Cùng Bá Đạo Thiếu Gia Hàng Ngày Ở Chung




Sự kiện I: Nữ chủ đi siêu thị về liền xuống bếp, mời chủ nhà cùng nam chủ ăn bữa tối, trong nháy mắt đã bắt dạ dày nam chủ làm tù binh. Nam chủ bá đạo tuyên bố: “Về sau cô chính là ngự dụng đầu bếp (1) của tôi.”


Nữ chủ trừng đôi mắt to trong veo như nước: “Dựa vào cái gì?”


“Cô thấy tôi khỏa thân rồi, nhất định phải chịu trách nhiệm với tôi. Ờ, phụ trách ba bữa một ngày của tôi.”


Nhan Vũ: “…”


Trong truyện chủ nhà mở một cửa hàng trên taobao, mỗi ngày phần lớn thời gian đều ru rú ở nhà. Điều này làm Nhan Vũ tương đối vui mừng, nữ chủ vẫn là sinh viên đại học, cho nên anh có rất nhiều thời gian đi “câu dẫn” nam chủ.


Nhan Vũ cả đêm đọc tiểu thuyết, ngày hôm sau lúc mở mắt đã là buổi chiều. Nhan Vũ nhảy xuống giường, mở cửa phòng, chỉ thấy Cố Cảnh Luật đang nằm trên sofa, ăn đồ văn vặt Nhan Vũ tàng trữ, xem TV, bộ dạng đúng kiểu lười từ trong xương lười ra.


Trông thấy Nhan Vũ, Cố Cảnh Luật ban ơn nhìn anh một cái: “Khoai tây chiên của anh khó ăn quá đi mất.”


“Khó ăn sao còn ăn.”


“Tôi đói!” Cố Cảnh Luật tức tối đáp, “Bằng không ai thèm ăn loại đồ ăn này.”


Nhan Vũ lập tức vuốt thuận lông Cố Cảnh Luật, “Chúng ta ra ngoài ăn tối đi.”


Cố Cảnh Luật tinh thần tỉnh táo trở lại, “Thật à?”


Nhan Vũ gật gật đầu, bổ sung: “Tôi mời.”


Cố Cảnh Luật “Hừ” một tiếng: “Được thôi, nếu anh đã muốn thế.”


Nhan Vũ ở trong lòng cười trộm, anh biết vị thiếu gia trốn nhà này đang trong tình trạng tiền nong eo hẹp.


Nhan Vũ bằng tốc độ nhanh nhất rửa mặt, thay quần áo, anh nhất định phải đưa Cố Cảnh Luật ra ngoài trước khi nữ chủ về, đem tất cả mầm mống thúc đẩy nam nữ chính thân mật giết chết từ trong nôi.


“Chúng ta ăn gì?” Cố Cảnh Luật hỏi, “Tôi biết một nhà hàng Pháp đồ ăn rất khá, tới đó đi.”


“…” Nhan Vũ miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, Cố Cảnh Luật quả nhiên trước sau vẫn khó nuôi như vậy. “Chúng ta đi ăn tiệc đứng.” Anh muốn cho Cố Cảnh Luật ăn đến no chết thì thôi, xem cậu ta còn bụng ăn cơm của nữ chủ không.


Cố Cảnh Luật mặt mờ mịt, “Kia là cái gì?”


Hắn nhìn trong tiệm chật ních người, biểu tình trên mặt cũng có thể cho là phấn khích. “Nhiều người như vậy…”


Hiện tại đúng vào giờ cơm tối, trong tiệm tự nướng tự phục vụ đông không chịu nổi, nhưng người người ồn ào ầm ĩ cũng hoàn toàn không ảnh hưởng đến lạc thú lúc ăn cơm của bất cứ ai. Nếu không phải được miễn phí bữa tối, Cố Cảnh Luật có chết cũng không bước vào loại nhà hàng này dù chỉ một bước.



Cố Cảnh Luật đen mặt đi theo Nhan Vũ vào bên trong. Nhan Vũ vất vả lắm mới tìm được chỗ trống, vui vẻ kêu lên: “Chỗ này!”


Trên bàn lưu lại một số đồ ăn còn thừa của vị khách trước, đệm trên ghế ngồi cũng đã rách, nhân viên phục vụ dùng cái khăn dính đầy dầu mỡ lau bàn, sau đó mang lên hai bộ bát đũa, châm lửa than, chuẩn bị bếp nướng, “Quý khách ăn thong thả.”


Cố Cảnh Luật khó hiểu, “Thực đơn đâu?”


“Tiệc đứng làm gì có thực đơn. Đồ ăn đều ở bên kia, tự qua lấy là được.”


Cố Cảnh Luật nhìn thoáng qua nơi để đồ ăn, “Không đi.”


“Ế? Sao vậy?”


“Đông lắm.”


“Nhưng cậu thích ăn gì thì phải tự đi lấy chứ.”


Cố Cảnh Luật không để ý đến anh, lấy di động ra bắt đầu chơi game. Nhan Vũ đành tự mình đi lấy đồ ăn.


Cách vách chỗ Cố Cảnh Luật là hai cô gái trẻ, đang vui vẻ ngồi ăn. Mùi thịt nướng bay đến mũi Cố Cảnh Luật, hắn không nhịn được quay đầu nhìn.


Tiếng cười vui vẻ của hai cô gái đột nhiên ngưng bặt, dường như đang nhỏ giọng thì thầm gì đó với nhau. Cố Cảnh Luật biết họ đang nói về mình, nhưng chả quan tâm. Hắn cũng đâu có nhìn mấy cô nàng đó, hắn nhìn là nhìn cái vỉ thịt nướng kìa.


Nhan Vũ cầm một đĩa lớn trở lại. Vừa bỏ xuống bàn, lại lập tức quay đi lấy tiếp. Vài lần như thế, cả bàn đã ngập đồ ăn. Phần lớn là thịt, còn lại chỉ có một ít cải xanh.


Nhan Vũ lấy đồ xong thì bận rộn nướng thịt, cũng không trông chờ Cố Cảnh Luật sẽ giúp mình. Cố Cảnh Luật ngồi đối diện anh, thẳng tắp một đường nhìn chằm chằm vỉ thịt, “Khi nào mới ăn được?”


“Còn phải chờ một lúc nữa. Cậu ăn điểm tâm trước đi.” (2)


Lúc Cố Cảnh Luật ăn xong cái bánh thứ ba, Nhan Vũ mồ hôi đầm đìa tuyên bố: “Ăn được rồi đó.”


Cố Cảnh Luật nghiêm cẩn gắp miếng thịt ba chỉ trong vỉ, đánh giá một phen, dè dặt bỏ vào miệng.


Vốn không mong đợi gì nhiều, kết quả lại ngon ngoài sức tưởng tượng. Lúc cắn miếng thịt thấy dai dai, ngoài vị cháy xém còn có loại hương vị đặc biệt khác. Cố Cảnh Luật cảm thấy như bị khuất phục, lập tức ăn thêm miếng nữa.


Có thằng phụ trách ăn, đương nhiên có thằng phụ trách nướng. Nhan Vũ liên tục lật thịt, quết dầu, phết sốt, từ đầu đến cuối không có thời gian ăn. Hơn nữa thịt cứ chín được một miếng, đều sẽ bị Cố Cảnh Luật gắp vào trong bát, Nhan Vũ chỉ ăn mấy miếng bánh ngọt.


Cả một bàn đầy thức ăn bị Cố Cảnh Luật tiêu diệt gần hết, Nhan Vũ còn cảm thấy không đủ, lại thân thiết đem cho Cố Cảnh Luật một bát mì xào (3) lớn, mỉm cười nói với hắn: “Mì xào ở đây được nhiều người khen lắm, nếm thử đi.”


Cố Cảnh Luật chỉ định ăn thử một đũa, nhưng rồi lại không dừng được. Ăn xong mì, Cố Cảnh Luật cảm giác như vừa ăn hết đồ ăn trong một tháng, no đến chẳng muốn mở mồm nói chuyện, ôm bụng rầm rì.


“Có muốn uống cháo nữa không?” Nhan Vũ nhiệt tâm đề nghị.



“Uống em gái anh ấy!” Cố Cảnh Luật tức giận rống lên, ợ một cái, nói tiếp: “Tôi no sắp chết rồi.”


Nhan Vũ lo lắng hỏi: “Cậu chắc không?”


“Hỏi thừa!”


Nhan Vũ rốt cuộc vừa lòng, “Phục vụ, tính tiền!”


Nhan Vũ cùng Cố Cảnh Luật trở lại nhà trọ, vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn. Đỗ Vũ Ninh mang món cuối cùng là canh đặt lên bàn, thấy bọn họ về, cười nói: “Tôi làm bữa tối, cùng nhau ăn đi!”


Cố Cảnh Luật liên tục xua tay, “Đừng để tôi ngửi thấy mùi thức ăn nữa, muốn phun ra đây này.” Nói xong bày ra bộ dáng như sắp chết đến nơi vịn tường trở về phòng.


Nhan Vũ mặt tội lỗi, “Chúng tôi ăn ở ngoài rồi.”


“A, thôi vậy.” Đỗ Vũ Ninh có chút thất vọng.


Nhan Vũ nhìn cửa phòng Cố Cảnh Luật đóng chặt, không nhịn được nở nụ cười.


*


Cố Cảnh Luật lén lút đứng bên cửa sổ, vén góc rèm che, không biết nhìn cái gì.


“Cậu làm gì vậy?”


Cố Cảnh Luật giật mình, quay đầu thấy Nhan Vũ một tay cầm bánh mì, tay kia cầm sữa bò, mặt nghi hoặc nhìn hắn.


“Anh là ma đấy à? Đi cũng không phát ra tiếng động!”


Nhan Vũ bị mắng thành quen, cũng không phản bác, tiến đến bên cạnh Cố Cảnh Luật, nhìn ra ngoài cửa sổ, “Cậu rốt cuộc nhìn cái gì?”


Cố Cảnh Luật chỉ vào một chiếc ô tô màu đen, “Chiếc xe kia rất khả nghi.”


“Hơ?”


“Nó đã dừng dưới nhà chúng ta hai giờ rồi, hơn nữa người bên trong vẫn ngồi như vậy.” Cố Cảnh Luật sắc mặt nghiêm trọng.


Nhan Vũ nói: “Cậu nghĩ nhiều quá đấy.”


Cố Cảnh Luật như có suy nghĩ nhìn Nhan Vũ trong chốc lát, Nhan Vũ bị loại ánh mắt này làm cho mất tự nhiên, theo bản năng đưa tay ôm ngực, “Cậu…muốn làm gì?”



Cố Cảnh Luật nhìn Nhan Vũ cười đến đẹp trai lấp lánh: “Nhan…ừm…”


“Nhan Vũ.” Nhanh Vũ cười khổ nói cho Cố Cảnh Luật tên của mình.


Cố Cảnh Luật khoác tay lên vai Nhan Vũ, “Hmm, hiện tại tôi có việc muốn ra ngoài, phiền anh đánh lạc hướng chiếc xe dưới lầu kia nha.”


“…”


“Nói chuyện đi chứ!”


Nhan Vũ nghĩ nghĩ, đáp: “Tôi có thể giúp cậu, nhưng cậu cũng phải đáp ứng một điều kiện của tôi.”


Cố Cảnh Luật thanh âm nháy mắt đề cao: “Anh dám ra điều kiện với tôi?!”


“Không đáp ứng thì quên đi.” Nhan Vũ xoay người muốn đi.


“Ấy khoan…” Cố Cảnh Luật mặt đầy miễn cưỡng, “Anh nói điều kiện trước đi.”


“Không cho cậu cùng Đỗ đồng học ăn cơm một mình với nhau.”


Cố Cảnh Luật không hiểu: “Tại sao tôi phải ăn cơm với cô ta?”


“Ha!” Nhan Vũ cười cười, “Vậy là được rồi.”


*


Nhan Vũ đi đến bên cạnh chiếc xe khả nghi, cố lấy dũng khí, gõ cửa xe.


Cửa kính nhanh chóng hạ xuống, một người đàn ông hiện ra trước mắt Nhan Vũ. Người đàn ông khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt dài nhỏ mang theo nét ý nhị cổ điển.


Nhan Vũ tiên trì nói: “Tiên sinh, anh ở dưới nhà trọ lâu như vậy, là có chuyện gì sao?”


Người đàn ông gật gật đầu, “Tôi tới tìm người.”


“Ồ, vậy xin hỏi anh tìm ai?”


Người đàn ông nhìn Nhan Vũ mỉm cười, “Tôi tới tìm cậu.”


“A?” Nhan Vũ nhìn người kia từ trên xuống dưới, xác định mình quả thực không biết người này, “Anh quen tôi sao?”


Người đàn ông xuống xe, dùng ánh mắt phức tạp nhìn Nhan Vũ, “Tôi muốn xin lỗi cậu. Nói đúng ra, là thay vợ xin lỗi cậu.”


Nhan Vũ thành thật đáp: “Xin lỗi, tiên sinh, tôi không quen anh, cũng không quen vợ anh.”


Người đàn ông dừng một chút, nói: “Cậu có biết vì sao mình lại đến thế giới này không?”


Nhan Vũ kinh ngạc đến không nói nên lời, lung tung chỉ chỉ người trước mặt, lại chỉ chỉ mình, lại chỉ chỉ cửa sổ nhà trọ, “Anh…Tôi…Cậu ta…”



Người đàn ông mặt đầy đồng tình: “Cậu thấy tôi thì biết rồi đó. Cậu cùng bạn trai tương lai của cậu, hiện tại đều đang trong một hệ thống tên là Xuyên vào tiểu thuyết ngôn tình. Hệ thống này, cũng có thể gọi là một loại trò chơi, vợ tôi bởi vì quá nhàm chán nên mới thiết kế ra.”


“…”


“Bản thân hệ thống sẽ lựa chọn ra một người thích hợp nhất. Cậu không có bạn trai, lại thích soái ca như vậy. Cho nên rất phù hợp.”


Nhan Vũ không khỏi kêu thảm: “Tôi khi nào thì có thể trở về?”


“Hệ thống này một khi đã đăng ký thành công, trừ phi hoàn thành nhiệm vụ, nếu không có là người sáng tạo cũng không cách nào giúp cậu thoát ra.” Người kia buồn bực nói, “Bất quá, tôi hỏi cậu, cậu thích nam chủ này sao?”


“Ầy…Cậu ta rất đẹp trai mà.” Nhan Vũ lại thành thật.


“Cho nên á, cậu phải cảm ơn chúng tôi. Chúng tôi đã cho cậu cơ hội bắt soái ca còn gì.”


Nhan Vũ ngơ ngác, “Phải không? Vậy thì cảm ơn nha.”


Người đàn ông mỉm cười nói: “Tôi nhận lời cảm ơn của cậu.”


“Xin bố! Con căn bản không có nhu cầu đến một thế giới lạ lẫm được không!”


Người kia cũng thập phần bất đắc dĩ: “Thật sự rất xin lỗi cậu, chúng tôi cũng sẽ hết sức giúp đỡ cậu. Hi vọng cậu sớm ngày có thể thoát khỏi hệ thống.”


“Tôi không biết là anh có giúp tôi đấy!”


“Quyển Cùng bá đạo thiếu gia hàng ngày ở chung kia chính là chứng cứ tôi giúp cậu chứ đâu.”


“…”


“Còn có, Nhan Vũ, tôi nhất định phải nhắc nhở cậu, càng về cuối truyện, nhiệm vụ sẽ càng khó. Nếu như độ hảo cảm của Cố Cảnh Luật đối với cậu hạ xuống, như vậy…”


“Nhan Vũ, buổi sáng tốt lành!”


Nhan Vũ quay đầu, liền thấy Đỗ Vũ Ninh trên một chiếc xe đạp hướng mình chào hỏi. “Mình anh ở đây làm gì thế?” Đỗ Vũ Ninh hỏi.


“À, tôi ở cùng…” Nhan Vũ quay lại, chỉ thấy phía sau mình không một bóng người.


Chú thích


(1) Đầu bếp của Vua. ↑


(2) Điểm sấm hay Dim sum, là một loại hình ẩm thực Trung Hoa bao gồm rất nhiều món ăn nhẹ hợp lại và thường phục vụ cho bữa ăn sáng. ↑


starlight_676_450_renewal


(3) Mì xào ↑


20130908153539642164724


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận