Công Tử Liên Thành


"Công chúa Tháng Bảy

và Phấp Phới Hồ Điệp Bay cùng đổi tới bên trái đài cao chuyên thêm trạng thái

và cứu người, Khinh Ca Thủy Việt và Đào Tử Yêu Yêu chuyển ra phía cửa đi."

Hiển nhiên Công Tử Tiểu Bạch rất không hài lòng, sự điều động này, chứng mình

rằng anh không trông cậy Công Chúa Tháng Bảy mấy nàng có tác dụng gì : "

Ta trịnh trọng nhắc lại một lần nữa, mọi người nhất định phải đứng vững ở vị

trí của mình, không được tùy tiện ly khai, nếu như có chuyện khẩn cấp, lập tức

nói trước một câu, nếu không có quyền nói thì gõ chữ trong [bang phái]. Được

rồi, toàn thể chuẩn bị, mỗi người nhớ đứng vững ở vị trí của mình."


Bất kỳ ai nghe được những

câu này đều biết nó châm chích việc Công Chúa Tháng Bảy tự ý rời khỏi vị trí,

đến nỗi mọi người bị đối phương xông qua chém giết, đại bộ phận người chơi đều

rất phản cảm với cái thái độ tùy hứng vì quen được nuông chiều của nữ bác sĩ

này. Công Chúa Tháng Bảy cũng có phần lúng túng, nhưng cũng không dám nổi giận

với Công Tử Tiểu Bạch. Trong suy nghĩ của nàng, chỉ những kẻ sinh ra trong

những gia đình giàu có hoặc có quyền thế như nàng mới có quyền chỉ trích người

khác, sự giàu có của Công Tử Tiểu Bạch hơn xa nhà nàng, mà xét về mặt huyết

thống lại càng cao quý hơn nhiều, bởi vậy, đối với sự bực bội của Công Tử Tiểu

Bạch, nàng cũng không dám cãi lại, chỉ nhanh chóng giải thích : " Cũng

không phải ta cố ý ly khai vị trí. Lúc đó ta thấy Tam ca bị kẻ khác vây công,

rất nguy hiểm, cho nên ta mới ..."


" Tam ca có người

cứu, không thuộc thẩm quyền của muội." Công Tử Phù Tô không chút bình tĩnh

lập tức ngắt lời nàng : " Được rồi, bây giờ cũng không phải lúc phân trần

giải thích, đều phải chuẩn bị đánh nhau rồi. Thời gian cũng không còn nhiều,

không thể để xảy ra bất kỳ sơ xuất nào thêm nữa. Tiểu thầy thuốc đừng có động

thái gì cả, để tránh cho đối phương phát hiện ra ý đồ của mình, đợi sau khi

toàn bộ chúng ta qua đó, tiểu thầy thuốc mới tiếp tục đổi tuyến cứu

người."


" Lập tức theo sự

chỉ đạo của Tứ ca." Công Tử Tiểu Bạch bắt đầu hạ lệnh : " Toàn thể

logout, chuẩn bị đổi tuyến. Ma Giáo, lên, Tử Trúc lên, khống trường... Được

rồi, Tiêu Dao, Côn Luân, lên ... Tiểu Thầy thuốc, đổi tuyến ..."


Nhất Tiếu Hồng Trần lập

tức sign in vào ba nick tiểu thầy thuốc, lúc này tình hình chiến đấu còn kịch

liệt hơn vừa nãy rất nhiều, kênh ngữ âm ồn ào hỗn loạn, giống hệt khung cảnh bộ

chỉ huy trong thời chiến tranh của những bộ phim chiến trận, đồng thời còn có

không ít người gõ chữ ngay trước mặt hoặc trong [ bang phái], kêu thầy thuốc

tới cứu mình. Nhất Tiếu Hồng Trần vẫn dõi mắt theo những người thuộc trách

nhiệm của mình trước, sau đó mới lẹ tay lẹ mắt cứu những người khác.


Trận chiến kịch liệt này

kéo dài tới tận 9h 50 phút, rốt cuộc Khải Hoàn Hào Môn đã thành công đánh bật

Huy Hoàng Vương Triều ra, đoạt lại quyền khống chế ở sân bãi nơi Boss xuất

hiện.


Công Tử Tiểu Bạch tuyên

bố mệnh lệnh mới : " Đội Boss và đội thầy thuốc chuẩn bị cho đủ Tẩy Tâm

Đan, đứng vững ở vị trí. Đội thích khách chỉ quan tâm tới việc giết người của

bên đối phương. Toàn bộ Côn Luân lập tức tới vị trí tự bạo, nghe thấy mệnh lệnh

của ta lập tức cùng tự bạo một lúc. Chỉ còn có mười phút nữa, nhất định Huy

Hoàng Vương Triều sẽ đột kích một lần cuối cùng, mọi người tập trung toàn lực

chú ý, không được buông lỏng, nhất định phải kiên quyết bảo vệ thành quả. Chúng

ta đã đánh nhau ròng rã bốn ngày trời rồi, ngày hôm nay lại khổ cực lâu như

vậy, bây giờ chỉ còn những giây phút này đây, chiến thắng và thất bại chỉ còn

trong gang tấc. Mọi người chỉ cần kiên trì một chút, chúng ta tất sẽ thu được

thắng lợi."


Trên kênh ngữ âm chỉ có

duy nhất thanh âm trầm trầm bình tĩnh của anh, những người khác đều không hé

răng, hiển nhiên là hết sức tập trung vào chuẩn bị cho trận huyết chiến tối

hậu. Trong những giây phút khẩn trương này, nghe thấy những lời của Công Tử

Tiểu Bạch, Nhất Tiếu Hồng Trần cũng còn có cảm giác nhiệt huyết sôi trào, nữa

là những người trời sinh đã có tính hiếu chiến.


Hai phút sau, quả nhiên

Huy Hoàng Vương Triều và những bang phái liên minh cùng đồng loạt tấn công, vô

số nhân mã cùng đồng thời xuất hiện ở Kim Phong Ngọc Lộ Lâu, không quan tâm tới

tổn thất, điên cuồng xông tới một cách liều lĩnh. Khải Hoàn Hào Môn và bang

phái bạn hữu cùng kiên cường chống cự, tử thủ trong vòng tròn của trận địa.

Công Tử Tiểu Bạch không ngừng chỉ huy điều động nhân mã, mọi người kỷ luật

nghiêm minh, đều biết đây là những giây phút khẩn yếu nhất, không thể chấp nhận

nổi bất kỳ sơ sót nào.


Cơ hồ mọi người đều chết

đi sống lại ít nhất một lần, Hồng danh giết nick trắng, nick trắng vây công

Hồng danh, hơi hai mươi Côn Luân cấp cao của Khải Hoàn Hào Môn đều đứng ở giữa

vòng tròn, nghe thấy mệnh lệnh của Công Tử Tiểu Bạch lập tức đồng thời tự bạo,

trong khoảnh khắc trên mặt đất phủ đầy những thi thể.


Tiểu thầy thuốc của hai

bên lập tức xông ra cứu người.


Một số những cao thủ đầu

bảng của Huy Hoàng Vương Triều đột phá theo hai cánh, đánh thẳng vào chính

giữa. Những người phòng thủ trên đài cao của Khải Hoàn Hào Môn không thể xông

vào vì sợ quấy rối trận thế. Bọn họ liều mạng chặn đánh, bảo vệ phòng tuyến của

mình, những kẻ lọt lưới đều do đội thích khách phụ trách giải quyết nốt. Nơi

nơi đều là những kỹ năng ngủ trụ tập thể của thầy thuốc, Sấm Vang Chớp Giật của

Côn Luân cũng liên tiếp xuất hiện, người ngã xuống không ngừng, người sống dậy

liên tiếp, sau khi uống đủ đại hồng đại lam lập đã lập tức xông vào đánh túi

bụi.


Chỉ còn một phút đồng hồ

nữa là tới mười giờ tối, Công Tử Tiểu Bạch lập tức ra lệnh : " Đội Boss và

đội Thầy thuốc lập tức tẩy trắng"


Đội Boss của hai bên đều

do Ma Giáo tạo thành, chỉ vì sự tấn công của bọn họ tạo thành thương tổn cực

cao, muốn cướp được Boss hay không đều dựa cả vào bọn họ. Ma Giáo và Tử Trúc

của Khải Hoàn Hào Môn trong nháy mắt đã biến cả thành nick trắng, những người

bên Huy Hoàng Vương Triều không được phép chuyển sang Hồng danh đương nhiên

không thể tiếp tục tấn công bọn họ nữa, nhất thời áp lực giảm bớt rất nhiều.


Ngay lúc này, trước mắt

Nhất Tiếu Hồng Trần đã xuất hiện một người khổng lồ toàn thân lấp lánh kim

Quang, trong tay hươ hươ một thanh kiếm khổng lồ bằng đồng, trên đầu có hai chữ

màu đỏ tươi : " Xi Vưu"*. Đội Boss của hai bên lập tức xông lên tấn

công, người khổng lồ kia đã nhanh chóng bị bao trùm trong vô số kỹ năng loang

loáng.


Công Tử Tiểu Bạch vô cùng

bình tĩnh : " Tấn công, tấn công, đội Boss không cần quan tâm tới bất kỳ

thứ gì khác, chỉ quan tâm tới việc tấn công. Đội thầy thuốc chú ý bảo hộ bọn

họ, đội Tiêu Dao và đội Côn Luân tiếp tục giết người."


Lúc này Nhất Tiếu Hồng

Trần mới thấy lại nhân ảnh của Công Tử Liên Thành thêm một lần nữa. Vừa rồi anh

vẫn chỉ chăm chú giết người trong trung tâm của sân, bây giờ mới vọt vào trung

gian, chuyên môn giết đội Boss của bên Huy Hoàng Vương Triều, những Tiêu Dao

khác chuyên môn giết những thầy thuốc bên đối phương đang mưu đồ ngủ trụ đội

Boss bên mình.


Công Tử Phù Tô và Khinh

Ca Thủy Việt vừa mới tẩy trắng, một lát sau nick đã đổi màu đỏ. Đội thầy thuốc

chia làm hai nhóm, một nhóm chuyên phát kỹ năng ngủ quần công bên đội Boss của

đối phương, một nhóm chuyên hỗ trợ giết người, đồng thời lại còn kiêm nhiệm cả

việc chú ý cứu những thành viên đội Boss bên phe mình.


Nhất Tiếu Hồng Trần linh

hoạt thao tác ba cái nick tiểu thầy thuốc chạy ra chạy vào, cứu được rất nhiều

người, đều là những thành viên trọng yếu của Khải Hoàn Hào Môn. Bốn vị công tử,

Khinh Ca Thủy Việt, Đào Tử Yêu Yêu, Ma Hồn Quỷ Cơ đều bị nàng cứu vô số lần.

Mỗi lần cứu được một người, nhìn thấy bọn họ nhanh chóng xông vào chiến trường,

trong lòng nàng không khỏi dấy lên cảm giác mình cũng đóng góp được gì đó.


Boss này có năng lực

chiến đấy hay không căn bản không quan trọng, những sát thương khổng lồ của bên

họ phần lớn đều do bang phái đối địch tạo ra, mọi người cảm thấy Boss này chẳng

khác gì một tượng đất đã chết, chỉ đứng đó tùy người chém giết. Chỉ trong vòng

mười phút ngắn ngủi, dây máu của Boss đã cạn sạch, nặng nề ngã ầm xuống mặt

đất.


[Thế giới] lập tức yên

tĩnh, trước mặt trống không, mà kênh ngữ âm cũng im bặt, mọi người nín thở chờ

đợi kết quả, xem ai là người cướp được Boss.


Vài giây sau, Công Tử Vô

Kị lập tức tung ảnh chụp Anh Hùng Thiếp lên [ thế giới], cười nói : " Cám

ơn mọi người, chúng ta thắng rồi"


Lập tức những người đang

ở trên Kim Phong Ngọc Lộ Lâu giống như thủy triều lập tức tuôn về hai hướng

đông tây của đài cao, nhao nhao nhảy từ trên xuống. Có người trực tiếp cưỡi tọa

kị nhảy xuống để quay về, có người thi triển khinh công bay ra ngoài, lại có

người còn bay liệng mấy vòng trên không trung, biểu diễn một vũ điệu hoa lệ, sau

đó mới từ từ hạ xuống. Từ xa nhìn lại, phảng phất như có vô vàn những ngôi sao

băng từ từ tỏa ra bốn phía trên bầu trời xanh thẳm cao vòi vọi, tựa hồ như

những bậc thần tiên vừa tụ hội xong ở chốn Dao Trì, từ từ đáp mây xuyên qua bầy

tiên hạc đang chao liệng, chậm rãi bay xuống phía dưới, cực kỳ mỹ lệ.


Nhất Tiếu Hồng Trần

logout khỏi ba cái nick tiểu thầy thuốc, sign in vào nick của mình. Vừa mới

xuất hiện, đã thấy thông cáo của hệ thống


[ Hệ Thống] : Chúc mừng

Khải Hoàn Hào Môn chính thức trở thành Long Bang của Thịnh Thế, chuẩn bị xuất

chinh tham dự tranh giải quán quân đại khu của cuộc thi đấu PK, vinh dự chiến

đấu thay mặt cho server này.


[ Hệ Thống] : Chúc mừng

Huy Hoàng Vương Triều chính thức trở thành Hổ Bang của Thịnh Thế, chuẩn bị xuất

chinh tham dự tranh giải quán quân đại khu của cuộc thi đấu PK, vinh dự chiến

đấu thay mặt cho server này.


Trên [ thế giới] lại bắt

đầu hỗn loạn, hai bang cùng những bang phái liên minh bạn bè cũng cao giọng

chúc mừng thắng lợi phe mình, nhân tiện mỉa mai phe đối phương, bằng hữu của

bọn họ đều nhiệt tình chúc mừng, những người chơi ở phe trung lập thì đều cao

bọn họ đều nhiệt tình chúc mừng, những người chơi ở phe trung lập thì đều cao

giọng khen ngợi, cổ vũ bọn họ chiến đấu vì Thịnh Thế.


Phong Sinh Khởi Thủy

đương nhiên là bang phái trung lập tuyệt đối, Khinh Ca Thủy Việt giúp Khải Hoàn

Hào Môn giết người, Thương Hải Hoành Lưu lại thao tác nick tiểu thầy thuốc cứu

người của Khải Hoàn Hào Môn, trong khi đó Hắc Điếm Lão Bản và Can Tương Bảo

Kiếm lại giúp Huy Hoàng Vương Triều, ngoài ra cũng có mấy người khác cũng phân

biệt giúp một trong hai bang phái trên, lúc này cùng nhao nhao nghị luận trong

[ bang phái], đều thảo luận về trận chiến đặc sắc vừa rồi. Giúp bằng hữu đánh

nhau là đúng, Nhất Tiếu Hồng Trần cho rằng cách làm của bọn họ rất hợp lý,

trước giờ bang Phong Sinh Khởi Thủy chưa bao giờ quy định chỉ có thể giúp ai,

hoặc không cho phép giúp ai, cho nên không khí trong bang luôn rất thoải mãi,

không vì cái nguyên nhân có bằng hữu đối địch nhau mà bài xích, công kích hoặc

khắc khẩu với những người trong bang, đó cũng là một trong những lý do chính mà

rất nhiều người chơi mảng sinh hoạt luôn xin được gia nhập vào bang phái của

họ.


Lúc này, Khinh Ca Thủy

Việt cũng lên [ thế giới] chúc mừng Khải Hoàn Hào Môn trở thành Long Bang của

Thịnh Thế, ngay sau đó là Hắc Điếm Lão Bản cũng lên [ thế giới] chúc mừng Huy

Hoàng Vương Triều trở thành Hổ Bang của Thịnh Thế. Nhất Tiếu Hồng Trần nhìn

thấy cảnh đó cảm thấy cũng thực buồn cười, trên gương mặt lộ rõ vẻ rạng rỡ.


Kênh ngữ âm ồn ào náo

nhiệt vô cùng, toàn là những thanh âm hò reo vui sướng, mọi người cùng nhao

nhao kể lại những tình huống lý thú trong cuộc chiến vừa rồi, dẫn tới hàng

tràng cười lớn, sau đó Công Tử Tiểu Bạch liền nói :" Hôm nay người có công

lớn nhất đối với bọn ta chính là đội tiểu thầy thuốc."


" Đúng vậy"

Công Tử Phù Tô cũng cười : " Những Tiểu Thầy Thuốc Vô Địch đó phản ứng mau

lẹ, cứu người đúng lúc, giúp lực chiến đấu của chúng ta không bị suy yếu."


Công Tử Vô Kị cảm thấy

rất hưng phấn : " Mấy Tiểu thầy thuốc này quả thực rất lợi hại, ha ha, về

sau chúng ta cần chuẩn bị thêm một ít nữa, tuy không có tác dụng đối với cuộc

thi đấu PK sắp tới, nhưng tất có hiệu quả trong những trận dã chiến sau

này."


Đúng lúc này chợt có

người hỏi : " Đại ca, Chiến Thần Côn Luân sắp sửa xuất hiện, hôm nay có đi

cướp không ?"


" Cướp chứ."

Không đợi Công Tử Tiểu Bạch trả lời, đã có rất nhiều người nôn nao muốn đi :

" Đi đánh nhau, đi đánh nhau thôi."


" Được, mọi người

cùng tới Côn Luân ở Tuyến ba, cướp Chiến Thần." Công Tử Tiểu Bạch vừa ra

lệnh một tiếng, mọi người đã ồ lên hoan hô. Những bang nhân của Khải Hoàn Hào

Môn nhanh chóng đổi tuyến, chạy thẳng tới Ngọc Hư Phong ở Côn Luân.


Sau khi Boss này chết

thường tuôn ra vòng cổ Thiên Phạt, có tác dụng tăng bạo kích và độ tổn thương

của bạo kích, là một trang bị được tất cả các bang phái mơ tưởng chiếm lấy, mỗi

lần Boss xuất hiện ở Ngọc Hư Phong tại Côn Luân đều dẫn tới một tràng chiến

tranh đẫm máu.


Ngay lúc bọn họ đuổi tới

Ngọc Hư Phong, hàng loạt môn nhân của Huy Hoàng Vương Triều cũng đã đuổi tới,

song phương lại bắt đầu kịch chiến.


Nhất Tiếu Hồng Trần không

đi theo, nàng vừa lắng nghe những tiếng trò chuyện trên kênh ngữ âm, vừa mở cửa

sổ trò chơi.


Công Tử Liên Thành đã gửi

cho nàng một tin nhắn : " Anh đi đánh nhau trước, sau đó lại về dạy đồ đệ

làm nhiệm vụ. Em vừa đi công tác về, cần nghỉ sớm một chút."


" Vâng." Nhất

Tiếu Hồng Trần cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, quyết định chỉnh lý cửa hàng một

chút rồi đi ngủ một giấc.


Lúc này, Khinh Ca Thủy

Việt đã mở cửa sổ chat chào nàng một câu, sau đó vội vã kể cho nàng nghe về

tình hình đại chiến bốn ngày thi đấu vừa qua. Qua lời kể sinh động của nàng,

Nhất Tiếu Hồng Trần cũng hiểu được đại khái tình hình chiến đấu của bốn trận

tranh tài trước đó.


Ngày đầu tiên mọi người

đều chưa có kinh nghiệm, cũng không đánh nhau, không nghĩ tới việc chiếm sân

bãi trước, hai bên đợi tới sát thời gian mới tới chỗ Kim Phong Ngọc Lộ Lâu. Hai

bang cũng không đủ người, cũng không đánh nhau, đợi Boss xuất hiện mới xông lên

tranh cướp, cuối cùng nhờ sức tấn công của Khải Hoàn Hào Môn cao hơn, nên đã

lấy được Anh Hùng Thiếp.


Cũng bởi ngày thứ nhất

chiếm được dễ dàng, Khải Hoàn Hào Môn buông lỏng cảnh giác, ngày hôm sau lười

biếng hơn rất nhiều, người online cũng ít, kết quả không cần đoán cũng biết,

Anh Hùng Thiếp bị Huy Hoàng Vương Triều lấy được.


Ngày thứ ba tuy người bên

Khải Hoàn Hào Môn nhiều, nhưng không có chiến thuật gì cả, Huy Hoàng Vương

Triều cùng bang phái liên minh phái những Hồng danh ngăn trở ở cửa Dao Trì, một

người tới giết một người, hai người tới giết hai người, bang chúng của Khải

Hoàn Hào Môn bị giết nhiều quá, cho nên lúc Boss xuất hiện lực chiến đấu không

đủ, bị thua.


Lúc này bốn vị công tử

của Khải Hoàn Hào Môn mới sốt ruột, lập tức họp lại thương lượng đối sách, sắp

xếp suốt đêm, phân phối nhiệm vụ rõ ràng, đám Côn Luân liền chia bớt một số ra

sign in vào những nick tiểu thầy thuốc, đám Tử Trúc tăng thêm điểm kỹ năng cho

những tiểu Thầy Thuốc đó, để có thể sử dụng được kỹ năng phục sinh, Ma Giáo và

Tiêu Dao cùng phối hợp bế từng tiểu thầy thuốc đó vào Kim Phong Ngọc Lộ Lâu.

Buổi chiều ngày hôm sau dành toàn bộ cho việc diễn luyện chiến thuật, buổi tối

lên sớm tận hai giờ đồng hồ liền, chiếm trước địa hình, sau đó luân phiên nhau

kịch liệt bồi chiến với Huy Hoàng Vương Triều. Huy Hoàng Vương Triều thắng liền

hai trận, tuy tinh thần lên cao, nhưng cũng có phần khinh địch, chiến thuật lại

quá đơn giản, kết quả Anh Hùng Thiếp đã bị Khải Hoàn Hào Môn lấy được.


Như vậy, bốn ngày trước

mỗi bên đều chiếm được một nửa. Chính vì vậy, ngày hôm nay Khải Hoàn Hào Môn

thắng trận chiến mấu chốt này, mọi người mới hưng phấn, mới vui mừng như vậy.


Nhất Tiếu Hồng Trần nghe

được những thông tin thú vị, thỉnh thoảng lại hỏi thêm chút tình tiết, bất tri

bất giác, đã nhanh chóng tới nửa đêm. Hai mắt nàng díp lại tưởng chừng không mở

ra được nữa, liền nói : " Mình không cố được nữa rồi, nửa đêm hôm qua mới

về, sáng hôm nay đã dậy sớm, đến giờ còn chưa đi ngủ, cũng mệt quá đi

mất."


" Được rồi, được

rồi, cậu nghỉ đi, ngày mai còn phải đi làm" Khinh Ca Thủy Việt lập tức nói

: " Ngủ ngon."


Nhất Tiếu Hồng Trần liền

nói cho nàng biết : " Ngày mai mình không đi làm nữa."


" Sao vậy ?"

Khinh Ca Thủy Việt vô cùng bất ngờ : " Lại bị thụ thương sao ? Hay cậu lại

bị ốm ? "


" Đều không

phải" Nhất Tiếu Hồng Trần cười khổ : " Hôm nay tới công ty, bị giám

đốc sa thải."


" Vì cái gì ?"

Khinh Ca Thủy Việt phản ứng rất kịch liệt : " Có chuyện gì đã xảy ra vậy

?"


Nhất Tiếu Hồng Trần kể

lại đơn giản những chuyện mới xảy ra, sau đó mới lộ vẻ nghi hoặc : " Căn

bản mình không biết ai ở công ty Bất Động Sản Cẩm Tú, nữa là Tổng Giám Đốc bên

họ, có điều lại có một đám người tự nhiên vô duyên vô cớ nói mình là tiểu tình

nhân của Tổng Giám Đốc nhà họ, bị phòng chính bắt được nhược điểm, nên mới bắt

Giám Đốc sa thải mình. Mình thực không hiểu nổi, cho dù có ai thấy mình ngứa

mắt đi chăng nữa, muốn đẩy mình đi chỗ khác, cũng đừng bôi nhọ danh dự của mình

như thế chứ. Trước giờ mình không tranh chấp với ai bất kỳ cái gì, sao lại có

người thù hận mình tới mức đó chứ."


" Giám đốc công ty

chỗ cậu là đồ khốn khiếp." Khinh Ca Thủy Việt không kiềm nổi giận dữ :

" Chẳng qua bán đứng cậu vì tiền thôi, vì lý do gì đi chăng nữa cũng chẳng

quan trọng, cậu mặc kệ cũng tốt, căn bản cái công ty này không đáng cho cậu bán

mạng vì nó."


" Đúng vậy, mình

cũng nghĩ vậy " Nhất Tiếu Hồng Trần cười nói : " Mình cũng đâu có nổi

giận, mình đã quyết định nghỉ ngơi vài ngày rồi sẽ đi tìm việc khác, nếu như

không được, thì tới Australia cậy nhờ anh trai mình thôi."


" Đúng, cây chuyển

thì chết, nhưng người chuyển thì sống, chẳng phải chuyện gì to tát lắm."

Khinh Ca Thủy Việt gật đầu " Thôi cậu nhanh đi nghỉ ngơi đi. "


Nhất Tiếu Hồng Trần chào

tạm biệt Công Tử Liên Thành xong, liền logout, tắt máy, tắm rửa, sau đó đi ngủ.


Nghỉ việc, thắng trận,

trong lòng Nhất Tiếu Hồng Trần cũng buông lỏng hơn rất nhiều, nàng ngủ tới

thiên hôn địa ám**, không mộng mị chút nào, cho tới lúc mặt trời lên bằng con

sào cũng không rời giường, chỉ tới khi có một tiếng chuông cửa vang lên ầm ĩ,

mới đánh thức nàng khỏi giấc ngủ say.


Nàng mơ mơ màng màng ngồi

dậy, nhìn thoáng qua đồng hồ quả lắc trên tường, hoàn toàn không hiểu lại có

người nào muốn tới tìm mình giờ này. Phí bảo vệ thì nộp tới cuối năm, công tơ

đo điện nước thì chủ tòa nhà đã đặt ở bên ngoài cửa một máy phụ, bọn họ cũng

không cần gọi cửa để ghi chép lại số liệu. Nàng vừa nghĩ lung tung vừa đi ra

cửa cầm điện thoại lên nghe.


Trên màn hình nho nhỏ

xuất hiện một khuôn mặt, đúng là Cố Duệ.


Hứa Nhược Thần giật mình

: “ Anh… Vì sao anh lại tới ?”


Cố Duệ quay lưng về phía

ánh sáng, nên không thể nhìn rõ được ánh mắt và gương mặt của anh, nhưng thanh

âm vẫn ôn nhu như cũ : “ Anh tới gặp em, mở cửa đi.”


Hứa Nhược Thần nhanh

chóng mở cửa ngoài, sau đó lại mở hé cửa phòng, rồi vội vội vàng vàng vọt vào

phòng ngủ khoác vội một chiếc áo khoác ngoài vào, lại nhào vào phòng tắm súc

miệng rửa mặt, nhất thời cuống quýt, có phần giống như tâm trạng của những

người lính trong lúc giải ngũ.


Cố Duệ kéo cửa ra bước

vào, không thấy người đâu, chỉ nghe thấy có tiếng nước vọng ra từ phía phòng

tắm, đoán là nàng mới rời giường. Anh liền đứng im ở cửa nhìn qua căn phòng một

chút, thấy trên sàn nhà bằng gỗ màu sáng không có một ai, anh cũng không tùy

tiện tiến vào, mà vẫn đứng chờ ở cửa phòng.


Hứa Nhược Thần nhanh

chóng chỉnh trang lại đầu tóc quần áo, sau đó hít một hơi thật sâu, kéo cửa

phòng tắm đi ra, lại thấy Cố Duệ vẫn đang đứng ở trước bậc chờ trước cửa. Nàng

hơi ngẩn người ra, nhưng sau đó đã kịp phản ứng, lập tức chạy tới tủ giày bên

cạnh, lấy ra đôi dép lê đi trong nhà cũ của phụ thân cúi xuống đặt trước mặt

anh, sau đó ngượng ngùng đứng dậy nhìn anh.


Cố Duệ mỉm cười nói :

“Cám ơn” . Anh tháo giày, đổi sang đôi dép lê, sau đó mới đi vào trong phòng

khách. Anh xách theo một chiếc túi du lịch nho nhỏ, nhìn qua không giống như

mới vượt ngàn dặm tới, mà giống như nhất thời quyết định ra ngoại thành du lịch

mà thôi.


Hứa Nhược Thần cảm thấy

tay chân luống cuống, thấy Cố Duệ ngồi vào ghế sofa, lại không biết phải nói gì

hay làm gì tiếp theo.


Cố Duệ nhìn qua đánh giá

căn phòng nhỏ này một chút, diện tích không lớn, nhưng cũng có ba buồng, một

phòng khách nho nhỏ, lại có một góc được ngăn lại làm nhà ăn, tựa như một con

chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đủ cả. Anh hỏi một cách thoải mái : “ Căn phòng

này là do em mua sao ?”


“ Không, là cha mẹ em

mua.” Hứa Nhược Thần nhanh chóng đáp lại : “ Cũng bởi vì em và anh trai đều

lớn, không thể ở chung một phòng, nên mới mua một căn có ba phòng ngủ. Hiện giờ

mọi người đều ở Australia, chỉ mình em ở đây.”


“ Ừm, điều kiện cũng

không tệ.” Nghĩ lại chí ít nàng cũng không phải chịu khổ lắm, Cố Duệ cũng thoải

mái hơn một chút. “ Chắc em vừa mới dậy, anh cũng chưa kịp ăn sáng, có muốn đi

ăn điểm tâm với anh không ?”


“ Vâng, vâng, được ạ.”

Hứa Nhược Thần cũng chưa kịp tỉnh táo lại, chỉ nghe lời anh theo quán tính, sau

khi vâng một tiếng lập tức quay lại phòng ngủ, thay áo sơmi, quần jean, lại

khoác thêm một chiếc áo len rộng thùng thình.


Cố Duệ biết nàng vẫn chưa

tỉnh ngủ hẳn, lòng không kiềm nổi càng thêm yêu thương nàng hơn, thấy nàng

không chút phấn son, khuôn mặt thanh nhã vui vẻ bước tới, anh cảm giác có chút

hơi thở thanh thuần thoáng phảng qua, đột nhiên thấy trước mắt sáng ngời, không

kiềm nổi liền đứng dậy, nắm lấy tay nàng.


Hứa Nhược Thần để anh kéo

ra khỏi cửa, xuống lầu đi ra khỏi đại khu, cho tới lúc anh vẫy tay định gọi

taxi, mới tỉnh táo lại vội vàng ngăn cản : “ Gần đây có một cái quán ăn Quảng

Đông, có đồ điểm tâm, chỉ đi bộ vài phút là tới nơi thôi ạ.”


“ Được, vậy thì tốt,

chúng ta cùng qua đó.” Cố Duệ cũng không có ý kiến, nhàn nhã cùng nàng tản bộ

tới đó trên con đường giành cho người đi bộ.


Lúc này Hứa Nhược Thần

mới nhớ ra hỏi lại : “ Anh tới đây công tác sao ? Đêm qua không nghe anh nói gì

hết vậy ?”


“ Ừ, vừa mới quyết định

tức thời.” Nụ cười trên mặt Cố Duệ tiêu thất, khẽ hỏi lại : “ Công việc của em

có vấn đề, vì sao không nói cho anh biết ?”


“ A ?” Hứa Nhược Thần

không chú tâm, nhất thời không phản ứng kịp, hồi lâu mới hiểu được ý của câu

này : “ A, hôm qua em vừa lên mạng thì đã tham gia chiến đấu luôn, lúc em

logout mọi người vẫn còn đánh nhau, lúc đó em cũng quá mệt, cảm thấy đây cũng

không phải chuyện gì lớn cho lắm, sau này nói cũng không muộn, vì thế mới đi ngủ

trước.”


Cố Duệ thấy nàng cũng

chẳng phải cố tình giả bộ cho qua, mà đúng là không có chút gì bực bội hay phẫn

nộ, cũng thả lỏng hơn một chút, mỉm cười nói : “ Đêm hôm qua lúc bọn anh đánh

xong, Khinh Ca Thủy Việt liền chất vấn anh, hỏi anh có phải là người đã có vợ

hay không, làm anh không hiểu gì cả, sau đó mới biết chuyện của em.”


Hứa Nhược Thần “ A” một

tiếng, đầu óc đột nhiên sáng suốt, buột miệng nói : “ Chẳng lẽ vì thế mà anh

lại bay tới đây ?”


Cố Duệ thấy nàng bỗng

nhiên thông minh lên như vậy, không khỏi hơi xấu hổ, cầm khăn ăn lên lau qua

mặt một cái, điều chỉnh lại tâm trạng cho tốt, rồi mới trả lời một cách sảng

khoái : “ Đúng.”


Hứa Nhược Thần kinh ngạc

nhưng cũng có phần cảm động : “ Anh…, anh tới đây làm gì vậy ? Đã ảnh hưởng tới

công việc, lại còn tốn tiền vô ích, vé máy bay khứ hồi rất đắt đó.” Nói tới

cuối, nàng tự nhiên dùng ngôn ngữ hay dùng trong game online : “ Anh đúng là

phá gia!”


Bốn chữ này như được thốt

ra với giọng điệu đau xót tiếc của, Cố Duệ nghe thấy vậy cũng không nhịn được cười.

Thấy người con gái trẻ tuổi ngồi bên cạnh đang mở to hai mắt chỉ trích mình rất

thật tình, anh nhanh chóng gật đầu : “ Đúng, là anh phá gia, anh chấp nhận.

Nhưng chuyện phát sinh thế này, nếu không tới ngay lập tức, anh cảm thấy tội

lỗi của mình còn nặng hơn phá gia rất nhiều.”


Hứa Nhược Thần càng không

hiểu ra sao cả : “Giám đốc buộc em thôi việc thì liên quan gì tới anh đâu ?”


“ Điều này…” Cố Duệ ho

nhẹ hai tiếng, chần chừ một chút rồi mới nói : “ Phụ thân của Tháng Bảy chính

là Tổng Giám Đốc của công ty bất động sản Cẩm tú, đương nhiên mẫu thân của nàng

chính là phu nhân giám đốc.”


Hứa Nhược Thần há hốc

mồm, hồi lâu mới nói : “ Thế nào lại như thế được ? Nàng… Tháng Bảy kia … nàng

không hiểu biết gì, chẳng lẽ phụ thân mẫu thân nàng cũng hỗ trợ nàng làm xằng

làm bậy như thế sao ?”


“ Chắc không phải phụ

thân nàng làm đâu, phân nửa là nàng làm nũng với mẫu thân của nàng, đơm đặt sự

tình, mẫu thân nàng sợ con gái đau lòng, mới giật dây phụ thân nàng, nên mới

bắt công ty của em làm chuyện này.” Khuôn mặt Cố Duệ không còn vẻ tươi cười

nữa, khẽ nói : “ Làm em phải chịu thiệt thòi, thật xin lỗi.”


Hứa Nhược Thần cũng rất

hiểu biết ân oán phân minh “ Không liên quan tới anh… Thật em không nghĩ, nàng

lại hận em như vậy.”


“ Đúng là em vô duyên vô

cớ gặp phải tai bay vạ gió.” Thanh âm của Cố Duệ trầm trầm ấm áp, kèm theo cảm

giác bất lực không nói nên lời : “ Kỳ thực căn bản anh chưa làm gì để nàng từng

hiểu lầm, chỉ cần nàng thoáng lộ chút ý tứ, anh đều cự tuyệt rất rõ ràng. Lần

trước lúc nàng lên [ thế giới] mắng em, anh vô cùng tức giận, đã nói là tuyệt

giao với nàng, đây cũng không phải chỉ nói chơi. Bây giờ ngoài hiện thực anh

cũng không nhận điện thoại của nàng, nàng tới công ty tìm anh cũng kiên quyết

không gặp, nàng cố tình tới nhà anh cũng không mở cửa, tuyệt đối đã nói là làm.

Vốn cho rằng nàng chỉ là một người con gái trẻ tuổi, anh đã tuyệt tình như vậy,

tất nàng phải hết hy vọng, không ngờ là nàng lại nghĩ ra biện pháp để đối phó

với em.”


Vừa nói, họ đã tới chỗ

hàng ăn, sau khi ngồi vào bàn liền gọi một bình trà Bích Loa Xuân, thêm mấy món

điểm tâm nhanh, thức ăn. Hứa Nhược Thần xúc mấy thìa cháo trứng thịt nóng bỏng

lưỡi, cảm thấy người thoải mái hơn hẳn, bất giác trên mặt ánh lên vẻ vui vẻ. Cố

Duệ nhìn nàng, nói một cách ôn hòa : “ Mùa đông sắp tới rồi, chỗ này vừa ẩm ướt

vừa lạnh, còn không có hệ thống sưởi ấm, không bằng tới chỗ anh ở một thời gian

đi.”


Hứa Nhược Thần vô cùng

sửng sốt : “ Tới chỗ của anh sao ?”


“ Đúng vậy.” Cố Duệ mỉm

cười “ Tới giúp anh đi, đến công ty của anh, có được không ?”


Hứa Nhược Thần thoáng đỏ

mặt : “ Vậy…. cũng không được lắm. Em có hiểu gì về công việc của bên anh đâu.”


“ Không biết thì học,

công việc bên anh rất đơn giản, so với những việc em đã làm còn dễ dàng hơn rất

nhiều đấy” Cố Duệ rất thành khẩn : “Nhân tài về quản lý lúc nào cũng thiếu,

chẳng lẽ em không muốn tới giúp anh sao ?”


" A... cái này

" Hứa Nhược Thần chỉ dưới một chiêu như vậy đã đầu hàng ngay lập tức :

" Vậy được rồi, em liền đi theo anh học tập."


Cố Duệ lập tức hành động

nhanh chóng như sấm vang chớp giật : " Vậy thì được rồi, đợi ăn sáng xong,

em về nhà thu thập một chút, anh đi đặt vé máy bay, chiều nay ta đi luôn."

em về nhà thu thập một chút, anh đi đặt vé máy bay, chiều nay ta đi luôn."


" Nhanh vậy sao anh

?" Hứa Nhược Thần có phần giật mình


"Bạn bè và người nhà

em đều không ở đây, lưu thêm mấy ngày thì cũng có ý nghĩa gì đâu ?" Cố Duệ

liền thương lượng : " Nếu em còn chuyện gì cần xử lý, chúng ta ở lại đây

thêm vài ngày cũng không có vấn đề gì cả, anh sẽ ở đây cùng em."


Chiếu theo ý của anh, thì

nếu nàng không đi, anh sẽ lưu lại luôn, Hứa Nhược Thần cũng thực hiểu ý liền

lắc đầu : " Không cần, anh nói đúng, em ở thêm vài ngày lại đây cũng chẳng

có ý nghĩa gì, hôm nay đi liền thôi."


Cố Duệ nhìn nàng, trong

mắt dần rạng rỡ nét cười. Hứa Nhược Thần có phần ngượng ngùng hơi cúi đầu, cầm

cái thìa trộn đều cháo trong chén, đột nhiên không hiểu sao cháo mặn lại ngọt

ngào vô cùng.


Cố Duệ làm về ngành du

lịch, nên rất quen thuộc với mấy công ty hàng không, đặt vé cũng rất dễ dàng.

Hứa Nhược Thần rút sạch quần áo đang phơi, lại tiếp tục bọc kín gia cụ, đồ

điện, khóa van nước, tắt cầu dao, sau đó lấy những thứ trong tủ lạnh ra bỏ vào

một cái túi nilon lớn, mang ra cửa chung cu tặng cho mấy chú bảo vệ khu. Trước

kia nàng cũng thường làm như vậy, mấy chú bảo vệ biết là nàng chuẩn bị đi công

tác tiếp, chắc sẽ đi rất lâu, nên cảm ơn nàng xong thì nhận lấy luôn.


Cố Duệ nhìn nàng đi tới

đi lui, thấy nàng làm từng việc vụn vặt như thế thật gọn gàng ngăn nắp, trong

lòng thấy đặc biệt thư thái. Anh vốn chẳng thể quan tâm xử lý được những việc

lặt vặt trong nhà như thế, sau này có thể giao hết vào tay người con gái cẩn

thận tỉ mỉ này, rốt cuộc không cần quan tâm nữa.


Chạng vạng, rốt cuộc Hứa

Nhược Thần đã tới Tân Hải Thành trứ danh ven bờ Đông Hải.


Ngồi trên xe taxi, Cố Duệ

nói một cách tự nhiên : " Tới Đông Hải Quốc Tế Tân Thành."


Lúc này Hứa Nhược Thần

mới có chút ý thức, có vẻ như tới nhà anh đang ở, nhất thời trong lòng bất an,

khẽ nói : " Chúng... chúng ta sẽ đi tới chỗ nào vậy ?"


Cố Duệ cũng hiểu rõ suy

nghĩ của nàng, liền nhấc tay lên nhẹ vuốt tóc nàng, cười khẽ nói : " Cha

mẹ anh không ở cùng anh, anh chỉ ở nhà một mình, phòng khách cũng có hai gian,

em cứ yên tâm đi."


Hứa Nhược Thần gật gật

đầu, không biết phải thế nào, dù sao chỉ cần anh nói như vậy, nàng lập tức tin

ngay, anh nói nàng yên tâm, nàng lập tức an tâm.


Đi hết đường cao tốc của

sân bay đã tới trong nội thành phồn hoa, Cố Duệ khe khẽ giới thiệu cho nàng một

số kiến trúc cơ bản của nơi này. Xe taxi chạy như bay trên con đường rộng rãi

trong Tân Hải, tiến vào một khu chung cư hoa lệ.


Cố Duệ ở tầng mười sáu,

là một căn hộ bốn phòng chính, hai sảnh, ba phòng khách, phương hướng và kết

cấu rất đẹp, mỗi phòng đều có thể nhìn ra biển. Anh an bài cho Hứa Nhược Thần

vào ở trong một phòng dành cho khách có nhà vệ sinh khép kín, lại dẫn nàng tới

thăm quan những phòng khác, bao gồm cả phòng ngủ của mình, sau đó nói rất nhẹ

nhàng : " Em sắp xếp lại hành lý đi, rồi nghỉ ngơi một lát. Nếu đói khát,

trong tủ lạnh có đồ ăn thức uống, ngoài phòng khách có máy nước nóng và trà

mạn, em cứ coi đây là nhà mình, có gì cứ chủ động, đừng quá rụt rè."


" Dạ vâng." Hứa

Nhược Thần cũng rất dễ chịu với sự an bài như vậy, chỉ biết gật đầu.


Cố Duệ càng nhìn càng cảm

thấy nàng giống như một đứa trẻ khả ái, không kiềm nổi liền nhẹ nhàng vuốt tóc

nàng, rồi mới vào thư phòng.


Hứa Nhược Thần mở vali,

cầm quần áo sắp xếp vào trong tủ quần áo, đồ dùng vệ sinh cá nhân thì bỏ vào

phòng tắm. Chẳng bao lâu, Cố Duệ đẩy cửa bước vào, cầm cái laptop mà Hứa Nhược

Thần đã từng dùng qua đặt lên bàn, cười nhẹ nói : " Em dùng tạm cái này

đi, mai anh mua thêm một bộ máy tính nữa"


Laptop của Hứa Nhược Thần

đã trả lại công ty, desktop đương nhiên không thể chuyển tới đây. Người đô thị

hiện đại nếu không có máy tính, đương nhiên không thể sống nổi, bởi vậy nàng

cũng không khách khí từ chối, gật đầu rất tự nhiên : " Vâng ạ"


" Hôm nay là ngày

công thành, anh phải tới thủ thành trước, sau đó nếu em không bận, chúng ta sẽ

trò chuyện tiếp, được không ?" Thanh âm của Cố Duệ càng lúc càng nhẹ nhàng

: " Đương nhiên, nếu em thích xem cho vui, thì online, chúng ta sẽ gặp

nhau trong game."


" Vâng" Hứa

Nhược Thần không bao giờ thắc mắc những lời anh nói : " Đợi em sắp xếp lại

các thứ một chút. Ngày mai anh còn phải đi làm, nếu như đã muộn quá, thì nghỉ

ngơi trước đã. Dù sao em đã tới đây rồi, muốn nói chuyện gì đi chăng nữa, cũng

không cần ngay lập tức."


" Được" Cố Duệ

nghe trong lời nàng còn có ý tứ " ngày sau còn dài", trong lòng càng

thêm cao hứng, nên cũng không nói thêm nữa, trở lại thư phòng đăng nhập Game

online, truyền tống tới Vân Trung Thành, cùng với người trong bang cùng nghênh

chiến những địch nhân công thành.


Hứa Nhược Thần sắp xếp

mọi thứ ổn cả, rồi mới bưng một chén trà nóng đi ra phía ban công, dựa lan can

nhìn về phía biển khơi xa xăm.


Trời đã tối đen, gió đêm

mang theo hơi hướng mùa thu thổi ào tới, hàm chứa hơi nước ẩm ướt mát mẻ. Trên

mặt biển thấp thoáng những đốm đèn của nhà chài, cảm giác như có một bánh xe

khổng lồ đang chạy ngang qua ở đằng xa, một chiếc thuyền đang chậm rãi đi từ

đông qua tây. Không biết ở đâu đó chợt vang lên một tiếng ca, luẩn quẩn vấn

vít, lại không nghe được rõ ràng.


Trong bóng đêm, Hứa Nhược

Thần thoáng buông lỏng, cảm thấy trong không khí tràn ngập những hương vị ngọt

ngào, lẳng lặng nở một nụ cười.


------


* Truyền thuyết về Xuy Vưu


Trong thời đại viễn cổ vào hơn 5000

năm trước, có khá nhiều thị tộc và bộ lạc cư trú tại TQ, giữa họ

có sự ảnh hưởng và đấu tranh với nhau trong một thời gian dài, sau

có một số đi đến hòa hợp với nhau và dần dần phát triển lên. Trong

đó có một bộ lạc đứng đầu là Viêm Đế, cư trú tại vùng lân cận

Khương Thủy miền tây bắc TQ, do đó mới đặt là họ Khương ( jiang), họ

là một chi của dân tộc Khương (qiang)Tây Nhung, đã trước tiên từ phương

tây du mục vào miền trung. Nghe nói họ có quan hệ họ hàng với bộ

lạc Hoàng Đế sau đó cũng di nhập vào miền trung.


Bộ lạc của Hoàng Đế ban đầu cư trú

tại vùng lân cận Cơ Thủy, nên mới đặt là họ Cơ, Hoàng Đế đặt hiệu

Hiên Viên Thị, còn gọi là Hùng Thị. sau đó mới di dời đến Trác Lộc

của tỉnh Hà Bắc ngày nay, họ sống bằng nghề chăn nuôi và làm ruộng,

rồi dần dần trở nên lớn mạnh.


Bấy giờ tại khu vực miền nam TQ có

dân tộc Cửu Lê cũng rất lớn mạnh, dân tộc này do 9 bộ lạc liên hợp

lại với nhau, mỗi bộ lạc lại có 9 thị tộc anh em, tổng cộng là 81

thị tộc, do Xuy Vưu là thủ lĩnh. Trong truyền thuyết có nói Xuy Vưu

vai hổ lưng gấu, các thành viên trong thị tộc đều có thân hình như dã

thú, hàng ngày chỉ ăn sỏi đá, đầu đồng trán sắt, tai mọc lông sắc

như kiếm, bộ tộc Cửu Lê dũng mãnh thiện chiến, vẫn thường cướp bóc

các bộ tộc khác, những người bị áp bức không đủ sức chống cự, nên

cuộc sống rất khổ cực.


Xuy Vưu thường thường dẫn đầu dân tộc

Cửu Lê xâm lấn bộ lạc của Viêm Đế, Viêm Đế bị thua phải chạy sang

Trác Lộc cầu cứu với bộ lạc Hoàng Đế. Hoàng Đế vì suy xét tới

lợi ích của mình, bèn cùng Viêm Đế liên kết với nhiều thị tộc

khác, rồi mở một trận kịch chiến với bộ tộc Xuy Vưu ở đồng nội

Trác Lộc.


Về cuộc chiến tranh này đã có khá

nhiều truyền thuyết. Hoàng Đế cùng Viêm Đế không những liên hợp các

bộ lạc cùng chiến đấu, mà còn thả 6 loài mãnh thú được thuần

dưỡng như gấu, hổ, báo v v vào trận đánh, binh sĩ của Xuy Vưu tuy

dũng mãnh, nhưng vẫn không sao chống đỡ nổi, phải bỏ chạy tán loạn.


Trên đường chạy trốn, Xuy Vưu đành

phải mời "Phong bá vũ sư" đến trợ giúp. Trời đất bỗng chốc

tối tăm, mây mù che phủ, cát sỏi bay mù mịt, mưa dồn chớp giật.

Hoàng Đế cũng không chịu thua kém, một mặt dùng xe chỉ nam do bộ lạc

phát minh ra, hướng dẫn quân sĩ đuổi giết tàn quân của Xuy Vưu trong

mù mưa, một mặt mời thiên nữ "Bạt" xuống trần gian xua tan

mưa gió, tức thì trời quang mây tạnh, bộ tộc Cửu Lê bị đánh bại, Xuy

Vưu bị bắt rồi bị giết chết. Truyện thần thoại tuy hoang đường, nhưng

qua đó đã phần nào phản ánh được sự tàn khốc của cuộc chiến tranh

này.


Bộ tộc Cửu Lê bị thất bại, những

người còn lại một số chạy xuống phía nam, một số khác thì bị bắt

làm tù binh lưu lại ở miền bắc trở thành "Lê Dân". Còn

Hoàng Đế được nhiều bộ lạc ở khu vực miền trung ủng hộ, uy tín

ngày càng cao. Ít lâu sau, giữa Hoàng Đế và Viêm Đế xảy ra xung đột,

rồi qua ba lần kịch chiến ở Bản Tuyền, bộ tộc Viêm Đế bị thất bại,

Hoàng Đế trở thành thủ lĩnh thống trị Trung Nguyên.


** Thiên hôn địa ám :

trời đất mịt mù.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận