Công Chúa Thành Vương Phi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Hôm nay là ngày nghỉ của Lục tiên sinh, thấy Lưu Hải tới đây, không hỏi cũng không khuyên, chỉ kéo hắn cùng nhau uống rượu.

Tẩy Bích đến nhà Hoán Ngọc, nhìn thấy Địch Thúy cũng ở đây, ba tỷ muội hàn huyên với nhau một lúc rồi nàng cáo từ rời đi.

Một lần nữa đi qua nhà Lưu Hải, nàng định cúi đầu nhanh chóng đi qua, thế nhưng vô tình lại nhìn thấy Lục phu nhân ôm một đứa trẻ khoảng hai tuổi đứng đó.

Lục phu nhân vốn là người hào phóng, quan hệ của bà với Tẩy Bích cũng không tệ nên nàng liền nhanh chóng chào hỏi.

“Lục phu nhân!”

“Tẩy Bích cô nương đó hả? Sao hôm nay rảnh rỗi xuất phủ vậy?”Lục phu nhân mỉm cười gật đầu với nàng.

“Hoán Ngọc có thai, nghen dữ dội quá, lại chỉ ăn được táo xanh, ta liền mang táo xanh tới cho nàng.”Tẩy Bích lấy từ trong túi ra kẹo mạch nha hoa quế, đưa cho đứa bé trong ngực Lục phu nhân: “Đây là con trai nhà nào vậy ạ?”

Lục phu nhân nghe Tẩy Bích hỏi, khe khẽ thở dài: “Rõ là làm bậy mà! Thê tử nhà Lưu Hải đầu năm nay mới trở về, lại còn dẫn theo đứa bé này, nhất quyết nói đó là con của Lưu Hải!” Dứt lời liền nhìn đứa bé trong ngực.

“Thế sao? Vậy, chuyện này….” Tẩy Bích nhìn đứa bé, không biết nói gì cho phải, dù sao trẻ con cũng là vô tội, đâu thể chọn đầu thai vào bụng người mẹ nào được!

Nàng quay lại Bích Thương viện, kể chuyện này cho chủ tử nghe.

Trong đầu Lung Nguyệt nháy mắt liền xuất hiện dòng chữ: “Cẩu thí đảo táo!!”*

*Đại khái là một câu chửi vậy thôi.

Thánh nhân phương nào mà nuôi được đóa hoa tuyệt thế khuê nữ như nàng ta vậy? Đợi nam nhân nhà mình theo chủ tử đi ban sai, nàng thừa dịp trong nhà không có người bỏ đi theo trai, hai năm sau ôm một đứa bé trở về bắt Lưu Hải phải nhận.

Cái mũ này xanh rờn luôn!

Lung Nguyệt không tin một nữ nhân biết bản thân có thai rồi còn dám bỏ đi, trừ phi đứa nhỏ này không phải của phu quân nàng ta.

Nghĩ lại thì đây là chuyện xấu trong nhà Lưu Hải, không tới phiên mình xen vào. (MTLTH.dđlqđ)

Nhưng mà ai có thể ngờ có người còn ngu xuẩn tới vậy, rêu rao khắp làng khắp xóm chuyện này ra ngoài.

Một ngày nọ, Lung Nguyệt bế Đình ca nhi ra ngoài hồ cho cá chép ăn.

Gia nhân trong nhà vội vàng vào bẩm, ngoài đại môn Vương phủ có một vị nương tử trẻ tuổi bế theo đứa nhỏ kêu gào, nói nam nhân nhà nàng ruồng bỏ hai mẹ con, xin Vương phi làm chủ cho nàng.

Bẩm xong, gia nhân còn nói rằng trông nàng ta khá giống nương tử đã bỏ trốn của thị vệ Lưu Hải.

Lung Nguyệt nghe xong liền gật đầu nói: “Dẫn nàng ta vào Tây Hoa thính, sau đó gọi Lưu Hải đến đây.”

Gia nhân lĩnh mệnh đi xuống, không lâu sau đó Lưu Hải liền tới Kính hồ.

“Chuyện xấu trong nhà ty chức quấy rầy thanh tịnh của Vương phi, xin Vương phi thứ tội!” Lưu Hải thấy Lung Nguyệt liền thi lễ cáo lỗi.

“Miễn lễ! Cũng không mấy phiền phức cho lắm!” Lung Nguyệt giơ tay ý bảo hắn đứng dậy: “Ta bảo ngươi lại đây là muốn hỏi ngươi một câu, chuyện này ngươi nghĩ thế nào? Có câu nói: thanh quan nan đoạn gia sự vụ. Nhưng



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...