Cục Cưng Kiêu Ngạo Pk Tổng Tài Papa


Ads

Chương 94: Cuộc gặp



 



Khi Tử Hằng từ nhà trẻ đi ra, nhìn thấy Tư Kình Vũ cùng mẹ đi đón nó, nó nghi hoặc, thật bất ngờ. Nó khó hiểu nhìn mẹ,Tư Kình Vũ đi tới, cầm túi xách của nó: “Đi thôi, tiểu quỷ, đưa cháu đi ăn ngon.”



Tử Hằng đứng ở chỗ cũ bất động, lại nhìn mẹ, sau đó bất mãn nói với Tư Kình Vũ: “Cháu không phải gọi là tiểu quỷ, cháu gọi là Nhan Tử Hằng.”



Tư Kình Vũ tinh ý, lúc này mới phát hiện đứa trẻ này tâm tư tựa hồ rất sâu, hơn nữa nó rất để ý cách mình gọi với nó. Hắn cười cười nhìn Nhan Nghiên, sau đó nói: “Đúng vậy, Nhan Tử Hằng anh bạn nhỏ, lên xe đi!”



“Mẹ Nghiên thường gọi cháu Hằng Hằng hoặc là Tiểu Hằng.” Tử Hằng vẫn rất bất mãn sửa sai hắn.



Tư Kình Vũ thật sự không có cách nào, quả nhiên là đứa nhỏ do Nhan Nghiên sinh ra, thật là khó chơi. Hắn một phen ôm lấy Tử Hằng, mở cửa xe đưa nó đặt lên xe: “Vậy Hằng Hằng, chúng ta có thể lên đường đi ăn cơm chưa?”



Tử Hằng ngây ngốc nhìn hắn, đây là lần đầu tiên hắn ôm nó, dường như có gì là lạ. Nó lắp bắp nói: “Chính mình có chân, cháu có thể tự lên xe!”. Kỳ thật được hắn ôm cảm giác rất tốt nha, tay hắn giống như rất có khí lực, hắn hẳn là có thể nâng nó lên rất cao đi! Tử Hằng đoán trong lòng.



Nhan Nghiên ngồi lên xe, như hiếu thấu tâm sự của con, ôm con đến trước ngực, hướng Tư Kình Vũ nói: “Tư thiếu gia, chúng ta có thể xuất phát.”



Tư Kình Vũ bất mãn vì Nhan Nghiên cư nhiên cùng Tử Hằng ngồi vào chỗ phía sau, theo gương chiếu hậu nhìn cô một cái, đối với cô Tử Hằng là trước nhất, trong mắt lộ ra dịu dàng hiếm có. Tư Kình Vũ không thể nói rõ là kiểu tư vị gì, giống như có chút cảm động, rồi lại cảm thấy khó chịu, ít nhất Nhan Nghiên đối với hắn không đến mức như vậy.



Tử Hằng tựa vào trong lòng mẹ, rồi lại đưa mắt nhìn trộm phía trước: “Mẹ Nghiên, chúng ta vì sao phải ăn cơm cùng chú ấy ạ?”



“Bởi vì chú coi tiền như rác, mời chúng ta ăn cơm.” Giọng Nhan Nghiên không lớn không nhỏ, Tư Kình Vũ vừa vặn có thể nghe thấy. Cô hôn lên trán Tử Hằng, “Chúng ta muốn đi ăn thì được đi ăn.”



Tử Hằng không nói gì, Tư Kình Vũ dẫn bọn họ đến một nhà hàng Pháp xa hoa. Nhan Nghiên thật cực kỳ bất ngờ, loại nhà hàng này đi vào đều phải chú ý ăn mặc, hôm nay cô ăn mặc giản dị, nhìn qua cũng sẽ không quá mất lịch sự.



Tư Kình Vũ biểu hiện quả thực rất ga lăng, kéo ghế cho Nhan Nghiên cùng Tử Hằng, ngồi vào chỗ của mình mới để cho phục vụ đến gọi món. Hắn đã đặt chỗ trước, phục vụ chính là quản lý nhà hàng: “Tư thiếu gia, chào ngài! Rượu đã chuẩn bị sẵn sàng, hiện giờ ngài muốn khai vị chứ?”

Tư Kình Vũ biểu hiện quả thực rất ga lăng, kéo ghế cho Nhan Nghiên cùng Tử Hằng, ngồi vào chỗ của mình mới để cho phục vụ đến gọi món. Hắn đã đặt chỗ trước, phục vụ chính là quản lý nhà hàng: “Tư thiếu gia, chào ngài! Rượu đã chuẩn bị sẵn sàng, hiện giờ ngài muốn khai vị chứ?”



“Khai vị đi!” Tư Kình Vũ lấy thực đơn, hỏi Nhan Nghiên và Tử Hằng: “Mọi người muốn ăn gì?”



Nhan Nghiên nhìn quanh bốn phía, nhà hàng không nhiều khách lắm, nơi này trang hoàng thật tinh xảo, khách đến ăn cơm cũng không nhiều. Vừa mở ra thực đơn, quả nhiên cũng không rẻ. Cô cười cười nói: “Tư thiếu gia, một bữa cơm thôi có cần long trọng thế này không.”



“Em về nước, lần đầu tiên tôi mời em ăn cơm, đương nhiên phải long trọng một chút.” Tư Kình Vũ thản nhiên cười. “Cá hồi ở đây rất ngon, em có thể thử một lần.”



“Tôi không biết nhiều về món ăn Pháp, Tư thiếu gia quyết định là được. Có điều Tử Hằng mẫn cảm với hải sản, chỉ cần không phải hải sản là được.” Nhan Nghiên đưa thực đơn trả lại cho hắn.



Tư Kình Vũ nhíu mày, Tử Hằng mẫn cảm với hải sản, mà Tư gia chỉ có một người mẫn cảm với hải sản là hắn. Hắn bắt đầu gọi món. Hắn yêu cầu rượu vang đỏ, khai vị là các món súp hành tây, xa lát xà lách xanh, xa lát khoai tây. Món chính, sau khi hỏi ý Nhan Nghiên cùng Tử Hằng, hắn gọi cho Nhan Nghiên một phần gan ngỗng nướng, cho chính mình và Tử Hằng một phần bò bít tết. Cuối cùng chọn mấy thứ bánh ngọt với kem ly, đơn giản là để chiếu cố Tử Hằng.





Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận