Công Chúa Thay Đổi


Một cuộc âm mưu bất ngờ xảy ra khiến Quân Mẫn Tâm mất đi trượng phu ngay trong đêm tân hôn, trở thành một tiểu quả phụ danh xứng kỳ thực.


Chuyện tình đã qua một tháng nhưng Quân Mẫn Tâm không có một ngày an

tâm, chờ đến khi địa vị của Tô Cát Mục Lặc hoàn toàn vững chắc, e rằng

nàng không thể dùng Tĩnh quốc để kiềm chế hắn nữa. Dù sao thì nước xa

cũng không cứu được lửa gần.


Nhưng điều chân chính khiến Quân Mẫn Tâm ăn không ngon ngủ không yên

chính là phong tục quỷ dị “Em trai lấy vợ của anh trai, con trai lấy vợ

của cha”* của Tây Vực! Muốn nàng tái giá với kẻ giết huynh soán vị, độc

như rắn rết như Mục Lặc thì nàng thà chết còn hơn! (Câu đấy đây ạ 弟续兄嫂,

子继父妻 trong convert là “đệ tục huynh tẩu, tử kế phụ thê”, mình k biết

edit như nào cho cổ đại mà vẫn hay nên edit như vậy)


Vì trốn tránh số mạng nực cười này, Quân Mẫn Tâm tuyên bố với các quan

lại quý tộc rằng: Bản thân vì trượng phu thủ tiết ba năm, nếu Mục Lặc

muốn tái giá cũng phải ba năm sau mới nói tiếp được. Không ngờ ý kiến

này lại được đa số người ủng hộ.


Tô Cát Mục Lặc ngược lại là một bộ dáng không sao cả, cười như không

cười nói với nàng: “Ta cũng muốn xem xem ngươi có thể giở trò gì!”


Trần Tịch không đành lòng nhìn Quân Mẫn Tâm tâm sự nặng nề, thần sắc

giống như chim sợ cành cong, từng âm thầm nói với nàng: “Mẫn Nhi, ta đưa nàng đi, chạy trốn tới một nơi không ai có thể tìm thấy, dù sao cũng dễ chịu hơn nàng ở chỗ này chịu khổ…”


Quân Mẫn Tâm chỉ cười: Bọn họ đều là người có khát vọng, sao có thể thật sự buông bỏ tam thiên hồng trần. (Chỗ này là chị nghĩ trong đầu, chứ k

phải nói với Trần Tịch như vậy)


Thật ra thì không phải không biết, không phải không hiểu, chỉ là… Không cam lòng.


Trần Tịch ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, đôi mắt nhiễm bóng đêm thâm

trầm: “Ta cảm thấy bản thân mình thật vô dụng. Chuyện gì cũng không làm

được, cái gì cũng…”


Đáp lại hắn là một bàn tay nhỏ bé lặng lẽ nắm chặt bàn tay lộ rõ những

khớp xương của hắn. Trần Tịch ngẩn ra, ngay sau đó trở tay nắm chặt tay

nàng trong lòng bàn tay mình, mười ngón tay nắm chặt.


Hai người lẳng lặng ngồi, câu được câu không nhẹ giọng nói chuyện. Đến

khi trăng lên đến đỉnh đầu, Quân Mẫn Tâm không thể không trở về tẩm cung nếu không sẽ làm cho người khác sinh nghi.


Trần Tịch vội nói: “Ta đưa nàng về.”


Quân Mẫn Tâm thấy tẩm cung cũng không xa lại sợ mình thường xuyên ở một

chỗ cùng Trần Tịch sẽ làm Tô Cát Mục Lặc bắt được nhược điểm, liền cự

tuyệt: “Đường không xa, tự ta trở về được. Tô Cát Mục Lặc xảo trá ác

độc, A Tịch cẩn thận một chút.”


“Ta biết.” Trần Tịch gật đầu một cái, lại hỏi: “Tô Cát Vương ban thưởng cho nàng hai olthị nữ, có thể tin tưởng chứ?”


Nô Y và A Cát Khả Khả?


Lần trước Mục Lặc giết Tô Cát Vương, nàng nghe thấy hai nàng ấy thét

chói tai ở bên ngoài, vốn tưởng rằng chết chắc, kết quả chỉ có chút

ngoại thương. Nghe nói Tô Cát Vương chết rồi, hai nàng ấy ôm Quân Mẫn

Tâm khóc cả ngày, đến nay chỉ cần nhắc tới chuyện này là sẽ không nhịn

được lặng lẽ lau nước mắt, có thể thấy được là người trung thành có tình có nghĩa. Tay chân cũng chịu khó làm việc, nhất là A Cát Khả Khả, thỉnh thoảng có thể chọc cho Quân Mẫn Tâm thư giãn.


“Mặc dù không đến mức chân thành đối xử với nhau nhưng cũng là người có

lòng trung thành. Dù sao Tô Cát Vương chọn người cho ta cũng không phải

là mật thám, A Tịch yên tâm.” Quân Mẫn Tâm quấn quấn sợi tóc dài buông

trước ngực, cười trấn an hắn: “Lại nói, không phải bên cạnh ta còn có

hai nha đầu Mộc Cẩn và Tiểu Cửu là nha hoàn cận thân sao, vô cùng chu

hai nha đầu Mộc Cẩn và Tiểu Cửu là nha hoàn cận thân sao, vô cùng chu

toàn.”


Thỉnh thoảng hai người gặp mặt, giống như có chuyện nói không hết, nói

không xong tâm tư. Lúc này lại hàn huyên một lúc mới phát hiện đêm đã

muộn, thật sự không thể trì hoãn được nữa. Vì vậy liền lưu luyến nói tạm biệt rồi mới trở về nơi ở của mỗi người.


Kể từ sau khi đến Tây Vực, Quân Mẫn Tâm vẫn luôn cảm thấy mình xử lý mọi chuyện trong trạng thái bị động. Khi đối mặt với nguy cơ và nguy hiểm

theo nhau tới nàng chỉ có thể tâm lực mệt mỏi mà ứng phó, không thể thay đổi và chi phối số mạng của chính mình.


Muốn kiên cường hơn một chút, chuyển bị động thành chủ động, kiên cường

tới mức có thể thay đổi số mạng, làm chủ cuộc sống của chính mình.


Quân Mẫn Tâm rơi vào trầm tư đi qua một đoạn hành lang dài, hoàn hoàn

không cảm thấy xung quanh có cái gì khác thường… Bỗng nhiên, trong bóng

tối một bóng đen lao ra từ khúc quanh, cánh tay dài duỗi một cái liền

bịt chặt miệng nàng, kéo nàng vào khúc quanh!


Đầu óc nhất thời trống rỗng qua đi, Quân Mẫn Tâm bắt đầu giãy giụa “ưm

ưm”. Bóng đen sau lưng siết chặt tay lại thêm một chút, một giọng nói

trầm thấp quen thuộc truyền tới:


“Đừng kêu, là ta.”


Lạc Trường An??! Hắn lại tới làm gì!


Quân Mẫn Tâm ngừng giãy giụa, Lạc Trường An thấy nàng không kêu nữa mới

chậm rãi buông tay đang che miệng nàng ra. Quân Mẫn Tâm giơ tay xoa xoa

môi, một bụng nghi ngờ xoay người nhìn chằm chằm Lạc Trường An.


Trong bóng tối, nàng nhìn không rõ khuôn mặt của hắn, chỉ có đôi mắt đen trắng rõ ràng loé ra chút ánh sáng không rõ là gì. Thấy Quân Mẫn Tâm

không chút cố kỵ quan sát mình, Lạc Trường An cảm thấy có chút co quắp

mất tự nhiên, xoay mặt không dám nhìn thẳng nàng.


Nhất thời Quân Mẫn Tâm cảm thấy buồn cười: Lạc Trường An sợ hãi. Cửu

Vương Gia kiệt ngạo, ngang ngạnh không ai bì nổi, vậy mà thấy mình lại

sợ hãi, chột dạ sao?


Hai người cùng trầm mặc không nói, Quân Mẫn Tâm càng thêm nghi ngờ:

Người này đuổi theo mình đến tận Tây Vực, nửa đêm lẻn vào Vương cung bắt được mình lại không mở miệng nói chuyện, rốt cuộc hắn muốn làm gì?


Cuối cùng, vẫn là Quân Mẫn Tâm mở miệng trước: “Cửu Vương Gia mạo hiểm tới đây là có chuyện gì?


Ánh mắt Lạc Trường An loé lên, hạ quyết tâm nói: “Hiện tại cạnh nàng chỉ còn nguy cơ tứ phía, Tây Vực này không thể ở lại nữa, theo ta đi.”


Lại là câu nói này!!


Quân Mẫn Tâm lành lạnh cười một tiếng, mười ngón tay vân vê hạt trân

châu tô điểm trên váy dài, thờ ơ nói: “Đất trong thiên hạ đều là của

vua*, Cửu Vương Gia muốn đưa ta đi như thế nào đây?” (Ý nói đâu cũng có

vua ý ạ)


Lạc Trường An dựa người trên tường, trầm mặc trong chốc lát, nói: “Nàng đi theo ta… Ta nuôi nàng.”


Quân Mẫn Tâm sững sờ, sau đó giống như nghe được chuyện cười buồn cười

nhất thiên hạ, ôm bụng cười đến gãy lưng, mãi đến khi khoé mắt xuất hiện giọt nước nàng mới không dấu vết lau nó đi, đỡ tường chậm rãi đứng dậy, giống như đùa cợt liếc Lạc Trường An:


“Cửu Vương Gia, ngài lấy đâu ra tự tin cho rằng ta sẽ đi cùng ngài? Như

thế nào, chỉ vì để có đủ sức mạnh chống lại Hoàng đế ca ca của người cho nên liên tục không bỏ qua cho một tiểu quả phụ là ta đây?”


Toàn thân Lạc Trường An cứng đờ, dường như không ngờ rằng người luôn dịu dàng như Quân Mẫn Tâm có thể nói ra lời nói giễu cợt bén nhọn đến vậy,

ánh sáng trong đôi mắt lập tức nhạt dần. Nam nhân cuồng ngạo không ai bì nổi, lúc này sắc mặt chật vật đến thảm thương. Hắn bẻ gãy kiếm, môi

ánh sáng trong đôi mắt lập tức nhạt dần. Nam nhân cuồng ngạo không ai bì nổi, lúc này sắc mặt chật vật đến thảm thương. Hắn bẻ gãy kiếm, môi

mỏng khép mở vài lần, không lưu loát nói:


“Không phải như vậy, Mẫn Tâm, hiện tại không phải như vậy nữa rồi… Ta chỉ muốn vãn hồi.”


Vãn hồi?


“Lạc Trường An, ngươi thay đổi rồi.” Quân Mẫn Tâm trầm ngân trong chốc lát, bỗng nhiên nói.


Nghe nói lần trước trên chiến trường hắn bị trúng tên ngã khỏi ngựa,

suýt nữa mất mạng, như thế nào sau khi thương thế lành lạnh lại giống

như trở thành người khác. Không nói đến khí chất hay lời nói, tất cả đều bớt đi vài phần kiêu ngạo và tài năng của một thiếu niên quý tộc, nhiều thêm một phần thành thục từng trải và bình tĩnh… Càng đáng sợ hơn là,

hai lần hắn ta đến tìm nàng đều dùng ánh mắt thâm sâu và phức tạp nhìn

nàng.


Sắc mặt Lạc Trường An khẽ thay đổi, hắn hít sâu một hơi nói: “Nàng cho

rằng tại đêm tân hôn của nàng, việc Tô Cát Mục Lặc soán vị chỉ là một sự trùng hợp thôi sao? Là chủ ý của hoàng huynh.”


Quân Mẫn Tâm vốn định xoay người rời đi, nghe thấy vậy nàng chợt ngừng bước chân.


Lạc Trường An tiếp tục nói: “Tô Cát Mục Lặc đã sớm bắt tay với hoàng

huynh, lấy cớ hoà thân để ngăn chặn Tô Cát Vương, để Mục Lặc có thể thực hiện mưu đồ bí mật soán vị. Điều kiện tương ứng là, Mục Lặc phải thay

hoàng huynh diệt trừ nàng, như thế không những có thể chèn ép Tĩnh Vương mà còn có thể gây nên mâu thuẫn giữa hai nước Tĩnh, Hồ, hoàng huynh ở

giữa trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi… Ta không biết nàng dùng cách

gì để Mục Lặc tạm thời giữ lại tính mạng cho nàng, nhưng chung quy vẫn

không phải kế hoạch lâu dài.


“Ta biết.”


Quân Mẫn Tâm thở dài một tiếng, quay đầu lạnh lùng nói: “Về sau Cửu

Vương Gia không nên tới tìm ta nữa, ta sẽ không đi cùng ngài. Quân Mẫn

Tâm đã chết… Âm mưu cũng tốt, nguy cơ cũng được, ta không ngại sống để

những người hi vọng ta chết nhìn thấy sự miệt thị của ta. Ta – Trường

Phong Công chúa vẫn có thể thuận buồm xuôi gió lăn lộn ở Tây Vực!”


Nói năng hùng hồn giống như ngọc rơi.


Dứt lời, Quân Mẫn Tâm quả quyết xoay người rời đi, bước từng bước ra khỏi bóng tối, đi vào một mảnh tịch mịch, ánh sáng leo lét.


Lạc Trường An vô ý


thức vươn tay, dường như muốn lưu giữ lại bóng dáng mảnh khảnh kia,

nhưng cuối cùng chỉ là phí công vô ích. Yết hầu hắn run run, không có

dũng khí nói một từ giữ lại.


Ai bảo kiếp trước mình phụ nàng ấy...


"A, tất cả đều là tự tìm!" Trong bóng tối vang lên tiếng cười của hắn, giống như chim đỗ quyên gáy, từng chữ bi thương.


Ngày hôm sau, Quân Mẫn Tâm gặp được Công chúa Kim Na của Tô Cát quốc, nữ nhân mỹ lệ được tôn xưng là "Mặt trời của Tây Vực."


Quân Mẫn Tâm một thân váy dài đỏ thắm thắt eo, mái tóc đen mềm buộc

thành hai búi tóc thả trước ngực, nút cài nơi cổ áo điểm trân châu, tay

áo hẹp thêu hoa văn tối màu làm nổi bật cổ tay trắng như tuyết, làn váy

dài đến bắp chân tựa như hồng liên tràn ra, dưới chân đi một đôi giày

nhỏ da hươu, gương mặt xinh đẹp, toàn thân tản mát ra một cỗ hương thơm

ngọt ngào của thiếu nữ.


Sắc trời nắng ráo, sáng sủa. Nàng mang theo Mộc Cẩn, Tiểu Cửu, Nô Y và

Khả Khả cùng mấy thị nữ thiếp thân đi dạo trong cung, đây là tự do duy

nhất Mục Lặc cho nàng.


Đến một chỗ đất gạch nhấp nhô dưới vách tường, đột nhiên nàng thấy Mục

Lặc đang tranh chấp gì đó với một thiếu nữ cao gầy. Thấy có người đến,

Mục Lặc ngậm miệng, ánh mắt lướt qua nữ nhân kia nhìn đoàn người Quân

Mẫn Tâm, khóe miệng dần dâng lên nụ cười nhạt không rõ ý tứ.


Nữ nhân kia cũng xoay đầu lại. Gương mặt cô gái không xem là vô cùng

tinh xảo mỹ lệ, nhưng toàn thân tản mát ra một loại ánh sáng chói mắt,

mái tóc dài mềm mại màu vàng kim rực rỡ như ánh mặt trời được buộc cao

sau ót thành đuôi ngựa, trước trán là trang sức bằng ngọc san hô, bản

lĩnh nổi bật thành thực, có lồi có lõm, cũng mặc váy dài hẹp đi giày,

bên hông thắt một dây vải, ăn mặc như nam tử. Nhìn thấy Quân mẫn Tâm,

trong đôi mắt màu vàng của nàng ta thoáng qua vẻ kinh ngạc, hướng về

phía nàng lầu bầu một câu Hồ ngữ.


Nô Y ở sau lưng ghé vào bên tai Quân Mẫn Tâm nhỏ giọng phiên dịch: "Đây

chính là thân muội muội của Tô Cát Vương, Công chúa Kim Na. Mới nãy nàng hỏi người có phải là thê tử Trung Nguyên của đại ca hay không."


Quân Mẫn Tâm khẽ vén váy, chào Kim Na theo lễ tiết của Tây Vực. Kim Na

sáng tỏ cười một tiếng một tay áp lên ngực trái đáp lễ, sau đó xoay

người, lớn tiếng trách cứ Mục Lặc nay đã là quốc vương chuyện gì đó.


Quân Mẫn Tâm mặt không đổi sắc nhưng trong bụng lại rất kinh ngạc:

Không ngờ thân phận vị Công chúa này lại tôn quý đến vậy, ngay cả tân

quốc vương cũng dám trách mắng, hơn nữa Mục Lặc lại chỉ chịu đựng bất

mãn của nàng ta, vẫn chưa tức giận hay phủ nhận, hiển hiên hết sức kiêng kỵ nàng ta.


Nếu mình có thể lung lạc Công chúa Kim Na, được nàng ta tin tưởng và ủng hộ chắc hẳn mình cũng không cần phải lo lắng đề phòng qua ngày nữa!


Nghĩ vậy, Quân Mẫn Tâm nghiêng đầu nhẹ giọng hỏi Nô Y: "Công chúa Kim Na và Mục Lặc Vương đang ồn ào chuyện gì?"


Nô Y nghiêng tai nghe một chút, thận trọng nói: "Là vì chuyện Mục Lặc

Vương ám sát đại ca của nàng....Công chúa cho rằng Mục Lặc Vương dùng

thủ đoạn đê hèn mới đoạt đươc vương vị, hành động ti tiện bỉ ổi, không

phải là việc anh hùng làm."


Quân Mẫn Tâm gật đầu: Tô Cát Vương là thân ca ca của Kim Na, Kim Na lại

kiêu dũng thiện chiến, phải chăng hiện tại nàng ta mang lòng cừu hận với Mục Lặc, muốn báo thù thay ca ca? Nếu quả thật như vậy, Kim Na nhất

định có thể trở thành đồng minh của nàng...Việc này cần suy nghĩ kĩ hơn, hoặc là nhanh chóng bàn bạc với A Tịch rồi mới quyết định.


Đang suy nghĩ, vừa ngẩng đầu thì thấy Trần Tịch mang theo mấy lão công

tượng - của hồi môn mang tới từ Trung Nguyên đang đứng ở trên tường chỉ

chỉ gì đó.


"A Tịch!" Quân Mẫn Tâm vẫy vẫy tay với hắn, bóng dáng thiếu niên ở đại

mạc được ánh nắng mặt trời chiếu rọi chói mắt khác thường.


Trần Tịch nghiêng đầu liền nhìn thấy nàng, hai chân điểm nhẹ một cái nhẹ nhàng nhảy xuống đầu tường, vuốt mồ hôi rịn ra trên mặt, đang há miệng

định nói gì bỗng nghe thấy thiếu nữ tóc vàng trước mặt thét lên một

tiếng kinh hãi:


"A Dã Na!"


Một cái tên gần như bị lãng quên, tiếng gọi khiến Trần Tịch giật mình

ngẩng đầu, sững sờ nhìn thiếu nữ đang có chút do dự. Bên hông Công chúa

Kim Na đeo một thanh loan đao, nàng ta bước nhanh tới ngạc nhiên vui

mừng nói:


"Đôi mắt màu xanh giống như bầu trời đêm, mái tóc xoăn đen xinh đẹp - A Dã Na, quả nhiên là chàng!"


Lần này Quân Mẫn Tâm cũng sửng sốt. Thiếu chút nữa nàng đã quên mất. Ban đầu Trần Tịch có một cái tên của người Hồ, gọi là A Dã Na.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận