Công Chúa Thất Sủng Ta Muốn Nàng


Như một giấc mơ.Cung điện sơn son thếp vàng, rồng bay trên mây, thanh âm đàn sáo lả lướt, ánh sáng mờ ảo như trong sương mù, xuyên qua màn lụa mỏng, hình như có bậc thầy đang hát múa.Làn váy lượn vòng như bay, vòng eo bé nhỏ như rắn, mơ hồ chỉ thấy một đôi chân ngọc thon dài trắng nõn, mũi chân trắng muốt.Điểm nhẹ, thoáng hạ xuống, như giẫm nhẹ trong lòng. Kỹ thuật múa mị hoặc xinh đẹp, như Cửu Thiên huyền nữ từ trên trời giáng xuống khiêu vũ nhuộm hết tình dục hồng trần, dụ hoặc cặp mắt của hắn, trêu đùa thân thể của hắn, muốn kéo hắn vào địa ngục A Tỳ vô biên.Hắn thoáng chốc động tình, chỉ cảm thấy đây chính là tai nạn kiếp này của hắn, rơi đầu cũng được, hủy diệt cũng được, dù là rượu độc, hắn cũng sẽ uống. Nhịn không được liền vén rèm mà vào, hai tay trắng muốt như tuyết của nàng nhẹ nhàng vòng qua vai hắn, tóc đen như mực tung bay, mùi hương thơm ùa lại, làm cho hắn hít một hơi thật sâu. Trước mắt chỉ thấy cái cằm khéo léo trắng nõn của nàng, da thịt trên cổ non mịn như ngọc, rốt cuộc hắn vòng tay vòng qua eo nàng, chiếc eo mềm mại nhỏ xinh, làm cho thần trí hắn mơ hồ. Hắn động tình hôn lên da thịt mềm mại của nàng, hương thấm vào mũi, chỉ cảm thấy mỗi một lần đụng chạm đều thật táo bạo... Ý loạn tình mê mây mưa thất thường xong, hắn ôm chặt nàng vào trong ngực, ấm giọng nở nụ cười: "Ngươi tên gì?"Nữ tử "Hì" một tiếng, ngẩng mặt, một đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng không có sóng nhìn vào mặt tràn đầy tình dục của hắn, bỗng mở miệng: "Tam ca, ca không nhận ra ta sao?"A!Vẻ mắt hắn sợ hãi tỉnh dậy, sợ đến mức toàn thân rịn mồ hôi. Ánh trăng chiếu trên màn lụa vàng bên cạnh, trắng bệch như mặt người chết, ngực hắn vẫn còn phập phồng bất định, lấy tay lau trán, một tay dầm dề mồ hôi lạnh.Thái Tử Phi như vừa tỉnh lại, ưm một tiếng, ngái ngủ kêu lên: "Điện hạ."Hắn chưa tỉnh hẳn, chỉ sợ bị người nhìn thấu tâm tư, cố gắng bình tĩnh, "Ừ" một tiếng, sau một lúc mới nói: "Không có việc gì, ngủ đi."Hai ngày lâm triều, Hoàng đế hỏi ý thái tử. Thái tử không tập trung. Hoàng đế giận dữ mắng mỏ hắn không quan tâm chính sự, không khí lúc bãi triều vẫn không vui vẻ gì. Quốc trượng lo lắng vào cung, trông thấy Thái Tử Phi, chỉ biết thở dài."Con và thái tử đại hôn hai năm, một chút tin tức cũng không có. Vì thế mẹ con cầu danh y khắp nơi cho con, uống khắp danh thuốc, ai ngờ cái bụng này của con vẫn không có biến chuyển."Tuy là phụ thân mình, Thái Tử Phi vẫn đỏ mặt, vuốt ve trâm phượng ngậm châu rũ xuống trên tóc, chỉ nghe gió thoảng bên tai. Đúng giờ, Lam Châu cung nữ thân tín của Thái Tử Phi tiến đến dâng trà, áo ngắn màu xanh hoa văn làm nổi bật dây lụa bó quanh vòng eo nhỏ nhắn, cung trang màu xanh lơ, dáng đi nhẹ nhàng như nước chảy.Quốc trượng như có điều suy nghĩ liếc nhìn nàng một cái, đợi Lam Châu khom người lui ra, mới nói: "Con vẫn nên nghĩ vài biện pháp để giữ lại trái tim của thái tử."Đầu ngón tay của Thái Tử Phi trong ống tay áo run lên, sau đó cúi mắt cười nói: "Nữ nhi hiểu rõ."Thái tử trở lại Đông cung như thường ngày, không nhìn thấy Thái Tử Phi, chỉ thấy Lam Châu thân tín của nàng tiến đến hầu hạ. Thái tử hỏi: "Chủ tử nhà ngươi đâu?" Lam Châu xấu hổ e sợ, khuôn mặt sáng trong như trăng rằm, đáp: "Chủ tử thân thể không khỏe, cho nô tỳ đến hầu hạ Điện hạ."Thái tử "Uh" một tiếng, chợt dừng lại, rồi cười lạnh: "Thật là đúng lúc." Cũng không nhìn nàng mà phất tay áo bỏ đi.Thái tử đến Thù Ly cung. Thượng Quan Mạn đang dẫn theo Thù Nhi hái hoa dâm bụt trong vườn. Cánh lá xanh đậm, chen chúc đầy cành, cả gương mặt nàng đều ẩn trong đám hoa hồng nhạt, chỉ cảm thấy trên má cũng ánh một mảnh màu sắc nhẹ nhàng.Thù Nhi mang theo giỏ trúc đi theo phía sau nàng. Nàng dùng ngón tay trỏ ngắt hoa, phất tay áo liền ném vào trong rổ. Bỗng thấy một bóng áo đỏ như lửa xông tới, Thù Nhi "À" một tiếng, vội hành lễ theo đúng quy tắc: "Nô tỳ tham kiến thái tử Điện hạ."Thượng Quan Mạn ở giữa bụi hoa xoay mặt mỉm cười với hắn, thái tử chỉ cảm thấy nháy mắt hoa trong vườn đều ảm đạm thất sắc."Sao tam ca lại rảnh rỗi mà tới đây."Nàng chậm rãi sửa lại ống tay áo, che khuất cổ tay trắng nõn lộ ra, mời hắn ngồi trên bàn đá trong viện, ánh mắt thái tử nhìn vào trong rổ của Thù Nhi: "Đang làm cái gì vậy?"La cô sớm đã pha trà, cười nói: "Điện hạ mới nghĩ ra trò mới, đem cánh hoa dâm bụt giã nát, thêm mật ong và đá lạnh vào, ăn rất ngon." Đang khi nói chuyện, Cố Tiệp Dư cũng từ trong điện bước ra. Thái tử vội đứng dậy từ xa thi lễ với bà, Cố Tiệp Dư mỉm cười hạ thấp người, lại vào trong điện. Lúc này Thái tử mới ngồi xuống, cười nói: "Ý nghĩ của thập nhị muội thật hay."La cô tiếp lời cười nói: "Thái tử Điện hạ đến đây thật tốt, hãy trò chuyện với Điện hạ chúng ta, mặc dù chỉ là tình cờ gặp dịp, nhưng buồn bực trong phòng cũng không phải tốt."Thượng Quan Mạn cười nhạt không nói. Tin đồn trong triều nàng đã nghe thấy một đôi lần, thầm nghĩ chắc chắn là không có gì tốt đẹp với Thái Tử Phi. Lúc này mà khuyên hắn, ngược lại chỉ làm hắn không vui, nên vẫn không nói gì, chỉ đẩy ly trà qua: "Tam ca còn chưa nếm thử tay nghề của Thù Nhi."Thái tử mỉm cười nhấp một ngụm, cảm giác hương thơm lan tỏa khắp miệng, tươi mát dịu lòng người, không khỏi mỉm cười: "Tay nghề của Thù Nhi càng lúc càng điêu luyện." Thù Nhi đỏ mặt nói: "Điện hạ cũng đừng khen nô tỳ, đều là Điện hạ chúng ta nghĩ ra được, nô tỳ chỉ biết làm thôi." Sau đó liền ôm giỏ trúc, xoay người đi. Thù Nhi ở trước mặt hắn tự tại đã quen, thái tử chỉ cảm thấy tính tình nàng thật thà, cũng không so đo, chỉ cười ha ha. La cô biết trong lòng của hắn có chuyện, đương nhiên cũng lảng tránh, nhất thời dưới bóng cây gió mát phơ phất, chỉ còn hai người.Trước điện Thù Ly cây xanh ấm áp, tiếng gió xào xạc vang lên, ánh mặt trời chói chang chiếu xuống dưới mái hiên, hắt xuống trên áo bào đỏ thẫm của thái tử, chiếu lên những hình thêu kim tuyến làm lưu quang tràn ngập các loại màu sắc, tạo cảm giác mơ hồ. Thái tử cụp mắt phượng xuống, chán nản thở dài: "Thập nhị muội, đến chỗ muội tai ta mới thanh tịnh một chút."Thượng Quan Mạn cười, vẫn không nói chuyện, lá cây lay động theo gió, bóng nhạt âm trầm di chuyển trên mặt nàng, cũng không nhìn ra sắc thái tình cảm gì. Thái tử phát hiện sự trầm mặc của nàng, cuối cùng thở hắt ra: "Khi lâm triều quả thật ta đã thất thần." Nàng vẫn không nói lời nào. Thái tử bỗng nhiên đứng dậy: "Ta phải đến chỗ phụ hoàng thỉnh tội đây."Thượng Quan Mạn "Phì" cười ra tiếng, nói: "Người gấp cái gì, tốt xấu cũng uống trà xong rồi mới đi."Thái tử vui vẻ trở lại, lại ngồi xuống nói: "Ta chỉ sợ muội cũng trách ta, trong số mọi người, cũng chỉ muội đối đãi ta thật tình."Thật tình?Thượng Quan Mạn mỉm cười, cũng chỉ biết cười: "Nhanh uống đi." Trên tóc nàng cũng không cài thoa, chỉ lấy cây trâm nhỏ búi lên, để tóc nhẹ vương bên cạnh gò má, trên tai đeo hoa tai san hô đỏ, sợi tóc bay chạm vào thành tiếng vang nhè nhẹ, chỉ cảm thấy da thịt tuyết trắng trên cổ cũng ẩn ẩn lộ ra một vòng cổ màu đỏ sáng long lanh. Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.Đầu óc thái tử đột nhiên nóng lên, chợt nhớ lại cảnh trong mơ đêm qua, nhớ tới hương vị ngọt ngào mềm mại trên cổ, trái tim lập tức kinh hoàng không ngừng, nhất thời liền sững người, chỉ nghe thấy Thượng Quan Mạn khẽ hô: "Tam ca, đổ rồi!"Trên vạt áo bỗng thấy mát lạnh, hắn vẫn chưa kịp hoàn hồn. Thượng Quan Mạn đã vươn người ra cầm khăn đến lau, lập tức mùi hương thơm ngát xông vào mặt. Hơi thở như lan của nàng ở bên, sợi tóc ôn nhu quét bên gò má, cúi mắt chỉ thấy hoa tai san hô tươi đẹp bên tai nàng lúc ẩn lúc hiện, nhẹ chạm vào da thịt trắng muốt ở cổ nàng.Không khỏi nghĩ, không biết hương vị ngọt ngào có như trong mộng không. Cổ họng bỗng khô, tay đã không tự chủ mà vươn qua.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận