Cục Cưng Kiêu Ngạo Pk Tổng Tài Papa


Ads

Chương 89 – Chật vật



 



Sau khi từ bệnh viện trở về, Nhan Nghiên gọi điện cho Vệ Tề Hàn. Vệ Tề Hàn thấy cô nói kế hoạch thay đổi, trầm mặc thật lâu mới hỏi: “Nhan Nghiên, em có thật sự hiểu rõ không?”



Nhan Nghiên lúc này đang đứng cạnh cửa sổ, bên ngoài bóng đêm âm trầm, ngọn đèn heo hắt. Cô trầm mặc một lúc lâu mới trả lời “Đúng vậy, em nhất định phải làm vậy”



“Nhan Nghiên, em căn bản không phải làm thế, hay đây là em đang tự kiếm cớ cho mình?”, Vệ Tề Hàn trả lời.



“Tề Hàn, em không hiểu anh có ý gì?”, Nhan Nghiên thân thể cứng đờ.



“Không có gì, em tự quyết định là tốt rồi!”, Vệ Tề Hàn lập tức thay đổi khẩu khí, “Dù có thế nào anh đều giúp em”



Nhan Nghiên cúp điện thoại, sau đó gọi một cuộc khác, sau khi trò chuyện, cô nói “Tôi đồng ý với lời đề nghị lần trước”



Người ở đầu dây bên kia cười “Sao tôi lại không hề cảm thấy bất ngờ?”



Nhan Nghiên không trả lời, cô ném điện thoại xuống mặt thảm, nhìn ra ngoài bóng đêm. Đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo, cô ngồi trước cửa sổ, hai tay vòng qua người. Càng như vậy, cô càng cảm thấy lạnh, lạnh thấu tâm can. Liệu làm như vậy có thực sự đúng không? Cô không biết, chỉ biết một điều, đã đi lên con đường này sẽ không có cơ hội quay đầu lại.



Tư Kình Vũ bình phục rất nhanh, hắn đề cập đến chuyện kết hôn, Tống Ngọc San lập tức phản đối, nói không thể nóng vội. Kỳ thực Tư Kình Vũ khi đã quyết định thì dù có là ai cũng không có cách ngăn cản. Nhưng lúc này, khi Tống Ngọc San nói lùi lại, Tư Kình Vũ lại đồng ý. Công ty thời trang Lãng Ức công bố sản phẩm mới, hơn nữa Tư Kình Vũ định thu mua một siêu thị thực phẩm, do đó hôn lễ liền lui lại mấy tháng.



Sắc mặt Văn Vi cứng ngắc đến vài ngày, nếu Tư Kình Vũ thật sự muốn cùng cô kết hôn, như vậy dù cò bận rộn đến đâu hắn cũng đều có thể bớt chút thời gian. Nếu như không thể, chỉ bởi lý do hắn không muốn.



Đợt sản phẩm mới đưa ra thị trường, làm công việc của Nhan Nghiên cũng trở nên vô cùng bận rộn, thường xuyên phải tăng ca. Cô là thiết kế trưởng, mấy mẫu thiết kế chủ đạo của nhãn hiệu đều là do cô phụ trách.



Cả ba bản thảo cô chuẩn bị, khi giao cho Tư Kình Vũ đều bị trả lại. Cô thực hoài nghi vì sao người đàn ông kia lại cố ý làm khó mình.



Đây là bản thảo thứ tư, Tư Kình Vũ gọi Nhan Nghiên lên phòng hắn. Khi đến nơi, Tư Kình Vũ đang gọi điện thoại, hắn dùng ánh mắt bảo cô ngồi xuống trước. Vì vậy cô ngồi trước bàn làm việc, lắng nghe hắn dùng ngoại ngữ nói chuyện điện thoại.



Nhan Nghiên không hiểu tiếng Pháp, nhưng cũng từng nghe qua, trên phương diện một người Hán nói tiếng nước ngoài, tiếng Pháp của Tư Kình Vũ cực kỳ lưu loát, dùng từ nhanh và trôi chảy. Thanh âm hắn trầm thấp, ngữ khí lại bất đồng. Cô nhìn Tư Kình Vũ làm việc một lúc lâu, nếu không phải có bản chất ác độc, thì cực kỳ có mị lực. Bằng không, Văn Vi nhất định không giữ chặt lấy hắn không buông tha.



Một lúc lâu sau, Tư Kình Vũ mới cúp điện thoại, đôi mắt lợi hại vẫn dán chặt lên người Nhan Nghiên, cười nói “Hiệu suất làm việc không tồi, nhanh như vậy đã đưa ra bản thảo thứ tư”



“Tư tổng đã yêu cầu, người làm thuê đương nhiên phải tận lực”. Nói xong, cô đem sản phẩm đặt trước mặt hắn, “Tư tổng, ngài nhìn qua một chút, tôi đã sửa chỗ này”



Khoé miệng vui vẻ của Tư Kình Vũ càng sâu hơn, lật vài tờ từ đầu tới đuôi, sau đó quăng ra nói “Không được, làm lại đi”



Nhan Nghiên dù hiện tại đã tự chủ rất tốt, nhưng đến hiện tại cũng muốn bùng nổ. Cô cố nhịn xuống hít sâu một hơi mới nói tiếp: “Tư tổng, ngài trả lại bản thảo đến bốn lần, có thể cho tôi biết lý do không”



“Nguyên nhân chính là tôi không hài lòng, không được.” Tư Kình Vũ trả lời rất dứt khoát. Rất tốt, rốt cục đã gặp được cảm xúc khác biệt trong mắt Nhan Nghiên. Kỳ thực Nhan Nghiên thiết kế rất tốt, hơn nữa cũng cải tiến nhiều điểm, chỉ là hắn muốn nhiều hơn một chút.



Có lẽ tổng tài nên nói cho tôi biết ngài không hài lòng ở điểm nào? Như vậy tôi có thể sửa tốt hơn”. Nhan Nghiên cố nén giận nói.



“Đây là việc của cô, nếu như cô không đạt được yêu cầu của tôi, có phải nên suy nghĩ xem cô có thể đảm nhiệm được chức vị hiện tại không?” Tư Kình Vũ vẫn cười “Tôi cho cô một cơ hội nữa, ngày mai trước khi hết giờ làm đưa cho tôi một bản thảo, nếu còn để tôi không hài lòng, chỉ sợ cô không thể tiếp tục đảm nhiệm công việc ở Lãng Ức”



Thì ra là muốn tìm cơ hội đuổi cô đi, Nhan Nghiên cầm lại bản thảo cười nói “Tư tổng yên tâm, ngày mai nhất định sẽ giao cho ngài một bản thảo khiến ngài thoả mãn, nếu không, tôi sẽ tự động từ chức”. Hắn đã muốn gây khó dễ, lại là ông chủ, cô tất nhiên không còn lời nào để nói.



Tư Kình Vũ có chút bất ngờ, khoé miệng vui vẻ càng sâu hơn. Tiểu cô nương này ngày càng thú vị.



Ngày mai trước khi hết giờ muốn cô nộp bản thảo thứ năm, dù làm được tốt, rất có thể lại bị Tư Kình Vũ trả lại, nhưng Nhan Nghiên vẫn còn muốn tận lực giao sản phẩm hoàn mỹ, bản thân phải cố gắng hết sức. Chỉ e hôm nay phải tăng ca, cô thở dài.



Nhan Nghiên đưa tay lên nhìn đồng hồ, đã chín giờ. Mọi người bên ngoài dường như đã về hết. Cô gọi điện về nhà, dì Trần nói Tử Hằng đã ngủ. Dì Trần là người Vệ Tề Hàn tìm giúp cô, do Nhan Nghiên quá nhiều việc, mà Tử Hằng cần có người chăm sóc.



Nhan Nghiên bắt đầu thu dọn đồ đạc, xuống tầng dưới. Ngoài trời đang bắt đầu mưa to. Năm nay thời tiết mưa nhiều, động chút lại mưa to. Khi ở trong văn phòng không cảm thấy gì, không ngờ bên ngoài mưa to như vậy.



Buổi sáng trước khi đi làm, Tử Hằng đưa chiếc ô của hai mẹ con, còn thận trọng dặn dò Nhan Nghiên: “Tiểu Nghiên, mẹ nhớ mang ô nha! Hôm qua chú Vệ nói với con, hôm nay trời sẽ mưa”. Kết quả là khi quay lại lấy một tập tài liệu, để Tử Hằng với dì Trần đi trước, Nhan Nghiên ra khỏi nhà sau, nhưng rồi lại đặt cái ô ở trên tủ giày.



Ngoài trời tối om, mưa cũng không có vẻ muốn ngừng. Chẳng lẽ hôm nay Nhan Nghiên nhất định phải bị ướt sũng sao?



Đang nghĩ đến đây, một chiếc Porsche màu bạc phi đến, đèn pha sáng rực. Nhìn kỹ, chính là Tư Kình Vũ.



 



Nhan Nghiên cả kinh, cửa xe mở ra, cô che mưa trên đầu chạy đến. Tuy chạy nhanh nhưng cũng bị ngấm không ít nước mưa. Nhan Nghiên lấy giấy trong túi ra lau mặt, sau đó quay đầu nhìn hắn: “Tư tổng cũng về muộn?”



Trong xe bật điều hoà, Nhan Nghiên rùng mình, hắt hơi một cái, mũi đỏ ửng.



Tư Kình Vũ nhìn Nhan Nghiên, đôi mắt buồn bã: “Tất cả mọi người ở công ty đều biết tôi luôn là người về muộn nhất, còn tưởng rằng em cố ý đứng trước cửa chờ tôi”



Nhan Nghiên sững sờ, không nghĩ rằng Tư Kình Vũ lại vừa mập mờ vừa rõ ràng như vậy. Cô sửa sang lại mấy sợi tóc ẩm ướt đang rơi ra, nói: “Tư tổng nghĩ nhiều rồi, anh hạ quân lệnh muốn mai tôi đưa ra bản thảo khiến anh thoả mãn, đương nhiên không thể làm qua loa, làm sao tôi có thể không làm thêm giờ?”



“Tôi tưởng em sẽ nghĩ rằng tôi cố ý làm khó dễ, để ép em tự động nghỉ việc?” Tư Kình Vũ lấy trong ngăn tủ ra một cái khăn tay cho Nhan Nghiên, “Dùng cái này đi”.



“Cảm ơn”, Nhan Nghiên cầm khăn tay, cười cười nói “Tư tổng là ông chủ lớn, tôi chỉ là nhà thiết kế nho nhỏ, nếu anh muốn gây khó dễ cũng không cần phải làm cách này. Hơn nữa trong từ điển của tôi cũng không có hai từ buông tha”



Tư Kình Vũ không nói tiếp, tập trung vào lái xe. Đột nhiên hắn lại hỏi “Em đã gặp lại cha tôi chưa?”



Nhan Nghiên bật cười, thì ra hắn đang quan tâm đến việc này. Cô vuốt vuốt mái tóc mượt mà, nói “Tư tổng, anh nghĩ sao?”



Tư Kình Vũ đôi mắt tịch mịch, nói “Nhan Nghiên, em là người thông minh, nên biết nếu tiếp tục dây dưa với cha tôi, sẽ không có bất cứ điều gì tốt đẹp cả.”



Nhan Nghiên cười “Hoá ra ý Tư tổng là như vậy, tôi không nên dây dưa với Tư chủ tịch. Nếu tôi là người thông minh như anh nói, người tôi nên dây dưa hẳn phải là anh”



“Không phải em cũng có mục đích đó sao?” Thấy Nhan Nghiên nhìn mình cười cực kỳ mị hoặc, hắn cho rằng lần trước Nhan Nghiên làm bộ câu dẫn, thực chất là muốn đùa giỡn cho Văn Vi xem, tạo ra hiểu lầm. Hiện tại chuyện như vậy lại diễn ra? Nhưng Tư Kình Vũ thừa nhận, khi thấy cô cười vời mình, thân thể hắn đúng là có phản ứng.



Chẳng lẽ là do cấm dục quá độ sao? Tuy hắn ở cùng Văn Vi nhiều năm rồi nhưng vẫn một mực kiềm chế tốt, cho dù sau đó có ham muốn, vẫn có thể tự mình giải quyết. Hắn chưa từng nghĩ đến tìm đàn bà bên ngoài, hắn hận nhất cha mình không chung thuỷ ra ngoài ngoại tình. Nếu hắn cũng đi tìm đàn bà bên ngoài, như vậy hắn cũng chẳng khác gì cha hắn.



Đúng là quá lâu không có đàn bà! Cho nên hắn thoáng cảm thấy châm chọc, chẳng lẽ hắn lại phản ứng mạnh mẽ như vậy?



“Kình Vũ!” Nhan Nghiên đột nhiên áp sát lại bên cạnh, cắn tai hắn, “Anh phải tin tưởng, từ trước đến nay em và bác Tư không có bất cứ quan hệ gì cả. Mục đích của em từ đầu đến cuối đều là anh, đến giờ vẫn là anh”



Một làn hương ấm áp xông đến, Tư Kình Vũ thiếu chút nữa mất tay lái. Hắn vội vàng ngừng xe ở ven đường, cười lạnh nói: “Nếu không có vấn đề gì với cha tôi, thì Tử Hằng ở đâu ra?”



“Em có nói Tử Hằng là con của cha anh sao?” Nhan Nghiên vui vẻ nói, “Anh có thấy Tử Hằng và bác Tư có điểm nào giống nhau không? Em dám cam đoan, Tử Hằng không phải con của cha anh”



Tử Hằng không giống cha hắn, nhưng lại giống hệt hắn mà! Tư Kình Vũ dùng tay nắm chặt cằm Nhan Nghiên:



“Xem ra những năm gần đây, em cũng không thiếu đàn ông”



“Anh đang ghen phải không?” Nhan Nghiên cũng không phản kháng, khoé miệng vui vẻ càng đậm, “Anh yên tâm, cho dù có nhiều đàn ông hơn nữa, em cũng mãi mãi nhớ anh, thuỷ chung là anh”



“Chỉ sợ em phải thất vọng!” Tư Kình Vũ thả Nhan Nghiên, một lần nữa nổ máy, “Tôi không có hứng thú với em, nếu em còn muốn tiếp tục làm việc tại công ty, tốt nhất đừng dùng những thủ đoạn này”



Nhan Nghiên cũng không tức giận, nếu Tư Kình Vũ không có hứng thú với cô, vừa rồi cũng sẽ không có phản ứng. Nhan Nghiên không có nhiều kinh nghiệm với đàn ông, nhưng không hiểu sao, từng phản ứng của người đàn ông trước mặt cô đều thấy rất rõ ràng. Bản thân cô có sức hấp dẫn đối với hắn, nếu lần trước Văn Vi không chạy đến, chỉ sợ chuyện kia đã xảy ra.



“Còn một chuyện em chưa hỏi Tư tổng, em vẫn cho rằng anh rất ghét em, sao hôm đó lại liều mình cứu em và Tử Hằng?” Nhan Nghiên ngoan ngoãn ngồi xuống, mắt hướng ra những giọt mưa ngoài cửa sổ.



“Tôi không cứu em, mà cứu Tử Hằng. Chỉ thuận tiện cứu em thôi” Nhan Nghiên không nên phản ứng như vậy, dù trước kia cô không làm chuyện đó, trước đây bị hắn cự tuyệt, cô cũng không thể thong thả như vậy. Sự thật chứng minh, cô gái trước mặt và cô gái trong trí nhớ hắn là hai người khác nhau. Mà người con gái hiện tại lại làm hắn thấy có chút chật vật.





Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận