Cục Cưng Kiêu Ngạo Pk Tổng Tài Papa


Ads

Chương 64: Mục đích gì?



 



Sáng sớm, Nhan Nghiên nhịn đói để kiểm tra sức khỏe. Cuối cùng khi làm xong thì cô đã hoa mắt choáng váng. Tư Kình Vũ đã sớm không thấy bóng dáng, chắc là đi thăm Văn Vi. Cô ngồi xuống chiếc ghế dài, vừa rồi một y tá cho cô một cái bánh mì và hộp sữa, cô mở ra ăn mới thấy đỡ mệt hơn.



Nhan Nghiên không biết là nên ở nơi này đợi Tư Kình Vũ hay là tự mình trở về, hiển nhiên là không nên dựa vào Tư Kình Vũ, có thể hắn đã quên cô ở đây. Nhưng mà không đợi hắn, cô không có chỗ nào để đi. Hắn không cho cô chìa khóa nhà của hắn. Cô hối hận không mang thêm vài quyển sách để đọc, gần thi rồi, mấy ngày hôm nay cô đều không đọc sách. Cô đang ảo não, thì nghe giọng nói nam nữ đang nói chuyện truyền đến từ hành lang cách đấy không xa.



“Kình Vũ, mắt em không nhìn thấy, nhưng chân em còn tốt nha! Anh thả em xuống, để em tự đi được không? Cùng lắm thì anh đỡ em.” Một giọng nữ nhẹ nhàng còn có phần làm nũng.



“Em nha, em nói là anh giúp đỡ em, rõ ràng em cũng có thể làm cho bản thân mình bị tổn thương, làm sao anh có thể yên tâm để em tự đi được đây?” Giọng nam ôn nhu đầy sủng nịch.



Lúc này mặc dù Nhan Nghiên mệt mỏi nhưng cũng không thể nghe sai, giọng nam kia đúng là của Tư Kình Vũ, thì ra Tư Kình Vũ cũng có thể nói chuyện ôn nhu như vậy. Lồng ngực cô lại băt đầu co rút đau đớn, hô hấp khó khăn và dồn dập. Cô đè lại lồng ngực, quay đầu lại liền thấy Tư Kình Vũ ôm Văn Vi đi hướng về phía cô. Hướng về phía bọn họ là hướng về phía mặt trời, trong mắt Nhan Nghiên lóe ánh sáng. Nhìn thấy Văn Vi ôm cổ Tư Kình Vũ, mặt kề sát lồng ngực của hắn, ngọt ngào như vậy thật chói mắt. Nhan Nghiên muốn chạy trốn, cô không muốn chứng kiến cảnh tượng như vậy. Thân thể giống như bị đông cứng, muốn cử động nhưng không thể.



Tư Kình Vũ cũng nhìn thấy cô,săc mặt Nhan Nghiên không được tốt lắm, nhìn từ góc độ này mặt mũi đều tái nhợt. Hắn đã bảo y tá mang cơm cho cô sớm, chẳng lẽ cô chưa ăn sao?



“Kình Vũ, làm sao vậy?” Cảm thấy Tư Kình Vũ ôm mình bất động, Văn Vi có cảm giác như là có người, cô ngẩng đầu nhìn về phía trước, bời vì không thể thấy rõ, cô chỉ thấy được một hình ảnh mờ ảo.

“Kình Vũ, làm sao vậy?” Cảm thấy Tư Kình Vũ ôm mình bất động, Văn Vi có cảm giác như là có người, cô ngẩng đầu nhìn về phía trước, bời vì không thể thấy rõ, cô chỉ thấy được một hình ảnh mờ ảo.



“Không có việc gì, chúng ta đi vào thôi!” Mắt Tư Kình Vũ nhìn Nhan Nghiên ôm Văn Vi đi vào phòng bệnh.



Nhan Nghiên không nghĩ tới chính mình đi lung tung tới nơi này, lại chứng kiến cảnh tượng Tư Kình Vũ thân thiết cùng với Văn Vi như vây. Cô không nên cảm thấy đau lòng, cô không có tư cách, càng không có người quan trọng. Tư Kình Vũ và người của Tư gia là một , hắn đối với cô chỉ có lợi dụng và chiếm đoạt mà thôi! Cô hít một hơi sâu, mới lấy lại được hô hấp.



“Kình Vũ có phải vừa rồi bên ngoài có người không?” Văn Vi có cảm giác rất nhạy cảm, lúc nằm xuống giường cô nắm tay Tư Kình Vũ hỏi.



Tư Kình Vũ vỗ nhẹ mu bàn tay của cô:” Trên hành lang có rất nhiều người qua lại, đương nhiên là có người rồi.”



“Kình Vũ, anh nói là có người hiến giác mạc cho em, nhưng mà 2 ngày trước bác sĩ còn nói với em là phải đợi rất lâu, sao nhanh như vậy đã có rồi?” Văn Vi nhíu mày, hỏi tiếp.



“Vì vậy nới nói, em rất lương thiện và tốt bụng, nên ông trời cũng giúp đỡ, mang đến cơ hội có người khác hiến giác mạc cho em, sớm có thể nhìn thấy ánh sáng.” Tư Kình Vũ vẫn ôn nhu nói chuyện với Văn Vi, ánh mắt vô thức hướng ra ngoài cửa.



“Người hiến là ai? Đó là nam hay nữ, và làm cái gì. Người Trung Quốc lương thiện như vậy có rất nhiều, Kình Vũ, chờ mắt em tốt lên, em cũng sẽ đăng kí đi tình nguyện quyên góp. Nếu không phải người này đăng kí hiến, thì cũng không thể nhanh như vậy mà em đã có giác mạc, đúng không?” Văn Vi rất vui vẻ. từ trước đến nay cô đều lạc quan, nghe Tư Kình Vũ nói có người hiến giác mạc cho cô, cô vui vẻ đến cả đêm không ngủ.



“Bây giờ, nhiệm vụ của em là lo nghỉ ngơi để thân thể khỏe lên, phẫu thuật đã sắp xếp, chờ mắt em tốt lên, em muốn làm cái gì cũng đều có thể.” Không hiểu tại sao Tư Kình Vũ nghe được những lời nói này của Văn Vi, trong lòng rất khó chịu khổ sở. Bỗng nhiên hắn nhìn thấy một cái bóng, không ngờ nha đầu kia vẫn đứng ở cửa nghe lén!



“Anh còn chưa nói cho em biết, người kia là ai?” Văn Vi thuận thế sà vào lồng ngực hắn hỏi.



Ánh mắt Tư Kình Vũ vẫn nhìn ở cửa, cái bóng kia vẫn ở đấy. Đột nhiên trong lòng hắn có ý muốn trả thù xấu xa: “Người đó không quan trọng, đó là một nữ tội phạm, khi còn sống làm nhiều chuyện xấu nên vừa mới tử hình.”



Hắn quay đầu lại nhìn cái bóng cứng ngắc ở cửa, cảm thấy rất đắc ý.



“Tại sao nói cô ấy không quan trọng chứ?” Văn Vi cảm giác được ôm nam nhân của cô có phần phấn khởi, tay cô di chuyển trên lưng hắn, “Cho dù khi còn sống cô ấy làm nhiều chuyện xấu, nhưng mà đến khi chết vẫn nghĩ đến việc hiến tặng, cũng coi như làm một chuyện tốt.”



Đúng là Nhan Nghiên ở ngoài cửa, cô cũng không biết ma xui quỷ khiến gì mà cô lại đứng ở cửa nghe lén, lại khiến cho cô khó chịu không chịu nổi. Trong mắt hắn cô không quan trọng, thậm chí còn bị nói tù phạm tử hình.



Đúng vậy, cô đúng là tù phạm, từ lúc 4 tuổi đivào căn nhà ấy, thì cô đã là tù nhân ở đó rồi. Bây giờ cô phải trốn thoát, phải ra khỏi nơi đó.



Cô vô lực ngồi ở trên ghế dài cách đó không xa, cô đã ra lệnh cho bản thân mình không được rơi lệ. Đi đến bược này, cô không thể yếu ớt, không thể lại vì người của Tư gia mà rơi xuống một giọt n�





Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận