Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Ngãi Giai Giai cảm thấy giữa Tề Hiên và Trần Tiểu Ngoạn giống như có bí mật, nhưng mà cô khẳng định, từ trước đến giờ Trần Tiểu Ngoạn chưa gặp qua Tề Hiên, cô ấy biết Tề Hiên cũng chỉ là thông qua cô mà thôi. ."Giai Giai, em làm sao vậy?" Tề Hiên nhìn Ngãi Giai Giai ngẩn người, vì vậy gọi cô."Không sao." Ngãi Giai Giai phục hồi tinh thần, cười nhìn anh.Có lẽ là cô suy nghĩ nhiều rồi, giữa Trần Tiểu Ngoạn và thiếu chủ một chút quan hệ cũng không có."Đến đây đến đây, nước đến rồi, ông chủ mời dùng." Hai tay Trần Tiểu Ngoạn bưng ly nước, chạy đến trước mặt Tề Hiên, quá nhanh miệng, nói chuyện không nên nói."Ông chủ, thiếu chủ, anh là ông chủ của tiểu Ngoạn sao?" Giai Giai kinh ngạc nhìn Tề Hiên và Trần Tiểu Ngoạn.Tề Hiên không vui mà trừng Trần Tiểu Ngoạn một cái, ý bảo chính cô tự giải thích.Trần Tiểu Ngoạn nghĩ nói thế nào thì nói như thế ấy, mặc dù cô nói tất cả mọi chuyện cho Ngãi Giai Giai, với anh ta mà nói có gì không tốt chứ."Bởi vì vị này chính là tổng tài Tề thị, nói một cách khách đây chính là một ông chủ lớn, mình gọi anh ta một tiếng ông chủ, hẳn là không có vấn đề gì nhỉ, ha ha."Nếu như Giai Giai biết rõ Tề Hiên mướn cô làm cận vệ, có thể sẽ phá hỏng tình bạn giữa họ, dẫu sao cô đã lừa gạt Giai Giai mười năm, tình cảm cho dù thân thiết cũng không chịu được lừa gạt lâu như thế.Tề Hiên nghe Trần Tiểu Ngoạn giải thích như thế, mỉm cười, sau đó nhận cái ly trong tay cô ấy.Nhận thấy Trần Tiểu Ngoạn không muốn cho Ngãi Giai Giai biết chuyện cô làm cận vệ, thấy cô hoàn thành trách nhiệm như vậy, hơn nữa bảo vệ Giai Giai mười năm, anh vì cô giữ bí mật thôi."Ồ." Bộ dạng Ngãi Giai Giai có vẻ ngốc, cứ như vậy mà bị lừa dối."Mình về phòng ngủ đây, không quấy rầy cậu, bye bye." Trần Tiểu Ngoạn tìm cơ hội, chạy về gian phòng của mình, sau đó khóa chặt cửa.Hi vọng ông trời phù hộ Tề Hiên đừng nói ra bí mật của cô, nếu như ngay từ đầu cô nói với Giai Giai thì được rồi, nhưng mà đã qua mười năm rồi, lúc này mới nói sẽ biến thành lừa gạt cô ấy."Thiếu chủ, em cảm thấy hình như Tiểu Ngoạn rất sợ anh đó." Ngãi Giai Giai nhìn Trần Tiểu Ngoạn chạy về gian phòng của mình rất nhanh, cảm thấy là lạ ."Có thể cô ấy cảm thấy quấy rầy chúng ta là không tốt, cho nên nhanh chóng rời đi thôi." Tề Hiên tùy tiện tìm một cái cớ trả lời Ngãi Giai Giai.Có lẽ anh phải suy tính một chút, sau này không cần Trần Tiểu Ngoạn bảo vệ rồi, miễn cho cô ấy luôn tùy thời xuất hiện, phá hư chuyện tốt của anh."Hỏng bét." Ngãi Giai Giai như là đột nhiên nhớ đến chuyện gì, kinh ngạc đứng lên."Làm sao vậy?" Tề Hiên thấy cô hoảng hốt như vậy, cũng kinh ngạc theo, thậm chí có chút lo lắng, lo lắng cô có chuyện gì."Trong nhà của em không có quần áo để cho anh tắm rửa, bây giờ em lập tức đi mua." Ngãi Giai Giai nói xong liền đi tới cửa ngay."Chờ một chút." Tề Hiên thở dài một hơi, gọi cô lại.Cô gái ngốc này, làm việc đều không có trình tự như thế sao."Thiếu chủ, có phải anh còn muốn mua cái khác hay không, anh nói cho em biết, em đi mua ngay lập tức." Ngãi Giai Giai cho rằng Tề Hiên muốn dặn dò cô nên mua những thứ gì, căn bản không nghĩ tới trên người mình không mang tiền, bộ dạng ngây ngốc."Em tính lấy cái gì mua giúp anh?" Tề Hiên hai tay ôm ngực, nhíu mày nhìn Ngãi Giai Giai.Cô bé này luôn thiếu cẩn thận như vậy, nếu có một ngày không có người ở bên cạnh bảo vệ cô ấy, cô ấy sẽ là cái bộ dạng gì đây?"Dùng tiền —— mua ——" Lúc Ngãi Giai Giai nói đến chữ tiền, tiếng phát ra rõ ràng thấp xuống, chột dạ mà cúi đầu.Trên người cô một đồng cũng không có, còn có mặt mũi nói mua đồ, thật sự là mất mặt chết."Em đó, lớn đầu như thế, cũng không biết chăm sóc mình, đi thôi, anh cùng đi mua với em, xem như là chúng ta đi hẹn hò vậy." Tề Hiên nắm tay Ngãi Giai Giai, đi ra ngoài.Hẹn hò, thiếu chủ nói muốn hẹn hò với cô, cô chỉ hẹn hò với thiếu chủ có một lần, nhưng mà lần đó lại quá nguy hiểm, liên tục gặp chuyện không may, lần này có nên đi hay không đây.Ngãi Giai Giai mặc cho Tề Hiên nắm, cùng anh đi xuống cầu thang, hai người đi ra ngoài, không có lái xe, cứ nắm tay bước chậm như thế, rất giống một đôi tình nhân đang yêu nhau.Lúc này một cô bé bán hoa đến trước mặt Tề Hiên, đem một đóa hoa hồng đưa tới trước mặt anh, "Anh trai, mua một đóa hoa hồng cho bạn gái anh đi."Tề Hiên không chút suy nghĩ, liền trực tiếp lấy tiền mua hoa."Thiếu chủ, nhà của chúng ta ——" Ngãi Giai Giai muốn nói, nhà họ nhiều hoa như thế, không cần mua, nhưng mà còn chưa nói xong, đã bị Tề Hiên nói át đi."Giai Giai, tặng cho em, hình như là lần đầu tiên anh tặng hoa cho em." Tề Hiên đưa hoa hồng đến trước mặt Ngãi Giai Giai, bộ dáng thoạt nhìn rất vui vẻ."Cám ơn ——" Ngãi Giai Giai một câu cũng không nói ra được, cảm thấy nói ra giống như không hợp với không khí bây giờ, chỉ có thể nhận của Tề Hiên đưa, đem câu nói ở trong đầu nuốt xuống.Thiếu chủ tặng hoa, mà còn là lần đầu tiên tặng hoa cho cô, thật tốt, cho tới bây giờ cô chưa thấy thiếu chủ tặng hoa cho ai?Tề Hiên nhìn nụ cười thỏa mãn trên mặt Ngãi Giai Giai, cười lắc đầu.Sự thỏa mãn của cô bé này vĩnh viễn đều là nhỏ như vậy, những điều nhỏ này có thể tiết lộ nụ cười của cô không hề tham lam, rất trong sáng, rất ngây thơ, cũng rất hiền lành."Em đó, vĩnh viễn đều là thỏa mãn như vậy.""Bởi vì thỏa mãn nên vui lòng ư, thiếu chủ, chỗ đó có một cửa hàng, hình như có bán quần áo nam, chúng ta đi xem một chút." Ngãi Giai Giai nhìn thấy cửa hàng quần áo cho nam, lập tức kéo Tề Hiên đi qua.Tề Hiên đành phải theo cô đi vào cửa hàng quần áo lớn, nhưng mà anh đối với quần áo bên trong không thể nói yêu thích, cũng không được nói không thích, dù sao cũng là không có cảm giác, mặc cái gì với anh mà nói, đều giống nhau."Thiếu chủ, anh cảm thấy cái này thế nào?" Ngãi Giai Giai cầm một cái áo sơmi màu trắng so ở trên người Tề Hiên, nhưng mà bởi vì cô gọi Tề Hiên là thiếu chủ, nên dẫn tới nhiều ánh mắt của khách trong cửa hàng.Hiện tại rất ít người gọi một người khác là thiếu chủ, trừ phi thân phận của đối phương rất đặc biệt, cho nên nghe có người gọi thiếu chủ, đương nhiên bọn họ cảm thấy kinh ngạc."Tiên sinh tiểu thư, xin chào, xin hỏi các người thích bộ quần áo này ư, bộ quần áo này thật đúng là rất xứng với vị tiên sinh này ?" Một cô gái bán hàng đi tới, dùng tiếng nói buôn bán nói chuyện với họ."Phải không?" Ngãi Giai Giai cười hì hì nhìn cô gái bán hàng, còn không ngừng so ở trên người Tề Hiên, nhưng mà cô thấy thế nào cũng không thích hợp, vì vậy buông áo sơmi, kéo anh đi xem quần áo khác. Cô cũng không tin, một cửa hàng lớn như thế, mua không được một bộ quần áo phù hợp với thiếu chủ.Nhưng mà lúc họ đang chọn lựa quần áo thì một người mặc âu phục màu xám, cà vạt thắt vô cùng ngay ngắn đột nhiên xuất hiện ở trước mặt họ, nhìn chằm chằm vào Ngãi Giai Giai một lúc, mới nói ra một câu, "Ngãi Giai Giai ——"Ngãi Giai Giai nhìn người đàn ông lạ ở trước mắt, rất là buồn bực, anh ta làm sao biết cô chứ?Nhưng mà Tề Hiên lại tràn đầy thù địch đối với người đàn ông trước mắt không rõ lai lịch này.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận