Cục Cưng Kiêu Ngạo Pk Tổng Tài Papa


“Mẹ ơi, mẹ ơi!” Bé trèo lên trên cầu thang, tiếng của mẹ hình như

càng ngày càng gần hơn, như là truyền ra từ trong một căn phòng, gian

phòng sáng đèn kia. “Mẹ, mẹ ở đâu? Nhan Nghiên sợ, Nhan Nghiên thấy sợ!”


Bé đi chậm từng bước một tới gần chỗ sáng đèn, nhẹ nhàng đẩy cửa ra,

tiếng mẹ bé càng lúc càng rõ hơn: “Ừm! Thành Đống… anh phải nói giữ lời

đó!” Mẹ đang khóc, hơn nữa giọng nói là lạ, hình như có vẻ rất khổ sở.


“Anh đáp ứng em, nhất định sẽ làm được, mở chân ra một chút.” Giọng

nói đàn ông ồ ồ, như là đang sung sướng tột độ, lại cũng như kiềm chế

đến tột độ.


“Mẹ, mẹ ơi!” Nhan Nghiên ngơ ngác đứng ở cửa, Đường Tuệ Hà dường như

nghe được tiếng của Nhan Nghiên, nhìn ra cửa thấy Nhan Nghiên hình như

đang khóc sướt mướt, cố sức đẩy người đàn ông trên người ra, cầm lấy áo

sơ mi mặc vào người, đi qua ôm lấy con gái.


“Nhan Nghiên, sao con lại ở đây? Nhan Nghiên ngoan, con đi ra ngoài trước đã!”


“Mẹ, bác kia có phải đang ức hiếp mẹ không? Mẹ, chúng ta đi tìm ba

được không, chúng ta đi tìm ba đi, con muốn ba!” Nhan Nghiên ôm khóc van xin, ở đây thật đáng sợ, bé không muốn ở đây, không muốn!


“Nhan Nghiên ngoan, mẹ không phải đã nói với con rồi sao? Ba đã đi

đến một nơi rất xa xôi rồi, ba sẽ không trở về nữa!” Đường Tuệ Hà nghe

thấy người đàn ông ở đằng sau kêu hừ một tiếng bực bội, bị quấy rầy hắn

đã rất không vui rồi, nếu cô lại lề mề đi xuống dưới với con gái nữa,

hắn chắc chắn sẽ tức giận. “Nhan Nghiên, con đi tới chỗ vú Bảo ngủ trước đã, Nghiên Nghiên con ngoan, có được hay không?”


Nhan Nghiên vốn muốn lắc đầu theo bản năng, nhưng mẹ thực sự rất khổ

sở nha! Bé đã từng đáp ứng với ba, phải nghe lời mẹ nói! Bé gật đầu:

“Mẹ, mẹ sẽ đến tìm con phải không?”


Đường Tuệ Hà chảy nước mắt gật đầu: “Nhan Nghiên, đáp ứng mẹ, bây giờ đi ra ngoài, không được đi vào nữa.”


Nhan Nghiên gật đầu, ngoan ngoãn đi ra ngoài, vẫn còn lo lắng quay

đầu lại, cửa dần khép lại, bé hình như thấy mẹ bị kéo lên trên giường.

Bé đi chưa được mấy bước, đã thấy một bóng dáng dài nhỏ đứng ở trước mặt mình. Bé không nhìn thấy rõ người kia lắm, chỉ cảm thấy ánh mắt hắn rất đáng sợ, thậm chí khí tức trên người hắn còn mang đậm vẻ khủng bố.


Người kia không cao, nhưng nhất định lớn hơn bé, như là một ông anh

lớn hơn rất nhiều vậy. Trước đây bé từng gặp các anh đối xử rất tốt với

bé, bé rất thích, thế nhưng cái anh này thật là đáng sợ.


Anh kia chằm chằm nhìn thẳng vào bé, bên ngoài ầm một tiếng sấm vang

lên, thân thể nhỏ xíu của bé thoáng cái bị dọa té ngã xuống đất. Bé

lên, thân thể nhỏ xíu của bé thoáng cái bị dọa té ngã xuống đất. Bé

không khỏi ngẩng đầu lên, anh kia vẫn còn ở đằng kia! Tia chớp dường như chợt hiện lên ở đằng sau hắn, gương mặt hắn chớp lóe chớp lóe trước mặt bé, thân thể nhỏ tí sợ hãi của bé lùi dần về phía sau, thầm nghĩ chạy

trốn.


“Vừa rồi nhìn thấy một màn ở bên trong, thấy hay không?” Dáng vẻ tươi cười của ông anh kia trong nháy mắt trở nên tàn nhẫn cùng âm hiểm, “Mày vẫn nên xem tiếp, nhìn mẹ mày ở bên trong đó làm gì?”


Bé lắc đầu, ai tới cứu bé đi, anh này thật đáng sợ, bé thấy sợ thấy sợ nha!


“Không còn hơi sức sao? Hử?” Ông anh đáng sợ kéo bé lên, “Tao dẫn mày đi xem, bảo đảm mày sẽ không thể quên được!”


“Em không đi, em không đi!” Mẹ không muốn bé xem, bé muốn nghe lời mẹ, bé không đi!


Ông anh kia dường như không có nghe thấy, kéo bé đứng lên. Tiếng sấm, tiếng mưa rơi ở bên ngoài đan vào nhau, bé giãy dụa sợ hãi, khóc nhặng

lên, nhưng lại bị một tay che miệng, phát không ra tiếng.


Bé bị kéo tới cửa phòng, cửa phòng bị đẩy ra, ông anh đáng sợ ghì

chặt bé vào trong ngực: “Mở to hai mắt ra, nhìn mẹ mày đang cùng ba tao

làm gì ở bên trong?”


Bé không muốn nhìn gì cả, thế nhưng bé vẫn thấy rõ tất cả mọi chuyện đang xảy ra ở bên trong!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận