Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Tề Hiên vốn đang đứng ở một bên, muốn chờ Ngãi Giai Giai nói điện thoại, nhưng mà đột nhiên nghe tiếng kêu sợ hãi của cô, cũng khẩn trương theo. ."Cái gì?" Ngãi Giai Giai nghe Trần Tiểu Ngoạn nói xong, vẫn còn khiếp sợ, run rẩy cầm lấy di động từ bên tai ra, trong mắt lộ vẻ bối rối."Giai Giai làm sao vậy?" Tề Hiên lo lắng nhìn cô.Chuyện gì làm cho cô kinh hoảng sợ hãi như thế?"Tiểu Hiên bị người bắt đi, Tiểu Ngoạn nói vừa rồi đột nhiên có rất nhiều người vọt vào trong nhà, bắt Tiểu Hiên đi, làm sao bây giờ?" Ngãi Giai Giai gấp đến độ khóc lên.Những người kia tại sao phải bắt con của cô đi, chẳng lẽ là bắt cóc sao? Không duyên không cớ như thế, ai bắt con của cô đi đây, nếu như là vì tiền, bọn cướp cũng nên biết rõ, các cô mới tới, vốn không có tiền!"Giai Giai, đi, chúng ta lập tức trở về nhìn xem, đừng lo lắng, anh sẽ tìm Tiểu Hiên trở về." Tề Hiên kéo tay Ngãi Giai Giai, rất nhanh mà đi trở về.Nhìn thấy Ngãi Giai Giai sốt ruột cùng đau lòng như thế, trong lòng của anh càng sốt ruột gấp trăm lần. Con trai mất tích, anh cũng rất lo lắng, nhưng mà Giai Giai đau lòng, cũng khiến cho anh đau lòng.Chỉ có hai người bắt Ngãi Tiểu Hiên đi, một người chính là Tề Hùng, còn có một người chính là Diệp Tầm Phương, nếu như không phải hai người bọn họ, anh thật là không nghĩ ra được còn có ai bắt Ngãi Tiểu Hiên đi, hơn nữa còn là công khai xông vào trong nhà trói người đi, đây cũng quá lớn mật rồi.Ngãi Giai Giai không nói nhiều, bằng tốc độ nhanh nhất đi theo bước chân của Tề Hiên, vọt vào trong nhà.Vừa vào cửa, liền nhìn thấy Trần Tiểu Ngoạn ngồi ở trên ghế sa lon, cúi đầu, bộ dạng có vẻ đau lòng khổ sở, trên cánh tay của cô rõ ràng có vết thương, đây cũng là bị vật cứng đánh vào."Tiểu Ngoạn, cậu làm sao vậy ?"Ngãi Giai Giai vừa xông vào cửa liền muốn hỏi chuyện của Ngãi Tiểu Hiên, nhưng nhìn thấy cả người Trần Tiểu Ngoạn bị thương, thì cố gắng nhịn xuống nóng ruột vào trong lòng, quan tâm nhìn Trần Tiểu Ngoạn.Trần Tiểu Ngoạn từ từ ngẩng đầu, vệt nước mắt trên mặt, vừa nhìn cũng biết đã khóc."Trời ạ, Tiểu Ngoạn, ai đánh cậu thành như vậy." Ngãi Giai Giai kinh hoảng ngồi vào bên cạnh Trần Tiểu Ngoạn, không dám đụng vào thân thể của cô ấy, lo sợ làm cô ấy đau.Trần Tiểu Ngoạn vừa ngẩng đầu lên, Ngãi Giai Giai liền đã thấy mặt cô ấy xưng phù lên, khóe miệng còn có vết máu."Giai Giai, xin lỗi." Trần Tiểu Ngoạn ôm Ngãi Giai Giai khóc rống.Cô thật sự vô dụng, không có thể ngăn cản những người mang Ngãi Tiểu Hiên đi."Tiểu Ngoạn, đừng khóc, nói ình biết chuyện gì xảy ra?" Ngãi Giai Giai cũng dịu dàng ôm cô, vừa dụ dỗ vừa hỏi.Có thể đánh Tiểu Ngoạn thành như vậy, chắc hẳn thực lực đối phương nhất định rất mạnh."Sau khi các người đi không lâu, thì có người tới nhấn chuông cửa, vì vậy mình đi mở cửa, kết quả cửa vừa mở ra, liền vọt vào đến năm sáu tên đàn ông cao to, trong tay còn cầm côn (côn dùng để luyện võ), cái gì cũng không nói mà bắt đầu đánh người, mỗi tên đều là trải qua huấn luyện đặc biệt, mình đánh không lại bọn họ, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ đánh Tiểu Hiên ngất xỉu mang đi." Trần Tiểu Ngoạn vì chính mình không thể bảo vệ tốt cho Ngãi Tiểu Hiên mà hổ thẹn."Tiểu Ngoạn, đây không phải lỗi của cậu, cậu đừng tự trách, thương thế của cậu cũng không nhẹ, nếu không trước tiên đi bệnh viện đi." Ngãi Giai Giai an ủi cô.Tiểu Hiên đã bị bắt đi, Trần Tiểu Ngoạn cũng không biết cô đi nơi nào, hỏi nhiều cũng vô dụng, hơn nữa trên người Trần Tiểu Ngoạn đều là vết thương, khiến cho cô rất đau lòng. Tuy con trai bị bắt đi cô cũng rất nóng ruột, nhưng mà người chị em này theo cô mười năm cũng không thể mặc kệ!"Chút vết thương ấy không có đáng ngại, các người vẫn là ngẫm lại kế tiếp nên làm như thế nào cứu Tiểu Hiên đi, đối phương hình như có lai lịch không tệ." Trần Tiểu Ngoạn nhịn xuống đau đớn trên thân thể, cố gắng nặn ra nụ cười.Cô là người luyện võ, bị thương là rất bình thường, không có gì lớn , nghỉ ngơi một hai ngày là khỏe rồi.Tề Hiên vẫn không có lên tiếng, lấy điện thoại di động ra, sau đó gẩy số điện thoại của Nghiêm Chính Phong, "Lập tức chạy tới." Nói xong liền cúp điện thoại."Thiếu chủ, anh đang gọi cho ai vậy, là tìm người cứu Tiểu Hiên sao?" Ngãi Giai Giai nghi vấn."Gọi người đưa Trần Tiểu Ngoạn đi bệnh viện, em có chứng sợ bệnh viện, tự nhiên sẽ không để cho em đi, anh cũng sẽ lo lắng."Tề Hiên vừa mới nói xong, Trần Tiểu Ngoạn liền lập tức đứng lên, cự tuyệt, "Không cần, thật sự không cần, tôi chỉ bị vết thương nhỏ mà thôi, không cần đi bệnh viện.""Chẳng lẽ cô cũng có chứng sợ bệnh viện ư, người bị thương nên nghe lời." Tề Hiên dùng giọng điệu ra lệnh nói với Trần Tiểu Ngoạn, gần như là đang ra lệnh cô đi bệnh viện.Trần Tiểu Ngoạn bị khí thế của Tề Hiên sợ tới mức không dám nói tiếp nữa, chỉ có thể cúi đầu đáp ứng.Ông trời, hiện tại rốt cuộc cô biết cái gì gọi là khí phách vương giả rồi, nhìn qua TV tất cả những cái đó đều là giả dối, khiến cho người ta không cảm thấy sợ hãi, nhưng mà thật sự khí phách vương giả đang ở trước mặt mình, cô lại sợ tới mức cái rắm cũng không dám thả một cái."Thiếu chủ, vậy còn anh, anh muuốn đi nơi nào?" Ngãi Giai Giai lo lắng nhìn Tề Hiên.Với tính cách của thiếu chủ, nhất định là sẽ đi liều mạng, cô phải đi theo anh."Anh trở về một chuyến, nếu như Tiểu Hiên thật sự là bị ba của anh bắt đi..., vậy không có gì nguy hiểm, dù sao Tiểu Hiên là cháu của ông ấy, nếu như là bị Diệp Tầm Phương bắt đi, thì chuyện hơi phiền toái."Diệp Tầm Phương người đàn bà này, tâm ngoan độc, ra tay rất độc ác, nếu như Tiểu Hiên thật sự trên tay cô ta, vậy thì phiền toái."Em đi với anh." Ngãi Giai Giai dùng một loại ánh mắt kiên cường nhìn Tề Hiên, biểu lộ quyết định của mình.Trước kia cô luôn ngoan ngoãn nghe lời của thiếu chủ, lúc này, mặc kệ như thế nào cô nhất định phải đi cùng anh."Giai Giai, em nên ở nhà ——" Tề Hiên vừa mới nói một nửa đã bị Trần Tiểu Ngoạn cắt đứt."Tốt nhất anh nên mang cô ấy đi cùng, miễn cho lát nữa lại có một đám người bắt Giai Giai đi."Những người này xem ra cũng không phải là người tốt, vốn cũng không cố kỵ quá nhiều, tự tiện xông vào nhà dân với bọn họ mà nói chỉ là việc nhỏ mà thôi.Lời nói của Trần Tiểu Ngoạn nhắc nhở Tề Hiên, nơi này cũng không an toàn, cho nên anh không thể để Giai Giai ở chỗ này một mình."Được, Giai Giai em đi theo anh."Lúc này Nghiêm Chính Phong vừa vặn đuổi tới, gõ cửa bước đi vào.Trần Tiểu Ngoạn nhìn thấy Nghiêm Chính Phong đi tới, cơn tức không có lại từ đâu bốc lên, căm ghét nhìn anh."Thiếu chủ, xảy ra chuyện gì, sao loạn như vậy?" Nghiêm Chính Phong nhìn thấy lộn xộn trong phòng, giống như có dấu vết đánh nhau."Cậu đưa Trần Tiểu Ngoạn đi bệnh viện, giao cô ấy cho cậu, Giai Giai, chúng ta đi." Tề Hiên nhìn thấy Nghiêm Chính Phong đến, lập tức ra lệnh, sau đó kéo Ngãi Giai Giai đi ra ngoài."Ai ——" Trần Tiểu Ngoạn muốn gọi Tề Hiên và Ngãi Giai Giai trở về, đuổi Nghiêm Chính Phong đi, đáng tiếc hai người bọn họ đi quá nhanh, dù cho nghe được tiếng la của cô cũng không có quay đầu lại.Nghiêm Chính Phong nhìn Trần Tiểu Ngoạn bị thương, trong lòng đã rất buồn bực, thật sự hận không thể đem những tên đánh cô ấy bị thương ra sức đánh lại.Thật là kì quái, anh cùng cô gái này là kẻ thù không đội trời chung, anh làm sao lại vì cô tức giận bất bình?"Đi thôi, đi bệnh viện." Thái độ Nghiêm Chính Phong rất lạnh lùng, sau đó đi tới cửa."Tôi mới không cần đi với anh!" Trần Tiểu Ngoạn ngồi trở lại trên ghế sa lon, không muốn đi cùng Nghiêm Chính Phong.Nghiêm Chính Phong dừng bước lại, mặt không biểu tình nhìn Trần Tiểu Ngoạn một lát, sau đó trực tiếp đi qua, ôm ngang cô.Tính tình của cô gái này anh còn không biết sao, cho dù chết cô ấy cũng sẽ không cùng anh đi bệnh viện, cho nên đành phải trực tiếp ôm người đi, như vậy bớt việc lại tốn ít thời gian."A —— , cho tôi xuống." Trần Tiểu Ngoạn vẫn thoá mạ Nghiêm Chính Phong, chỉ tiếc mặc kệ cô mắng như thế nào, vẫn bị người nào đó ẵm ra xe, đưa đi bệnh viện.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận