Công Chúa Thất Sủng Ta Muốn Nàng


"Người nào mới là người nhà của nàng?"Rõ ràng nàng và hắn bèo nước gặp nhau, Hàn gia và Thượng Quan Uyên làm bạn nàng nhiều năm, tự nhiên đảm đương nổi hai chữ "người nhà". Nhưng trước mắt bị lạnh giọng chất vấn, lại không có khuyến khích, kinh ngạc nhìn chằm chằm hắn, một hồi lâu cũng không nói được ra lời.Mắt Hách Liên Du lóe lên, lại lộ ra một tay kia, Thượng Quan Mạn chỉ cảm thấy trên mắt cá chân chợt lạnh, lại nghe "Keng" một tiếng, mắt cá chân hơi nặng, có vật hơi lạnh dính vào trên da thịt cổ chân trần trụi của nàng. Đầu ngón tay hắn lướt qua, khiến thân thể nàng đột ngột run lên. Nàng trợn tròn mắt lạnh, băng và lửa đụng nhau trong con ngươi, đánh ra tảng băng lạnh lẽo, môi đỏ mọng của nàng khép mở: "Xin bệ hạ tự trọng."Hắn cười như không cười, buông lỏng nàng ra, giảm thấp thanh âm cười nhẹ ở trên mặt nàng: "Yêu Nhi rất hay khóc đêm, ngày sau phải làm khổ Mạn nhi rồi." Không nhìn nàng, đứng lên vỗ tay phát ra tiếng, liền có nội thị không tiếng động cầm bồn vàng đi vào, hắn đưa đôi tay thon dài ra dò vào trong chậu, khắp mọi nơi chỉ nghe tiếng nước chảy, hắn ưu nhã thong dong dùng khăn ướt nhẹ nhàng lau mặt.Nàng cúi đầu mới thấy trên mắt cá chân trắng nõn của mình có một cái vòng vàng, gắn một dãy chuông khắc hoa, chỉ hơi nhúc nhích, gió mát vang dội âm thanh cực kỳ dễ nghe, lại nghe Hách Liên Khuyết bên cạnh bất mãn thở hổn hển một tiếng trong giấc mộng, lông mày xinh đẹp đã nhíu lại thật chặt. Thân hình nàng nhất thời cứng ở nơi đó, đợi đã lâu lưng mới buông lỏng, nội thị không tiếng động thối lui. Hách Liên Du đã ngồi trở lại trên ghế, mười ngón tay bắt chéo tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt dưỡng thần.Nàng cố gắng lấy vòng chân kia xuống, mới thấy chỗ nối có khóa, nếu không có chìa khóa, trừ phi chặt đứt một chân, nếu không căn bản không cách nào gỡ xuống. Nàng nghiêng mặt nhìn về phía Hách Liên Du, chỉ thấy hình mặt bên thon dài tuấn mỹ, hai mắt lim dim, môi mỏng hơi cong, cũng không nhúc nhích, dường như ngủ thiếp đi. Nàng híp mắt lại, bỗng chốc nhìn thấy một chìa khóa vàng ròng an tĩnh nằm ở trước người hắn, nghĩ đến chính là nó.Nhưng vòng vàng trên bàn chân nàng kèm theo chuông, khẽ động đậy liền vang dội theo gió mát, đánh thức Hách Liên Khuyết không nói, chỉ sợ mình chưa bước xuống giường hẹp một bước, đã bị phát hiện rồi.Xem ra, tối nay sợ là không trở về được.Nàng hoàn toàn tỉnh ngộ, chỉ sợ hôm nay vừa vào cung, cái kết cục này đã bị hắn tính toán tốt. Nàng lại từng bước một bước vào, hiểu rõ những thứ này, Thượng Quan Mạn tức giận mặt đỏ tới mang tai, hung hăng trừng hắn.Hơi thở của hắn trầm ổn thoải mái, hoảng hốt ngủ thiếp đi, nụ cười cong lên bên môi cũng không tiếng động sâu hơn.Cả đêm đều nghĩ đến mục đích của hắn, cũng không biết khi nào ngủ, mở mắt lần nữa sắc trời đã sáng choang, bên người trống trơn, Hách Liên Khuyết nguyên là đã dậy rồi, đầu vai khoác chăn gấm không biết do ai kéo lên. Đảo mắt nhìn quanh, trên ghế đối diện cũng rỗng tuếch. Dừng một chút. Nàng mới nhớ tới nhìn trên bàn, tất nhiên rỗng tuếch không ngoài ý nghĩ, có thanh âm mềm mại bên ngoài cẩn thận kêu: "Đại nhân đã tỉnh rồi à?"Nàng "uh" một tiếng, liền có hai nữ tử áo trắng bưng kim bồn khăn ướt chậm rãi đi vào. Nàng nhìn lướt qua, hai nữ tử mũi cao mắt sâu, con ngươi màu nâu, khác hẳn với người thường, chắc là người Cổ Hạ. Người nọ từng là hoàng tử Cổ Hạ, người hầu hạ bên cạnh có hình dạng này cũng không lạ. Liền xuống giường rửa tay, đầu ngón tay chạm vào trong chậu thử một chút, nước ấm không lạnh không nóng, khắc sâu vào tim nàng. Nhớ năm đó Liên Y mới được Hàn gia phái tới hầu hạ, nước rửa tay mỗi ngày không phải thiếu lạnh chính là thiếu nóng. Nàng sợ lạnh, ba năm trước đây tỉnh lại bị thương ở vai, suốt hai tháng không xuống đất được. Hàn gia càng thêm một chút nước lạnh cũng không để cho nàng đụng, gặp nước lạnh thân thể sẽ khó chịu, uyển chuyển dạy bảo Liên Y, qua hồi lâu, Liên Y mới nắm chặt nhiệt độ này, không ngờ ở chỗ này... Chắc là ngẫu nhiên thôi.Rửa mặt xong, lại một người nâng gương đồng, nàng nhìn vào trong, mới thấy người trong gương đã bỏ đồ trang sức, tóc đen lỏng khoác lên vai, chẳng lẽ là có người thừa dịp nàng ngủ say cởi xuống thay nàng, đột nhiên giật mình mình ngủ say không biết là thần thái gì, bất giác trên mặt hơi nóng, nữ tử áo trắng kia mỉm cười khom người với nàng: "Nô tỳ trang điểm cho đại nhân."Mỗi khi nàng đi một bước, dưới chân liền phát ra tiếng vang như gió mát, ở sáng sớm yên tĩnh có phần vang dội, váy dài khép gió, chập chờn theo thân hình. Nàng cảm thấy có cái gì không đúng, đột ngột cầm cổ tay, vòng ngọc kia quả thật không thấy. Hàn gia vốn cũng không muốn nàng vào cung, hôm nay mất tín vật đính ước, nàng làm sao giao phó, nàng chỉ cảm thấy răng đã cắn lộp cộp vang dội, rốt cuộc búi tóc xong, nàng lãnh đạm hỏi: "Bệ hạ các ngươi đâu?"Nữ tử áo trắng cười nói lại: "Mỗi ngày vào giờ Mẹo, bệ hạ đều cùng điện hạ đi luyện công buổi sáng, hiện tại là giờ Thìn, bệ hạ và điện hạ cũng sắp trở lại rồi." Nàng vừa dứt lời, đồng âm đã nâng: "Mẫu thân..."Bị giọng trẻ con hồn nhiên này kêu, tức giận phai nhạt không ít, mỉm cười xoay người lại. Hách Liên Khuyết mặc áo trắng rộng rãi bước vào, áo trắng hơn tuyết, nổi bật lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn mềm mại của nó. Hách Liên Du cũng là mặc áo trắng chắp tay theo vào, ánh mắt rơi vào trên mặt nàng, mang theo vài phần thân mật tùy ý: "Đã tỉnh rồi hả?"Nhìn thấy hắn, nàng không nhịn được liền nâng mặt, đứng dậy thi lễ: "Hạ quan tham kiến bệ hạ."Một chút xíu ấm áp trong mắt hắn chết đi, bên trong phòng vốn trong trẻo, chợt có mây trắng che trời, nháy mắt tối xuống, cũng chẳng qua chỉ trong một chớp mắt, bóng mây đung đưa, dời qua trên mặt hắn, hắn đã nhếch khóe môi, nói: "Miễn lễ."Hách Liên Khuyết nhìn Thượng Quan Mạn lại nhìn Hách Liên Du, không được tự nhiên nâng tay nhỏ bé lên siết chặt cằm. Đột nhiên cầm đầu ngón tay Thượng Quan Mạn, một tay kia cầm ngón cái của Hách Liên Du, ngẩng mặt nói: "Yêu Nhi đói bụng."Hách Liên Du nghe vậy mỉm cười đưa tay vỗ vỗ đầu của nó: "Được rồi." Lòng bàn tay ấm áp, mang theo nồng đậm ấm áp, mắt Hách Liên Khuyết lóe sáng nhìn Thượng Quan Mạn, không chờ nàng có điều phản ứng. Hách Liên Du đã nghiêng mặt ra ngoài: "Truyền lệnh."Ánh sáng bên trong phòng dần dần bén nhọn, khiến trong điện vàng càng thêm sáng bóng, hai lớn một nhỏ, nghiễm nhiên ra bộ dáng người một nhà, nàng đột nhiên có chút sợ, tình cảnh này là chung quy là độc, nàng chỉ sợ mình cầm giữ không được uống vào. Đầu ngón tay bị Hách Liên Khuyết nắm buông lỏng, Hách Liên Khuyết tuy nhỏ, cũng dị thường cơ mẫn, mê mang ngẩng mặt nhìn nàng. Nàng nhẹ nhàng rút tay ra, miễn cưỡng cong môi: "Hạ quan nên xuất cung thôi." Tay nhỏ bé của Hách Liên Khuyết rủ xuống, trong mắt dần dần có ánh sáng sáng bóng lóe lên, khiến nàng không dám nhìn.Hách Liên Du thâm trầm nhìn nàng, chỉ vỗ vỗ đầu vai non nớt của Hách Liên Khuyết: "Mẫu thân còn có việc phải xử lý, để cho người đi trước đi, lần sau chúng ta cùng nhau ăn, Yêu Nhi ngoan, đi xem có thức ăn gì ngon, cho mẫu thân mang theo ăn trên đường."Hách Liên Khuyết dụi dụi mắt, nặng nề ừ một tiếng, buông Hách Liên Du ra, nện bước nhỏ chạy đi.Bên trong phòng chỉ còn lại hai người, không nói gì với nhau, chính là ngột một hồi tẻ ngắt, nàng thẹn trong lòng với Hách Liên Khuyết, tự giác mất lực lượng trước mặt phụ thân như hắn. Hắn liếc mắt nhìn cái ghế cạnh bên, cuối cùng nhàn nhạt mở miệng: "Ngồi đi."Nàng men theo lễ, đáp: "Vâng"Hách Liên Du chợt cười khẽ một tiếng: "Đại nhân đang tránh trẫm hay là tránh phụ tử chúng ta?"Hắn mặc dù địa vị quốc quân, nhưng kể từ gặp mặt nói ra vẫn dùng "Ta" tự xưng, đột nhiên sửa lại miệng, giống như giữa hai người trong nháy mắt cách xa vạn dặm. Hắn cao cao tại thượng, nàng cúi đầu làm thần, lại sinh ra cảm giác mất mát không hiểu. Nàng vốn muốn khởi binh vấn tội, lúc này tự nhiên không mở miệng được, miễn cưỡng cười "Không dám."Hách Liên Du nhẹ giọng nói: "Năm Yêu Nhi một tuổi, đột phát sốt cao, suýt nữa bỏ mạng, yêu nghiệt trường sinh, tai họa do trời, ta đặt nó tên Yêu, chính là hi vọng nó có thể bình an sống lâu trăm tuổi."Nàng rất cảm thấy áy náy, vừa rồi không nên gấp gáp cự tuyệt, cũng chẳng qua cùng ăn sáng.Lại nghe hắn nói tiếp: "Nó từ nhỏ không có mẫu thân thương yêu, một mình ta mang theo nó, khó tránh khỏi có thiếu sót, mặc dù từ nhỏ nó thích kề cận nữ tử gọi mẫu thân, nhưng đối với đại nhân như vậy, đây là lần đầu. Nếu đại nhân cảm thấy khổ não, trẫm thay mặt Yêu nhi tạ lỗi ở chỗ này."Nàng lại có chút chống đỡ không được cảm giác vô lực: "Vi thần không dám."Hách Liên Du cười vạn vật thất sắc: "Nếu đại nhân đáp ứng, về sau liền phó thác Yêu nhi cho đại nhân."Thân thể nàng đột nhiên cứng đờ, muốn nàng đáp ứng cái gì? Nhìn thấy Hách Liên Du khẽ nhếch khóe môi, nhất thời như nghe ý kiến khả năng đang bị người bị dẫn dắt. Không ngờ mắc bẫy của hắn, có thể thua hồ đồ như vậy ở miệng lưỡi, nàng vẫn là lần đầu tiên, chỉ sợ gần mực thì đen, nàng ở chung với Phương Hoa quá lâu, đầu óc không còn thông minh nữa chăng. Nếu Hàn gia biết, không biết giễu cợt nàng như thế nào.Vội vàng đứng dậy cáo từ: "Hạ thần xin được cáo lui trước."Nụ cười của hắn dần dần lạnh, nhưng vẫn gật đầu một cái: "Đi đi."Mặc dù Hách Liên Du ở hoàng cung Tây Lãnh, nhưng cửa cung do cấm vệ Cố quốc bảo vệ, không người nào trong Tây Lãnh cung được đến gần. Hách Liên Du nói đúng lúc có việc trong người, liền cùng nàng đồng hành ra cửa cung, cấm vệ quỳ đầy đất: "Thánh thượng." Nàng vội lách người, nhưng hắn lại đột nhiên cách váy dài cầm cổ tay mảnh khảnh của nàng, con ngươi xanh thẳm dày đặc tối tăm: "Lễ này nàng nhận được." Nàng chỉ là một cung nhân tam phẩm trong cung Tây Lãnh, có tư cách gì chịu bực đại lễ này, chẳng nói đúng sai cười cười, liền có người nhẹ nhàng kêu nàng: "Mạn nhi."Thanh âm ôn hòa, lại có cảnh giác đông lạnh.Hách Liên Du nghe tiếng nhíu mày, xoay mặt nhe răng cười một tiếng, giữa ban ngày lành lạnh như thú: "Ồ, là Hàn đại nhân sao, đã lâu không gặp."Hàn gia mặc áo trắng theo gió mà đứng, áo như quyết, hồi lâu mới rũ mắt xuống dập đầu: "Hàn Ngọc sanh ra mắt bệ hạ." Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.Hách Liên Du nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng cười: "Đứng dậy đi." Hắn vẫn còn cầm cổ tay của nàng. Hàn gia đứng dậy ánh mắt quét qua ở giữa hai người, cuối cùng rơi vào trên tay giao nhau. Thượng Quan Mạn không nhịn được rút ra, thần sắc Hách Liên Du bình tĩnh, lù lù bất động. Hàn gia lại cười nói: "Mạn nhi, ta tới đón nàng về nhà." Không biết có ảo giác hay không, hắn cố ý nhấn mạnh chữ "Nhà".Hách Liên Du hí mắt cong môi.Chợt một trận gió thổi qua, thổi trúng vạt áo ba người tung bay, lại cảm thấy giữa hai người như có gió mạnh cuốn thành nước xoáy, trầm trầm thổi lên mặt, bị gió lạnh quất vào mặt, liền mãnh liệt run run một hồi, Thượng Quan Mạn không muốn bị dính líu, vội nói: "Hạ thần cáo từ." Hắn đột nhiên xoay mặt nhìn về phía nàng, dưới mái hiên hoàng cung cong cong hình dáng càng sâu trầm, giống như bình tĩnh không lộ vẻ gì, chỉ có đôi tròng mắt sắc bén trầm thống: "Thật muốn đi?"Trong lòng nàng giống bị hung hăng đụng, tâm gần như hít thở không thông. Hắn là vương giả, một ánh mắt cũng cảm thấy bị áp bách khiếp người, nhưng cảm giác bị áp bách trong đó thật rõ ràng, còn có điều gì đó mà nàng nghĩ mãi không ra, rốt cuộc là cái gì. Nàng không muốn suy đoán nữa. Nàng vừa mới đáp ứng Hàn gia sau khi chung đụng ba năm. Nàng không muốn làm tổn thương lòng hắn.Nàng khom người thi lễ, thấp giọng nói: "Xin bệ hạ buông tay." Nàng nói... Buông tay. Mi tâm của hắn khẽ nhúc nhích, không tự chủ buông lỏng ngón tay, nàng đã nhẹ nhàng rút tay ra ngoài, đi về phía Hàn gia.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận