .Nghiêm Chính Phong cõng Tề Hiên lên, bà Lâm đỡ đi từ từ xuống lầu.Tất cả mọi người đi, chỉ để lại Ngãi Giai Giai đầy ngạc nhiên .Bệnh viện, là nơi cô sợ nhất, nhưng mà cô lại muốn ở bên cạnh thiếu chủ, cô nên làm cái gì bây giờ mới được?Lần đầu tiên cô thấy thiếu chủ ngã bệnh, lần đầu tiên cảm giác được thiếu chủ cũng là một người cần được người ta chăm sóc, nhưng mà cô lại không thể ở bên cạnh anh, có phải là rất không bình thường hay không. Nói như vậy, chồng ngã bệnh, vợ không phải là nên bên cạnh anh, chiếu cố anh sao, thiếu chủ nói cô là vợ của anh, cho nên cô hẳn là nên ở bên cạnh anh, chăm sóc anh.Ngãi Giai Giai vừa sợ hãi tự hỏi, vừa đi trở về phòng của mình, còn chưa nghĩ ra cô cũng đã thay xong quần áo hàng ngày rồi, sau đó đi ra phòng của mình, tới ngoài cửa, nhìn mọi người đưa Tề Hiên vào xe."Giai Giai, con ở nhà, thiếu chủ có chuyện gì ta sẽ gọi điện thoại báo cho con." Bà Lâm ở trong xe, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ khuyên Ngãi Giai Giai.Bà biết rõ Giai Giai có chứng sợ bệnh viện, đi bệnh viện còn đáng sợ hơn so với muốn mạng của cô, cho nên bà mới không cho cô đi cùng."Con ——" Ngãi Giai Giai không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ là chằm chằm vào Tề Hiên ở trong ngực Nghiêm Chính Phong, nhìn anh không hề tức giận nhắm mắt lại.Giờ khắc này, cô thực sự rất chán ghét chính mình, hận tại sao mình lại có chứng sợ hãi đối với bệnh viện, nếu như không có, lúc này cô có thể đi cùng thiếu chủ."Giai Giai, về nghỉ ngơi đi, chốc nữa chúng ta sẽ trở lại ." Lúc này Tề Hùng cũng thay quần áo xong đi ra ngoài, an ủi Ngãi Giai Giai một câu, cũng lên xe đi.Sau khi Tề Hùng lên xe, ông Lâm liền khởi động xe.Ngãi Giai Giai nhìn xe dần dần đi xa, trong lòng cực kỳ đau, nước mắt chảy ra ngăn không được, lau thế nào cũng lau không hết.Vì sao cô vô dụng như vậy, lúc nào cũng muốn dựa vào người khác, nếu như không phải cô, thiếu chủ cũng sẽ không sinh bệnh, nếu như cô có thể có ích một chút, cũng sẽ ngay cả bệnh viện cũng không dám đi, cô thật sự rất vô dụng.Ngãi Giai Giai càng nghĩ càng đau khổ, cuối cùng ngồi ở trên mặt đất, khóc ồ lên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận